Chương 47: Đau lòng | Lên bản tin

Chương 47:

Đau lòng | Lên bản tin

Ngay khi vừa bước vào phòng, hắn khẽ nhíu mày phải lùi lại vài bước, dùng tay che mũi nhíu mày đầy khó chịu.

Cả đêm ngủ trong phòng kín khiến hắn sớm quen mùi, giờ từ ngoài vào mới thấy cái mùi rượu nồng nặc này thật là khó ngửi.

Lucas đi thẳng tới cửa sổ, mở toang ra cho gió cùng nắng trời từ bên ngoài lùa vào.

Khi vòng qua đầu giường định nhặt chai rượu mang xuống lầu cất thì thấy chiếc dép bông hình chân khủng long xanh loẹt quẹt nằm chơ vơ dưới sàn thì có hơi bất ngờ.

Hắn chỉ nhớ mang máng đêm qua mình.

uống hơi nhiều, còn sau đó xảy ra chuyện gì thì chịu chết không nhớ nổi.

Cố lục lọi trí nhớ một hồi không rõ cái này từ đâu ra, hắn tặc lưỡi bỏ qua không muốn nghĩ nữa,

tiện tay nhặt chiếc dép ném vèo một đường parabol ra ngoài hành lang.

Ném xong còn phủi phủi như thể tay như cầm phải thứ gì bẩn lắm.

Nếu Robert mà thấy cảnh này chắcôm ngực thở không nổi, tốn công đêm qua lão cống hiến lòng tốt, đúng là ném cho chó nhai mà.

Lucas để chân trần dẫm lên những bậc cầu thang đá lạnh lẽo bước xuống lầu.

Thấy cả William lẫn Radomir đang ngồi ở phòng khách không biết đang nói chuyện gì, hắn thong thí từ bên trên bước xuống.

"Boss, ngài dậy rồi.

Ngài có muốn dùng bữa luôn không?

Để tôi vào chuẩn bị ngay."

William đang ngồi trên ghế da cao cấp, thấy Lucas xuống liền gập tờ báo lại.

Nhận được cái gật đầu của Lucas thì lập tức đứng dậy đi thẳng vào bếp.

Radomir ngồi bên cạnh nhấp một ngụm trà, đôi mắt sắc lẹm đánh giá Lucas từ đầu đến chân Thấy thần thái hắn không có gì bất thường, gã khẽ nhếch môi, để lộ một nụ cười đầy ẩn ý.

"Sao rồi Boss?

Cảm giác lần đầu đúng là không tổi chứ.

Lần đầu còn khó chịu nhưng qua lần hai, lần ba, chắc sẽ không còn cảm giác gì nữa đâu."

Nghe Radomir nhắc lại chuyện ngày hôm qua, sắc mặt Lucas thoáng chốc tái đi, nhưng đôi chân hắn đã không còn run rẩy nữa.

Hắn hít vào thở ra cố gắng dữ bình tĩnh tiến về phía ghế sô pha ngồi xuống, tựa lưng vào lớp da quen thuộc cao cấp, tùy ý cầm điều khiển mở tivi lên.

"Hôm qua quả thực có chút không quen, nhưng ngủ một giấc tỉnh dậy cảm giác đó cũng chẳng còn lại bao nhiêu nữa."

Lucas đón lấy tách trà nghi ngút khói từ tay Radomir, nhấp một ngụm nhỏ.

Vị đắng chát đặc trưng lan tỏa nơi đầu lưỡi khiến đại não hắn thanh tỉnh hơn hẳn.

"Lần đầu ai mà chẳng vậy cả thôi boss.

Năm xưa khi ta mới lên chiến trường, lần đầu nhìn thấy huyết nhục văng tung tóe cũng bị dọa cho mấy ngày không nuốt nổi trôi hạt cơm nào."

Gương mặt cương nghị của Radomir khẽ giãn ra, đôi mắt vàng kim hiện lên vẻ hoài niệm về những năm tháng tắm máu nơi tiền tuyến.

Thế nhưng Lucas không còn tâm trí đâu mà nghe gã kể chuyện xưa, ánh mắt hắn đã bị bản tin nóng trên tivi thu hút hoàn toàn.

[Tiếp theo là bản tin khẩn cấp vừa cập nhật.

Vào rạng sáng ngày hôm nay, tại vùng ngoại ô Cambridge, bang Massachusetts, một vụ hóa hroạn kinh hoàng đã xảy ra vào đêm đến rạng sáng ngày hôm nay.

Theo thông tin từ phía cảnh sát, có 16 trhi thể đrược tìm thấy tại hiện trường.

Qua khám nghiệm trử trhi sơ bộ, nguyên nhân trử vong đều do bị đạn bắn trực diện vào đầu.

Hiện tại, cảnh sát vẫn đang nghi ngờ đây là một vụ thanh trừng đẫm máu giữa các băng đảng trong thành phố.

Hiện lực lượng chức năng đang ráo riết phong tỏa hiện trường và điều tra làm rõ.

Trên màn hình tivi, nhìn hình ảnh ngôi nhà kho quen thuộc đang chìm trong biển lửa cùng đội csứu h:

ỏa đang nỗ lực dập tắt tàn dư, Lucas không khỏi cảm thấy có chút câm nín.

Có ai hiểu được cảm giác vừa mới ở hiện trường v-ụ ám xong, quay đi quay lại đã thấy cản!

sát lẫn đài truyền hình đưa tin trực tiếp hiện trường không?

Nghĩ đến toàn bộ cảnh sát đang lục tung cả thành phố để tìm bọn hắn mà trong lòng cứ lâng lâng, cảm giác rất khó diễn tả.

"Ngươi hôm qua xử lý sạch sẽ hết rồi đấy chứ?

Đừng để lại bất kỳ kẽ hở nào không cả lũ chúng ta đều phải vào bóc lịch đấy."

Lucas giọng như vô thức hỏi, mắt vẫn không rời khỏi màn hình.

"Boss cứ yên tâm đi, loại chuyện vặt vãnh này tôi làm quá quen tay rồi.

Có nhắm mắt lại cũng chẳng để lọt một sợi lông đâu."

Radomir chắc nịch cam đoan, Lucas thấy tên này chắc chắn như vậy thì tin tưởng vài phần.

Dù sao thì đống kỹ năng đạt cấp 9, cấp 10 trong bảng thuộc tính kia chắc chắn không phải đề trưng bày đi.

Lucas nhìn bản tin thời sự đang xôn xao, trong đầu bất chọt lóe lên một ý nghĩ.

Hắn thầm g9 trong lòng, lập tức bảng giao diện hệ thống hiện ra ngay trước mắt.

Quả nhiên không nằm ngoài dự tính, điểm danh tiếng của hắn đang tăng vọt với tốc độ như ngồi trên Lửa.

[Điểm danh tiếng +0.

1, +0.

001, +0.

001.

Dù mỗi lần chỉ tăng một chút ít, nhưng với số lượng người theo dõi vụ án này trên khắp nước Mỹ, tích tiểu thành đại, con số tổng cộng thực sự khiến người ta phải đỏ mắt.

Quả thật sau vụ thanh trừng lần này cũng có tốt có sấu, sấu là vì hắn sợ chỉ cần chỉ huy sai một phát liền cả lũ ăn cơm nhà nước, tốt là vì sau vụ lần này đang mang lại cho hắn nguồn điểm danh tiếng vô hạn.

Mặc dù tăng rất ít nhưng muỗi vẫn là thịt a, hắn không chê.

Nhìn điểm danh tiếng nhảy vọt từ 6.

000 lên thẳng 6.

500, con số tăng lên phành phạch khiến Lucas không khỏi cảm thấy một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng.

Ân, hắn tại sao lại cảm thấy hưng phấn như vậy nhỉ?

có người c-hết mà còn vậy không lẽ hắn bị cái bệnh thích nhìn thấy máu sao?

Dù đa số chỉ là những điểm lẻ +0.

001 từ đám dân chúng hóng hớt, nhưng trong đống số dài lê thê đấy lại xuất hiện mấy dòng số ngắn chỉ +0.

1 nhìn rất hút mắt.

Nhưng nghĩ mãi cũng không biết vì cái gì thì cũng không nghĩ nữa.

"Boss, cơm trưa đã chuẩn bị xong."

Tiếng gọi của William kéo hắn về thực tại.

Hắn phẩy tay thu lại bảng hệ thống, cùng Radomir bước vào phòng bếp.

Thế nhưng khi nhìn quanh bàn ăn, Lucas bỗng cảm thấy có chút trống trải, ánh mắt dừng lại ở vị trí của ông bô nhà mình.

Lão già Robert vốn là kẻ coi miếng ăn là trời, chưa bao giờ vắng mặt trong bất kỳ giờ cơm nào, hận không thể biến một ngày 3 bữa thành 24 bữa.

Vậy mà hôm nay lại không đến, thảo nào sáng nay nhà cửa lại yên ắng bất thường đến vậy, khiến hắn có chút không quen.

"William, Robert đi đâu rồi?"

"Ngài Robert vẫn còn đang ngủ thưa boss.

Ban nãy tôi có lên gọi nhưng ngài ấy bảo không muốn ăn, dặn đừng làm phiền nên tôi không gọi nữa.

Wiliam thấy Lucas không nói gì, cung kính hỏi thêm một câu.

“Ngài có muốn tôi lên mời ngài ấy xuống không?"

"Không cần đâu, lão già đó không ăn một bữa cũng chẳng chết được."

Lucas phất tay ra hiệu cho William ngồi xuống dùng bữa, không mấy quan tâm lão kia có ăn hay không, dù sao không ăn lại càng.

tốt, hắn thấy lão này càng ngày càng béo quá khác so với kiếp trước rồi.

Hắn mặc dù giới tính rất bình thường, thích phụ nữ nhưng lần đầu thấy lão này trên màn ảnh rộng quả nhiên hắn rất thích.

Tất nhiên hắn thích nhân vật trong phim không phải thích bụng bia nên muốn mang lão này đi lại con đường chính đạo, mà cho lão này gầy đi rồi ném đi quay quảng cáo có phải tiền sẽ về túi hắn không.

Tất nhiên với số Scandal của lão thì cũng không thể nào quay mấy cái quảng cáo đoan chính nào được rồi, nhưng mấy quảng cáo cá độ hay brán thân chắc cũng không ai để ý đâu nhỉ?

Dù sao lão này vẻ ngoài cũng gọi là có nhan sắc, bán đi chắc chắn được khối tiền.

Khụ khụ, bán thân hắn chỉ chỉ dám cho lão đi làm người mẫu quần lót hay đại loại như vậy thôi.

Bán thân loại nghĩa đen kia thì không được, máy rút tiền tương lai của hắn không thể để bị sa đọa như vậy được.

Ăn xong, công việc tiếp theo của hắn vẫn là nhờ lão quản gia chuẩn bị một phần cơm nóng, đặt vào hộp giữ nhiệt trực tiếp mang đến bệnh viện cho Emma.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập