Chương 1: Ba tháng

Chương 1:

Ba tháng

“Anh Kiến Quốc.

với tình hình hiện tại, tôi e rằng anh chỉ còn sống được khoảng ba tháng nữa thôi.

Giọng vị bác sĩ vang lên

Kiến Quốc ngồi bất động.

Cả thế giới như tan biến, chỉ còn lại hai chữ ba tháng vang vọng bên tai

Thật lâu sau, ông tựa người vào thành ghế, thở dài.

Đây không phải lần đầu ông tới bệnh viện, cũng chẳng phải lần đầu nghe đến hai chữ “u-ng thư”.

Từ ngày biết mình mắc căn bệnh quái ác kia, ông đã chuẩn bị tỉnh thần.

Nhưng con người, dẫu biết ngày đó sẽ đến, vẫn luôn ôm ảo tưởng về một khoảng thời gian dài hơn.

Ông từng nghĩ mình còn ít nhất một năm, hai năm.

để lo liệu mọi việc.

Nào ngờ, chỉ còn ba tháng.

Vị Bác sĩ thấy Quốc ngồi thẫn thờ trong phút chốc, bàn tay khẽ đặt lên vai động viên.

“Anh nên ở gần người thân trong thời gian này.

Với thể trạng hiện giờ, anh hoàn toàn có thể ngã gục bất cứ lúc nào.

Kiến Quốc bất giác bật cười.

Nụ cười bình thản chấp nhận hiện thực.

“ Tôi hiểu, cảm ơn bác sỹ

Quốc đứng lên, chắp hai tay sau lưng, chậm rãi bước ra ngoài hành lang, từng bước nặng nề như đeo chì.

Cửa bệnh viện mở ra.

Một luồng gió khói bụi phả vào mặt.

Tiếng xe cộ, còi inh ỏi, từng dòng người chen chúc vội vã trên con phố sầm uất.

Nhưng trong mặắt Kiến Quốc, tất cả lại trôi đi chậm chạp lạ thường, như những thước phim quay chậm.

Ông cảm tưởng mình đã tách rời ra khỏi thế giới ấy, đứng ngoài mà ngắm nhìn cái vòng xoáy hối hả.

Người ta mái miết, ai cũng đang chạy đua với thời gian.

Quốc đứng yên một lúc ngẩng đầu ngắm mây trời, cả một đời gây dựng cơ nghiệp, tên tuổi lẫy lừng trong thương trường, đi đến đâu cũng có kẻ vây quanh nịnh nọt.

Nhưng giờ đây, bệnh tật bủa vây, ông lại một thân một mình lò dò tới bệnh viện, không một bóng người thân cận bên cạnh.

Có lẽ đây là kết cục mà ông tự chuốc lấy.

Con đường từ bệnh viện ra tới bãi xe, Kiến Quốc đi chậm, chậm đến mức nhiều người lướt qua phải quay lại nhìn.

Trong đầu ông, không ngừng hiện lên gương mặt của người phụ nữ từng chung chăn gối suốt mười lăm năm.

Một phụ nữ có học thức, bằng cấp Thạc sĩ, sự tự tin và bản lĩnh của cô là điểm ông ngưỡng mộ nhất, cũng là động lực thúc đẩy ông phải nỗ lực hơn.

Nhưng khi bước vào hôn nhân, cái tôi quá lớn lại trở thành áp lực nặng nề.

Hồi ấy, Kiến Quốc từ một vùng quê nghèo, chân đất bước lên thành phố.

Ông mang theo khát vọng cháy bỏng:

phải thoát khỏi số phận nông dân, phải vươn tới đỉnh cao xã hội.

Ông muốn chứng minh với đời rằng một kẻ tay trắng cũng có thể leo Lên đinh.

Và ông đã leo, từng bước, từng nấc thang.

Nhưng mỗi khi đứng trên một đỉnh cao, ông lại thấy trước mặt mình còn những đỉnh núi khác, cao hơn, sừng sững hơn.

Cảm giác chẳng khác nào kẻ vừa thoát khỏi một cái giếng hẹp, lại phát hiện ra mình vẫn đang mắc kẹt trong một cái giếng khác, rộng lớn hơn.

Con đường danh vọng, một khi đã bước vào, chẳng thể dừng lại.

Dừng lại đồng nghĩa với tụ lại phía sau.

Cơ hội không bao giờ chờ đợi ai, cả đời người có khi chỉ đến một hai lần nếu không nắm lấy thì sẽ hối hận vô cùng.

Để trở thành chủ một doanh nghiệp, ông đã đánh đổi quá nhiều.

Những bữa com gia đình dần vắng mặt.

Tiếng cười của con trẻ ông bỏ lỡ.

Ông giả vờ không thấy.

Tất cả để đổi lấy những cuộc gặp khách hàng, những bàn nhậu hợp đồng, những chuyến công tác.

và sự tôn nghiêm của một người đàn ông.

Và điểu khiến ông ám ảnh nhất, đó là lời người ta nói sau lưng:

“Anh ta có được ngày hôm nay chẳng qua là nhờ bên nhà vợ nâng đõ.

Những lời ấy như chiếc gai cắm trong tim, nhức nhối từng ngày.

Ông nỗ lực gấp đôi, gấp ba để chứng minh rằng bản thân hoàn toàn xứng đáng.

Nhưng càng cố chứng minh, cái bóng “nhờ nhà vợ” càng in hằn trong mắt người khác.

Đau đón hon cả là mỗi khi vợ chồng mâu thuẫn, người phụ nữ kia lại không ngần ngại nhắc đến quá khứ khốn khổ của ông, và nhấn mạnh:

“Nếu không có gia đình tôi, anh nghĩ mình.

có được ngày hôm nay sao?

Nhà vợ là bệ đỡ, để ông trở mình thoát khỏi mác một gã quê mùa, nhưng nó không phải yếu tố quyết định để ông có được sự nghiệp thành công, nắm giữ hàng ngàn tỉ đồng.

Leo lên đến vị trí này, Kiến Quốc mới hiểu rằng mọi thứ trong thế giới quyền lực đều là giả tạo.

Lãnh đạo nói hình vuông, ông tuyệt đối không thể cãi nó là hình tròn.

Có những chuyện rõ ràng sai trái, nhưng vì lợi ích, vì quan hệ, vì chiếc ghế đang ngồi, ông vẫn phải cắn răng làm.

Người ngoài nhìn vào, thấy ông giàu sang, quyền lực, vây quanh bởi những kẻ tâng bốc.

Nhưng chỉ có ông mới biết mình chẳng khác gì một con trâu bị ràng buộc bởi sợi dây tiền bạc, có càng nhiều lại càng sợ mất, lại phải gồng mình đi tiếp.

Ngày qua ngày, sự giả đối ấy như lớp bụi độc bám đầy phổi, khiến ông mệt mỏi, chán chường.

Và khi áp lực lên đến cực điểm, con người ta sẽ tìm cách giải thoát.

Với Kiến Quốc, đó là khi ông chủ động sa ngã, cặp kè với một cô gái “trà xanh” chính hiệu.

Ông biết rõ đó là cái bẫy ngọt, biết rõ thứ tình cảm kia không hề trong sáng, nhưng vẫn cứ đâm đầu vào, chỉ để tìm lấy một khoảng trời yên bình giả tạo.

Trong thế giới của ông, gái trẻ theo đại gia đâu có thiếu.

Chúng như những bông hoa nở rộ bên lề đường, chỉ cần đưa tay là hái, và ông cũng chẳng phải ngoại lệ.

Vợ ông biết chứ.

Và bản thân ông cũng biết, mối quan hệ mập mò của bà với một tay huấn luyện viên thể hình, vẫn thậm thụt với nhau mỗi khi đi công tác.

suy cho cùng.

vẫn là chuyện Ông ăn chả, bà ăn nem.

Họ đã sống bên nhau suốt mười lăm năm, nhưng cuối cùng, gia đình cũng chẳng tránh khỏi cảnh đổ vỡ.

Khi các con đã trưởng thành, cả hai chẳng cần giữ thể diện nữa mà làm đon ra tòa, phân chia tài sản rạch ròi, mõi người có cuộc sống tự do của riêng mình.

Sau những biến cố ấy, Kiến Quốc bước sang một giai đoạn khác của đời mình.

Ông sống một cô gái trẻ trẻ, xinh đẹp, dịu dàng, biết chiều chuộng, bù đắp cho ông những khoảng trống tỉnh thần.

Nhưng cả hai không tổ chức hôn nhân, người kia cũng chấp nhận cuộc sống không danh phận.

Vốn dĩ cũng vì nhắm vào tài sản của ông mà đến, dùng ông làm bàn đạp để thăng tiến sự nghiệp, giống cái cách mà ông đã làm.

Cuộc sống tưởng như đã yên bình.

cho đến ngày ông nhận được tin dữ:

u-ng thư dạ dày.

Hon hai mươi năm tiếp khách, ngồi bàn nhậu tiếp rượu, thuốc lá, thức đêm, ăn uống thất thường.

tất cả dồn lại thành quả báo trên cơ thể.

Những tháng ngày phơi phới sức lực trai tráng giờ đã trôi qua, để lại một thân xác rệu rã.

Sức khỏe của ông sa sút trông thấy.

Từ hơn một năm nay, ông đã buông tay khỏi việc làm ăn, chỉ giữ lại chút cổ phần trong công ty như một tấm vé bảo hiểm cho ngày tháng cuối đời.

Doanh nghiệp hiện giờ do chính tay cô nhân tình trẻ điều hành.

Các mối quan hệ của cô, cô bè bạn thế nào, ông chẳng buồn quản nữa.

Muốn quản cũng không còn sức mà quản.

Ông không còn là người nắm giữ luật chơi, không còn là kẻ mang theo quà cáp nịnh nọt người khác chỉ vì một cái gật đầu.

Tất cả quyền lực, vinh quang, ô nhục.

giờ đã qua rồi.

Sau một hành trình dài, đây có phải là thứ ông muốn?

Ngày xưa, Kiến Quốc từng ước được leo lên đinh cao của xã hội, có tiền tài, có danh vọng, có thể khiến người khác phải quỳ gối van xin.

Tưởng chừng oai lắm, nhưng đến tận bây giờ Ông mới nhận ra, ngay cả kẻ ngồi trên cao cũng chỉ đang cúi đầu trước một con hổ khác.

Đã bước vào thương trường thì mãi mãi chỉ là một con cờ.

Dù quyền lực đến đâu cũng vẫnb trói buộc trong một bàn cờ lớn hơn.

Và một khi thoát ra khỏi sợi dây ràng buộc ấy, không phải vì ta mạnh mẽ, mà vì chính bản thân đã hết giá trị.

Một cảm giác trống rỗng bủa vây.

Quốc thở dài một tiếng,

"Nếu biết trước như thế này.

thì ngay từ đầu ta đã không bước vào con đường đó."

Đang miên man suy nghĩ, bỗng Quốc đứng khựng lại.

Một làn hương lạ thoảng vào mũi.

Không phải rượu ngoại, không phải cà phê Ý sang trọng, mà là mùi ngô luộc từ một gánh hàng rong bên lề phố.

Đã bao lâu rồi ông không ngửi thấy mùi này?

Quốc đảo mắt tìm kiếm mùi Hương, như một đứa trẻ háo hức tìm kiếm kho báu.

Thuở xưa, khi khát vọng làm giàu cuộn trào trong máu, ông từng khinh bi những thứ “quê mùa” như thế?

này.

Toàn sính hàng ngoại, ăn ở nhà hàng sang trọng, khoe cái gọi là đẳng cấp Ông không bao giờò để miệng mình chạm vào món ăn lề đường, viện cớ “không hợp vệ sinh” nhưng trong sâu thẳm là vì sợ mất mặt.

Nhưng lúc này ông không còn kiêng kị gì nữa.

Ông bước đến gánh hàng rong, đưa tiền mua lấy hai phần .

Bà lão lom khom lấy cho ông bắ;

ngô còn nóng hổi, bàn tay của bà gầy guộc, mong manh, tay run run mà khuôn mặt tươi rói, miệng cười hớn hở.

Một bắp ngô, chỉ mười nghìn thôi, nhưng sao bà lại cười mãn nguyện đến vậy?

Quốc cầm bắp ngô, ngồi xuống ngay chiếc ghế nhựa nhỏ bên lề đường.

Ông chậm rãi lột vỏ, hơi nóng bốc lên, mùi ngô ngọt ngào lan tỏa.

Cắn một miếng, vị ngọt đơn sơ ấy tràn vào miệng, như kéo ông trở về với quá khứ cái thuở còn là cậu bé nhà quê, nghèo khó nhưng trong lòng tràn đầy ước mo.

Cái thuở ông chưa bị danh vọng nuốt chửng, chưa phải giả tạo cười nói với những kẻ mình căm ghét.

Tim ông đập nhanh.

Hơi thở nặng nể, dồn dập.

Cảnh vật xung quanh nhòe đi, chỉ còn tiếng cười của bà bán ngô và tiếng huyên náo mờ xa.

Hai chân ông bỗng nhiên vô lực, khuyu xuống nền via hè.

Bắp ngô trên tay rơi lăn lóc.

Người xe ôm, bà lão bán hàng vội vã chạy tới đỡ lấy ông.

Tiếng người hốt hoảng vang lên.

Rồi.

ánh sáng trước mắt Kiến Quốc tắt dần, tắt hắn.

Thế giới xô bồ này xa dần khỏi ông.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập