Chương 107: Còn Việc Nào Không “Bờ Rô”

Chương 107:

Còn Việc Nào Không “Bờ Rô”

Việc Hào bất ngờ đòi tham gia làm nông trại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Quốc.

Ban đầ cậu dự định đi cùng anh Lâm sang xử lý phân bón, nhưng sau khi thấy Hào bày tỏ việc muốn làm cùng, Quốc khó mà từ chối.

Tan học, Quốc dẫn Hào đến thẳng bên nhà chồng của cô Thanh, gặp ông bà và nói rõ chuyện lấy phân chuồng để bón cho nông trại.

Trước đây hai đứa từng tới gieo trồng vụ mùa bắp dải hồi tết có nghe con dâu kể lại là bán được cả chục triệu.

Ông bà dĩ nhiên không phản đối, nhưng thái độ của bà mẹ chồng lại có phần khó chịu

Bà vốn khó tính, trong lòng lại âm ỉ sự bất mãn vì con dâu lo kiếm tiền mà quên phận làm dâu, lại sinh toàn con gái, không có cháu trai nối dõi nên bà thấy chướng, mắt.

“Làm nhiều để làm gì không biết, cái cần làm thì không làm cho ra trò.

Khéo tiền nong đủ rồ lại trốn về Trung Quốc ấy chứ.

Rõ lắm chuyện.

Ông bố chồng ngồi ở cuối giường, khẽ xua tay ra hiệu bà bót lời.

“Thôi bé cái mồm đi, nói oang oang thế người ngoài nghe được lại cười.

Nói không phải chứ thằng con mình hôm nay ngồi ở cơ quan huyện, cũng là nhờ tiền của con Thanh đó.

Với lại chuyện con cái là duyên số.

Nó lo kinh tế cho gia đình, nhà cửa mình đầy đủ, còn đòi hỏi gì nữa.

Bà vẫn chưa nguôi, giọng gắt lên.

“Nó cứ tưởng kiếm được tý tiển rồi muốn lên mặt hả.

Phân trong chuồng nó hốt sạch.

sau này nó còn hốt cả nhà mình ấy chứ.

Ông chồng dè dặt khuyên.

“Góm nữa, Có mấy đống phân mà cũng tiếc, hết rồi trâu lại ia ra đó mà.

Con dâu mở lời với mình tức là mình còn chút tác dụng trong mắt nó.

Đến lúc nó lấy phân ở nhà khác xem, lúc ấy chẳng còn liên quan gì đến mình đâu.

Ông gần giọng nhẹ, rõ ràng là muốn kết thúc chuyện.

“Thôi, để nó làm gì thì làm.

Vợ chồng nó cũng đủ căng thẳng rồi, mình đừng xen vào nữa.

Bà đổi chủ đề vẫn đầy phiển muộn.

“Tuần này nó có về nhà không?

“Chịu, Nó đi về có báo ai bao giờ đâu.

Bà thở dài não nề.

“Khổ thật.

Con trai với con dâu ở ngay trong huyện mà nhà cửa lúc nào cũng vắng như chùa Còn lại mỗi hai cái thân già này.

Nói xong, bà bảo ông vào chuồng trâu.

“Ông vào xem hai đứa nó lấy vừa vừa thôi.

Còn phải giữ lại để bón ngô nữa.

Ông gật đầu, đứng dậy.

“Ù.

Để tôi bảo bọn nó cào luôn mấy bao để bón ngô.

Con nhà mình bỏ tiền ra thuê, bảo nó làm thêm chút cũng không kêu ca gì đâu.

Quốc dẫn Hào vào chuồng trâu để làm việc.

Mùi ẩm nồng của phân trâu bốc lên, không khí ướt và hơi nóng.

Quốc đã chuẩn bị từ trước:

ủng cao su, găng tay dày, khẩu trang và đồ bảo hộ kín từ đầu đến chân.

Việc trộn tro và xử lý phân nặng nhọc cậu sẽ làm, còn Hào thì đang mặc bộ quần áo đi học, nên hơi rén vì sợ bẩn.

Hào đứng nép ngoài cửa chuồng, vừa tránh vệt bùn vừa cau mặt nhìn Quốc lôi bao tro vào.

Vừa đặt cái bao xuống, bụi tro đã phủ một lớp xám mờ lên quần Quốc.

Cậu phủi thử nhưng càng phủi tro lại càng bám chặt thành từng vệt.

“May mà tro còn đỡ chứ để phân văng vào thì tao không dám bước ra đường đâu, sao không để mai làm, tao còn chưa chuẩn bị đồ nghề nữa.

Quốc vừa cào phân vừa đáp mà không ngẩng lên.

“Trót qua TỔi thì làm luôn.

Được chút nào đỡ chút đó.

Hào nhìn quanh một lượt rồi chuyển sang chuyện khác.

“Mà này, mày nghe ông bà bên nhà chồng cô Thanh nói chuyện chưa?

Tao mới nhớ ra, từ lúc tao làm ở đó tới giờ thấy chồng bà ấy đúng một lần vào dịp Tết.

Bình thường chẳng thấy ông ấy ở nhà ăn com bao giò.

Thấy lạ lắm.

Quốc xốc lại khẩu trang, kéo bao phân lại gần hơn.

“Chắc mày chưa từng ăn cơm nhà bà ấy rồi.

Đồ ăn dở lắm.

Trước có bà giúp việc nấu, tao không biết thế nào, chứ đợt bán bắp cải tao ăn thử một lần.

thôi miễn bàn.

Cả ba mẹ con chẳng ai biết nấu nướng ra hồn, toàn ăn bánh mì, sữa, trái cây mua sẵn.

“Thật hả?

Tao cứ nghĩ nhà giàu thì thịt cá đầy bàn.

Nhưng giờ mày nói tao mới để ý, mấy người nhà đó ốm nhom, chẳng thấy ai bụng phệ hay đây đà cả.

Thế mà lại hay, Bà Thanh mặc đồ vào nhìn còn trẻ chán.

Quốc liếc sang, nhắc nhở.

“Mày đừng đem người ta ra bàn tán sau lưng, đây là nhà của họ đấy.

Mày qua nông trại lấy cái cào qua đây phụ đi.

Không cào được thì lấy xẻéng xúc.

Tao cào rồi thì mày chỉ việc xúc vàc bao.

Bảo qua làm việc mà cứ đứng đó buôn chuyện”

Hào đứng chần chừ một lát rồi miễn cưỡng đi vào, vừa đi vừa khép nép tránh vũng phân.

Cậu xắn ống quần lên tận đầu gối, xắn tay áo, rồi cầm xẻng xúc từng mảng phân đã được Quốc cào tơi.

Chỉ một lúc sau quần áo đã lem lấm, nhưng đã bước vào rổi thì cậu ta xác định kệ luôn.

Đang làm dở, ông bố chồng cô Thanh bước vào chuồng.

Ông đứng chống nạnh, giọng nghiêm ngặt.

“Hai đứa cào cho tơi vào, làm cho có là không được đâu.

Ông đưa mắt quét quanh chuồng trâu rồi chỉ tay từng chỗ.

“Cào hết chỗ này, rồi qua chỗ kia.

Kéo tấm bạt ra.

Bên trên là phân mới, cứ hốt sang một bên, cào phần ở dưới thôi.

Khi nào cào xong hết thì chuyển qua bên đó rồi phủ bạt lại, nghe rõ chưa.

Quốc ngẩng đầu hỏi.

“Nhà còn tro không ông ơi?

Nhiều thế này thêm một hai bao nữa mới đủ.

“Trong bếp còn hai bao.

Thằng kia theo ông vào lấy.

Cào cho nhiều để ông bà còn đem đi bót ngô nửa.

Hào nuốt khan một cái nhưng cũng đành đi theo.

Khi quay ra, trên vai cậu là hai bao tro nặng, còn trên quần áo thì bụi tro và bùn đất hòa lại thành màu xám.

Hào thở dài, xác định hôm nay bộ đồ này coi như bỏ.

Một lúc sau ông lão đi ra vườn, bà cụ lại thay vào đứng trước cửa chuồng, thỉnh thoảng liếc vào như đang kiểm tra việc làm của hai đứa.

Đến gần cuối buổi bà mới chịu đi đắt trâu về.

Ra khỏi chuồng trâu, Hào bực bội nhỏ giọng.

“Hai ông bà này soi dữ thật.

Hết dặn làm thế này lại chỉnh làm thế kia.

Quốc tháo khẩu trang, lau mồ hôi.

“Kệ đi, người già mà.

Ông bà nói vậy chứ có tự tay nhảy vào làm đâu.

Hào đá nhẹ một hòn đất, vẻ khó chịu vẫn chưa tan.

“Mà bà Thanh trả mày bao nhiêu mà ông bà bên này tận dụng dữ vậy.

Cào cho nông trại thôi thì được, đằng này bắt cào thêm vài bao cho họ đi vun ngô nữa.

“Coi như là làm giúp ông bà đi, vụ này tao không làm thuê mà làm kiểu hợp tác, bà cho thuê nông trại với máy móc, cuối vụ lấy 6 phần lợi nhuận.

Tao lấy 4 phần.

Cái này vừa giống làm cho họ mà cũng giống làm cho mình, làm được nhiểu thì mình cũng có lợi.

Hào trầm ngâm.

“Họp tác, lấy 4 phần lợi nhuận, vậy là kiếm hơn làm thuê rồi.

Năm ngoái làm thuê cả vụ bà cho tao 5 triệu.

Mà thu hoạch mấy xe liền, kiếm 3-4 chục triệu cơ.

nếu chia kiểu 4- 6 thì mày.

kiếm được 12-16 triệu.

Cũng là làm trên đất người ta nhưng mày kiếm khá hơn, gấp đôi gấp 3 lần.

Bà Thành phải quý mày lắm mới cho mày làm kiểu đó.

Quốc phì cười.

“Đâu có đơn giản vậy, tùy vào mùa vụ nữa, theo lẽ thường bà ấy sẽ để trống nông trại vụ này vì không có mặt hàng nông sản nào phù hợp.

Trồng đỗ tương, không có lời như bắp cải đâu.

Rồi cậu phân tích cho Hào.

“Chỗ nông trại tao tính được khoảng 5 tạ, nhân giá thấp nhất là 40 ngàn 1 cân.

thì thu được 20 triệu, bà lấy 6 phần tức là 12 triệu, so với bán bắp cải thì được khoảng 1 phần 3 lợi nhuận.

Phần của tao là 8 triệu.

Mà 8 triệu này trừ đi chi phí nhân công cũng rất tốn kém nha, làm cỏ, cày xới, lần này là trăm sóc vun trồng, rồi nặng nhất là thu hoạch, gặt xong rồi phải đem phơi, tách hạt rồi mới cho vào bao.

Tám triệu mà tao nhận gần như là chia đều cho mấy người làm trong xóm rồi, chứ không phải một mình tao hưởng hết.

Như đọt làm cỏ đầu vụ hết3 triệu 4 rồi, còn thuê 2 lượt nữa, tao nghĩ bản thân cũng chẳng c kiếm được mấy đâu.

Hào tặc lưỡi.

“Mày tính vậy thì tao thấy lỗluôn ấy chứ.

Quốc chép miệng.

“Thì chưa có kinh nghiệm nên khó tránh khỏi thiếu sót.

Nhưng vụ này tao nghĩ là bản thân cũng kiếm được chút ít, không tiền bạc thì kinh nghiệm.

không phải uống công vô ích.

Khi bà cụ dẫn trâu về, Quốc và Hào mới ngừng tay.

Cả buổi chiều hai đứa đã cào được gần chục bao phân, tro bếp đem trộn cũng dùng sạch.

Mấy bao phân dồn sang một góc, nền chuồng từ đặc quánh chuyển sang thông thoáng hẳn.

Mùi nồng hôi của phân được giảm đi đáng kể, không gian nhìn vào cũng dễ chịu hơn.

Xong xuôi, cả hai bước ra sân xin mượn vòi nước rửa sạch bùn đất bám đầy tay chân.

Nước chảy thành dòng, kéo theo lớp bẩn màu nâu sẫm.

Quốc tháo khẩu trang, thở phào nhẹ nhõm.

Cậu bước đến gần cửa nhà, lễ phép nói:

“Công việc hôm nay là xong rồi ạ.

Mai hoặc ngày kia cháu sẽ qua lấy.

Nếu cô Thanh có hỏi thì ông bà nhắn giúp cho cháu với nhé.

Ông cụ chậm rãi đi vào chuồng xem lại lần cuối.

Dù miệng không nói lời khen, ánh mắt ông chậm lại đôi chút khi nhìn nền chuồng gọn gàng.

Ông xoay người, hất hàm ra hiệu.

“Ù.

hai đứa vào ngồi nghỉ.

Làm chén nước rồi hãng về”

Ông bước lên cầu thang gác bếp, lục lợi một lát rồi mang xuống bàn uống nước nửa nải chuối chín kỹ.

Vỏ chuối đã mỏng, lốm đốm chuyển sang màu nâu đen.

Ông đặt xuống trước mặt hai đứa.

“Nhà chỉ có hai ông bà ăn mãi không hết.

Hai đứa mỗi đứa làm đôi quả, chứ để lâu nó hỏng mất.

Quốc cảm ơn rồi bóc một quả.

Cậu vừa ăn vừa hỏi:

“Sao ông bà không mang qua cho cô Thanh?

Bên đó có hai cô cháu gái mà.

Cháu ít thấy ông bà sang bên ấy.

Ông cụ tựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài.

“Bên đó nhà cao cửa rộng, bọn trẻ thích ở chỗ ấy hơn.

Với lại bên đó thiếu gì hoa quả với đồ ăn vặt.

Mấy trái chuối này mang sang chẳng ai ăn.

Có việc hay lễ tết mới sang.

Bà cụ lúc đi ngang qua cũng dừng lại, chen vào câu chuyện.

“Con dâu nhà mình tham quá.

Cái gì cũng muốn làm, nhưng cái nào cũng nửa vời.

Nghe đâu còn sắp mở quán ăn nữa.

Suốt ngày vẽ chuyện.

Ông cụ thở ra, giọng pha chút mệt mỏi.

“Kệ nó.

Con Mai năm nay học lớp mười hai, hai tháng nữa là xong rồi.

Có khi nó mở quán ăt để cho con nhỏ làm.

Con út thì mở tiệm quần áo ngay cổng trường rồi, nên con chị chắc cũng muốn có việc riêng.

Bà cụ chép miệng, rõ ràng không vui.

“Con gái con đứa, kiếm tiển làm gì cho lắm.

Nhà cửa thì chẳng lo, bếp núc không động tay, nấu cơm cũng thuê người làm.

Lãng phí hết sức.

Ông quay nhìn bà, nửa đùa nửa thật.

“Thế sao bà không qua đó nấu cho nó?

“Tôi qua nấu nó bảo tôi bỏ thuốc độc vào ấy chứ, Hồi nó ở cữ có chịu ăn đổ tôi nấu đâu.

Cái gì cũng sợ dầu mỡ, sợ béo.

Người thì gầy như que củi, người ta còn bảo tôi ngược đrãi con dâu.

Ông cụ liếc bà một cái, nhắc khéo vì còn người ngoài.

Bà hiểu ý, quay xuống bếp.

Quốc và Hào ăn xong mấy quả chuối rồi đứng dậy xin phép ra về.

Ra ngoài sân, Quốc cởi chiếc áo lao động, thay lại áo đồng phục đi học.

Còn Hào thì đành cở;

trần, mặc mỗi chiếc quần đùi, Quần áo thì dính tro bếp dính phân cuộn ở trước ghi đông rồi cứ thế rồi đạp xe về.

Dọc đường không ít người nhìn cậu ta với ánh mắt khó hiểu, thằng nào lại cởi trần đạp xe thế này?

Nhưng Hào phải thừa nhận một điều cỏi trần đi xe là một cảm giác rất là yomost.

Do dạo trước có hẹn mọi người qua nông trại nên dù đã có phân nên Quốc vẫn hoãn lại 1 hai ngày đợi mọi người vun ngô xong mới qua gọi họ, nhưng.

vẫn không tránh khỏi bị trùng thờ gian.

Nhà anh Lâm sau khi có tiền bán măng liên rục rịch đi vun ngô, nhà anh có 4 người lớn và một đứa đang học lớp 9.

Năm người cùng ra đồng nên hoàn thành sớm lắm.

Anh còn chủ động qua hỏi Quốc khi nào thì đi nông trại.

Có vợ chồng Lâm- Ngọc thêm thằng Hào nữa là có thể vào việc luôn.

Chị Linh và cái MÂy thì hơi vướng chuyện nhà nên chưa thể tham gia cùng, họ vẫn là phân con cái, việc đồng áng phải nghe theo người lớn.

Quốc không đợi mà bắt tay vào làm luôn, bón phân sớm ngày nào tốt ngày đó.

Anh Lâm thu xếp xong việc nhà là ngày hôm sau lập tức di chuyển qua An Bình.

Quốc và Hào nghỉ học một buổi, sáng sớm cùng với vợ chồng anh Lâm đạp xe qua kho của nhà cô Thanh.

Đang là giữa tuần, thấy Quốc xuất hiện ở kho mà không phải trường học, cô Thanh thoáng ngạc nhiên.

“Hôm nay cháu không đi học sao?

“Cháu học lớp G nên thầy cô không quản chặt lắm.

Với lại nghỉ một hôm thôi, cháu qua chát qua mượn chìa khóa nhà kho ở nông trại.

Hôm nay bọn cháu bón phân và vun gốc cây trồng ạ”

Cô Thanh đi thẳng vào nhà trong, lục hộp khóa treo ở góc tủ tổi trở ra, chìa khóa vẫn còn nguyên chỗ cũ.

Bình thường khi không làm, cửa kho ở nông trại luôn khóa lại, bên trong cất máy cày và nông cụ nên cô không.

để ai ra vào tùy tiện.

Sau khi nhận chìa khóa, Quốc chưa vội rời đi ngay.

Cậu nhìn quanh kho, rồi lên tiếng hỏi thêm:

“Hôm nay cháu gọi thêm vài người làm.

Bọn cháu định ăn trưa ở nông trại rồi làm cả buổi chiều.

Trong kho còn sót rau củ gì dùng được không ạ?

Cô Thanh tỏ vẻ khó xử.

“Lúc kiểm hàng rồi chất lên xe, có vài thứ chất lượng kém một chút.

Không phải hỏng nhưng khó bán.

Người làm trong kho lâu nay vẫn hay nhặt mang về nấu ăn, cô cũng không quản chặt chuyện đó.

Nếu cháu.

không ngại thì cứ vào lựa ít thứ dùng tạm.

Cô Thanh dẫn Quốc đi sâu vào trong kho.

Ánh sáng vàng nhạt từ bóng đèn khiến những khay nhựa trên kệ càng lộ rõ sự héo úa.

Rau củ đã mất nước, có cây bị dập một bên, có củ bị sâu đục ngoằn ngoèo.

Vài con Tu Ồi vo ve bâu ngay trên chỗ dập khiến cô không vui, khẽ nhít mày.

“Nếu tệ quá thì lấy ở thùng hàng một ít cũng được, ” .

Quốc hỏi, tay cầm thử một củ hành tây lên nắn.

Một phần méo nhưng phần còn lại vẫn chắc.

“Bình thường mấy đồ hỏng này cô xử lý thế nào ạ?

“Có người mang về chăn heo, nhưng đa phần là đổ bỏ.

Cứ hai ba ngày lại đổ một lần, ”.

Quốc kiểm tra thêm cà rốt và khoai tây.

Chúng chưa đến mức thối rữa mà chỉ bị dập, mẻ góc Gọt bỏ là dùng được.

Những thứ ở khay trên còn tạm tận dụng, còn khay dưới thì xem như rác.

“Cái này Xử lý rồi tận dụng làm phân bón rất tốt đó cô, tốt cho cây trồng và không ảnh hưởng nhiều đến chất lượng đất.

Cháu sẽ đào một cái hố ở nông trại.

Sau này cô cứ bảo mọi người gom tồi vứt ở đó.

Cô Thanh hơi bất ngờ.

“Tận dụng làm phân bón sao?

cô sẽ nói lại với mọi người.

Thếnông trại dạo này sao TỔỒi?

Mấy ngày nay cô bận chưa qua xem.

“Trước cháu có xem một lần, thấy nảy mầm tốt.

Hôm rồi cháu sang gặp ông bà để lấy phân, hôm nay bón thúc.

Sau này cháu sẽ qua lại thường xuyên hơn.

Cô Thanh đề nghị.

“ Hay là để cô gọi người giúp việc nấu thêm vài suất ăn?

Khỏi phải nấu nướng cho mệt.

@rfetm:

enốf.

“Không cần đâu ạ.

Bọn cháu ăn uống đơn giản.

Hôm nay có mang theo nồi với gạo rồi.

Giờ cháu phải đi đây, mọi người đang đợi bên ngoài.

Quốc lựa một ít rau củ còn dùng được, chào cô Thanh r Ồi rảo bước ra với nhóm anh Lâm và Hào.

Cả bốn nhanh chóng đạp xe thẳng tới nông trại.

Đến nơi, Quốc phân công luôn.

Chị Ngọc lo nhóm bếp và nấu cơm trước.

Họ mang theo một nổi, một cái kiềng, vài chiếc bát và tô, cùng một con dao, rổ, gạo và cá khô.

Củi có thể tận dụng từ dây chanh leo khô và những cành cây vương vãi trong vườn.

Nước được lấy ngay tại vòi dẫn từ mạch suối dưới khe đá, mát lạnh và sạch.

Trong lúc đó, Quốc cùng anh Lâm và Hào đi mở kho chứa nông cụ.

Chiếc máy cày nằm trong góc, .

Họ thay bánh lốp để dùng đi đường.

Khi gắn thêm chiếc thùng xe phía sau, nó lập tức biến thành một chiếc xe công nông nhỏ gọn.

Thùng xe nặng, phải hai người mới kéo nổi vào đúng khớp để cài chốt.

Dù đã quen đi cày, nhưng chạy xe công nông thì cả Quốc và Hào đều còn lóng nga lóng ngóng.

Anh Lâm nổ máy, cài số thấp nhất rồi cho xe chạy chậm rãi, vừa đi vừa ngó xem thùng xe có vướng đâu không.

Máy cày có số tiến và số lùi, chỉ cần thiếu tập trung là bánh xe dễ quệt vào cột mốc hay gờ đất.

Ra được tới cổng, xe bắt đầu chạy bon bon.

Quốc và Hào ngồi trên thùng xe, còn anh Lâm điều khiển tay lái.

Con đường rộng rãi, phẳng nên xe chạy khá êm.

Theo chỉ dẫn của Hào, họ tiến về khu đất cạnh nhà chồng cô Thanh để lấy phân.

Việc quay đầu xe mới là khó, nhất là trong con ngõ hẹp.

Họ quyết định chạy vượt qua nhà ông bà trước, đến khoảnh đất rộng mới cho xe xoay một vòng rồi chạy ngược lại.

Hào xuống phụ anh Lâm điều chỉnh, có lúc còn liều thử lái một đoạn.

Cậu ta ngồi xe nhiều nên quan sát nhanh, hiểu được cách chỉnh lái và phanh, lại có máu liều nữa nên thử một vòng thành công.

Quốc mang mấy bao phân từ trong chuồng ra sân.

Xe vừa lùi tới là họ chất hàng lên.

Mười mấy bao phân xếp kín thùng.

Lúc quay lại nông trại không còn chỗ ngồi, cả đám đành bám vào thành thùng xe, cứ thế mà đi.

Chỉ riêng việc đi lấy phân thôi mà loay hoay cũng đã gần mười giờ.

Nhưng đổi lại, họ học được cách lái xe công nông.

Những lần sau chắc chắn sẽ nhanh hơn nhiều.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập