Chương 100: Đóng gói.

Chương 100:

Đóng gói.

Mẹ Hào làm liên tục trong hai buổi liền.

Sân trước sân sau chỗ nào có nắng đều được tận dụng để phơi măng.

Măng vàng óng trải kín hai bên nhà, nhìn qua cũng biết đã gần đủ mườ ký.

Hai mẹ con đốc sức hoàn thành cho kịp cuối tuần mang xuống thành phố bán.

Nhà cái Mây cũng thu được nhiều không kém.

Ba mẹ cô chịu khó, có hôm còn đi đào từ sáng tới chiều suốt mấy ngày liền.

Lúc phơi xong, Mây nhìn dãy sào đầy măng mà thở dài rồi tự nhẩm tính.

“Chắc cũng gần hai mươi ký rồi.

Bán được thì cũng được kha khá đây”

cô nghĩ thầm, nhưng ánh mắt vẫn thoáng lo.

“Năm nay đông người làm quá, không biết có bán được không nữa.

Mẹ của Mây hỏi con gái.

“Thế tính nhờ người ta bán có được không?

nhà thằng Hào làm cũng nhiều lắm, nó phải lo bán phần của nó, mình nhờ thì có làm khó nó không nhi?

Hay là chuyến này mẹ đi bán.

Ba của Mây lại có cách nhìn thoải mái hơn.

“Gửi được nhiêu thì gửi, không thì để nhà mình ăn cũng được chứ sao.

“20 ký đó, ông ăn đến sang năm cũng không hết.

không ấy thì mình bán lai rai ngoài chợ cũng được.

Giá 60 còn chê đắt, có cỗ bàn thì người ta mới mua, bình thường chẳng ai ăn.

Ra thành phố bán được là tốt nhất.

Cái Mây xem thế nào, lựa lời nói với thằng Hào với thằng Quốc nhé, mấy đứa bằng vai phải lứa đễ nhờ cậy hơn.

“Dạ con biết rồi, bí quá thì con đi cùng”

Riêng trường họp chị Linh thì vất vả hơn cả.

Mọi người trong nhà không ai tin việc làm măng khô có thể đem bán được, còn nói rằng chuyện này viển vông, mất công vô ích.

Đến khi thấy anh Lâm làm ẩm trời, luộc cả ngày cả đêm thì họ mới tá hỏa nhận ra có thể kiếm tiề thật thì đã muộn.

Măng bị hái gần hết rồi, phải chờ lượt sau.

Vậy nên đọt này cái Linh đành đi hái một mình, hai buổi gom góp mãi mới được bảy tám ký.

Mỗi lần nhìn sang sân nhà anh Lâm, chị lại thở dài.

8o với người ta, số măng của chị chẳng thấm vào đâu.

Nhà anh Lâm lại làm theo quy mô lớn đến mức khiến cả xóm phải giật mình.

Họ bắt đầu trễ hơn mọi nhà, vậy mà số lượng lại vượt xa tất cả cộng lại.

Nhà anh vốn có sẵn củi, lại đông người làm nên việc được chia rất rõ ràng.

Anh Lâm và ông cụ lên núi đào từ tinh mơ, còn vợ và mẹ anh 1o luộc, xếp, phơi.

Sân không đủ, họ mang ra cả ngoài ruộng để phơi cho thoáng.

Từng sào măng phơi vàng ruộm, thom nhẹ trong nắng chiều khiến anh Lâm nhìn mà cũng thấy tự hào.

Anh nôn nóng muốn đem bán để công sức cả nhà không bị uổng.

Thỉnh thoảng, anh lại sang nhà Linh, nhà Quốc hoặc nhà Mây, hỏi thăm xem họ đã làm tới đâu và có ý định hỏi khi nào mang đi bán.

Sự sốt ruột của anh vô tình khiến mọi người trong xóm cũng bị cuốn theo cảm giác gấp gáp ấy.

Cái Mây mấy hôm nay đi học cũng đứng ngồi không yên.

Tan học là cô tìm Quốc ngay.

“Măng khô nhà mình xong hết rồi.

Khi nào bán được đây, Quốc ơi?

Quốc tính toán rồi đáp:

“Cuối tuần này đi bán được đó.

Giờ chuẩn bị đóng gói là vừa, không cần phơi thêm nữa đâu À.

cậu có túi nilon chưa?

Đừng bỏ vào bao tải, dễ bị hút ẩm lại lắm.

“Chưa có.

Thế lát tan học mình đi ra chợ mua.

“Phải ra thị trấn mới có loại túi chuyên dụng, nhà mình còn, đầu mùa có mua nhiều để đóng gói.

Mà năm nay mình chỉ làm được ít, đem bán chắc được năm ký thôi, còn lại để nhà ăn.

nên thừa nhiều túi lắm.

Mây ngạc nhiên.

“Sao làm ít vậy?

Quốc cười gượng, không trả lời ngay.

Mây thở dài rồi thì thầm như kể tội:

“Có phải do nhà anh Lâm không?

Ba mẹ mình bảo nhà ảnh đào như thể sợ người khác đào mất.

Phơi đầy cả sân, cả ruộng.

Mình nhìn mà phát hoảng luôn.

Anh đào hết măng thì không biết sang năm còn măng nữa không.

Mà mình lỡ làm gần hai mươi ký rồi, không biết bán kiểu gì đây.

Quốc xua tay.

“Không sao đâu.

Chừng đó vẫn bán được.

Không hết thì chia làm vài đợt.

Măng khô đểlâu cũng không sợ hỏng”

“May là nó không hỏng.

nhưng mà nhà mình chắc chỉ bán một lần thôi.

Còn thừa thì mang về ăn dần.

Có gì cậu bán giúp mình nhé, Trích cho cậu ít tiền công cũng được.

Quốc gật đầu.

Tính cả phần của Mây, của Linh và năm ký của Quốc, tổng cộng cũng hơn ba mươi ký.

Con số này không nhỏ nhưng vẫn trong khả năng.

Còn thằng Hào thì không nhờ Quốc nữa.

Nó đã rành rọt đường đi nước bước, năm nay tự ra thành phố bán cũng không vấn để.

Chiểu hôm đó, sau khi tan học, Mây ghé nhà Quốc lấy túi nilon loại trong chuyên dùng cho thực phẩm.

Quốc cũng qua nhà Mây xem chất lượng măng và phụ đóng gói luôn.

Nhà Mây làm sạch sẽ, măng đồng đều, tuy ba của mây là nông dân quanh năm ở trong xóm nhưng là một trong số ít người có đức tính cẩn thận tỉ mỉ, làm việc có kế hoạch.

Trước khi Quốc “trọng sinh” thì nhà của Mây là ngôi nhà có đầy đủ và đa dạng thức ăn nhất ở trong xóm, trâu bò lợn gà đều có đủ.

nhưng hiện giờ, không tính khoảng chăn nuôi thì nhà Quốc là trồng nhiều rau củ nhất.

Ba mẹ Mây ban đầu định gửi chỗ măng cho Hào mang giúp, nhưng bên ấy đã có mười ký rổ nên họ cũng ngại.

Thấy Quốc bảo chỉ bán năm ký thì họ mới yên tâm hơn.

Sau khi lấy măng của nhà Mây mang về, Quốc đạp xe chạy qua nhà Hào để xem tình hình.

Mẹ Hào đang lựa lại mấy miếng măng khô mới phơi, thấy Quốc tới, bà vui vẻ hỏi:

“Qua tìm thằng Hào hả con?

Nó sang An Bình tổi, tối mới về.

Quốc gật đầu, đặt mấy túi nilon lên bàn.

“Dạ vậy bác nhắn lại giúp.

Cuối tuần con đi bán măng, nếu nó có đi thì cùng luôn, Con gửi mấy cái túi bóng để bác đóng gói.

”Ừ được rồi, để bác nói lại với nó.

Xong việc ở đây, Quốc lại ghé sang nhà chị Linh.

Chị đang gỡ từng miếng măng ra khỏi sào phơi, thấy Quốc thì vội vàng gọi:

“Quốc tới rồi à.

Tính lát mang sang nhà em nhưng em qua thì tiện quá.

Xem chị làm vậy đã được chưa.

Quốc cầm miếng măng khô, kiểm tra qua chất lượng, Chị Linh làm ít nhưng chăm chút kỹ, rồi gật đầu:

“KHông thể tốt hơn nữa đâu, nhà em cũng chỉ làm được đến vậy.

Giờ mình cho vào túi rồi cân lên thử nha.

Cuối tuần em mang đi luôn.

“Nói không phải chứ, chị chăm nó, nâng như nâng trứng, hứng hoa vậy đó.

Sợ làm chưa đủ tốt, em lại khó bán.

E nói thế thì chị yên tâm rồi.

Rồi Hai chị em cho măng vào túi, đem vào cái cần đòn cân thử, được 8 ký có lẻ.

Quốc chọn 8 ký cho nó dễ tính tiền.

Rời nhà Linh, Quốc định quay về nhưng đi ngang sân nhà anh Lâm thì không khỏi khựng lại.

Trước mắt cậu là cả một biển măng khô:

treo trên sào, phơi trên bạt, vắt đọc hàng rào, thậm chí ngoài ruộng cũng có từng dãy dài.

Màu vàng óng nhìn thì bắt mắt nhưng lại không đồng đều.

Có miếng to, miếng nhỏ, cong, méo, thậm chí vài miếng có chấm mốc trắng.

Quốc thở đài, làm nhiều quá lại không kiểm soát được chất lượng, muốn xử lý hết chỗ măng này không phải ngày một ngày hai.

đang dựng xe lại đứng nhìn, thì anh Lâm từ trong nhà bước ra, vẻ mặt đầy phấn khởi.

“Quốc tới à?

Làm nhiều thế này chắc đủ bán rồi.

Anh cũng đang tính qua hỏi em xem khi nào đi bán, anh đi chung luôn.

Quốc đáp ngay:

“Dạ chắc cuối tuần anh ạ.

Nhưng mà.

số măng này anh định bán hết sao?

Nhiều lắm đó.

Anh Lâm cười gượng, ánh mắt như né tránh.

“Thì.

bán được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Nhà đang nông nhàn nên rảnh thì làm thôi.

Không ngờ lại nhiều đến vậy.

Mà em xem thử so với măng nhà em thì măng bên anh thế nào?

Quốc đã quan sát từ nãy nên nói thẳng:

“Cũng được anh, nhưng không đồng đều lắm.

Để bán được giá thì phải lọc lại một lượt.

Mấy cái đẹp, thì gom riêng tính giá cao.

Còn loại nhỏ, cong, già quá thì chỉ bán được giá thấp hơn.

Chứ gom chung thì sẽ hơi khó bán.

Anh Lâm chống nạnh suy nghĩ.

Từ đầu, nhà anh đào măng theo kiểu thấy là lấy, không kén chọn.

Những.

gốc mà người khác bỏ vì cong, sâu hay non quá thì nhà anh vẫn gom.

Mẹ anh còn hay nói:

“Khô lên vàng như nhau, ai biết được.

Hầm kỹ là mềm hết.

Nhưng giờ nhìn Quốc chỉ ra khuyết điểm, anh mới thấy lo.

Anh đi đào cả ngày nên không nắm chắc phần luộc phơi của vợ với mẹ.

Măng làm nhiều thật nhưng chất lượng thì.

đúng là khó nắm bắt được hết.

“Vậy hả?

Hay em lọc sơ giúp anh một chút đi.

Để còn phân loại.

Chứ mang đi xong không ai mua thì tốn công lắm.

Vợ anh Lâm ở trong nhà nghe thấy vậy thì thoáng lo, sợ rằng măng không bán được thì uống công đã đành còn bị người trong xóm chê cười nữa.

Lát sau thấy Quốc đi vào nhà xem măng thì chị chủ động đi ra đứng cạnh chồng hóng chuyện.

Anh Lâm quay sang hỏi vợ:

“Chỗ măng đợt đầu thu xong em để đâu rồi?

Chị Ngọc đáp ngay:

“Em để trong bao tải, để trên gác bếp ấy.

Anh Lâm leo lên gác bếp, lôi xuống hai bao tải lớn.

Bên trong toàn măng khô, có túi được ch‹ vào nilon nhưng cũng có túi để trần, bụi tro bếp bám lấm tấm.

Quốc nhìn một lượt, thấy ngay nếu mang nguyên cả bao này đi bán thì hoặc không bán nổi, hoặc bị ép giá.

Cậu cầm vài miếng măng lên, xoay qua lại, rồi nói:

“Chỗ này nên đóng gói lại anh ạ.

Tốt nhất chia từng túi một ký cho dễ bán.

Với lại nên chọn mấy miếng đều nhau, miếng nào xù xì quá thì mình tỉa bót.

Miếng nào dính đất hay bụi thì lau sạch.

Anh Lâm nhăn mặt, nửa tin nửa ngờ.

“Có cần cầu kỳ vậy không?

Măng thì vẫn là măng, ăn được hết.

Cứ rửa sạch, nấu kỹ là được mà.

Quốc bật cười.

“Ở nhà mình thì đúng là sao cũng được.

Nhưng đem bán thì khác anh ạ.

Ngoài Thành phố đâu thiếu đổ ăn, Người ta nhìn bằng mắt trước rồi mới móc tiền ra.

Túi măng sạch, gọn gàng đều đặn thì mới cạnh tranh được với những người khác.

Nghe vậy, anh Lâm gật gù chịu thua.

“Thế mai anh chạy ra thị trấn mua ít túi nilon về gói lại.

Quốc trầm ngâm.

“Không cần đâu anh.

Đọt rồi em có mua sẵn túi với thùng carton để dùng, loại này trên chợ mình chưa có bán.

Nãy qua nhà chị Linh em có mang theo trong xe, anh chị dùng tạm đi, đỡ phải chạy.

Nói rồi cậu ra ngoài dắt xe vào, lấy bịch túi nilon mới tĩnh đưa cho vợ chồng anh Lâm.

Sau đó Quốc xắn tay áo, ngồi xuống phân loại cùng mọi người.

Cậu nhặt từng miếng măng lên soi qua ánh sáng, cái nào xấu thì bỏ ra một chỗ, cái nào hơi xù hay méo thì cắt ủa lại.

Đến lúc lục xuống đáy bao, họ phát hiện mấy miếng măng bị dính phân chim do phơi ngoài ruộng.

Anh Lâm trọn mắt:

“Trời đất.

cái này mà đem luộc cho vào nổi thì thôi rồi!

Cả ba nhìn nhau bật cười, cũng may là lọc trước.

Nếu khách phát hiện thì mất hết mặt mũi.

Chỉ trong một buổi chiều, họ đã sàng lọc ra một sọt măng loại thường, vẫn ăn được nhưng không nên đem bán.

Hai phần ba còn lại tương đối đều, sạch và phù hợp để mang đi thành phố.

Khi đóng gói xong, những túi măng khô vàng được sắp thẳng hàng vào thùng carton.

Anh Lâm nhìn mà cứ ngẩn người.

8o với lúc còn đổ đống trong bao tải, măng giờ nhìn đẹp như hàng đặc sản.

Anh xuýt xoa:

“Đúng là cho vào thùng cái khác ngay, lúc nãy còn tưởng hàng ngoài chợ, giờ thì trông có giá hơn hẳn.

Quốc cười, xếp lại nắp thùng:

“Chỗ còn lại anh chị tự phân loại nha, cuối tuần này mình ra thành phố.

Có khi phải ngủ qua đêm mới bán hết.

Anh mang theo CMND nhé, có khi phải dùng đến.

”Ò.

được rồi.

Cảm ơn em.

Sau khi xử lý sơ bộ chỗ măng khô của nhà anh Lâm, Quốc trở về nhà, trời đã sẩm tối.

Cậu mang theo hai hộp măng của nhà Mây và nhà Linh.

Mẹ cậu đang nhóm bếp, thấy con ôm đồ linh kinh bước vào thì than nhẹ:

“Nhà mình chẳng có bao nhiêu, bán xong chắc vừa đủ tiền xe đi lại.

Toàn bán.

giúp người ta thôi.

Lần này nữa thôi nha Quốc, lần sau để người ta tự làm tự bán.

Quốc cười, rửa mặt cho tỉnh táo.

“Con cũng tính vậy mẹ ạ.

Chắc đi thêm chuyến này là đủ rồi.

Năm sau, người ta thạo rồi, có khi mình còn phải nhờ người ta bán giúp ấy chứ.

Mẹ cậu ngồi xuống cạnh bếp, hỏi tiếp:

“Chuyến này con đi với ai?

Nhiều măng thế, để một mình sao được.

Có cần mẹ đi cùng không?

“Không cần đâu mẹ, ”

Quốc đáp.

“Lần này con đi với thằng Hào với anh Lâm.

Cuối tuần tụi con xuất phát.

Măng nhà anh Lân nhiều quá, chắc phải sang hôm sau mới bán xong, tụi con chắc ngủ lại một đêm.

Mẹ giật mình.

“Trời đất, ngoài đó con có quen ai đâu?

Rồi ngủ ở đâu?

“Có nhà nghỉ mẹ ạ.

Ba đứa góp tiền thuê phòng, cũng không tốn bao nhiêu.

Mẹ đừng lo.

Bà nghe xong mới thỏ ra nhẹ nhõm.

“Đi ba người thì mẹ yên tâm.

Mà con cứ lo phần của mình xong đã rồi hằng lo chuyện người ta, bán cho người ta xong mà của mình ế, thì coi sao được.

“Dạ bán hết mới về mẹ ạ, cùng lắm thì ra ngoài chợ xả hết hàng thôi, sẽ không để ế đâu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập