Chương 113: Hội Trại 2

Chương 113:

Hội Trại 2

Học sinh từ tiểu học vốn đã quen với ngày hội cắm trại hằng năm, nhưng đây là lần đầu tiên vừa lên cấp 3 nên khối 10 luôn cảm thấy có gì đó mới mẻ, háo hức.

Trường An Bình chung khuôn viên cho cả cấp 2 và cấp 3, vì vậy khi hai khối cùng cắm trại trong một ngày, không khí càng náo nhiệt hơn hẳn.

Khối cấp 2 dựng trại ngay trong sân trường, còn khối cấp 3 được phân ra khu vực bãi cỏ rộng phía sau, nơi thường dùng cho các buổi học Quốc phòng, An ninh.

Ngay buổi sáng, học sinh toàn trường tập trung đông nghịt trước sân lớn.

Tiếng nói cười vang khắp hành lang, xen lẫn tiếng trống, tiếng loa thử âm thanh.

Thầy tổng phụ trách chỉ đứng trên bục dặn dò vài câu, chương trình giới thiệu ngắn gọn đến mức chưa kịp chán đã xong.

8au đó, từng lớp tách đội hình, theo giáo viên chủ nhiệm và cờ lớp di chuyển vềkhu vực đã được chỉ định.

Lối ra bãi cỏ kéo dài thành một dòng người rộn ràng, bạn nào cũng ôm theo nào tre nứa, nào bạt, nào balô đồ ăn, và đặc biệt là những chiếc cổng trại được trang trí nhiều màu sắc đơn giản thì dùng giấy màu, có lớp thì dùng rơm cắt tỉa tỉ mỉ cho đậm chất thôn quê.

Khối cấp 3 đông hơn dự tính, vừa bước xuống bãi là cả khoảng đất đã râm ran tiếng gọi nhat chuẩn bị dựng trại.

Trại của giáo viên được gọi là trại chỉ huy, đã có khung dựng sẵn nên vừa đến nơi, các thầy chỉ cần dựng đúng vị trí, chốt cọc, kéo bạt là hoàn thành trong chưa đầy mười lăm phút.

Mấy cô giáo thì bận rộn trang trí bên trong:

treo khẩu hiệu, trải chiếu, kê bàn, chuẩn bị nước uống Chỉ mới nhìn qua đã thấy tươm tất và nền nếp, đúng chất trại mẫu.

Trong khi đó, trại học sinh thì vất vả hơn nhiều.

Mỗi lớp chia người thành từng nhóm.

Một đội cầm cuốc xẻng đào hố để dựng cổng trại.

Cổng tiêu chuẩn cao hơn hai mét, cần chôn thật chắc hai cọc chính mới chịu nổi sức gió giữa bãi cỏ.

Nhóm còn lại đo dây thừng, căng bạt, đóng bốn cọc phụ giữ góc.

Chỉ riêng việc dựng được khung trại thẳng và vững đã khiến mấy bạn con trai toát mồ hôi.

Bên phía các bạn nữ, người ngồi khâu tấm rèm, người cắt dán hoa lá.

Những lớp có điều kiệt thì khâu nhiều màu sắc, gắn thêm ruy băng nhìn vô cùng bắt mắt.

Còn lớp nào nghèo ý tưởng thì trải tạm tấm bạt xanh, che được nắng là mừng, nhưng so với xung quanh thì đúng.

là phèn thấy rõ.

Trong suy đoán của hầu hết học sinh, danh hiệu trại xấu nhất chắc chắn sẽ thuộc về lóp G.

Cổng trại của lớp chỉ dùng đúng hai cọc, đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn.

Những lớp khác dựng hẳn bốn cọc, mỗi bên treo một câu đố hay khẩu hiệu dài loằng ngoằng.

Còn lớp G chẳng có gì ngoài một tấm biển hiệu cắm trên đỉnh, ghi “Chi đoàn 10G”.

Nền trắng chữ đỏ, bên cạnh là hình mặt trời, vài con chim bay và mấy bụi cỏ hoa do Duyên vẽ thêm để bót trống.

Thành phẩm trông giống bài thủ công dành cho học sinh tiểu học hơn là sản phẩm của khối 10.

Thậm chí nhìn sang trại cấp 2 bên trong sân trường còn thấy thua cả các em.

Lớp G từ lâu đã quen bị chê, từ học lực đến thành tích đều đội sổ, nên chuyện bị cười chê thêm lần nữa chẳng làm ai ngại ngùng.

Cả lớp cứ bình thản dựng trại, bình thản cười nói, Trại của lớp G chỉ có hai cọc chính giữ khung, không hề có cọc phụ chống gió.

Tấm bạt được căng qua loa, phủ xuống hai đầu để che nắng, bốn góc, cắm cọc buộc dây thừng.

Bên trong rải mỗi tấm chiếu mỏng.

Không có ảnh Bác và bình hoa, thiếu luôn góc học tập như nhà trường yêu cầu.

Mặt tiền của trại cũng chẳng có gì nổi bật, chỉ có một hàng rào dựng tạm phía trước cho có hình thức, phía sau để trống trơn.

Vì quá đơn giản, lớp G dựng trại nhanh chỉ kém mỗi trại chỉ huy của giáo viên.

Trong khi những lớp xung quanh đang náo loạn:

người đo bạt, kẻ cặm cụi buộc dây, vài bạn nữ cãi nhau vì khâu rèm lệch, thì lớp G đã nhàn nhã chui vào trong trại ngồi duỗi chân.

Một số bạn rảnh rỗi đi dạo quanh khu trại, ghé nhìn trại các lớp khác đủ kiểu màu mè, rồi quay lại nhìn trại lớp mình mà thở dài.

Vài đứa còn lẩm bẩm:

“Nhìn mà nản thiệt chứ.

Lớp trưởng Bình và bạn bè phụ trách dựng trại, rồi đứng trông coi để khỏi ai vướng dây làm đổ.

Trong khi đó, Quốc và Hào nhanh chóng lôi túi đổ ăn ra trước trại, nào ngô nếp, gạo trắng, dưa leo cà chua, lạc rạc, cá khô, trứng, mướp đắng.

Quốc còn mang theo hũ cà muối ởnhà.

Lúc trước nhiều người còn nghĩ là Quốc nói chơi, hôm nay thấy mang kiểng, mang nồi, mang trảo, bó củi nữa thì tin chắchôm nay nấu ăn thật.

Nhìn một đống nguyên liệu bày trước mặt, ai cũng phấn chấn hẳn lên.

“Quốc ơi, định nấu thật à?

“Tất nhiên rồi, giờ mấy người qua giúp làm bếp nha, không thể nấu trực tiếp ở đây vì sợ cháy, nên sẽ đi xa một chút.

Khu vực nấu ăn được chọn ở khá xa chỗ cắm trại, né gió sau mấy tảng đá lớn.

Quốc cùng Hào vác nồi, xách chảo ra, nhóm một bếp lửa nhỏ, khói cuộn lên từng đợt.

Một nhóm lo nhóm bếp.

Nhóm còn lại ngồi quanh tấm bạt nhỏ, tay thoăn thoắt bóc hành tỏi, thái cà chua, dưa leo rồi bày vào tô đĩa mang theo.

Một bên đặt nồi cơm lên, canh lửa cho nước sôi đều.

Bên còn lại rán trứng, vàng giòn hai mặt;

cá khô thì thả vào chảo dầu, mùi thơm bốc lên ngậy đến khó cưỡng.

Mướp đắng được xào cùng trứng, đảo nhanh tay cho vừa chín tới.

Lạc cho vào chảo rang đến khi nổ lách tách, giá đỗ xào chín tái, trộn hành lá thom nức.

Toàn các món dễ nấu chín, chế biến xong thì cho vào rổ lót lá chuối,

Khói bếp bay theo chiểu gió, kéo theo mùi thơm lan khắp khu trại.

Nhiều bạn lớp khác đứng từ xa ngó sang, bàn tán xôn xao.

Hội trại kéo dài từ sáng đến chiểu, nhiều đứa phải nhịn ăn trưa, chỉ ăn liên hoan vào lúc chiểu, nên giữa buổi là phờ phạc lắm.

Có lớp còn đồ xôi đỗ mang đến ăn, nhưng so với món xôi đơn điệu thì bữa ăn hôm nay phong phú hơn nhiều.

Cô giáo chủ nhiệm đi kiểm tra trại của lớp G thì đứng khựng lại.

Nhìn mái trại đơn sơ, hai cọc dựng chông chênh, cô không.

biết nên vui hay buồn.

Nhưng trách nhiệm vẫn phải hoàn thành, cô bước vào xem tình hình dựng trại, rồi nghe vài bạn nói lớp đang.

nấu ăn.

Cô đi theo hướng chỉ, từ xa đã nghe tiếng xèo xèo trên chảo rán và ngửi thấy mùi cá, mùi hành phi.

Đến gần thì thấy học sinh lớp mình, vây quanh bếp, người rán, người đảo, người bày thức ăn.

cười cười nói nói.

Thấy cô đến, Quốc nhanh nhẹn đứng dậy chào, mời cô ở lại dùng bữa cùng lớp.

Cô hơi lúng túng, từ chối vì sợ học sinh ngại.

Cô cười nhẹ.

“Cô ăn thì thiếu mất phần của các em, “

“Không thiếu đâu cô ạ, bọn em nấu nhiều lắm, ”

Cô vẫn lắc đầu, giữ ý.

Trước khi rời đi, cô thông báo:

“Nấu gì thì nấu lát nữa, mấy thầy cô trong ban giám khảo sẽ chấm điểm cắm trại lượt 1.

Cả lớp phải có mặt đầy đủ để đón tiếp, không được bỏ trại đi lung tung đâu đấy.

Nói xong, cô quay bước.

Mùi đồ ăn theo gió vẫn quấn lấy, khiến cô cũng phải nuốt nước bọt một cái thật khẽ.

Đồ ăn nấu xong món nào là mang ngay về trại món đó.

Cả đám lo nấu nhanh để kịp giờ chấm điểm, nên mọi thứ cứ cuống quýt cả lên, lâu lâu lại chạy ra hóng xem ban giám khảo té chưa.

Một lát sau, quả nhiên ban giám khảo đã xuất hiện từ xa.

Nghe tiếng gọi nhau chuẩn bị, học sinh lớp 10G vội đứng nép thành hai hàng trước cửa trại.

Có đứa mặt mũi vẫn còn lấm lem khói bếp, tóc tai bết mồ hôi, tay chưa kịp rửa sạch mùi hành tỏi.

Khỏi phải nói, thầy cô ai cũng nhăn mặt, từ cái cổng trại cho đến trại chính bên trong.

Xem xong lại lắc đầu, kết quả là trại bị trừ không ít điểm, do không có câu đối, chẳng có ảnh Bác, góc học tập giờ toàn đồ ăn, Cũng là trại nhưng trại này lạ lắm.

Trừ điểm thì trừ điểm, lớp cũng chỉ biết thở dài bất lực, làm gì được nữa.

Ban giám khảo đến rồi đi, nhanh như một con gió vì chẳng có gì để nhận xét.

Với nhiều lớp thì trại vẫn chưa hoàn chỉnh, còn phải trang trí nữa, lần đầu chấm chỉ để xem lớp nào làm trại nhanh hơn.

Buổi chiểu còn thêm một lượt chấm điểm nữa, lúc đó mới soi xét kỹ hơn.

Vừa khuất bóng ban giám khảo, trong trại lập tức vang lên tiếng lục đục của bát đũa.

Mấy bạn lo xới cơm, chia phần đồ ăn.

Chỉ một lát, mỗi người đã có một suất trưa tươm tất:

cơm trắng, cá rán, trứng, lạc rang, rau xào và cả một nồi canh cà chua nóng hổi đỏ au trông cực kỷ hấp dẫn.

Không ai còn để tâm chuyện lúc nấy bị trừ điểm.

Cả lớp chỉ nghĩ đến chuyện được ăn trưa cuối cùng cũng tới.

Tiếng thìa đũa chạm vào bát vang lên giòn giã.

“Ăn cơm thôi.

“Món này ngon nè, ai nấu mà ngon thế!

“Tao nấu đấy.

“Món mướp đắng xào trứng này được ghê ta, ăn không đắng chút nào.

“Cái hũ này là hũ gì thế Quốc.

“Cà pháo muối chua đấy, mọi người lấy ra ăn đi, mình cá là mọi người chưa ăn đâu.

Cắm trại kiểu này, trong lớp ai cũng vui.

Mỗi người ăn hai bát là ngại, không dám ăn thêm bát thứ ba.

Nhìn cảnh đó, các lớp khác không khỏi thèm thuồng.

Có lớp còn chủ động chạy sang xin mộ bát canh cà chua với trứng, vì ăn món xôi đỗ làm từ sáng đến giờ khô khốc, nhai mà cứng đến muốn nghẹn.

Thế là đồ ăn hết sạch mà nồi canh cũng hết veo.

Vài đứa duỗi chân nằm nghỉ ngay trong trại.

Vừa nằm vừa bàn luận.

“Trưa ăn xong rồi, buổi chiểu còn liên hoan nữa không?

“Góp tiền mua bánh kẹo đi.

“Lớp người ta còn làm mô hình khu vui chơi, sân bóng, sở thú, ao cá, vườn rau.

Lớp mình có làm không?

“Thôi kệ đi, giờ muộn rồi, làm xong lại phá ấy mà.

Ngủ trưa còn hay hon.

Cái Duyên đi ra chỗ Hào khều cái chân của cậu bạn rồi hỏi.

“Hào đại gia, cho xin ít tiền mua đồ ăn vặt đi.

Sau nửa học kỳ bị bào tiền, Hào đã đúc kết ra được bài học, tiểu tiền cho con gái, chẳng khác nào ném tiền qua cửa sổ.

“Lớn rồi ăn kẹo gì nữa, muốn ăn tao tụt quần cho ăn cái khác.

Duyên đỏ mặt, tức xì khói.

“Bậy bạ vừa thôi.

“Thì mày thích kiểu bậy bạ đó còn gì?

Nãy ngoài kia tao thấy cái bụi kín đáo, giờ mình qua đó đi”

Duyên Nghiến răng.

“Không nói chuyện với mày nữa.

Mấy đứa xung quanh cười khúc khích, còn cái Duyên hậm hực bỏ đi ra ngoài ngắm trại người ta.

Sau một học kỳ, ít nhiều bạn học cũng hiểu nhân cách của nhau.

Đối với người mặt dày trơ trẽn thì phải mặt dày trơ trên hon đối phương.

CÁCc hoạt động Buổi chiều gồm có văn nghê, chơi trò chơi kéo co.

đố vui có thưởng.

rồi chấm điểm lần 2, trước khi liên hoan.

Hội trại cấp 2 cấp 3 gần nhau, mấy đứa học cấp 2 cắm trại trong trường cũng đi tới khu anh chị cấp 3 xem có gì vui.

phía ngược lại học sinh cấp 3 cũng qua xem cấp 2.

Một bên xem lại mình của ngày xưa, một bên thấy bản thân trong tương lai.

tuy gần mà lại rất xa.

Nhất là an!

chị lớp 12, nhìn lại trại của cá em lớp 6 lại nhớ về hành trình học tập của mình vậy mà đã đi tới hồi kết.

Trong lòng không khỏi buồn bã, tiếc nuối.

Rời xa mái trường, bước chân vào đời.

dù muốn níu kéo cũng không thể.

giống như mặt trời, sẽ luôn lặn ở hướng tây.

mỗi một bước chân, đều đưa họ dần rời xa khỏi tuổi học trò.

đâu còn là những ham muốn bánh kẹo nước ngọt, ngây thơ, một số học sinh lớp 12 đã tập tành uống rượu ở trong hội trại rồi.

mặt đỏ như gấc, bước đi loạng choạng, suốt buổi chiều nằm trong trại.

Lúc tỉnh dậy thì trời đã về chiểu, các lớp về vị trí của mình, chuẩn bị chấm điểm lần hai.

Khung cảnh so với hồi sáng không có gì thay đổi, tức là không phải lớp G chưa dựng xong mà vốn dĩ từ đầu đã đơn giản đến độ nghèo nàn rồi.

lần này lớp G có bày biện một bàn nhỏ với vài món ăn, chè ngô, bánh bột chiên, món salad dưa chuột với tỏi và ớt, giấm đường.

Với đợt ghé thăm lần thứ 2, Quốc sẽ phải đại diện cho lớp làm vai trò của một hướng dẫn viên, giới thiệu cho ban giám khảo về trại của mình.

Quốc không hề tìm lý do biện mình cho sự thiếu thốn về trại của lớp mình, mà thừa nhận nó ngay từ đầu.

“Tại của lớp G chúng em đơn giản hơn các trại khác, nhưng ít ra nó đã xuất hiện và có mặt ở đây trong năm học này.

Trong quá trình học tập, có rất nhiều bạn đã nghỉ học giữa chừng.

Cổng trại là đại diện cho bộ mặt của lớp, nó phản ánh một hiện thực rằng các học sinh trong lớp đa phần đều thiếu thốn trong cuộc sống.

Nhờ có sự động viên của cô Giang chủ nhiệm chúng em đã đoàn kết với nhau để cùng làm r:

cái cổng trại này, bạn Trung dựng khung trại, đục đẽo rất khéo.

Bạn Duyên lớp phó văn thể và các bạn nữ làm phần trang trí, nhìn họa tiết đơn sơ, nhưng chúng đại diện cho sự hồn nhiên mộc mạc.

Mỗi người trong lớp đểu đóng góp một phần vào lều trại này, nên dù người ngoài đánh giá ra sao thì với lớp G, cổng trại này có giá trị rất lớn về mặt ý nghĩa.

Chúng em không có góc học tập, điểm số luôn kém, không có khu vui chơi vì thời gian đều đã làm việc phụ giúp gia đình, có người đi khuân hàng giữa đêm kiếm tiền.

đi cày cấy, lên núi lấy củi.

Chúng em có một khu bếp, nhưng vì đảm bảo an toàn cho khu trại nên đã tổ chức nấu ăn ở một vị trí khác, bọn em đã nấu nổi chè, làm bánh bột chiên, những món ăn đơn giản, gần gũi với nhà nông, xin mời các thầy cô nếm thử một chút.

Đầu tiên là món salad dưa chuột, được tẩm ướp với tỏi ớt, giấm, đường.

Kế đến là bánh bột chiên, làm từ bột gạo nếp và bột năng, trộn vào rồi đem rán giòn, cuối cùng là món chè ngô nếp, nếp thu hoạch khi còn non, nấu từ đầu giờ chiều, thêm một chút đường tạo vị ngọt.

Thầy cô trong ban giám khảo hơi lưỡng lự, có phải đồ ăn thừa từ lúc trưa được bày ra đón tiếp hay không?

Nên chỉ nhìn qua không dám thử.

Quốc bảo với Hào, múc cho cô giáo chủ nhiệm một bát.

“May mắn có sự hỗ trợ của cô giáo chủ nhiệm, nếu không lớp G đã không có buổi cắm trại ngày hôm nay.

Cô đã hứa dùng bữa với chúng em, món chè này nấu rất lâu đó ạ.

Cô Giang bất đắc dĩ cầm bát ăn một miếng chè ngô đặc sệt, hơi ấm, ăn vừa miệng.

“Ngon lắm.

Các thầy cô ăn thử xem, “

“Không phải đồ thừa từ lúc trưa đấy chứ.

Cả lớp ồ lên.

“Không phải đâu thầy, mấy món này chiều mới làm đó.

bọn em còn chưa được ăn đâu.

Cô Giang ăn rồi, bốn thầy cô còn lại cũng chọn bát chè ngô, bánh bột chiên và salad thì bỏ qua không đụng tới.

Ngô nếp còn non nấu lên rất dẻo trắng như ngọc, không có cặn không.

cứng một chút nào.

Ăn xong, trưởng ban giám khảo hít hà một hoi.

“Lớp 10G của cô Giang, tôi thay mặt ban giám khảo xin ghi nhận sự cố gắng của cô trò.

Dù thiếu thốn nhưng rất có không khí của một buổi hội trại.

Đây là một trại đặc biệt mà tôi lần đầu tiên được thấy trong chục năm dạy học của mình.

Rồi thầy vỗ tay bắt nhịp, ra hiệu cả lớp cùng cho một tràng pháo tay thật dài, như để khép lạ phần chấm điểm có phần.

chóng vánh của lớp G.

Khi thầy vừa rời đi, Cả lớp bắt đầu bày ra “bàn tiệc” của riêng mình:

bánh bột chiên thom phức, salad dưa chuột chan chanh mát rượi, rồi chè ngô vàng óng, ngọt thanh.

Một kiểu liên hoan rất riêng, chẳng giống lớp nào.

Ai nấy ngồi bệt xuống bạt, ăn uống rôm rả, nói chuyện về mấy màn nấu nướng, khen Quốc nấu ăn ngon, đều là những loại rau củ đơn giản dễ kiếm, mà có thể giúp cả lớp có được hẳn hai bữa ăn trọn vẹn.

Không chỉ đứng ra thuyết trình về cái trại mà còn kiêm luôn nhiệm vụ bếp trưởng, món chè và bánh bột chiên là cho cậu và Hào làm ra, món salad là người khác cắ thái, tẩm ướp theo sự hướng.

dẫn của cậu.

Ăn xong, mọi người bắt tay vào dọn dẹp.

Bát đũa, nổi niêu là của nhà Quốc mang đi, nên cậu phải tách riêng ra, cẩn thận chuẩn bị mang về kẻo thất lạc.

Cậu cứ lăng xăng như một anh hậu cần.

Ở khu vực hội trại, lớp nào chấm điểm xong là lớp đó lập tức tổ chức phá cổ.

Vì trời đã về chiểu, và hầu hết đều mệt mỏi sau một buổi sáng lăn lộn giữa nắng gió, chẳng ai còn sức để thong thả tận hưởng.

Người này đang ăn dở đã bị người kia giục đỡ trại ra về.

Không khí bỗng trở nên hỗn loạn.

tiếng kéo bạt, tiếng bàn ghế loảng xoảng, tiếng cười chen tiếng than thở.

Có lớp tốn cả tuần để làm trại, trang trí đủ thứ, vậy mà chỉ trong một ngày đã bị “phá sạch”.

Một phần vì các bạn quá khích chạy nhảy mạnh tay, vặt hoa, giật dây trang trí, phần vì chẳng ai còn tâm trí giữ gìn.

Thầy cô thấy thì chỉ biết lườm một cái rồi nhắc nhở, nhưng thủ phạm đã chui biến vào đám đông từ lúc nào.

Chỉ tội nhất là những bạn mang theo rèm, mang theo màn, lúc dỡ ra mới tá hỏa phát hiện rách lỗ chỗ, hoặc người này cầm nhầm người kia.

Lớp G dựng nhanh, dỡ nhanh.

Trại đơn giản nên thu dọn cũng nhanh gọn:

người gấp bạt, người cuốn chiếu, người tháo cọc nứa, người gom dây thừng.

Chẳng có gì quý giá để giữ lại, dỡ đến đâu gọn đến đó.

Riêng Quốc thì cứ nhìn đống nứa bỏ chóng chơ mà tiếc đứt ruột.

Thế là cậu quyết định gom hết lại, buộc thành bó, chuẩn bị mang về nhà, tận dụng được gì thì tận dụng không thì làm củi đốt còn hơn vứt dọc đường.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập