Chương 5: Chuyển nhà

Chương 5:

Chuyển nhà

Từ ban đầu còn tức giận, quyết tâm không muốn ký vào hợp đồng b-án thân, nhưng nghe thấy có lương thì Robert giả vờ do dự.

Sau khi năn rủ tăng được lên 1.

500 đô một tháng thì rất là hài lòng, không chút do dự ký ngay.

Dù sao năm 2013, một tháng kiếm được 1.

500 đô cũng được coi là đủ ăn đủ mặc rồi.

Được trả lương, Robert nhìn Lucas có chút nịnh not, hoàn toàn bỏ qua việc tiền này ở đâu ra ra sau đầu.

Hai người cùng nhau quay về nhà.

Robert không để Lucas phải động tay, tự mìn!

dọn đồ lên xe chở qua nhà mới.

Lucas thuê một căn nhà hai phòng ngủ, một phòng khách đầy đủ tiện nghi ở thời điểm này, nhưng trong mắt hắn thấy chỗ này có chút cổ lỗ sĩ.

Căn nhà nằm ở gần trung tâm thành phố New York, chỉ cần lái xe năm phút liền đi vào trung tâm thành phố.

“Hừ, căn nhà này cũng chỉ đến thế thôi, không bằng một góc dinh thự của ta thời kỳ đính cao.

Robert tặc lưỡi, bày ra bộ dạng chuyên gia đi quanh nhà đánh giá nội thất.

Tuy ngoài miệng.

thì chê bai đủ điều, nhưng tay chân hắn lại rất thành thật, sờ mó hết chỗ này đến chỗ khác, rồi lại lăn lộn trên chiếc ghế sô pha da thật, phát ra những tiếng cười hi hí hô hố đầy đắc ý.

Lăn lộn một hồi cũng mệt lả, Robert thấy Lucas chẳng thèm đáp lời mình mà cứ lụi cụi lắp ráp cái dàn máy tính mới mua trong phòng.

Hắn tò mò lân la lại gần cửa, nhìn ông con trai thao tác thoăn thoắt mà trong lòng không khỏi trầm trồ.

Nghĩ lại, từ thời trẻ đến giờ, Robert hắn vốn là kẻ phong hoa tuyết nguyệt, phần lớn thời gia:

nếu không phải ở phim trường thì cũng là đang lắc lư ở các bữa tiệc thâu đêm suốt sáng.

Lucas thì từ nhỏ đã được người giúp việc nuôi nấng, hai cha con mặc dù chung huyết thống nhưng tình cảm thực sự còn chẳng bằng người dưng.

Cho đến khi hắn lâm vào cảnh nghiện ngập, tài sản bị tòa án thanh lý sạch sành sanh, đứa nhỏ này phải bỏ học ra đời bươn chải.

Nhìn Lucas đột nhiên trở nên giàu có, trong lòng Robert vừa sợ hãi vừa có chút chua xót.

Hắn định mở miệng nói gì đó, nhưng lại thôi.

Đột nhiên bị một ánh mắt chằm chằm nhìn vào lưng, Lucas dù không quay đầu cũng biết là ai.

Sống qua hai kiếp, kỹ năng nhìn mặt người đoán ý của hắn đã đạt đến độ hỏa thuần thanh.

Nhìn bộ dạng của Robert, hắn liền hiểu ngay đối phương đang nghĩ gì.

“Ngươi muốn nói gì thì nói đi, cho ngươi cơ hội hỏi ba câu.

Lucas không hề dừng động tác trên tay, chậm rãi nói.

Robert đột nhiên bị hỏi thì ngẩn người, nhưng rất nhanh đã lâm vào trầm tư, cân nhắc xem nên dùng cơ hội này thế nào.

Hắn hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm túc.

“Khụ khụ, Tiền này.

rốt cuộc là từ đâu mà có?

Không phải ta nghi ngờ ngươi, chỉ là.

khụ khụ, nếu có khó khăn gì ngươi cứ nói với ta.

Dù sao chúng ta cũng là cha con mà.

Nghe thấy câu hỏi này, Lucas khựng lại một chút.

Nhìn khuôn mặt tràn đầy vẻ “khuyên người quay đầu là bờ” của ông bô, hắn không khỏi giật giật mấy tiếng.

“Cái này ngươi không cần lo, tiền này đều là sạch sẽ.

Dù sao ta cũng không muốn vào trại ăn cơm nhà nước giống như ngươi đâu.

Robert nghe thấy tiền sạch thì đang định cảm động, định bụng sẽ diễn một màn “tình cha nghĩa nặng” để có gì xin thêm tiền, nào ngờ bị câu nói sau của Lucas chặn họng, tức đến mức nghẹn ứ, không nói nên lòi.

“Còn hai câu hỏi nữa, nếu không muốn hỏi thì có thể ra ngoài.

Thấy Robert ôm ngực như thể tổn thương lắm, Lucas chỉ thấy sợ.

Hắn còn đang nghĩ xem liệu có nên gọi điện cho trại cai nghiện đưa tên này đi kiểm tra lại hay không.

“Được tổi, được rồi!

Đúng là già rồi thì bị con cái ghét bỏ mà!

Robert giả vờ lau nước mắt, lén lút híp mắt nhìn xem Lucas có giữ mình lại không.

“Đi ra thì nhớ đóng cửa lại.

Lucas lười để ý đến tên diễn viên oscar tương lai này đang diễn trò, hắn quay lại tập trung vào tờ hướng dẫn, tiếp tục hoàn thiện dàn máy cỡ khủng của mình.

Bị phớt lờ, Robert vốn định diễn sâu một chút nhưng giờ thì tổn thương thật sự rồi.

Hắn hừ lạnh một tiếng, đóng cửa

"rầẩm"

một cái rõ mạnh để biểu thị sự bất mãn, sau đó lảo đảo chạy ra phòng khách.

Nhìn thấy chai rượu chủ nhà cũ để lại, hắn chẳng thèm khách khí, vừa nốc vừa xem tivi, bộ dạng cực kỳ hưởng thụ cuộc sống cá chạch.

Trong khi đó, sau khi lắp xong dàn máy tính siêu phẩm, Lucas không kìm nén nổi sự phấn khích, lập tức khởi động máy.

Màn hình sáng lên, hắn hít một hơi thật sâu, ngón tay gõ phím nhanh như chớp cài đặt giao diện máy.

Việc đầu tiên hắn làm là truy cập vào trang web Mt.

Gox.

Sau một hồi vòng tròn xoay tít vì tốc độ mạng, giao diện web cuối cùng cũng hiện ra.

Đập vào mắt là một trang web thô sơ đết thảm hại, chỉ có những dòng lệnh mua bán đơn điệu.

So với công nghệ mười năm sau, thứ này đúng là đồ cổ, khiến một kẻ dùng quen hàng cao cấp như Lucas có chút bõ ngỡ.

Thao tác một hồi, hắn mới đăng ký xong tài khoản, rất nhanh liền liên kết xong Gmail với tài khoản, chuyển toàn bộ số tiền còn lại trong ngân hàng vào đây.

Trong khi chờ đợi lệnh chuyển tiền mất hai ngày để hoàn tất, không có gì để làm hắn có chút mệt mỏi lướt mạng xã hội.

Thời này cũng đã có youtube nhưng chỉ mới xuất hiện chưa lâu nên không có gì hay để xem, lướt một lúc cũng chán.

sau một không biết có gì để làm, Lucas có chút thất thần mở nhạc chill chill lăn qua lộn lại trên giường không biết làm gì.

Chợ nghĩ đến phần thưởng từ hệ thống.

Lucas ngồi lại trước máy tính, mở ứng dụng Word.

Trong đầu hắn từng thước phim, từng dòng thoại của kịch bản như có linh tính, điên cuồng tuôn ra.

Hai ngày tiếp theo, Lucas gần như bế quan, trừ lúc ăn ngủ thì toàn bộ thời gian hắn đều dồn vào việc tái hiện lại siêu phẩm này trên máy tính.

Nhớ lại kiếp trước, Iron Man 1 khởi quay vào năm 2007 với số vốn là 170 triệu đô.

Đó là một con số khổng lồ ở thời điểm đó, nhưng nếu so với những bom tấn tiêu tốn hàng tỷ đô của Marvel sau này thì vẫn còn là khiêm tốn.

Phần lớn ngân sách lúc đó dùng để trả cát-xê.

Tró trêu thay linh hồn của bộ phim là Robert Downey Jr.

năm đó chỉ nhận được mức lương rẻ mạt nhất đoàn, chỉ 150.

000 đô, thậm chí còn thấp hơn dàn diễn viên phụ bốn năm lần.

Nghĩ đến đây, Lucas âm thầm tính toán ông bố báo đời của mình, trong lòng còn đang nghĩ làm sao để lừa tên này đi làm mà không cần trả tiền.

Còn định nuốt luôn số tiền lương ít ỏi của Robert.

Năm 2014, nền kỹ xảo điện ảnh chắc chắn đã vượt xa năm 2008.

Ở thế giới này, dù phim ảnh b:

ị điánh giá là

"rác rưởi"

nội dung sáo rỗng, nhưng công nghệ kỹ xảo lại phát triển đến mức đáng kinh ngạc.

Siêu phẩm Avatar ở kiếp trước nếu mang sang đây chắc chỉ đáng làm phim hoạt hình cho trẻ con.

Cái cảm giác kỹ xảo đỉnh cao kết hợp với nội dung âm nhạc thủng màng nhĩ khiến Lucas thà lấy nhạc pickleball làm nhạc chuông điện thoại nghe còn sướng tai hơn.

Vừa viết xong cái kết của của kịch bản, Lucas vươn vai một cái, khớp xương kêu

"răng rắc"

đầy thỏa mãn.

Hắn nhấp một ngụm cà phê nóng, định bụng sẽ nghỉ ngơi thì.

[ Đinh!

Nhiệm vụ chính tuyến cấp S8S đã được kích hoạt.

Ký chủ có tiếp nhận không?

Âm thanh cơ khí lạnh lẽo vang lên khiến Lucas suýt chút nữa phun cả ngụm cà phê ra ngoài.

Hai mắt hắn nheo lại, tràn đầy kinh ngạc.

"Nhiệm vụ chính tuyến?

Lại còn là cấp SSS?"

Đột nhiên xuất hiện nhiệm vụ cấp độ cao như vậy khiến hắn có chút không kịp nhìn kỹ.

Hắn trầm giọng hỏi lại hệ thống trong đầu.

"Nhiệm vụ chính tuyến này là thế nào?"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập