Chương 110:
Làm Cà Muối.
Trong vườn rau, những luống cây đã bắt đầu ra hoa.
Đến giai đoạn thụ phấn, Quốc không dựa hoàn toàn vào tự nhiên.
Cậu cẩn thận kiểm tra từng cây để biết cây nào cần rung nhẹ, cây nào phải dùng lông gà để lấy phấn từ hoa đực chuyển sang hoa cái.
Một vài con ong lượn quanh, vô tình giúp cậu phần việc còn lại, đậu lên những bông hoa rung rinh r Ổi mang theo phấn hoa sang cụm hoa khác.
những người bạn tí hon làm việc chăm chỉ không kể sáng chiểu giống như trong bài hát “chụy ong nâu và em bé”
“Chị Ong Nâu nâu nâu nâu
Chị bay đi đâu đi đâu
Bác Gà Trống mới gáy
Ông Mặt Trời mới dậy
Mà trên những cành hoa
Em đã thấy chị bay
Bé ngoan của chị ơi
Hôm nay trời nắng tươi
Chị bay đi tìm nhuy
Làm mật ong nuôi đời
Chị vâng theo bố mẹ
Chăm làm không nên lười”
Nội dung bài hát thiếu nhi một lần nữa hiện ra trong tâm trí của Quốc, hơn cả một bài hát cho lứa tuổi thiếu nhi, Quốc cảm thấy tỉnh thần cống hiến làm việc vì tập thể của loài ong rất đáng để học hỏi.
Luống cà pháo trong vườn phát triển nhanh hơn cả.
Khi những cây khác vừa ra hoa thì cây đã bắt đầu đậu trái, quả cà nhỏ căng tròn, trắng ngà dưới ánh nắng.
Quốc quyết định hái mộ rổ nhỏ đem về muối chua.
Cậu rửa sạch từng quả, ngâm nước muối, cho thêm ót tỏi rồi nén lại trong hũ thủy tỉnh.
Màu trắng của cà, màu đỏ của ớt và những tép tỏi nhỏ chen giữa khiến hũ cà trông hấp dẫn thị giác.
Cà muối nên để 1-2 ngày rồi mới ăn, nhưng do không kiểm được khoảnh.
khắc muốn thưởng thức thành quả, Quốc giữ lại một ít để muối xổi.
Quốc chọn những quả cà nhỏ đều, rửa sạch, cắt bỏ cuống rồi ngâm vào thau nước có pha chút muối để cà không bị thâm.
Khi cà đã ráo, cậu bổ đôi từng quả, cho vào tô lớn.
Cậu giã tỏi và vài trái ớt, thêm vào tô, sau đó rắc muối, đường và chút bột ngọt theo t lệ quen tay.
Nước đun sôi để nguội được hòa cùng một ít giấm, rồi đổ vào cho vừa ngập mặt cà.
Quốc dùng vật nén sạch đặt lên trên để cà không nổi.
Tô cà được đậy kín lại, để ở nơi thoáng gió.
Chỉ cần chờ một buổi đến nửa ngày, cà chuyển sang màu trắng trong và có độ giòn là có thể mang ra dùng ngay.
Trong bữa cơm tối hôm đó, mẹ Quốc đặt tô cà muối xổi mới làm lên bàn.
Bữa ăn chỉ có dĩa rau luộc, ít cá kho và tô cà nhỏ.
Quốc gắp ngay một miếng, nhai nhanh và lấy thêm miếng nữa.
Cậu ăn đều tay, động tác quen thuộc như người đã biết rõ mùi vị mình sắp nhận được.
Mẹ Quốc gắp thử một miếng cà.
Bà nhai chậm, miếng cà giòn nhưng vị chua và hơi hăng của tỏi ớt còn mới.
Bà không thấy ngon theo cách mà con trai vẫn tấm tắc khen.
“Cà này cũng đâu có ngon lắm.
mẹ không nghĩ sẽ bán được đâu.
Con lại trồng nhiều như thế, mẹ e rằng lần này ế hàng đấy con ạ.
Tuy nói thế, nhưng bà vẫn tiếp tục gắ.
Mỗi lần chỉ một miếng nhỏ, bà phải ăn nhiều như một cách tiêu thụ giúp con trai, tránh bị lãng phí thành quả.
Bữa cơm ở quê hiếm khi có nhiều thịt.
Cả nhà ăn chủ yếu rau, cá và các món phụ.
Khái niệm “ngấy” hầu như không tồn tại, bởi người ăn được thịt vốn ít, chẳng đủ để ngán.
Vì vậy, cà muối xổi cũng chỉ là một món ăn giống như bao món rau thông thường khác trên mâm.
“Có thể là mẹ ăn không quen món cà muối xổi, nhưng đợi khi nào ăn cà muối chua sẽ thấy đỡ hơn, giống như mình làm dưa muối vậy đó.
Khác ở chỗ là dùng cà thay cho rau cải mà thôi”
Mẹ Quốc nhìn lên cái hũ cà muối, tưởng tượng ra vị như củ cải hoặc măng chua mà Quốc đã từng làm.
Tối hôm sau, Quốc mở hũ lấy một bát nhỏ mang ra cho mẹ.
Bà nếm thử, nhăn mày một chút vì vị chua nhẹ còn mới và hơi lạ miệng, nhưng khi nuốt xong lại thấy khoang miệng đọng lại cảm giác giòn giòn đầy thích thú.
Bà chậm rãi nói:
“Cái này.
còn tạm được.
Mẹ không nghĩ là ngon đâu, nhưng ăn vào lại muốn gắp thêm miếng nữa.
Giống như rau dưa nhưng lạ miệng hơn.
Quốc bật cười:
“Con muối một chút để mẹ ăn thử.
Nếu mẹ thích thì mai con làm thêm.
Cà này còn có thể xào thịt, nấu canh nữa cơ.
Những ngày sau, Quốc lại nấu một đĩa cà xào thịt.
Hôm khác, cậu nấu canh cà đơn giản.
Dù là món nào, bát cà chua chua giòn giòn xuất hiện trên mâm cơm sau một ngày làm việc.
Mẹ Quốc đã quen với món cà, bữa nào không ăn thì lại nhớ khoảnh khắc cắn miếng cà trong miệng.
Đến khi Quốc nhận ra những bụi cà trong vườn đã cho ra nhiều quả hơn mức hai mẹ con ăn được, cậu hiểu rằng đã đến lúc thu hoạch để đem bán.
“Cà này mình không bán trực tiếp ngay được, chắc là phải muối rồi đong thành từng túi.
Người ta mua về là ăn được ngay.
Mẹ thấy sao?
“Mẹ cũng đâu có biết được sẽ thế nào, thôi thì cứ làm rồi bán thử xem.
Mà con định bán thế nào?
“mỗi túi cho tỏi cho ớt nữa, nên con sẽ bán 3 ngàn một túi.
Phiên chợ tới mình làm 10 túi, mẹ mang ra chợ nhé.
“3 ngàn thôi hả?
Có bõ công làm không con.
“Thi coi như mình làm cho nhà mình, mỗi lần làm dư ra một ít.
Món này đơn giản, đắt quá không ai mua đâu ạ.
Mẹ Quốc không có phản đối gì thêm, mỗi túi cà giá 3 ngàn, chuối chiên 10 ngàn 3 cái.
tình ra thì một miếng chuối bằng 1 túi cà.
Nên bà cảm thấy làm chuối chiên vẫn tiện hơn.
Món cà bán cho vui chứ không có hi vọng gì nhiều.
Quốc hái cà cho vào rổ rồi, đêm về nhà xử lý ngay trong đêm.
Cà muối xong rồi đóng vào những túi nhỏ, buộc dây nịt lại sẽ tiện hơn cho người mua, lại nhìn đẹp mắt hơn.
Quốc chuẩn bị từng túi một, mỗi túi chỉ ba ngàn, bên trong có vài trái cà trắng giòn, vài lát ớt đỏ và đôi ba tép tỏi.
Nhìn túi cà nhỏ xinh, Quốc còn thấy thích mắt hơn là hũ cà to.
Buổi sáng chợ phiên, bà Dung đội nón, đạp xe chở giỏ hàng như thường lệ, trong đó ngoài chuối chiên và bánh giò quen thuộc nay có thêm những túi cà pháo muối do Quốc làm.
Mỗi khi có khách quen ghé, họ lại tò mò vì món ăn mới của bà.
“Chà, cái túi gì lạ thế?
bà Dung nhẹ nhàng giới thiệu:
“Đây là cà pháo muối chua, mua về đổ ra bát là ăn được luôn.
Người khách cầm túi lên ngắm nghía
“Có tỏi có ớt, cái trắng trắng là cà pháo à?
chưa nghe và chưa ăn bao giờ.
có được ăn thử không, ngon thì tôi mua.
Mẹ Quốc cười đáp.
“Mỏ ở đây không có tiện, Anh cứ mua về ăn thử cho biết, rẻ lắm có 3 ngàn 1 túi thôi.
Người kia nghe giá thì không khỏi ngạc nhiên.
“3 nghìn thôi à?
thế cho một túi đi chưa ăn nhưng chắc là chua chua cay cay, người già thích lắm.
Cô cho tôi một túi đi.
Những khách quen nhìn thấy túi cà giá rẻ, lại tiện lợi, liền mua một túi về ăn thử.
Có người còn nói:
“Nhìn đẹp mắt quá ta, của ôi thì chắc bà ấy không đem bán đâu, thôi lấy thêm túi nữa.
Cái này để được lâu đúng không?
Mẹ Quốc gật đầu xác nhận.
“ anh bỏ ra bát mà không ăn là nó lại thâm đổi màu.
vậy nên mở ra là ăn hết đừng để giành qua bữa.
Còn nếu anh để nguyên túi thì ngày mai ăn vẫn không vấn đề gì, nhưng đừng để lâu quá, nó chua.
Mẹ Quốc bán loại đồ ăn mới, khách quen đều tin tưởng vào bánh giò và chuối chiên nên mấy túi cà thoáng cái là hết sạch.
Như một thi quen, bà luôn làm thiếu hàng, nhiều người đến muộn không có để mua đành phải chờ phiên chợ sau, tới sớm hơn.
Đó cũng là một động lực để mẹ Quốc làm hàng đi chợ đều đều.
Tiển bán cà phiên chọ hôm ấy được đúng ba mươi ngàn.
Mẹ Quốc cất lại trong túi áo, trên đường về tiện ghé qua quầy thịt mua vài lạng đem về.
Đó là cách chỉ tiêu mới ở trong nhà, tiền bán rau sẽ dùng để mua những món mà bữa cơm thường thiếu như thịt, cá hoặc trứng.
Khoản tiền này không tính vào phần tiết kiệm mà được dùng thẳng cho sinh hoạt hằng ngày Còn tiền bán bánh giò và chuối thì mẹ Quốc giữ làm tiền riêng, có việc gì cần chỉ tiêu cá nhât thì bà tự quyết, không phải đợi chồng hay con đưa.
Buổi trưa hôm đó, khi Quốc đi học về, bà vừa xếp đồ lên bếp vừa kể lại chuyện chợ búa.
“Hôm nay có mấy khách quen lại ủng hộ, Có người cầm thêm một hai túi cà.
Họ bảo nhìn đẹp mắt, không biết mua về có ăn được hay không.
Có người định bóc túi ăn thử ngay tại chỗ, nhưng mà mẹ không cho.
Đành phải để phiên sau hỏi lại người mua xem thế nào.
Quốc ngồi xuống bàn, đáp:
“Mới bán thử thôi mà mẹ.
Cà nhiều như vậy, bán ở chợ nhỏ chắc không kịp hết đâu.
Đợi cà chua với dưa leo tới vụ, con mang ra thị trấn bán luôn.
Mẹ vừa bắc nồi nước vừa nhắc:
“Đừng quên mướp đắng ở vườn chân núi nhé.
Mẹ xem qua rồi, dạo này ở đó cũng được nhiều quả lắm.
Quốc gật đầu.
Dạo gần đây cậu chạy đi chạy lại liên tục giữa trường học, vườn nhà và hai khu trồng đỗ tương.
Hai thửa đỗ lần này vô cùng quan trọng, khiến cậu dồn phần lớn thời gian theo dõi.
Vì thế, cậu hầu như không để ý tới mảnh vườn chân núi.
Ăncom xong, Quốc xách dao nhỏ và rổ đi lên chân núi.
Lối vào mảnh vườn hẹp đến mức chỉ đủ một người luồn qua, vì mướp đắng và bí mọc chen kín cả lối.
Dây bí bò lan ra tận bờ tường đá, còn giàn gỗ bên trong thì gần như bị mướp đắng chiếm hết.
Những bông hoa vàng xen kẽ hoa trắng treo lơ lửng.
Số lượng quả không nhiều, nhưng quả nào cũng chắc, da bóng, nhìn qua đã biết được chăm tốt dù không tỉa tót nhiều.
Bí đỏ có thể để dành lâu, chỉ cần đặt nơi khô ráo.
Còn mướp đắng thì không giữ được lâu như vậy, cần xử lý sớm.
Thời gian thu hoạch của mướp đắng gần giống với dưa chuột, nghĩa là chỉ vài ngày nữa có thể gom đủ để mang đi bán trong cùng một chuyến.
Phiên chợ sau cà pháo thu hoạch nhiều hơn phiên chợ đầu, hai mẹ con có chia vài túi sang nhà hàng xóm cho mọi người ăn thử.
Nhưng không hao hụt bao nhiêu, phải muối chua rồi đem bán ngoài chợ, từ 10 tăng lên 20 túi.
Ngay khi mẹ Quốc vừa đặt gánh xuống, mấy người khách quen đã tiến lại gần, không đợi bề mở lời mà hỏi luôn.
Một cô bán hàng đối diện gọi sang:
“Bữa nay có cà muối không chị?
Hôm trước tôi mua một túi mà, chồng và bố chồng ăn mà khen quá trời, đáng tiếc là hơi ít, mỗi người một hai miếng là hết.
“Có chứ, lần này làm 20 túi.
Món này mới nên hơi lo sợ người mình không ăn được.
Một bác khác cười vui vẻ:
“Chị ơi, cái món cà giòn giòn ấy làm sao vậy?
Lấy quả ở đâu mà ngon thể?
Nhà tôi muối dưa quen rồi mà chưa bao giờ thấy loại cà này.
Mẹ Quốc ngạc nhiên trước sự quan tâm ấy, cũng thật thà đáp:
“Cách làm thì như muối dưa thôi, chỉ thay nguyên liệu bằng cà pháo.
Còn giống cà này ở quanh đây chưa ai trồng đâu.
Con trai tôi ra thị trấn, rồi nhờ chủ cửa hàng vật tư nông nghiệp đặt từ thành phố gửi vào.
Mới đầu mình ăn không quen, nhưng một vài bữa không có thì lại thèm.
“lấy giống tận thành phố cơ à?
thảo nào lạ quá.
Món cà muối chua này trẻ con không thích, nhưng người có tuổi một chút lại ăn rất vừa miệng.
sắp tới trời nóng, có một bát cà chua chua cay cay trong bữa cơm cũng rất hay.
Người nghe càng tò mò, lại gật gù như tìm được thứ lạ hiếm.
Vài người khách quen của mẹ Quốc qua hỏi mua hàng, mua bánh giò, mua chuối chiên cho trẻ con, nay lại mua cà về cho bữa com trong nhà, không giống như các loại rau phải nhặt nhanh, rửa kỹ rỗi xào nấu.
Bằng giá tiền mua mớ rau nhưng mang về là ăn được luôn.
thế nên hôm đó bán chạy hơn hẳn phiên chợ đầu.
Có người còn hẹn.
“Nhà tôi có tỏi có ớt, chợ tới chị mang c ho tôi một cân, xem mặt mũi quả cà thế nào, tôi làm cho cả nhà ăn, chứ đợi đến cho thì lâu quá”
Thấy nhu cầu lớn như vậy, lần sau mẹ Quốc không chỉ mang theo cà muối mà còn đem thêm cả cà sống để người ta xem cho rõ.
Bà giơ những trái cà trắng tròn lên cho mọi người nhìn kỹ rồi chỉ dẫn luôn cách muối.
Bà nói:
“Một cân mười lăm ngàn.
Mua về muối là được cả mấy bữa ăn.
Muối xong để hai ba ngày là ăn vừa chua, vừa giòn.
Có người thích tự làm cho chắc tay, cho thêm nhiều tỏi nhiều ớt, ăn cho đậm vị, họ mua cà sống về tự làm ở nhà.
Nhưng số đông vẫn chọn mua cà muối sẵn của mẹ Quốc vì tiện lợi.
Qua mấy phiên, món cà pháo của mẹ Quốc thực sự trở thành món “hot” nhất khu, người ta trước giờ chỉ bán rau củ tươi chứ ít khi chế biến sẵn, đây lại là một món ăn mới lạ, khác với những món ăn đã quen mặt trước đó càng khiến họ dễ bị thu hút bởi sự tò mò.
Người mua đứng đông đến mức Mẹ Quốc phải vừa bán vừa giải thích cách làm cho từng người một.
Một vài bà nội trợ còn chạy lên thị trấn để hỏi mua giống, mong trồng được loại cà này trong vườn nhà.
Họ nghe nói chỉ một tháng là cây cho thu hoạch, và có thể hái liên tục hai ba tháng liền nên ai cũng ham.
Không chỉ cà pháo, dưa chuột, cà chua và mướp đắng trong vườn Quốc cũng bắt đầu đậu trái liên tục.
Cà pháo có thể tiêu thụ ở chợ địa phương, không đến độ dư thừa, còn mấy loại kia thì Quốc phải tìm cách xử lý.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập