Chương 50: Giới thiệu tiểu thuyết | Bị đuổi

Chương 50:

Giới thiệu tiểu thuyết | Bị đuổi

Cứ đúng 12 giờ đêm mỗi ngày, chiếc điện thoại sẽ giao cho chủ sở hữu nhà ma một nhiệm vụ kinh hoàng.

Muốn nâng cấp nhà ma, muốn tìm lại cha mẹ, người được chọn buộc phải tham gia những nhiệm vụ bất đắc dĩ.

Lucas đọc lướt qua đoạn giới thiệu tóm tắt bên dưới tấm poster, khóe miệng khẽ nhếch lên rất là kích động.

Kiếp trước hắn cũng được coi là một fan hâm mộ của thể loại này, nếu kiếp này hắn có thể phát dương quang đại thể loại này thì còn gì bằng a.

Ở thế.

giới cũ, bộ truyện này không chỉ có tiểu thuyết mà còn có cả bản manga, nhưng đáng tiếc là bản manga bị flop khiến hắn cứ tiếc nuối mãi.

Thế mà trong cửa hàng hệ thống này bản manga lại hiển thị trạng thái Hoàn thành.

Tuy nhiên cái giá của manga hiện tại đối với hắn là một con số thiên văn nên hắn chỉ đành rời mắt sang bản tiểu thuyết.

Nhưng khi nhìn đến thanh cấp bậc của bộ truyện này thì hắn có hơi bất ngờ, không nghĩ đến nó chỉ được hệ thống xếp vào Cấp B.

Mà mức giá cần bỏ ra lúc này nằm trong khoảng mà hắn có thể chịu đựng được.

Lucas cắn móng tay đấu tranh tư tưởng một hồi cuối cùng cũng nghiến răng nhấn vào nút mua.

[ Đinh!

Xác nhận tiêu tốn 5.

000 điểm danh tiếng để đổi lấy tiểu thuyết cấp B

"Ta Có Một Tòa Nhà Ma"

chứ?

Xác nhận:

Có / Không?

"Xác nhận"

Ngay khi lời vừa dứt, một luồng nhiệt nóng hổi như dòng nước nóng tuôn chảy đọc đại não.

Lucas thở hắt ra một hơi đầy sảng khoái, cảm giác như từng lỗ chân lông trên cơ thể đều được giãn nở sau khi xông hơi xong, vô cùng nhẹ nhõm.

[ Đã hấp thu kỹ năng bổ trợ:

Thông thạo viết lách (Sơ Cấp)

Biên tập kịch bản (Sơ cấp)

Cảm nhận được toàn bộ nội dung của bộ tiểu thuyết đã in sâu vào não, Lucas không kìm nér nổi hưng phấn.

Hắn lập tức mở máy tính lên, bật một tệp văn bản trắng bắt đầu gõ

"lạch cạch"

không ngừng nghỉ.

Mặt trời bên ngoài cửa sổ từ trên đỉnh đầu bắt đầu từ từ lặn xuống, nhường chỗ cho màn đêm.

Ánh trăng bàng bạc len lỏi xuyên vào thư phòng.

Lucas chẳng biết mình đã nốc bao nhiêu tách cà phê đen đặc.

Đến khi dừng tay, nhìn con số hiển thị đã khiến chính hắn cũng phải giật mình.

Cmn 100 chương?

Mặc dù mới chỉ chiếm khoảng 1/6 toàn bộ tác phẩm nhưng việc hắn gõ xong hơn trăm nghìn chữ chỉ trong vòng chưa đầy một ngày quả thực là một kỳ tích a.

Lucas âm thầm cảm khái, nếu không phải có kỹ năng Thông thạo viết lách sơ hỗ trợ, e là đù có gõ nát bàn phím cả ngày thì hắn cũng chẳng lết nổi đến chương 30 chứ còn đòi lên 100 cái gì.

Lucas đứng dậy vươn vai, khớp xương toàn thân phát ra những tiếng rắc rắc, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp tứ chi.

Hắn chậm rãi bước xuống lầu, nhưng không gian yên tĩnh đến lạ thường của căn biệt thự khiến hắn có chút không thích ứng được.

Ánh mắt quét qua một lượt, không thấy bóng dáng William đầu làm hắn hơi nhíu mày, lão này bình thường vẫn luôn túc trực bên hắn gần như cả ngày.

Chỉ cần hắn muốn, mặc dù không cần phải nói thì lão cũng hiểu hắn muốn cái gì ngay quả thật rất tiện.

Sống tốt có người hầu tận răng quen rồi, giờ không còn nữa không khác nào người đi du lịch mà quên ví ở trong phòng khách sạn.

Đã vậy còn quên cả thẻ phòng làm hắn phải ngủ ở ngoài cả.

Quả thật làm hắn có hơi không quen.

Ngồi xem tivi một hồi thấy mấy chương trình giải trí không có gì hay thì ngáp dài một cái, hắn nằm trên ghế sô pha không khác gì cá chạch cả.

Nếu Lão Robert kia còn ở nhà chắc là tên đấy sẽ giành không cho hắn nào ở đây đâu nhỉ?

ách, có ý gì a?

Không đâu tự nhưng nhớ tên ất ơ đấy làm gì chứ.

Ngồi mãi không thấy lão William kia về mà cái bụng trống rỗng của hắn không chịu được mà phát ra tiếng kêu ot ọt biểu tình.

Lucas soa soa cái bụng mới sực nhớ ra từ chiều đến giờ mình vẫn chưa có gì bỏ bụng thì mới đi vào bếp tùy tiện úp một bát mì gói giải quyết con đói.

Sau khi ăn xong, thấy người kia vẫn chưa trở về Lucas cũng chẳng buồn chờ đợi nữa.

Trực tiếp cầm điện thoại lên, gửi một dãy tin nhắn đi.

Nhìn màn hình không có phản hồi, hắn không biết lão kia lại đi đâu mà không nói trước làm hắn phải đợi thì thở ra một hoi.

Chậc, lần sau phải làm một cái bản quy tắc bất kỳ nhân viên nào muốn làm gì phải nhắn cho hắn trước mới được.

Dù sao hắn cũng là boss a, mà có nhà ai boss thông tin biết còn íthơn nhân viên không chứ.

Lucas trực tiếp ném điện thoại sang một bên, trực tiếp lên lầu tiếp tục công việc gõ chữ của mình.

Trái ngược với vẻ nhàn nhã của Lucas thì tại một nơi cách căn biệt thự hai giờ lái xe, bầu không khí lại căng thắng đến nghẹt thở.

Giữa núi đồi bạt ngàn, gió đêm rít gào qua các khe đá mang theo cái lạnh thấu xương, cuốn theo vô số lá khô bay loạn trong không trung.

Một chiếc Jeep địa hình đang điên cuồng lao đi trên con đường mòn đầy sỏi đá, phía sau nó là một hàng dài những ánh đèn pha rực trời nhu muốn xé toạc bóng tối của khu rừng già.

Tiếng lốp xe ma sát kịch liệt với mặt đường tạo ra những âm thanh cực kỳ chói tai, bụi cuốn mù mịt.

Dù người cầm vô lăng có liều mạng đạp chân ga thế nào những chiếc xe truy s:

át Phía sau vẫn bám đuổi dai dẳng như lũ địa đói.

Dưới ánh trăng bạc, có thể lờ mờ nhìn thấy những khuôn mặt hung tợn của đám người đang nhoài người ra ngoài cửa sổ, điên cuồng nã đạn về phía trước.

"Đoàng!

Đoàng!

Đoàng!"

Tia lửa bắn tung tóe khi đạn găm vào thân xe Jeep, để lại những vết lõm sâu hoắm đầy dữ dội.

Ngồi ở ghế lái chính là Radomir, người vừa được Lucas phái đi theo đối Jamie.

Còn ngồi ở ghế phụ William đang nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, gương mặt già dặr như phủ một tầng sương lạnh lẽo.

"Ngươi làm việc này mà không báo cáo một tiếng với Boss sao?"

Giọng William trầm thấp, mang theo vẻ khiển trách.

"Ôi dào, chuyện vặt vãnh này cần gì phải làm phiển ngài ấy chứ.

Ông cũng đừng có cứng nhắc quá như vậy."

Radomir bị nói như vậy thì chẳng mấy để tâm, miệng vẫn ngậm điếu xì gà thỏ phả ra một ngụm khói trắng đục.

Hắn hạ kính cửa sổ xuống để khói tản ra ngoài, đôi tay gân guốc lại cực kỳ điêu luyện vần vé lăng, giúp chiếc xe lách qua những làn đạn hiểm hóc trong gang tấc.

Radomir nhìn cạnh tượng phía sau xe, miệng khẽ nhếch lên.

"Chẳng phải Boss nói dạo này đang thiếu tiền sao?

Làm một vố thế này không phải quá tốt rồi sao?"

William hừ lạnh một tiếng, không muốn tranh cãi thêm.

Lão dứt khoát nhoài người ra băng ghế sau, lôi từ trong hòm v-ũ k:

hí ra một khẩu AK.

Ngón tay thon dài của William mân mê trên thân súng như đang cảm nhận cái gì.

Lão thở hắt ra một hơi mở mắt ra, bàn tay nhanh nhẹn thao tác một hồi chỉ nghe tiếng rắc một tiếng cả thân súng liền được lắp ráp.

"Mở kính hậu!"

Nhận được hiệu lệnh, Radomir mặc dù không vui nhưng vẫn nhấn nút.

Kính xe vừa hạ xuống, William đã vào tư thế, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào bánh xe của kẻ dẫn đầu mà siết cò.

"Tạch tạch tạch!"

Lửa đạn phun ra rực cháy trong đêm tối, khói súng nồng nặc bao trùm cả khoang xe.

Kỹ năng thông thạo súng của William không phải hư danh, phát nào ra phát đó.

Đám người phía sau hoàn toàn không ngờ đối Phương lại phản công gắt gao như vậy.

Mấy chiếc xe dẫn đầu trực tiếp bị brắn nổ lốp, nhiều tài xế trúng đạn thì gục ngay trên vô lăng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập