Chương 103:
Bạn cũ.
Quốc đạp xe lòng vòng khắp thành phố, .
Nhờ có chiếc xe đạp thuê, việc di chuyển lúc này d dàng hơn hẳn.
Những quán ăn mà năm trước Quốc phải bỏ qua vì không đủ thời gian này đều được cậu ghé vào.
Chủ tiệm mở túi xem hàng.
Măng của nhà Mây vừa đem ra đã khiến mấy đầu bếp trầm trồ.
Đối với măng nhà cái Mây, đầu bếp xem và đánh giá, thấy chất lượng và cách bảo quản vô cùng tốt, khác với loại măng thường, măng nhà Mây không hiểu làm cách gì mà nhìn bên ngoài có vẻ óng ả chứ không xù xì.
vết rạch rều rất đẹp và thẳng.
Quốc bán được với giá tốt tận 120k một ký.
Đến lượt hàng của nhà anh Lâm thì quốc phải mở thùng, mở túi kiểm tra lại một lần, tất nhiên không đẹp bằng nhà Mây, vì ngoài phơi sào thì nhà anh Lâm còn phơi bạt, phoi trên nền sân, bê mặt từng miếng khô không đều, giữa miếng này với miếng khác cũng vậy.
Giá thấp hơn, có nơi mua 110, có nơi 115, nhưng tất cả đều được quốc bán giá trên 100 ngàn, cũng bõ công đạp xe đi chào mới.
Khi mặt trời đứng bóng, Quốc dừng xe trước quán giải khát 4 Mùa.
Đây là quán ruột của cậu hồi cấp ba, nơi mỗi cuối tuần mấy đứa học sinh và sinh viên của trường cao đẳng gần đó hay rủ nhau tụ tập.
Quán 4 Mùa bày biện trông mới mẻ hơn so với ký ức của Quốc.
Những bộ bàn ghế sơn xanh đỏ, tím, vàng xếp xen kẽ nhau, tạo thành một mảng màu rực rỡ nhưng không hề rối mắt.
Bêr trên là giàn hoa giấy lớn vươn tỏa, những chùm hoa hồng phót và tím nhạt rủ xuống như rèm che, vừa tạo bóng mát cho quán
Mỗi khihoa rụng, nhân viên phải quét dọn thường xuyên hơn, nhất là những lúc gió lớn.
Thế nhưng khách chẳng mấy ai phiển lòng;
trái lại, nhiều người còn thích thú khi thấy những bông hoa và chiếc lá giấy rải rác trên nền gạch.
Giữa thành phố chật ních bê tông, tường đá và cổng sắt, cảm giác được ngồi trong một nơi có chút tự nhiên như thế khiến họ nhẹ nhõm hơn.
Nhân viên trong quán chủ yếu là sinh viên đi làm thêm, thay ca liên tục.
Khách hàng đa số học sinh, sinh viên từ các trường quanh khu vực, chuyện thấy bạn cùng lớp làm phục vụ ở quán cũng chẳng có gì lạ.
Ở một góc, từng nhóm nhỏ ríu rít nói chuyện bài kiểm tra, chuyện thầy cô, chuyện trốn học đi chơi.
Ở một góc khác lại có vài cặp đôi ngồi cạnh nhau, thì thầm bàn về tương lai đầy màu hồng:
chuyện đi du học, chuyện du lịch, chuyện sau này cưới nhau ai giữ tiền, rồi đến mức.
nhịn ăn cả tuần chỉ để cuối tuần mời người yêu ly nước.
Quốc gọi một ly sinh tố xoài, rồi đi lên ban công tầng 2 để thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố nằm dưới con đốc.
Nhưng khi vừa kịp thả lỏng, tiếng nói chuyện ổn ào từ tầng dưới vọng lên khiến Quốc giật mình.
Một vài giọng nói quen thuộc vang lên.
Quốc nghiêng người nhìn xuống, và lập tức nhận ra:
đó là bạn học cũ của mình.
Kim Lan và Dũng, bạn thân từ thời cấp hai, và thêm hai người nữa.
Một nhóm bốn người vừa gọi nước xong thì nối đuôi nhau bước lên tầng.
Ban công lúc này chỉ có một khách, nên khi bốn người vừa lên, theo thói quen họ nhìn quanh một lượt.
Ánh mắt vừa lướt qua Quốc thì lập tức khựng lại.
Dũng đi đầu.
Nụ cười còn nở trên môi thì đột nhiên cứng lại, rồi bật lên mạnh hơn khi nhận ra người trước mặt không phải người xa lạ.
Nó mỏ to mắt như không tin nổi:
”Ủa.
Quốc hả?
Quốc gật đầu, nhếch môi cười chào:
“Hê lô.
Lâu quá không gặp.
Xác nhận đúng người quen, Dũng thở phào một hơi dài rồi lao đến, tay đập nhẹ vào vai Quốc đầy thân mật.
“Sao mày ở đây?
Tưởng giờ này mày ở quê chứ?
Quốc nhún vai, đáp nhẹ:
“Tình cờ ghé uống nước thôi mà, sao ngạc nhiên vậy?
Dũng bật cười sảng khoái, lại vỗ vai Quốc cái nữa:
“Không phải!
Tao chỉ bất ngờ quá.
Gần một năm tổi còn gì!
“Tầm này năm ngoái mày ôn thi chuyên mà.
Tao có ghé nhà mày.
mấy bận, nghe mẹ mày bảo đỗ rồi.
Tính chúc mừng mà tới toàn không gặp.
Dũng kéo ghế ngồi xuống cạnh Quốc.
⁄Ừ, mẹ tao có nói.
Thi xong là tao được ông bà thưởng cho chuyến du lịch dài ngày luôn.
Từ Nam ra tận Bắc luôn.
Xong nhập học, rồi gần như suốt năm tao ở thành phố, trừ dịp Tết thì mới về.
Mày khó gặp tao cũng phải thôi.
Nó bật cười lần nữa, ánh mắt vẫn còn nguyên vẻ ngạc nhiên:
“Thể luôn, tao chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp mày ở đây đấy.
Rồi nhóm bạn của Dũng lần lượt bước lên cầu thang gỗ.
Tiếng bước chân khẽ vang trong không gian yên tĩnh tầng trên, khiến ánh mắt mọi người vô thức hướng sang phía hai người đang ngồi trò chuyện.
Kim Lan là người thứ hai đi lên, mái tóc dài quen thuộc thả xuống tận hông.
Cái dây buộc tóc màu sáng đung đưa theo từng bước, tạo cảm giác bồng bềnh nhẹ nhàng.
Dù kiểu buộc rã đơn giản, nhưng trên người cô lại toát lên nét thanh lịch chứ không hề luộm thuộm chút nào Dũng vừa chỉ tay về phía Quốc vừa gọi lớn.
“Ê Lan.
xem tao gặp ai nè.
Không cần giới thiệu, Kim Lan đã đứng khựng lại nửa giây.
Sự kinh ngạc hiện rõ trong mắt cô, giống hệt biểu cảm của Dũng khi nấy.
“Quốc đấy hả?
Quốc đáp bằng giọng điểm đạm, nụ cười nhẹ nở trên môi.
“Có việc ra thành phố chút thôi.
Trùng hợp thật, gặp mọi người ở đây.
Quán giải khát 4 Mùa vốn là nơi học sinh, sinh viên lui tới thường xuyên.
Vào cuối tuần, việc gặp lại bạn cũ chẳng phải điều gì quá lạ.
Quốc cũng từng như vậy trước kia.
Giờ Lan và Dũng đểu học trên này, việc họ ngồi ở đây chỉ là chuyện thường tình.
Lan gật đầu, rồi kéo ghế lại gần.
oi vậy à?
Ngồi chung đi.
Giới thiệu với cậu một chút, đây là bạn học cùng lớp chuyên Toán với mình.
Tên An và Vy.
Hai bạn ấy ở cùng huyện với bọn mình nhưng học cấp hai trên thị trấn.
Nói tồi cô quay sang hai bạn nữ đi cùng.
“Đây là Quốc, bạn học cũ hồi cấp hai.
Cậu ấy học Toán giỏi lắm đó, chỉ là không thi trường chuyên thôi.
Nếu thi chắc cũng đỗ đấy.
An và Vy đứng cạnh nhau, vóc dáng trái ngược rõ rệt.
Một người cao gầy, hàm răng hơi hô khiến nụ cười trở nên đặc biệt.
Người còn lại lại thấp bé, tròn trịa, gương mặt phúc hậu.
Còn Kim Lan có vẻ như nằm giữa hai dáng hình ấy, hài hòa vừa đủ để nổi bật.
An quan sát Quốc vài giây rồi chậm rãi nói.
“Cậu này nhìn quen lắm.
Hình như từng thi Toán cấp huyện đúng không?
Lan gật đầu thay bạn.
“Cậu ta được giải ba cấp huyện.
“À thảo nào.
An bật cười.
“Lần đó mình cũng thi.
Nhưng chắc cậu không nhớ đâu.
Quốc hơi khựng lại rồi gật đầu chào hỏi.
Trước đây cậu học chuyên Toán, nên ít nhiều cũng biết hai cô bạn này.
Nhưng An thì đúng là không quen thân.
Năm đầu vào trường chuyên, Quốc luôn vùi đầu vào học cho mục tiêu lọt top lớp, vì thế cậu ít để ý đến bạn nữ trong lớp.
Quốc hỏi, giọng thoải mái hơn khi bầu không khí đã quen thuộc trở lại.
“Vậy là mọi người đều vào chuyên Toán hả?
Dũng cười, lắc đầu.
“Tao học chuyên Sinh.
Ba người này học chuyên Toán.
Mẹ tao bảo, Sau này để tao thi vào ngành Y, làm bác sĩ hoặc quân y gì đó.
Nghe đến lóp chuyên Sinh, đầu óc Quốc thoáng sững lại trong chớp mắt, nhưng rồi rất nhanh gạt sang chuyện khác.
Cậu tranh thủ trêu bạn cũ.
“Vậy là tốt rồi.
Mà lớp trưởng thi đỗ thì không lạ.
Lạ là mày cũng thi đỗ đó, Dũng.
Dũng lập tức nhăn mặt.
“, coi thường tao quá nha.
Bây giờ xét học lực chưa chắc ai hơn ai đâu.
Ra đây TỔi tao mới thấy trước kia mình lười thật sự.
Nếu hồi cấp hai mà học kiểu bây giờ thì tao nhất trường lâu rồi.
Hôm nay chủ nhật mà bốn giờ chiều tao còn phải đi học thêm.
Toán, Lý, Hóa, ngoại ngữ.
môn nào cũng phải học tối ngày.
Học nhiều muốn phát điên luôn, nhưng mà ai cũng vậy nên không thể thua được.
Kim Lan thêm lời, giọng vừa trách vừa buồn cười.
“Nó đúng kiểu học tài thi phận ấy.
Được đúng suất cuối cùng luôn.
Bbình thường tụi mình chỉ gặp Dũng mỗi cuối tuần thôi.
Còn lại toàn học.
Trên lớp thì sáng học chiều học, tối lại còr phụ đạo.
Nghỉ buổi nào là điểm thấp hơn ngay.
Vy chống tay lên bàn, thở dài.
“Xếp hạng trường này áp lực dễ sợ.
Nghỉ ốm một hôm thôi mà bài dồn lại cả đống.
Có hôm phải học đến hai giờ sáng.
Thế mới thấy mấy tin học sinh tự tử ở nước ngoài không phải nó quá đâu.
An lắc đầu.
“Tưởng học ở thành phố sướng lắm, ai dè chẳng có thời gian chơi luôn.
Hoạt động phong trào cũng phải tính điểm nữa chứ.
Vy bật cười.
“Được cái này mất cái kia thôi.
Nhưng mà con trai trường này đẹp trai lắm nha.
Toàn con Ông cháu cha.
Cao ráo, sáng sủa.
Học giỏi mà chơi thể thao cũng giỏi.
Lan liếc bạn, giọng trách yêu.
“Thôi đang học hành đàng hoàng, yêu đương gì.
Yêu ảnh hưởng đến việc học lắm.
Vy nhún vai.
“Tao có thấy ảnh hưởng gì đâu.
Lan nhìn sang cười tủm tỉm.
“Vậy là mày chưa yêu người ta rồi.
haha.
Kim Lan chống tay lên bàn, nghiêng đầu trêu Dũng.
“Mà Dũng này.
bảo ra mắt người yêu mà sao không thấy đâu hết vậy?
Có khi nào mày bị cho leo cây rồi không?
Dũng phì cười, lắc đầu như để gat đi sự chọc ghẹo.
“Tao hẹn hai giờ mà.
Nhưng sửa soạn hơi lâu.
con gái tụi bay phải thông cảm chứ.
Lan nhướng mày trêu tiếp, giọng đầy thích thú.
“Người yêu mày cao su ghê thật.
Nhưng công nhận cái Dung lớp B1 xinh thiệt.
Tao là con gá mà tao cũng thích.
“Mỗi người một gu, bà ơi.
Tôi thấy bà cũng đâu có tệ.
Gái chuyên Toán mà được như bà là hiếm lắm rồi.
Chuyên Văn với Ngoại ngữ, người ta thùy mị nết na là chuyện bình thường.
Còn bà, thay đổi kiểu tóc một cái thôi, vào tiệm bỏ mấy chục, làm là ra như diễn viên Hàn Quốc liền.
Thời nào rồi mà còn để tóc dài hoài vậy.
Vy chen vào, giọng bênh vực mà lại như đổ thêm dầu vào lửa.
“Nhưng mà đọt 26-3 tới trường mình có thi nữ sinh thanh lịch á.
Lớp mình chắc có mỗi cậu tham gia thôi.
Lúc đó trang điểm lên chút, bảo đảm tụi con trai lác mắt.
Cái khác không nói chứ riêng mái tóc này là dài nhất trường rồi, đừng cắt.
Tiếc lắm.
Lan thở dài, nắm mấy lọn tóc đưa ra trước ngực.
“Dạo này rụng nhiều lắm.
Chắc do gội nước máy trong ký túc xá.
Mùi hóa chất nhiều, tóc khô với sơ thấy rõ.
Tóc dài nên mỗi lần gội tốn cả tiếng.
Mà sống tập thể đông người, nhiều khi vướng víu lắm.
Vy lại nói ngay.
“Đó, nghe vụ đang ngủ mà tóc cuốn vào quạt trần chưa?
Sắp vào hè rồi dùng quạt nhiều á.
Buộc lên thì dày quá, thêm cái kính nữa, đang học sinh mà nhìn như bà cô luôn.
Cắt đi Lan, đổi phong cách cho hợp thời.
Bị bạn bè mổ xẻ chuyện đầu tóc ngay trước mặt tụi con trai, Kim Lan bắt đầu mất tự nhiên.
Cô liền đổi chủ để.
“Thôi.
nói chuyện khác đi.
À Quốc, ở quê dạo này thế nào?
Quốc đặt ly xuống bàn, giọng bình thản như mọi chuyện chẳng có gì thay đổi.
oi quê nhịp sống vẫn vậy thôi.
Chuyển mình chuyển sang trường mới, đông hơn một chút.
Dũng búng tay ra vẻ nhớ ra điều gì đó.
^ quên nữa.
Năm ngoái mày bảo tính làm nông dân mà.
Giờ hối hận chưa?
Quốc bật cười.
“Có gì mà hối hận.
Thấy thoải mái chứ.
Còn ra thành phố uống sinh tố xoài đây nè.
Mà mày nhắc tao mới nhớ, tao còn có chuyện phải đi bây giờ.
Hẹn mọi người khi khác nha.
Lan hơi ngạc nhiên.
“Sao vôi thê?
Lâu lắm mới gặp mà.
Nán lại xem bạn gái của Dũng tổi đi.
Quốc khoát tay.
“Lúc nãy mọi người nói là Thùy Dung lớp B1 phải không?
Vậy thì.
khỏi gặp cũng được.
Dũng chớp mắt.
“Sao mày biết là Thùy Dung?
Từng gặp rồi hả?
Quốc ậm ừ, tránh ánh mắt dò xét.
“À thì.
gặp ở ngoài thôi.
Thôi tao đi trước.
Khi khác gặp lại.
Cậu đứng dậy, không quên chào cả nhóm.
Bước xuống từng bậc cầu thang, Quốc cảm thấy bầu không khí phía sau như dần lùi xa.
Dù gặp lại bạn cũ nhưng khoảng cách thời gian đã khiến những câu chuyện chẳng còn nhiều điểm chung.
Ở lại thêm chỉ làm cả hai bên gượng gạo.
Hơn thế nữa, Quốc có một lý do khác khiến cậu muốn rời đi ngay.
Khi xuống quầy thanh toán, Quốc vừa móc ví vừa đảo mắt nhìn quanh thì bất chợt nghe tiếng ai đó gọi lớn từ phía trên lầu.
“Dung ơi, ở trên này!
Quốc vừa bước ra tới sát cổng quán thì chợt khựng lại nửa giây.
Từ phía ngoài đường, một c‹ gái đang tiến vào.
Cô mặc chiếc váy ngắn trẻ trung, chiếc túi xách đeo chéo nhỏ nhắn đung đưa theo từng bước chân.
Quần áo của cô có vẻ rộng hơn so với bờ vai mảnh và cánh tay thon, khiến dáng người càng thêm nhỏ bé.
Cô ngẩng đầu nhìn lên tầng trên, nơi nhóm bạn đang ngồi, đôi mắt cong cong theo nụ cười tỏa nắng.
Rồi cô vẫy tay chào, động tác tự nhiên và sự háo hức hiện rõ trên khuôn mặt.
Không dừng lại lâu, cô bước thẳng vào phía quầy gọi đồ uống.
Ngay khoảnh khắc cô bước lướt qua cạnh mình, Quốc bất giác cảm nhận được mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cô.
Không quá nồng, không quá đặc biệt, chỉ là một mùi hương nhe nhàng.
nhưng lại kéo Quốc chìm vào lớp ký ức đã cất kỹ từ lâu.
Những buổi tan học, những lần đạp xe dưới cơn gió đầu mùa, những trang vở có chữ viết nghiêng nghiêng của người con gái ấy.
Thùy Dung.
Bạn gái hồi cấp ba của cậu.
Cô luôn nói muốn theo ngành y, còn Quốc thì lúc ấy chỉ muốn lao vào kinh tế, làm giàu thật nhanh.
Hai con đường khác nhau, không ai đợi ai.
Lên đại học mỗi người một hướng, r Ồi dầt dần im lặng, cắt đứt liên lạc.
Tới sau này, qua bạn bè, Quốc chỉ biết cô làm ở bệnh viện đa khoa tỉnh, sống ở thành phố này .
Quốc khựng lại một chút, cố kìm lại phản xạ ngoành đầu.
Đi qua nhau như hai người xa lạ, như chưa từng tồn tại trong ký ức của nhau.
Bước chân chậm một nhịp, nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình thường, hướng thẳng ra cổng.
Ra đến cửa, Quốc không kiểm được mà nhìn ngược lên ban công.
Thùy Dung đang cười, tay khẽ đánh vào vai Kim Lan vì câu nói gì đó.
Dũng đứng cạnh, cốc nước trên tay còn chưa uống.
Cả nhóm ríu rít đúng vẻ học trò thành phố, hồn nhiên và ồn ào Hình như mọi thứ vẫn vậy, chỉ là vị trí người đứng cạnh họ đã không còn là Quốc nữa.
Giờ đó là Dũng.
Và Kim Lan.
Cậu thở dài một hơi thật nhẹ, như thả ra chút vương vấn cuối cùng, rồi quay đi ngay.
Vẫn còn việc chính phải lo.
Tổng số măng Quốc mang đi chào hàng là năm mươi lăm ký gồm cả phần của Mây và anh Lâm.
Măng của Mây bán xong từ sớm, còn phần của anh Lâm vẫn còn đến mười tám ký chưa nơi nào chịu mua hết.
Buổi chiều nhiều quán ăn đóng cửa chuẩn bị bán chiều tối, thành ra việc chào hàng khó khăn hơn hẳn.
Quốc đạp xe thêm vài vòng nữa nhưng không còn hy vọng.
Thời gian cũng sắp hết, nếu không giải quyết sớm thì trễ chuyến xe về.
Không còn cách nào khác, cậu quay xe trở lại bến để gặp anh Lâm và Hào bàn bạc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập