Chương 10:
Ba Về.
Về đến nhà, Quốc chẳng nghỉ ngơi mà xắn tay áo lao ngay ra vườn.
Mảnh vườn nhỏ phía sau nhà vốn bị bỏ mặc, cỏ mọc um tùm, đất khô cứng từng mảng.
Cậu cầm cuốc, từng nhát bổ xuống, cơ thể non nớt vừa làm một tí đã mệt thở phì phò.
Nói chung nghề n ào cũng có cái khó, nghề nông lại càng vất vả hơn, chẳng trách người ta lại muốn học để có một công việc nhẹ nhàng hơn.
Nhưng cái ham muốn được nghi ngơi, được hưởng thụ sung sướng nhanh chóng qua đi, quốc lại tiếp tục công việc.
Cuốc đất xong, Quốc không gieo hạt ngay.
Trong đầu cậu tính toán:
bản thân chưa có kinh nghiệm, đất lại chưa có phân bón thì gieo cũng chỉ uống phí.
Ở quê, phân bón chủ yếu là phân hữu cơ, từ người, từ gia súc gia cầm, mùi hăng nồng không dễ chịu chút nào.
Trong đó, phân trâu bò còn dễ dùng nhất, mà ngoài đường thì chẳng thiếu, trâu bò thả rông khắp noi.
“Máảnh vườn gần nhà khá nhỏ, chừng gom mười lăm, hai mươi bãi phân, ủ vài ngày là cũng đủ cho một vụ rau.
Ngoài ra, lá cây, cỏ dại cũng có thể làm phân xanh, chỉ cần biết cách xử lý.
Tiếc là, chuyện này trong sách giáo khoa không dạy, mà thời này đâu có Google để tìm kiếm.
Muốn học, chỉ có cách tìm sách chuyên về nông nghiệp, mà những loại sách.
ấy chắc chỉ có trong hiệu sách lớn ở thành phố.
“Sau này phải ra thành phố một chuyến.
Quốc tự hứa với lòng, vừa thu dọn mảnh vườn, mổ hôi lấm tấm trên trán.
Đang lúi húi thì nghe tiếng bước chân nặng nề ngoài ngõ.
Một người đàn ông trạc bốn mươi, vai đeo ba lô cũ, làn da rám nắng, dáng người rắn rỏi, bước vào sân.
Quốc ngẩng đầu hỏi, bản năng dè chừng.
“Chú tìm ai thế?
Người kia thoáng sững lại, rồi nhướng mày:
“Chú nào.
Ba đây mà.
Quốc ngẩn ra một lúc.
Trong ký ức kiếp trước, ông là người đàn ông già nua, bệnh tật, lại nghiện rượu, làm thân thể gầy rộc, khuôn mặt hốc hác đến khó nhận ra.
Trước mắt lại là một người cha khỏe mạnh, dáng vẻ còn cường tráng, giọng nói sang sảng.
Cậu nhất thời không nhận ra cũng phải.
Quốc gãi đầu, cười gượng chống chế:
“Con trêu ba chút thôi.
Trong lòng Quốc không hề có cảm giác muốn chạy tới ôm chầm lấy ông như một đứa trẻ xa cha lâu ngày.
Trái lại, tâm lý từng trải khiến cậu giữ một khoảng cách dè đặt, giống như lần đầu gặp mẹ.
Ba Quốc bước vào nhà, đảo mắtnhìn quanh.
Thấy trong ngoài sạch sẽ, gọn gàng, gương mặt ông lộ rõ vẻ hài lòng.
Ông hỏi qua loa mấy câu:
mẹ đi đâu, cuộc sống dạo này thế nào.
Quốc đáp thật thà:
“Ở nhà thì ổn cả, mẹ đi làm ngoài thị trấn, chắc sắp về rồi.
Nghe vậy, ba Quốc không nói thêm.
Ông rót nước trong phích, tráng bộ ấm chén, thong thả pha chè.
Ấm nước nóng còn nguyên, chén bát cũng sạch sẽ.
Trong lòng thoáng có chút nghi ngờ, nhà mình có khách sao?
Chờ chè ngấm, ông mới mở ba lô, lấy ra một hộp bánh cùng một cân thịt lợn tươi, mua dọc đường về nhà
Quốc nhìn cha ruột trước mặt, trong lòng dấy lên thứ cảm xúc phức tạp khó diễn tả.
Tân lý của một người đàn ông ngoài 50 lại chứng kiến cha mình đang ở thời kỳ trung niên.
cậu còn gia đời hơn cả cha mình nữa.
Nhất thời cũng không biết bắt chuyện ra sao.
May sao, chẳng mấy chốc mẹ cũng về tới.
Hai vợ chồng gặp nhau, câu chuyện tự nhiên xoay quanh công việc, chuyện nhà cửa.
Quốc lặng lẽ ngồi một bên, im lặng nghe, trong lòng vừa xa lạ, vừa quen thuộc.
Mẹ Quốc vừa thấy chồng về đã vội mỉm cười, giọng mang theo chút tự hào không giấu giếm “Ông ạ, dạo này thằng Quốc lạ lắm.
Không chỉ biết quét nhà rửa bát mà còn đi câu cá về nấu ăn nữa.
Ba Quốc đang châm trà nghe vậy thì thoáng ngẩng lên, đôi mày chau nhẹ, dường như chưa tin nổi.
Mẹ lại chẳng để chồng kịp phản bác, kéo tay ông ra sau hiên, chỉ vào cái xô sành vẫn còn hai con cá bạc Quốc câu được chiều hôm qua.
“Đấy, ông xem, nó câu được đấy.
Mấy hôm rồi mẹ con ăn cá nhiều rồi, định để dành chờ ông về mới kho.
Ba Quốcnhìn chằm chằm vào xô cá, trong bụng vẫn còn bán tín bán nghi.
Ông cười gượng, nửa đùa nửa thật:
“Hay là có ông chú nào đi câu nhiều cá, tiện tay cho hai mẹ con, giờ hợp tác dựng chuyện để lấy lòng tôi hả?
dưới sự nghi ngờ của ba, Quốc khẳng định lại lời của mẹ một lần nữa tồi lôi ra chiếc cần câu, thân trúc, dây cước, lưỡi cầu như mới, ông mới chết lặng.
Lúc này ông lại nghĩ sang một hướng khác:
con trai tự dưng ngoan ngoãn, làm lắm việc như thế, liệu có phải để lấy lòng người lớn, ấp ủ ý định đòi hỏi gì đó, ví dụ như một cái xe đạp mới, hay đồ dùng đắt tiền nào đó?
Ông hắng giọng, gõ gõ ngón tay xuống bàn:
“Nói thật đi, con tính nhờ vả bố mẹ chuyện gì?
Không thì đời nào chăm chỉ thế”
Quốc cười nhạt, giọng điểm nhiên:
“Con chẳng cần gì cả.
Những việc mẹ kể đều nhỏ thôi, con tự làm chứ không phải ai ép buộc đâu.
Bố cứ yên tâm đi làm, ở nhà đã có con lo cho mẹ rồi.
Câu nói ấy làm cả gian nhà lặng đi một thoáng.
Ba Quốc mở to mắt nhìn con, miệng buột ra một tiếng:
⁄Ối giời ơi, con tôi mà nói được câu ấy thật sao?
Ông bán tín bán nghĩ, như không dám tin trước mắt là đứa con trai mình vẫn luôn cho là ngoài học thì chẳng biết làm gì khác.
Ngược lại, mẹ Quốc thì cười tươi, gương mặt ánh lên sự hãnh diện.
Bữa com tối hôm đó, Quốc xung phong vào bếp.
Ba vẫn còn ngờ vực, lắc đầu cười khẩy:
“Thằng này mà biết nấu nướng thì tôi lạy.
Khéo lại đốt nhà mất thôi.
Mẹ Quốc liền chen vào, chắc nịch:
“Ông đừng có nói bậy.
Nó nấu được đấy, mấy bữa nay toàn tự tay nó nấu cho tôi ăn rồi.
Ngon lắm”
Nói vậy nhưng bà vẫn cẩn thận rửa tay, buộc lại tóc, theo con vào bếp.
Hai mẹ con tất bật:
thị lợn ba mang thái khéo, cá trong xô làm sạch, ốc bắt ở mương đã ngâm sẵn, rau trong vườn tươi non đem vào nhặt.
Com sôi, mùi hành phi thom lừng lan ra khắp căn nhà nhỏ.
Ba Quốc ngồi ở gian ngoài, ngửi thấy mùi cũng xuýt xoa, trong lòng.
bắt đầu đần tin tưởng hơn.
Đợi mãi đến lúc mâm cơm được bưng ra, ông mới tròn mắt ngạc nhiên:
thịt rang cháy cạnh vàng ruộm, cá kho tiêu dậy mùi, canh rau cải xanh rờn, thêm đĩa ốc xào sả ớt đỏ au.
tất cả bày biện tươm tất chẳng khác gì bữa cơm đón khách quý.
“Ô hô, Lạ nhỉ, không có tôi ở nhà mà hai mẹ con cứ như đang nấu cỗ thế này!
ông thốt lên, trong mắt ánh lên chút xúc động khó nói.
Cả nhà quây quần bên mâm cơm, không khí có phần gượng gạo lúc đầu nhưng nhanh chóng ấm đần.
Ba Quốc nhấp chén rượu nhỏ, giọng bùi ngùi kể chuyến đi làm vừa rồi vất vả ra sao, rồi nói lần này được nghỉ hai ngày, tranh thủ về thăm nhà sau đó lại đi thêm hai tuần nữa.
Khi nào làm xong vụ ngô mới về lâu dài.
Ba Quốc làm công trình cầu đường, công việc vất vả, tháng chỉ được nghỉ bốn ngày công, cứ hai tuần lại về nhà một lần.
Nhìn gương mặt ông lúc nào cũng toát ra vẻ lạc quan, nhưng Quốc biết rõ, đằng sau đó là đôi bàn tay chai sần, cứng như gỗ, cùng vô số vết sẹo chằng chịt khắp cánh tay, dấu vết của những năm dài lăn lộn giữa nắng gió, xi măng và sắt thép.
Trong bữa cơm, ba mẹ nói chuyện rôm rả, Quốc chỉ ngồi yên lặng.
lắng nghe.
Cậu hiểu rõ từng tầng ý tứ ẩn dưới những lời trao đổi kia, nhưng lại giả vờ như không hay biết.
Đó là chuyện nợ nần, chuyện những khoản vay mượn để c-hạy vriệc, lo toan cuộc sống.
Những điều mà người lớn thường gạt bỏ bằng một cầu quen thuộc:
“Chuyện này con nít biết gì mà xen vào.
Quốc không chen lời, chỉ cặm cụi ăn, rồi dọn bát đũa gọn gàng.
Nhìn mâm cơm hôm nay vơi đi nhiều, cậu biết ba mẹ đã ăn được một bữa no đủ hiếm hoi.
Lòng cậu thoáng nhẹ nhõm, song cũng dấy lên một nỗi chua xót khó nói thành lời.
Cậu rút vào buồng, cố tình nhường không gian riêng cho cha mẹ, nhưng lỗ tai vẫn vô thức hướng về phía ngoài.
Mỗi lời trao đổi đều lọt cả vào tai cậu.
Ngày mai, ba mẹ sẽ cùng nhau đi trả nợ.
Một khoản nhỏ thôi, coi như xong một chỗ.
Nhưng còn hai khoản lớn hơn vẫn treo lơ lửng, dự kiến ít nhất cũng phải hai năm nữa mới có thể tất toán.
Quan điểm của ba Quốc rất dứt khoát:
nợ thì phải trả, nhưng tuyệt đối không để vợ con phải nhịn đói nhịn khát.
Trong nhà nếu thiếu thốn gì, cần mua sắm thứ thiết yếu thì cứ ưu tiên mua trước, chuyện trả nợ sẽ gắng dần.
Mẹ Quốc thì chẳng mấy khi nghĩ cho bản thân.
Đi làm ở ngoài thị trấn, bà chỉ giữ đủ chi tiêu sinh hoạt, còn đâu góp nhặt từng đồng một.
Còn tiền ba Quốc làm công trình, hầu như gom hết lại để trả nợ.
Trước kia, gánh nặng lớn nhất vẫn là chuyện học hành của con trai, vì ai cũng bảo
“cho con ra thành.
phố học mới nên người”.
Nhưng giờ đây, Quốc không đi học xa nữa, gánh nặng ấy coi như giảm đi nhiều.
Khoản nợ kia, như ba mẹ tính toán, cũng sớm được giải quyết thôi.
Sáng hôm sau, ba mẹ dậy từ sóm, thay quần áo sạch sẽ, cùng nhau ra khỏi nhà.
Quốc tự mình sửa soạn sách vở đến trường luôn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập