Chương 108:
hoàn thành việc vun xới.
Com đã nấu xong, chị ngọc còn rảnh rối gọt sẵn khoai tây cho vào rổ.
Củ to nhưng bị mẻ mấi một góc, chứ chất lượng tổng thể thì vẫn tốt.
got bỏ đi phần hư là vẫn dùng tốt.
Nghe tiếng xe công nông chạy rần rần, chị biết mọi người đã trở về.
Bình thường người ta toàn dùng sức người để gánh phân, nay thấy chở liền một xe, phân đóng trong bao.
Thực sự cảm thấy có máy móc tiện lợi và đỡ tốn sức hơn nhiều.
“Giờ anh biết lái xe rồi đấy, khi nào xóm mình có nhiều tiền mua một cái đi.
chở thóc chở ngô, phân bón kiểu này nhàn lắm.
“Giờ chỗ phân này để đâu đây?
“Chuyển xuống dưới, mỗi đám hai bao trước, thừa thiếu mình bổ sung sau.
Chị Ngọc rụt rè lên tiếng.
“Cơm nấu xong tổi, có xào thức ăn luôn không?
“Chị cứ nấu trước đi, em và mọi người chuyển mấy bao phân rồi tranh thủ bón vài hàng, ăn xong nghỉ ngơi một chút rồi mình làm việc.
Anh Lâm để nghị.
“Hay là cứ làm trước, giờ vẫn còn sớm, lúc nắng lên cao rồi hằng nghỉ.
Quốc ngẩng đầu nhìn bầu trời, đúng là chưa đến giờ nghỉ trưa, xa xa vẫn có người đang vung cuốc vun ngô.
“Vậy cũng được, em có găng tay thì để em bón phân đi trước, mọi người vun gốc theo sau nha.
Quốc vác một bao ra ruộng rồi mở bao, cho phân vào sọt và bắt đầu bón phân, mỗi lần đi ba hàng.
Bón thì nhanh, người dùng cuốc vun xới thì chậm hơn.
Trước mắt anh Lâm với hào còn đang bận chuyển phân trên xe xuống ruộng, nên có mỗi chị Ngọc vun gốc.
Đợi hai người kia chuyển xong qua vun cùng thì Quốc đã bón được một hàng khá đài.
Trước mắt cứ bón hết một bao, còn vun được bao nhiêu thì tính sau.
Công việc bón phân hơi mỏi lưng một chút nhưng được cái nhẹ nhàng.
Quốcnhìn quanh, cảm thấy ruộng tuy nhiều nhưng diện tích lại hơi bé.
Nhà Quốc dùng 2 bao một đám thì, ruộng nhà cô Thanh, 2 bao 1 đám vẫn còn dư một chút.
Vừa bón vừa kiểm tra ình trạng cây đỗ luôn.
ở khu vực rìa thì cây mọc cao và cho lá xanh màu đậm hơn so với khu vực ở giữa, cây thấp và lá vàng.
có thể là do ruộng bị ứ nước ở giữa thoát chậm hơn.
có một số loại cây ưa đất khê rễ bám được chắc, trong điều kiện ẩm ướt thường xuyên rễ lại không bám được dễ bị nghiêng bị đổ.
May mắn là chất lượng ở khu vực giữa tuy phát triển kém hơn một chút nhưng không đến nỗi còi cọc, thối rễ.
Một phần là do khi trồng theo hàng lối, lại có rãnh thoát ở giữa nên tránh bị tình trạng úng nước.
giả sử nếu không làm luống.
hẳn hoi thì khả năng cây trồng trong mộ đám hiện rõ sự chênh lệch về tốc độ phát triển.
Bón xong một bao phân, được hơn nửa ruộng, Quốc quay lại cùng mọi người vun xới.
Mỗi người được hai hàng thì mặt trời đứng bóng.
không khí trên ruộng bắt đầu nóng lên thấy rõ.
trên trán ai nấy lấm tấm mổ hôi.
Những người ngoài ruộng đang vun ngô đã tất bật dọn dẹp đổ nghề, vác cuốc về nhà.
Báo hiệu đến giờ trưa.
Com đã nấu sẵn, nên 4 người không vội, nán lại thêm một chút vun được vài luống.
Đến khi bụng sôi mới bảo nhau nghỉ ngơi.
Chị Ngọc cho nghỉ trước, đi nấu ăn.
Mấy người còn lại lần lượt cởi bỏ áo ngoài, rửa ráy chân tay.
rồi đi lên nhà kho nghỉ ngơi.
Bên trong là nền đất, đồ đạc lỉnh kinh, có một tấm bạt lớn được gấp gọn lại, chẳng biết trước đó dùng làm gì, nên cứ mang xuống trải ra làm chỗ ngồi nghỉ.
Ở cổng vào có một cái cây rận bóng, thi thoảng lại có con gió thổi qua xua tan bót cái nóng buổi ban trưa.
Anh Lâm kiếm một góc trên tấm bạt rồi ngồi xuống.
“Chỗ này lát bê tông, TỒi kê thêm bộ bàn ghế.
Làm thêm cái mái che nữa thì cũng ở được đó.
Mai anh mang thêm ít chè, buổi trưa nghỉ ngơi uống nước.
Hào nói.
“Buổi trưa đi loanh quanh có nhiều cái hay lắm, trời nắng thế này chắc hai ba giờ mới làm nhỉ”
“Ù.
không vội đâu, giờ chắchơn 11-12 giờ, ăn uống nghỉ ngơi rồi chiều làm.
Chiều em bón phân sẵn, hôm sau chỉ việc tới và vun gốc.
Em và thằng Hào đi lên lớp, chiều mới qua được.
Anh chị nếu làm buổi sáng thì cứ tự đến và làm bình thường nhé.
Nếu không thì buổi chiều qua cùng bọn em làm.
Anh Lâm hỏi.
“công việc có gấp không em, anh chị rảnh cả ngày, làm thêm buổi sáng cũng được.
“em dự tính hoàn thành trong 3-4 ngày.
Để lâu thì quá thời điểm tốt để bón thúc cho cây.
“Thế thì anh chị làm thêm buổi sáng.
“Vậy em sẽ bảo lại với cô Thanh, hôm sau qua thì tiện đường ghé vào lấy chút rau củ.
Buổi trưa đi học xong là bọn em qua đây, và ăn cơm luôn.
Vừa nhắc đến cơm thì bên ngoài chị Ngọc đã thông báo là cơm đã.
nấu xong, mọi người chủ động lấy com ra xúc mỗi người một bát, thức ăn thì có mỗi khoai tây, măng xào, măng chua.
thiếu một chút protein.
Làm việc chân tay đói bụng, có cái ăn là thấy ngon, không có kén chọn.
“Ê Hào, biên giới có chỗ nào bán thịt không?
mai mua một ít về nấu.
Hào nuốt miếng com rồi chép miệng đáp.
“Có nha, thịt lọn thì ngày nào cũng bán, lâu lâu còn có thịt trâu, thịt bò, thịt ngựa nữa.
Không xa đâu, từ chỗ nhà kho bà Thanh, đi thẳng rổi rẽ trái có sạp bán thịt, rau củ ở đó.
Ở đây có 3 nhà bán thịt, một nhà bán cả tuần, 2 nhà kia chỉ bán vào cuối tuần, hình như là cùng 1 nhà nhưng bán ở hai nơi á.
Quốc gật đầu xác nhận thông tin từ chỗ của Hào, rồi quay sang phía anh Lâm.
“Lát em gửi tiền, ngày mai khi qua làm anh chị ghé qua mua ít thịt nhé.
Chị Ngọc nhìn anh Lâm, nghe Quốc nói mua thịt về ăn thì trong lòng chị thích lắm, ngoài trù lễ tết thì chỉ có ăn cá thôi chứ ít khi nhà mua thịt.
Cùng lắm là khi nào nhà hết mỡ thì mua thịt về rán có tóp mỡ để ăn.
Nhưng chị ngại bày tỏ ra ngoài.
Anh Lâm dè đặt.
“Có cần ăn sang vậy không?
Quốc nhún vai mỉm cười.
“Có mấy lạng thịt thôi mà, mình nấu ít cơm nên phải bổ sung chất mới có sức làm việc.
Anh chị có để ý là khi mình ăn rau, thì ăn 5, 6 bát không no, nhưng có thịt thì 2-3 bát là no rồi.
Anh Lâm nửa thật nửa đùa đáp.
“Anh thì ăn lúc nào cũng thấy đói hết á.
Cả mâm ngồi cười nói rôm rả.
Bữa ăn đơn giản, chỉ hơi thiếu vị mặn mà một chút.
Ăn xong, chị Ngọc đứng dậy rửa bát, anh Lâm nằm nghỉ một lát, còn Hào thì rủ Quốc đạp xe ra ngoài dạo vài vòng.
Dù trời vẫn còn nắng, nhưng ở quê ít ai có thói quen ngủ trưa.
Trên con đường này, dạo gần đây xuất hiện nhiều xe tải hơn, có cả xe cẩu, xe lu.
Tiếng động cơ uỳnh uỳnh suốt ngày.
Đường xá vì vậy mà bụi bặm, phủ một lớp vàng của đất sét từ công trình bám vào bánh xe.
Hai bên đường mọc thêm mấy cửa hàng tạp hoá, quán cắt tóc, và cả một gara ô tô mới mở chuyên sửa chữa – bảo dưỡng.
Mấy anh thợ vẫn đang loay hoay dưới gầm xe, vặn vặn tháo tháo thứ gì đó.
Mùi xăng dầu lan ra tận ngoài đường, hăng hắc.
“Lâu tồi chưa đi qua con đường này, thay đổi nhiều quá ha.
“Thì đường sắp thông mà, xe hàng di chuyển nhiều lắm.
Chỗ có cái cần cẩu kia nghe nói xây nhà khách, nhà nghỉ gì đó, ba bốn tầng cơ.
Còn mấy đoạn nữa, hai bên mọc nhà liên tục.
Cor đường tao nói không phải đường cũ từ bên mình đâu, mà là con đường mới đi thẳng ra thành phố ấy.
Mấy ông lái xe bảo sau này xe hàng chạy đường này là chính, không đi đường cũ nữa.
“Vậy à?
Dẫn tao qua đường mới xem thử?
Hào đạp xe theo hướng ra cửa khẩu.
Đến ngã ba, một hướng rẽ vào cửa khẩu, còn hướng kia là đường mới.
Đi chừng hai trăm mét thì hiện ra một bãi đất rộng đã được san phẳng.
Con đường lớn, rộng và thẳng tắp.
Xe tải đỗ thành hàng dọc.
Hai bên đường người ta dựng cột bé tông, đào móng, dường như là làm trước để giữ chỗ, chứ chưa xây lên hoàn thiện.
Bên này dân cư thưa thớt hon hẳn.
“Đường này đẹp ha.
Sau này phải đạp xe đi một lần xem sao.
Hào lắc đầu ngay:
“Thôi.
Đường này vắng lắm.
Tao đi theo ô tô rồi, phải sang tận huyện bên cạnh mới có nhà cửa.
Hơn ba mấy cây số mới tới thị trấn.
Đi xe máy hay ô tô thì được, chứ đạp xe thì thôi đi.
“Vậy à.
Khu bên này sắp tới chắc đông vui lắm đây.
Nhìn khoảng đất trước mặt cùng những ô đất dọc hai bên, Quốc hiểu rằng đã có không ít hộ bỗng chốc giàu lên nhờ tiền bồi thường.
Họ lại dùng số tiền ấy để xây nhà mặt đường, mở ra thêm nhiều cơ hội làm ăn.
Hai người không đi quá xa, mà quay về nông trại nghỉ ngơi một lúc rồi bắt đầu ca làm việc buổi chiều.
Quốc bón thêm một bao phân rồi bốn người lại tiến hành vun xới, tốc độ làm việc nhanh hor cả hồi sáng.
ruộng rỗ tương có hàng có lối, từng cây đung đưa theo gió nhẹ trông rất thích mắt Bốn người vậy mà vẫn kịp làm xong một đám trước khi trời tối.
Hôm sau chỉ có vợ chồng anh Lâm và chị Ngọc sang nông trại tiếp tục công việc.
Trên đường đi, họ ghé qua kho lấy ít rau củ còn dùng được r Ổi ghé sạp thịt mua thêm năm chục nghìn thịt lợn để nấu bữa trưa.
Hai người làm việc liên tục đến gần trưa thì Quốc và Hào đạp xe sang.
Cả nhóm cùng ngồi ăn dưới bóng cây, Anh Lâm còn pha thêm ấm chè, dù anh không thích uống nước chè lắm, chẳng qua là học theo người lớn mà thôi.
Uống vào cho tỉnh ngủ, chứ ăn xong hai mắt anh cứ díu lại.
Màanh ngủ thì hay ngáy, nên là thôi cố mà thức đến lúc làm việc.
Ngày thứ hai, công việc dồn chủ yếu vào bón phân.
Quốc mang bao đi khắp các luống, bón hết ruộng này sang ruộng khác.
Làm liên tục đến cuối ngày cũng được bốn đám.
Sáng hôm kế, chị Linh vừa xong việc nhà liền chạy sang tìm Quốc.
Gặp cậu ngay trước cửa, chị mở lời luôn:
“Nông trại làm đến đâu rồi, còn việc không thì chị qua làm với.
“Vẫn còn mấy đám.
Mai chị đi học xong thì qua luôn nha, ăn cơm bên đó khỏi phải về”
Chị Linh nheo mắt bỏi.
“Nuôi ăn một bữa luôn hả?
Quốc cười xòa.
“Ăn ở bên đó đỡ đạp xe đi lại.
Có chị Ngọc nấu cơm rồi, thêm đũa thêm bát là được.
Đến chiều, chị Linh có mặt ở nông trại như đã hẹn.
Sáu người cùng làm nên tốc độ khác hẳn, chỉ trong một ngày hoàn thành được hai đám lớn.
Sang ngày thứ tư thì toàn bộ việc bón phân và vun gốc đã hoàn tất.
Đúng lúc ấy, có hai thanh niên từ kho chở khay rau củ ôi thiu sang, hỏi chỗ đổ bỏ.
Quốc chọt nhớ ra mình chưa đào hố nên bảo họ đặt tạm ở một góc, lát nữa cậu sẽ tự xử lý rồi mang trả khay sau.
Hào nhìn đống rau củ bốc mùi nhẹ, tò mò hỏi:
“Cái này để làm gì thế Quốc?
“Để ủ làm phân bón.
Rồi Quốc quay sang mọi người:
“Mọi người phụ em đào cái hốnhé.
Mỗi người cầm một dụng cụ, người cuốc người xẻng, chẳng mấy chốc đào được một hố vừa phải.
Quốc đổ hai khay rau củ xuống, rải một lớp cỏ khô lên trên rồi xúc đất lấp lại.
Hào vẫn chưa tin lắm.
“Phân bón cũng làm như vậy được à?
“Được chứ, cách này đơn giản lắm.
Nhà em toàn làm vậy, dùng lá cây với phân trâu bò.
Bón rau rất tốt.
Quốc cười rồi đổi sang chuyện khác mà tin chắc mọi người sẽ rất thích chủ đề này:
“Xong việc rồi, mọi người rửa tay chân đi, em tính tiền công luôn.
Nghe đến tiền công, ai cũng tươi mặt.
Đợt chăm sóc cây giữa vụ lần này, anh Lâm và chị Ngọc đi bốn ngày trọn, mỗi người nhận bốn trăm nghìn.
Hào làm bốn buổi chiểu và một buổi sáng, được hai trăm năm mươi nghìn.
Chị Linh đi hai buổi, nhận một trăm nghìn.
Vợ chồng Lâm-Ngọc nhận tiền vui vẻ.
Hào thì hơi hụt hãng, còn chị Linh cũng thoáng tiếc vì không sắp xếp được thời gian đi nhiều hơn.
Nhưng nghĩ lại hai bữa ăn trưa đầy đủ thịt, rau củ còn ngon hơn cơm nhà nữa, nên tâm trạng nhanh chóng nguôi ngoai.
Mọi người cùng dọn dẹp:
bát đũa, nồi niêu mang theo đều được rửa sạch cất gọn.
Quốc rửa luôn hai cái khay rau rồi đạp xe trở lại kho để trả, tiện trả luôn chìa khóa nông trại cho cô Thanh.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập