Chương 112: Hội Trại

Chương 112:

Hội Trại

Trong giờ cơm tối, Quốc ngồi xuống bàn, kể lại cho mẹ nghe chuyện đi bán rau củ ở ngoài th trấn, từ chỗ nhà hàng Nhung Khánh cho tới bán dạo ở gần chợ.

Việc bán rau suôn sẻ đến bất ngờ.

Mẹ nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu.

Khi Quốc nhắc đến việc gặp anh quản lý nhà hàng Nhung Khánh và chuyện họ cần nguồn rau ổn định, mẹ Quốc ngừng đôi đũa, hỏi lại cho chắc.

“Có thật không con?

nhưng nhận lời rồi mình không làm được thì sao?

Ví như trời mưa to hoặc mất mùa, không đem tới thì người ta lấy gì mà nấu ăn”

Quốc giải thích rằng

“Nhà hàng đông khách, mỗi ngày cần số lượng lớn, nhưng không phải chỉ có mỗi nhà mình mang tới.

Người ta cần nhiều mối để tăng tính cạnh tranh, nhà nào làm tốt thì nhận nhà đó những nhà khác phải tìm cách tăng chất lượng rau củ của nhà mình lên, từ đó nhà hàng sẽ c‹ nguyên liệu tốt.

Người ta cho mình biết thực đơn rồi căn cứ theo đó mà trồng loại rau tương ứng.

Mình sẽ hẹn ngày giao hàng, nên không sợ bị trùng ngày.

Nếu không đạt chất lượng thì người ta mua ngoài chợ.

bán cho họ mình sẽ luôn được giá tốt hơn.

Con nghĩ mình nên thử me”

Mẹ im lặng một lúc, rồi bảo

“Hiện giờ trong vườn mình không thiếu nên có thể nhận lời, nhưng sau này cần tính toán kỹ phải canh lượng rau thu hoạch, sắp xếp thời gian.

Nếu có gì thay đổi thì mình nên bảo với người ta một câu.

“Vậy mình thống nhất là sẽ đem tới nhà hàng Nhung Khánh nha.

qua đó nhiều lần nên người ta cũng quen rồi đó.

khen đồ nhà mình làm tốt nữa.

Hai mẹ con nói chuyện rất nghiêm túc, không phải kiểu bàn chơi.

Cuối cùng, mẹ Quốc cũng không có lý do để từ chối cơ hội này.

Rau củ nhà bà đang nhiều, có chỗ bán được là tốt rổi.

Dạo gần đây, ở trường học đang có sự kiện lớn, Sân trường đã chăng dây, đánh dấu vị trí các lớp dựng trại chuẩn bị cho ngày thành lập đoàn 26-3.

Trong giờ sinh hoạt lớp, cô Giang, giáo viên chủ nhiệm thông báo cụ thể kế hoạch.

Cô nói sự kiện này lớp G bắt buộc phải tham gia, vì nó có ảnh hưởng trực tiếp đến sự đánh giá hạnh kiếm học sinh.

“Lớp ít nhân sự nên mọi người phải càng cố gắng nhiều hơn, bây giờ cô sẽ phân công việc chuẩn bị vật liệu làm trại.

Nhà bạn nào có cây tre nứa không nhi, hoặc trong xom trong làng ai có trồng tre, nứa hay không?

Cả lớp ngồi im re, tôi nhìn bạn, bạn nhìn tôi, người không có thì không nói.

Người có cũng không nói.

Cô Giang ngồi trên bục, nhăn mặt nhăn mũi.

Hiển nhiên mỗi lần thi đua phong trào thì giáo viên chủ nhiệm luôn đau đầu.

Bảo học sinh đi kiếm, bọn nó biết đi đâu mà tìm.

“nếu không có thì phải bỏ tiền ra mua.

Cô sẽ ủng hộ 200 ngàn để lớp ta mua vật liệu.

Bạn nà‹ giữ quỹ lớp ấy nhỉ.

“Lớp mình không có thủ quỹ cô ơi.

Thủ quỹ đầu năm ôm tiền rồi nghỉ học rồi ạ.

Cô Giang tái mặt, không nghĩ tới trường hợp này.

Lớp cô có mấy bạn nghi học, không ngờ trong số đó còn có thủ quỹ.

Từ đợt đó, phong trào thi đua, niềm tin trong lớp bị giảm sút nghiêm trọng.

Sau đợt 20-10 thì không có lần nào lớp góp tiền chung nữa.

“Vậy thì cô chọn một bạn cầm tiền rồi mua vật liệu nha.

Lớp Trưởng Bình.

Bình phản đối.

“Thôi em không cầm đâu cô ơi.

Có một đưa mách lẻo.

“Cô ơi, đừng cho lớp trưởng, cậu ta sẽ lấy tiền chung làm việc riêng đấy.

toàn ra cổng trường ăn mì tôm thôi.

“Thế lớp phó học tập.

Quốc.

em cầm tiền mua vật liệu làm trại nhé.

Quốc chép miệng, nhìn xung quanh.

Cảm thấy không phải mình thì khó mà có đứa nào xung phong làm việc này.

Cậu đứng lên bước tới bục giáo viên nói.

“Lớp ít người mình làm trại đơn giản được không cô giáo.

Cô Giang gật đầu, không muốn đòi hỏi thêm.

“Lớp ta có làm trại tham gia là được rồi.

Em cầm tiền rồi gọi mấy bạn cùng làm trại nhá.

Quốc gật đầu, cầm mấy tò tiền vẫy vẫy.

“Có bạn nào nhà gần trường không?

mình sẽ tập trung ở đó làm trại.

Đến hôm cắm trại tiện đường di chuyển.

“Nhà tôi xa lắm, ”

“Nhà tôi cũng thế.

đi bộ tốn nửa tiếng đồng hồ.

“Đường đi khó khăn, nhỡ làm hỏng cổng trại thì sao?

Cô Giang nghe thấy vậy thì chép miệng.

“Hay là làm ở trường đi, gần khu nhà giành cho giáo viên ấy.

Làm xong rồi cứ để ở đó, không ai dám quấy phá đâu.

“Có địa điểm rồi, ai biết nhà nào có tre nứa không?

Một cô gái giơ tay lên.

“Chỗ mình có, nhưng phải chịu khó đi bộ lên núi co.

“Không sao, chiều nay tan học cậu dẫn bọn mình đi lấy nhé.

mình cần thêm hai bạn nữa đi cùng mình.

Hào.

Trung chiều rảnh không?

Hào Gật đầu còn Trung thì hơi miễn cưỡng, cậu ta từng thi hội thể thao, lại cùng tổ với Quốc và Hào, thấy 3 người kia chủ động đi lấy vật liệu thì đành phải gật đầu.

Trong mục làm trại thì phần khó nhất là kiếm mấy cây tre nứa làm cổng làm cột.

Giờ có chỗ rồi chỉ việc bỏ sức ra Dù chỉ với 4 người Quốc tự tin có thể tự làm trại cho lớp G.

“Được tồi, vậy dây thừng và vải bạt mình sẽ mua ở ngoài chọ.

Coi như xong nguyên liệu nha.

Tiếp theo cần người trang trí, mấy bạn nữ khéo tay nhận phần này nhé.

Duyên.

Vân.

Trang.

đứa nào xinh nhất thì đến trang trí cổng trại.

Tự thảo luận với nhau đi.

Không còn gì “độc hơn” là để ba đứa con gái thảo luận và đưa ra kết luận.

Không ai muốn làm một đứa xấu cả, nhất là cái Duyên, kiểu gì nó cũng đến.

hai người kia thì hên xui, dù sao có người tới trang trí là được.

Nghe Quốc phân công nhiệm vụ, Cô Giang không có ý kiến gì, để mấy đứa tự làm với nhau.

có cái trại là được rồi.

Như vậy cô sẽ không bị phê bình trước hội đồng nhà trường.

Mỗi khi bị phê bình, sau này xét tăng lương thì khó lắm.

Chờ đến khi phân bố xong khoản làm trại, cô giáo mới lên tiếng.

“Hội trại diễn ra từ sáng đến chiều, các thầy cô sẽ làm giám khảo tới thăm từng trại và chấm điểm.

Buổi sáng là châm dựng trại nhanh, buổi chiều sẽ đánh giá phần trang trí.

Sau khi trang trí thì mọi người sẽ tổ chức liên hoan.

Liên hoan cái gì thì các em tự thảo luận với nhau rồi đóng góp tiền đi mua nhé.

Khi cô nhắc tới phần liên hoan thì chẳng mấy ai hưởng ứng, tuổi này rồi ai còn ham bánh kẹ‹ nữa.

Vài bạn cúi xuống bàn, vài bạn nhìn ra sân.

Không khí lưng chừng khiến cô phải tự móc tiền túi để bù vào khoản thiếu.

Quốc nhìn sắc mặt cô, biết cô không vui nhưng vẫn cố tỏ ra nhẹ nhàng để tránh làm học sinh ngại.

Quốc ho một tiếng rồi tuyên bố.

“Phần liên hoan năm nay làm liên hoan mặn nhé.

Vì hội trại kéo dài cả ngày nên lớp mình sẽ tổ chức nấu ăn tại chỗ luôn.

Đồ ăn có cá nè, trứng nè, rau củ nhà mình nhiều lắm nên mọi người chỉ việc tới tham gia thôi.

ai tham gia để mình biết đường còn đong gạo nào.

Hào xung phong.

MẤy người làm trại giơ tay, lớp trưởng và bạn cậu ta cũng giơ tay, 22 đều giơ tay thì những người còn lại không muốn bị cô lập, hội trại không phải đi học, chỉ đi chơi nên tội gì không tham gia.

Quốc đếm cánh tay rồi nói

“12 người, mỗi người ăn hai bát nhé.

Rồi Quốc quay sang cô giáo.

“Cô giáo không tham gia à?

Cô Giang bị hỏi đột ngột, gương mặt hiện rõ sự ngạc nhiên, nào nghĩ tới Quốc sẽ quay sang hỏi mình.

Cô liền lắc đầu.

“Không, các em tự liên hoan chứ.

“nhưng cô là cô giáo chủ nhiệm, cô không tham gia thì các bạn sao tham gia được.

Vài đứa thấy Quốc đầu têu trêu cô giáo cũng hùa theo hưởng ứng.

“Đúng tồi, cô phải tham gia chứ.

“Đúng đó cô oi.

Cô Giang toát mồ hôi sau gáy, liền lắc cổ một cái rồi gật đầu.

“Được tổi, nếu không bận gì cô sẽ tham gia.

@rốfelgiie.

“Bình thưởng cô giáo ăn mấy bát.

Cô Giáo ngượng ngùng.

“Cô ăn.

2 bát thôi.

Quốc gật gù.

“Vậy thì vẫn nấu 6 bát thôi, ai ăn ít bị đói ráng chịu nhé.

Trong lớp, mấy đứa học sinh cười đùa với nhau.

mọi năm ăn bánh kẹo rồi, nhưng chưa từng liên hoan mặn bao giờ lại còn nấu ăn tại chỗ nữa chứ.

Nghe qua thì rất thú vị, tự nhiên cũng muốn góp một chút sức vào quá trình chuyển bị trại để khỏi mang tiếng không làm mà vẫn có ăn.

Buổi chiểu, Quốc, Trung và Hào theo chân người bạn cùng lớp đi tới xóm của cậu ta, cách trường 15 phút đạp xe, sau đó còn phải leo theo con đốc nhỏ dẫn lên lưng núi.

Tại đó có một rừng nứa, còn có nhà chủ ở gần.

Người bạn đi vào gặp chủ nhà nói chuyện vài câu, chủ nhà đồng ý bán với giá 50ngàn 1 gốc nữa.

Quốc đắn đo một lúc rồi chỉ mua 2 gốc.

Chủ nhà chủ động dẫn đường, chỉ sẵn hai gốc nứa hơi nghiêng đô, lá còn xanh, ông chỉ bán cây nào xấu thôi.

Cả bốn chia nhau kiểm tra, cây nghiêng đổ, nhưng vẫn dùng được.

Chủ nhà dùng dao rựa chặt hai gốc.

Nứa ngã xuống phát ra tiếng ròn rã, mùi tre lan nhẹ trong gió.

Khihai gốc đã được cắt gon, Hai người một cây, khiêng ra ngoài rừng, tập trung tại sân của chủ nhà.

Quốc bỏ tiền ra trả tiền cho chủ, mỗi gốc năm chục ngàn như đã hứa, đưa đủ rồi chào hỏi đàng hoàng.

Sau đó, Trung và Hào mỗi người vác một đầu, Quốc và người bạn kia giữ phần còn lại.

Cả bốn người khiêng hai cây nứa dài, bước đều theo lối đất chạy xuống chân núi, mồ hôi thấm lưng nhưng ai cũng ráng giữ nhịp cho khỏi trượt.

Về đến trường, họ đặt hai cây nứa ngay trước dãy phòng dành cho giáo viên.

Cô giang và Đồng nghiệp sinh hoạt ở trường, nên sẽ đê mắt đến hai cây nứa.

Không chỉ lớp G mà có một lớp anh chị 11 cũng sẽ làm trại ở trong trường do, học sinh trong lớp ở quá xa trường học.

Sau khi có xong cây nứa, Quốc đạp xe ra An Bình mua dây thừng và một tấm bạt, số tiền cô giáo đưa tiêu hết luôn trong ngày.

Ngày hôm sau thì bắt đầu vào công việc làm cổng trại.

Trung thạo nghề mộc hơn, sau khi đo đạc liền dùng cưa phân hai cây nữa thành 6 khúc, trong đó 2 khúc làm cổng, 2 khúc dựng trại, khúc còn lại thì thừa đâu đắp đó.

Cô giáo chủ nhiệm đứng nhìn, cảm thấy thiếu so với lớp khác, các lớp khác, dùng 4 khúc làn cổng, và 6 khúc làm trại.

Họ chặt 4 cây còn lớp G thì chặt 2 cây, rõ ràng là thiếu nguyên liệu.

Quốc nói, do điều kiện hạn chế nên sẽ làm trại kiểu dã chiến, tối giản nguyên liệu, cổng trại người ta dùng 2 thì mình dùng 1, trại chính dùng 2 cột, mắc giây thừng rồi phủ bạt lên trên cố định 4 góc là xong.

Lớp ít người nên không cần làm rộng rãi lãng phí.

Cô giáo chủ nhiệm nghe xong thì không khỏi bất lực.

Nói thêm thì lại sợ học sinh dỗi không làm nữa.

Cái trại kia Quốc nói ra, cô giáo lập tức hình dung ra hình thù của no.

Thấp và lùn hơn trại khác.

chưa thấy lớp nào làm kiểu trại như thế bao giờ.

sau khi cô giáo nêu ý kiến mà vẫn không có gì thay đổi, Trung tiếp tục làm phần việc của mình, dùng đồ nghề đục 6 cái lỗ để làm khung trại.

Cậu ta căn ke vừa đủ, lỗ không quá chật, cố định trên dưới bằng các thanh giằng.

Thế là xong, việc còn lại là trang trí, giao cho mấy bạn nữ.

năm bạn nữ đều có mặt để trang trí cổng trại.

Nhưng khi đứng trước đống vật liệu, không ai biết nên bắt đầu từ đâu.

Người thì bảo tre con, lồi lõm, người bảo không biết phối màu, người lại than chưa bao giờ làm thứ này.

Cả nhóm loay hoay rất lâu, chẳng ai sửa soạn được gì rõ ràng.

Trong lớp có mỗi Duyên, lớp phó văn thể, có chút thẩm mỹ.

Dù không phải người giỏi nổi bật nhưng ít ra biết cách sắp xếp bố cục.

Cô giáo gọi Duyên lại, dặn mang cái bìa cứng ra rồi trang trí trên bìa, xong xuôi sẽ áp vào cổng trại sau.

cứ làm sao đơn giản mà nhìn gọn gàng.

Duyên gật đầu, sau đó thử phác thảo vài nét lên giấy, rồi phân việc cho từng bạn.

Tuy vậy, tay nghề hạn chế khiến mọi người vẫn lúng túng.

Giấy màu để trang trí cũng không phải nhóm nữ chuẩn bị.

Mấy bạn nam phải đạp xe ra cổng trường, chỗ cửa hàng của Kiều Phương có bán đồ dùng học tập, mấy ngày làm trại bán hàng chạy lắm, nhất là giấy màu.

Sau khi có được giấy màu, Trở lại trường, mấy đứa trong lớp ngồi bệt xuống nền gạch, tự cắt dán lấy.

Quốc cùng hai bạn khác đo khung tre để ướm thử.

Các bạn nam chọn cách trang trí đơn giản:

vài dải màu tạo viền, chữ lớp viết rõ ràng bằng giấy bìa, thêm chút họa tiết cắt thủ công.

Mọi việc diễn ra nhanh, người khác làm trại hai ba ngày, lớp Giàm 1 buổi là xong cái cổng trại.

Dù không đẹp bằng người ta nhưng vẫn nhìn ra đó là cổng trại.

“Hình như là thiếu câu đối rồi.

Làm vậy thì câu đối để đâu.

“đục thêm hai cái lỗ sang hai bên cho thanh tre vào rồi treo câu đối, mà thôi kệ đi.

Vậy cũng được r ỒI.

Cô giáo đi vòng kiểm tra, sắc mặt vẫn nhăn lại khi thấy cái cổng trại, chê thì có nhiểu chỗ chê nhưng nói ra thì học sinh cũng ngại sửa lắm.

Đồng nghiệp cô giáo đi qua lại phì cười khi nhìn cổng trại của cô Giang.

Chờ học sinh ra về hết mới mở lòi.

“Cổng trại lớp cô Giang sao đơn giản thế”

Cô Giang đáp.

“Kệ đi, có cổng trại là được rồi, ít ra là tụi nó còn tham gia.

chứ nó nghỉ hết thì chẳng biết giấu mặt vào đâu.

Lớp của cô Hà thế nào, học sinh làm đến đâu rồi.

Cô Hà dạy văn đáp.

“Còn đang thiết kế, có mấy đứa vẽ đẹp làm mấy cái cổng trại giờ còn đang cãi nhau nên lấy cái nào đây.

Học sinh giỏi quá cũng khổ.

được như lớp cô Giang khéo lại nhàn, chưa gì đã xong rồi.

Cô Giang chép miệng.

“Thi lớp tôi có đứa nào biết thiết kế đâu, mua về là làm luôn, chẳng bàn bạc gì.

Tôi bảo thiếu cột rồi.

Mua có 2 cây sao đủ, xong nó bảo làm trại dã chiến.

Lại còn dùng bạt nữa, cái loại xanh đỏ trắng ngoài chợ ấy.

Nhìn vừa bực vừa buồn cười.

“Thôi cô ạ, lớp G toàn mấy đứa khó hiểu lắm, nhìn cũng ra cái cổng trại, vậy là được rồi.

Mà quan trọng là thuyết trình kìa, bảo một đứa thuyết trình khi ban giám khảo vào chấm điểm nữa, chứ lúc đấy lại ngơ ngơ ngác ngác.

“Đấy cô nhắc tôi mới nhớ, để mai tôi dặn học sinh lớp mình.

Quốc là lớp phó học tập nên cô giáo giao cho cậu nhiệm vụ viết bài thuyết trình về trại.

Nhưng cậu biết rõ lớp mình dựng trại đơn giản, chẳng có gì đặc sắc để phô diễn, mà bản thân cũng chẳng phải dạng chuẩn bị văn nghệ hay ý tưởng cầu kỳ.

Quốc nghĩ bụng:

có sao nói vậy, miễn trôi chảy là được.

Nếu có chuẩn bị gì, chắc chỉ là chuẩn bị.

đồ ăn cho cả lớp.

Đồ ăn mang theo chủ yếu là những thứ dễ chế biến, cá cô, dưa leo, trứng, cà chua, lạc rang.

Quốc còn muốn làm chuối chiên với bánh bột chiên cho có món “ăn chơi” vừa rẻ vừa hợp khẩu vị nhiều người.

Đặc biệt là một nổi chè ngô nếp.

Thống nhất xong, Quốc tranh thủ về nhà lo phần của mình.

Cậu rửa một mẻ cà, trộn muối theo tỷ lệ mẹ dạy để kịp chua đúng ngày dựng trại.

Xong xuôi lại mang đậu tương ra đãi sạch, ngâm qua đêm rồi cho vào rổ tre, phủ khăn ấm để làm giá.

Cậu tính toán thời gian đến lúc trại diễn ra, giá sẽ vừa dài, trắng và giòn, đủ để trộn gỏi hoặc làm món xào đơn giản.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập