Chương 54: Bị lộ | Đuổi theo

Chương 54:

Bị lộ | Đuổi theo

"Báo cáo!

Khu vực hàng rào hướng Bắc có biến!

Có kẻ đột nhập, có n-gười c:

hết!

Cần chỉ viện ngay lập tức!"

Giọng hắn lạc đi vì kinh hãi, ngón tay run rẩy nhấn mạnh nút bộ đàm.

"Cái gì?

Có kẻ đột nhập?."

Ở trên chòi chỗ William mới trốn ra ngoài ở bàn làm việc, tên mặc vest đầu sân bay nghe đầu dây bên kia báo tin thì gầm lên như thú dữ, khuôn mặt núc ních toàn thịt văn vẹo vì giận dữ sen lẫn sợ hãi.

Hắn điên cuồng nhấn nút báo động dưới gầm bàn, tiếng còi hú vang đội xé toạc màn đêm

Ở bãi đỗ xe, William đang xách hai túi tiền nặng trịch định ném lên xe Jeep thì bị ánh đèn đỏ báo động trên đỉnh đầu hú vang trời thì hơi nhíu mày.

"Nhanh lên xe đi!

cứ để ta lái xe cho!"

Radomir từ xa lao tới như một con lốc, trên tay ôm chặt những bánh hàng cẩm cuối cùng ném đại vào khoang xe.

'Gã nhanh chóng nhảy tót lên ghế lái, đạp ga gầm rú thúc giục William.

William vừa định vơ thêm hai túi tiền thì từ phía sau tiếng quát tháo vang lên.

Đám lính tuầ tra nghe tiếng báo động thì rất nhanh đã ập tới, nhìn thấy kẻ lạ mặt che kín mít đang vác tiền thì không chút do dự trực tiếp bóp cò.

"Đoàng, Đoàng, Đoàng"

William nhanh nhẹn lăn mình sang bên cạnh, né được làn đạn trong gang tấc nhưng túi tiền trên tay lão không được may mắn như vậy.

Đạn xé rách lớp vải, hàng nghìn tờ tiền giấy bung ra bay là tả trong không trung như một cơn mưa tài lộc.

Ánh mắt William sau lắp mặt nạ lạnh thấu xương lão nâng súng phản công không chút do dự.

Hai tiếng nổ đanh gọn vang lên, hai tên đi đầu trúng đạn vào sọ, đổ gục ngay tại chỗ.

Cmn, nó chỉ có một người mà không griết được nó à?

Nhanh lên xử nó đi.

Đám đông phía sau điên cuồng nã đạn về phía tiếng súng.

Tiếng đạn găm vào thân xe Jeep keng keng nghe rợn tóc gáy.

Nếu không có lớp thép của chiếc xe địa hình che chắn chỉ sợ William sóm đã b:

ị brắn thành cái sàng rồi.

Nhận thấy William đang bị áp chế, cả đám lính như được uống thuốc kích thích đồng loạt xông lên, họng súng trường liên tục khạc lửa phong tỏa mọi đường lui của William.

Chỉ cần sơ hở một tí thôi cái mạng già của lão chắc chắn không chịu được.

William nép mình sát đuôi xe, ánh mắt âm thầm quan sát đám lính canh đang hò hét áp sát.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc lão không chút do dự lăn người chui tọt xuống gầm xe, dùng một động tác trườn cực nhanh để lăn sang gầm chiếc xe bên cạnh.

Tiếng đạn rít gào như m-ưa brão trút xuống vị trí cũ của lão, cày nát mặt đất nhưng, chẳng chạm nổi đến vạt áo của lão.

Tận dụng màn khói bụi mù mịt, William bất ngờ thoát ra từ phía đối diện, dồn toàn lực chạy thẳng về hướng chiếc xe của Radomir.

Lão vừa chạy vừa vung súng bắn trả, hỏa lực chuẩn xác khiến đám lính gác phải né qua một bên tạm thời không dám công lên.

Radomir ngồi trên ghế lái, đôi tai thính nhạy nghe tiếng súng liền biết thời cơ đã đến.

Gã không chút do dự đạp lút chân ga, chiếc xe Jeep gầm rú lao đi một đoạn dài rồi thực hiện mộ cú Drift điều luyện ngay sát vị trí của William.

Tiếng lốp xe ma sát với sỏi đá tạo ra những âm thanh cực kỳ chói tai, bụi cuốn mù mịt che đậy cho William.

William lấy đà nhảy vọt một phát một vào khoang xe.

Những làn đạn đuổi theo găm chát chúa vào thành xe thép, phát ra những tia lửa điện lạnh lẽo ngay sát người lão nhưng.

đều bị lớp vỏ xe chặn đứng.

Radomir liếc nhìn gương chiếu hậu, thấy William đã an toàn lên xe hắn bình tĩnh châm một điếu xì gà, rít một hơi sâu rồi nhếch mép cười.

Chân phải gã nhấn mạnh chân ga, con quái thú thép ở dưới gầm lên điên cuồng lao về phía cổng chính.

Thấy đoàn xe phía sau rục rịch nổ máy muốn đuổi theo, William ngổi ở sau xe lạnh lùng rút chốt một quả lựu đạn, ném một đường vòng cung hoàn hảo về phía đám đông.

Keng.

keng.

Tiếng kim loại v-a chạm với mặt sỏi vang lên khô khốc, đám người đứng ở gần đó dù phát hiện gặp lựu đạn nhưng dù có muốn cũng không làm gì được, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

OÀNH!

Một tiếng nổ rung trời chuyển đất.

Những chiếc xe đứng gần đó lập tức biến thành đống sắ vụn.

Cột lửa khổng lồ bốc cao nuốt chửng người ngồi trong xe, ngay cả mấy người đừng gần đó cũng bị thổi bay đập mạnh vào tường trực tiếp ngất lịm.

Tên mặc vest lúc này mới lếch thếch chạy ra tới nơi, nhìn cảnh tượng hoang tàn trước mắt m¿ hai mắt muốn nứt ra vì phẫn nộ.

Mổ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, gã gào thét điên cuồng ra lệnh cho những tên còn sống sót bằng mọi giá phải đuổi theo.

William chui từ khoang sau lên ghế phụ, hơi thở lão có chút dồn dập vì vận động cường độ.

cao.

Lão đưa tay nới lỏng mấy cúc áo ngực cởi cái mặt nạ hồ ly bị mồ hôi làm cho ướt đẫm.

Đôi mắt vẫn không rời khỏi gương chiếu hậu.

"Rầm!"

Chiếc xe như một con ngựa hoang mất cương, bất chấp cánh cổng sắt kiên cố, trực tiếp đâm sầm vào khiến nó đổ sụp hoàn toàn.

Radomir mặt không đổi sắc tiếp tục đạp ga lút sàn, mặc kệ những làn đạn từ đám lính canh cổng găm vào thân xe như mưa sa.

Sau một đêm dài làm việc quần quật cuối cùng cả hai cũng thoát khỏi vòng vây.

Tại căn biệt thự ở trên núi, Lucas thức cả đêm dán mắt vào màn hình máy tính lúc này trông thật thê thảm với đôi mắt sưng húp như gấu trúc ngáp dài một cái.

Vừa định đặt lưng xuống giường đánh một giấc bỗng nghe thấy tiếng động cơ gầm rú không có gì quen hơn vang lên dưới lầu.

Hắn hai mắt như sắp đánh nhau đến nơi phải cố lắm mới chống đỡ nổi đứng dậy, Lucas mệt mỏi lết đôi chân trần từng bước một đi xuống kiểm tra.

Nếu có người ở đây nhìn thấy cảnh tượng này không khác gì con ma, đầu óc thì rũ rượi mắt thâm quầng nhìn đủ thảm.

Ánh bình minh đầu ngày xé tan lớp mây mù, hất những tia nắng ban mai rực rỡ vào trong phòng khách.

Lucas che miệng ngáp ngắn ngáp dài vừa bước xuống cầu thang, mắt lờ đờ hiện rõ từng ta máu đỏ nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn lập tức tỉnh ngủ.

Tốt lắm, Cả đêm hắn đợi không biết lão William đi đâu thì ra hai tên này đi ra ngoài với nhau.

Chậc chậc, ngay cả Boss như hắn cũng không biết hai tên này cả đêm ra ngoài làm gì, hắn đúng là bị cho ra rìa rồi.

Thấy cửa lớn căn biệt thự bị mở toang ra, trên người mặc độc cái áo mỏng se se lạnh bị gió đầu ngày thổi đến làm hắn theo bản năng rùng mình một cái.

“Boss, ngươi dậy sớm.

Radomir dùng đôi giày da nặng nề nện xuống sàn mới bước vào nhà thấy hắn thì lên tiếng chào, Lucas thấy người này thì chỉ gật đầu.

"Về rồi à?

Cả đêm qua hai người các ngươi đi đâu thế?"

Ánh mắt Lucas dừng lại ở đống túi xách màu đen chất cao như núi ngay giữa phòng khách đá cẩm thạch.

Hắn hoi nghỉ hoặc, nheo nheo đôi mắt sưng húp tiến lại gần nhìn.

"Mấy cái này là cái gì vậy?"

Hỏi không thấy trả lời nhìn lên thì thấy tên kia lại đi ra ngoài rồi vì tò mò, Lucas theo bản năng kéo khóa một chiếc túi ra.

Ngay khi nhìn thấy từng xấp tiền xanh mướt dày cộm sếp ngay ngắn bên trong, trái tim hắn bỗng hãng một nhịp.

Theo bản năng nhìn quanh mấy vòng như sợ có ai nhìn thấy, hắn vội vàng dùng tay che che túi lại.

"Đống này.

khụ khụ.

mấy cái túi này không lẽ tất cả đều là tiền thật sao?

Chẳng lẽ hai người các ngươi đêm qua đi cướp ngân h:

àng đấy chứ?"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập