Chương 114: Thi cấp huyện.

Chương 114:

Thi cấp huyện.

Sau ngày hội trại, việc học vẫn diễn ra với các học sinh khác.

Giữa buổi học, thầy Dương giáo viên thể dục lại đi dọc các khối lớp, đến lớp G thầy đứng bên ngoài xin phép cô giáo bộ môn cho thầy 1-2 phút, thông báo với học sinh trong lớp.

Thầy chống tay vào hông, đảo mắt một vòng rồi cất giọng:

“Quốc, Trung, ngày mai tập trung ở trường lúc 5 giờ rưỡi nhé.

có xe đạp thì đi xe đạp, không có thì lúc tập trung thầy sẽ sắp xếp sau.

8 giờ là khai mạc rồi, ta cần phải đi sớm.

“Nhưng còn việc học ạ?

“Không sao?

thầy sẽ xin phép giáo viên bộ môn, các em cứ an tâm đi thi.

Nghe đến đoạn “nghi học” vài bạn khẽ reo lên nhưng chỉ dám mỉm cười chứ không dám ồn ào.

Thầy Dương lườm một cái cho đúng thủ tục rổi tiếp tục dặn:

“Nhớ nhé, mai năm rưỡi sáng Tập hợp ở cổng trường, thầy điểm danh rồi cả đoàn đi ra thị trấn.

Tám giờ khai mạc, muộn là khỏi tham gia đấy.

Vài bạn nghe đến “năm rưỡi sáng” liền xì xầm một phen, Quốc ngoảnh lại nhìn Trung ở bàn dưới, dạo gần đây luyện tập thể thao buổi chiều nên cũng chạm mặt nhau nhiều.

Nhìn nhau nhưng không nói gì.

Thầy giáo thể dục đã hết lời dặn dò, gật đầu một cái rồi chuyển sang lớp kế bên.

Quốc dậy từ lúc trời còn tối, chuẩn bị chiếc xe đạp cũ rồi đợi chị Linh ngoài đầu xóm.

Hai ch em hẹn nhau từ tối hôm trước, vì cùng tham gia trhi thể thao nên đi chung cho đỡ buồn.

Đường xóm vẫn còn mờ sương, tiếng gà gáy vọng từ mấy nhà xa xa nghe rõ mồn một.

Thấy Quốc, chị Linh vẫy tay:

“Đi thôi em, không lại muộn.

“Chị ăn sáng chưa?

“Chưa?

nhà chị còn chưa ai dậy nữa.

Ăn thì sợ xóc bụng, chị thì nhịn quen rồi.

Đến cổng trường, đã có gần chục người đứng đợi ở ngoài.

Trời còn lờ mờ, cổng trường vẫn khóa, ánh sáng lờ mờ chiếu xuống những gương mặt ngái ngủ.

Lúc thầy Dương xuất hiện, c:

đám học sinh mới tính táo đôi chút.

Thầy mở cổng tổi nói.

“Vào trường hết đi, nhận đồ thi đấu đã, chiều hôm qua thầy mới lấy, không hợp thì ráng khoác vào, lúc thi đấu thì cởi ra cũng được.

Trong sân, thầy kéo một bao tải lớn ra, bên trong là áo gió tay dài, quần thể thao và những đôi giày mới tỉnh.

Mùi vải mới bốc lên.

Học sinh tiến tới nhận từng bộ, khoác áo, mặc quần tồi đi giày.

Quốc chọn được đôi vừa chân, buộc đây lại, cảm giác bước đi chắc chắn hon hẳn.

Đến sáu giờ kém, thầy Dương vỗ tay ra hiệu:

“Chuẩn bị di chuyển!

Bạn nào không có xe thì lên xe máy thầy, còn lại nối hàng theo đoàn, giữ khoảng cách!

Thầy đến trước rồi đợi ở cổng chợ, chỗ cổng bệnh viện ấy.

Mấy bạn không có xe đạp liền chạy lên ngồi sau hai thầy, số còn lại leo lên xe, chỉnh lại ba lô rồi bắt đầu xuất phát.

Buổi sớm tỉnh mơ, cả đoàn đạp xe trên con đường dài hướng về thị trấn.

Ánh bình minh vừa ló lên sau dãy đổi nhuộm vàng mặt đường, không khí mát lạnh phả vào mặt, khiến ai nấy tỉnh táo hắn.

Quốc đạp theo chị Linh, hơi thở đểu đặn theo từng vòng xe .

Quãng đường dài như một bài khởi động buổi sáng.

Tới thị trấn lúc bảy giờ mười lăm.

Thầy Dương lập tức chỉ điểm tụ lại một chỗ, rồi chạy đi mua đồ ăn sáng cho cả đoàn.

Ai đó tranh thủ ăn bánh mì, người khác uống hộp sữa, khí thế thi đấu bắt đầu nóng lên.

Thầy còn dẫn cảnhóm sang gửi xe đạp trong sân một nhà dân gần đó.

hình như là nhà người quen của thầy.

Sau khi ổn định, thầy Dương dẫn học sinh vào khu vực tập trung, nơi đã có một thầy khác Phụ trách.

Hai thầy đứng đầu đội, nhắc nhở từng chút một.

Rồi cả đoàn tiến vào khoảng sân rộng nằm ngay trước đồn công an, nơi được tận dụng làm sân thể dục cho trường cấp ba thị trấn.

Môn chạy điền kinh sẽ thi ngoài đường lớn, nơi đã được kẻ vạch và chặn xe ở hai đầu.

Khi đứng xếp thành từng hàng, Quốc mới thấy số lượng người tham gia đông bất ngờ.

Không chỉ có học sinh, mà còn có các cơ quan đoàn thể trong huyện cử người tới thi.

Đếm sơ qua cũng hơn 150 người.

Xung quanh sân, dân thị trấn lẫn phụ huynh đứng quan sát, tạo nên không khí rộn ràng như một lễ hội thực sự.

Người của ủy ban huyện, công an, sở giáo dục và bệnh viện đứng thành một hàng dài trước bục khai mạc.

Mỗi người cầm một tờ giấy, đọc quy chế và thể lệ thi đấu với giọng nghiêm trang, không vấp một chữ.

Trên sân, nắng sớm càng lúc càng gắt, học sinh và các đoàn thể đứng nghe đến mỏi chân.

Buổi khai mạc kéo dài đến tận chín giờ, lúc ấy ban tổ chức mới bắt đầu phân nhóm, dẫn vận động viên tản ra từng khu vực thi.

Các bộ môn được tổ chức gần như đồng thời ở trong sân thể dục:

bóng chuyển, nhảy xa, nhảy cao.

riêng điển kinh thì phân lượt theo cự ly.

Quốc không có thời gian để nhìn ngó các môn khác, địa điểm thi đấu cũng khác nhau nữa.

Điền kinh thi đầu ở ngoài đường nhựa, gần quảng trường, lúc này có mấy anh công an đứng ở lề đường, cọc tiêu và kẻ vạch được đặc dọc khu vực thi đấu.

Khu vực này rộng và bằng phẳng, tuyến đường dài tám trăm mét, chia thành hai chiểu tách nhau bởi bồn cỏ và đây cột đèn cao áp.

Cự ly 100 mét thi trước, rồi lần lượt đến 200, 400, 800 và 1500 mét.

Cự ly 100 mét đông nhất, chen chúc đủ loại đối thủ, rồi đến 1500 mét cũng đông không kém.

Người ta thích thi nhanh nhất hoặc bền nhất;

những cự ly trung gian ít người tham gia hơn.

Đặc biệt 100 mét còn cho phép thi lần hai nếu thí sinh thấy kết quả chưa phản ánh đúng năng lực.

Top những người chạy nhanh nhất sẽ vào lượt cuối để xác định thứ hạng chung cuộc.

Quốc đăng ký 1500 mét, hạng mục thi đấu cuối cùng.

Ởcự ly này, chẳng ai dám đòi thi lại.

Một đợt chạy lên đến mấy chục người, người cao to, người nhỏ con, ai nấy đều nhìn qua đã biết là có kinh nghiệm.

Tâm lý chiến không giúp Quốc có lợi thế như khi còn thi ở trường.

Ở môi trường lớn như thê này, hỗ có ai chưa đến 100 mét mà đã bứt tốc thì lập tức cả nhóm phía sau đuổi theo.

Lúc nhanh thì tất cả cùng nhanh, lúc chậm thì cả đám chậm lại để giữ hơi.

Những chiêu thăm dò nhịp thở, đánh lừa tốc độ mà Quốc hay áp dụng với bạn cùng lớp hoàn toàn vô dụng.

Tuy vậy, thời gian làm nông, khuân vác, đi bộ đường dài và đạp xe gần như mỗi ngày đã tạo cho Quốc sức bền tốt.

Ngay từ trăm mét đầu tiên, cậu đã bứt tốc cố gắng vượt lên chạy ở tuyến đầu.

Tình thế giằng co kéo dài đến 300 mét, mọi người mới kết thúc màn chạy đà, dần đi vào giai đoạn ổn định dưỡng sức.

Chỉ cần thở lệch nhịp, lơ đồnh một chút là người phía sau vượt lên, khiến đội hình đoàn đua có nhiều biến động.

Tiếng bước chân sau lưng dồn dập như thúc ép, Quốc nghiến răng, thở mạnh qua miệng, giữ nhịp đều nhất có thể.

Một trăm mét cuối cùng, Quốc gần như xả van.

Chân nặng như đeo đá, nhưng cậu vẫn đồn hết những gì còn lại để lao về phía vạch đích.

Hai người phía trước đã vượt lên từ sớm;

phía sau có tiếng chân ai đó sát sạt ngay bên phải.

Quốc không quay đầu, chỉ cắm cúi chạy, cổ họng như bốc lửa.

Khi lao qua vạch đích, Quốc không biết mình đứng thứ ba hay thứ tư.

Mắt hoa lên, đôi chân mềm nhũn.

Cậu gập người xuống, chống hai tay lên đầu gối, thở hổn hển như muốn rút cả buồng phổi ra ngoài.

Người giá-m s-át nhìn về phía cậu ghi thành tích vào tờ biên bản.

Nếu biết trước mình không có cơ hội, Quốc đã chẳng dám bào sức đến mức này.

Nhưng vì cc hi vọng lọt vào top ba, cậu đã chạy đến tận giới hạn, và chỉ khi dừng lại mới cảm nhận được sự mệt mỏi ùa đến, choáng váng đến mức không đứng thẳng nổi.

Đây cũng là hạng mục thi đấu cuối cùng trong ngày nên các thầy trọng tài cần khoảng nửa tiếng để tổng hợp toàn bộ kết quả.

Vận động viên từ các trường và các đoàn thể tản ra xung quanh quảng trường, ai cũng tranh thủ tìm chỗ ngồi hoặc bãi cỏ để thả lỏng cơ thể.

Nhiều người vừa uống nước vừa xoa bóp bắp chân, nói chuyện râm ran về phần thi vừa rồi.

Một nhóm học sinh đứng nép dưới bóng cây gần Quốc tỏ ra bất mãn.

Họ nói thẳng rằng cuội thi có phần “không công bằng”.

Trong số những người chạy cùng, có vài gương mặt trông chẳng giống học sinh chút nào, râu ria lởm chỏm, bắp tay nổi gân, dáng người như vận động viên chuyên nghiệp.

Không cần nhìn kỹ cũng biết thể hình như thế hoàn toàn vượt trội so với học sinh phổ thông.

Nghe vậy, một anh lớn tuổi hơn, có vẻ từng đi thi nhiều năm, đứng gần đó giải thích:

đó là chuyện bình thường.

Mấy người ấy hầu hết đều đã từng thi cấp huyện, cấp tỉnh.

Với họ, cuộ:

thi hôm nay chỉ giống như buổi kiểm tra phong độ.

Hội thể thao này vốn không phải dành riêng cho học sinh;

nó là hoạt động thể thao chung của toàn huyện, miễn là dưới 25 tuổi đều có quyền đăng ký.

Vì thế chuyện có người mạnh vượt trội là điều khó tránh khỏi.

Đám học sinh nghe xong thì im lặng, dù trong lòng vẫn hơi khó chịu nhưng cũng đành chấp nhận thực tế.

Khoảng hơn nửa tiếng sau, loa phát thanh vang lên, thông báo tập trung để chuẩn bị trao giải.

Quốc cùng mọi người trở lại khu vực sân rộng nghe công bố kết quả thông qua loa.

Trường An Nghĩa ấy vậy mà có thành tích nổi bật nhất trong ba trường học tham gia hội thể thao.

Một giải nhì môn đấy tạ

Giải ba chạy 100 mét,

Giải khuyến khích 400 mét.

Giải ba chạy 1500 mét.

Trong khi đó, Trường thị trấn đông đảo thí sinh trong ba trường trung học tham gia hội thao lại trắng tay.

Thầy Dương đứng cạnh các học sinh trường An Nghĩa, mặt mày rạng rỡ như vừa gỡ được tảng đá lớn trong lòng.

Niểm hãnh diện của thầy càng rõ khi biết rằng giải nhì môn đẩy tạ thuộc về Trung, thí sinh duy nhất của trường tham gia bộ môn này.

Người đứng nhất là vận động viên đã hon hai mươi tuổi, chuyên tập luyện bài bản.

Vậy mà học sinh của thầy vẫn có thể bá-m s-át, kết quả ấy đủ để mọi người tự tin ngẩng cao đầu.

Lãnh đạo huyện cũng thông báo ngay tại lễ trao giải rằng những cá nhân đạt thành tích xuất sắc sẽ được bồi dưỡng thêm, chuẩn bị cho giải thể thao cấp tỉnh trong thời gian tới.

Nghe vậy, thầy Dương hào hứng đến mức suýt vỗ vai của Trung liên tục.

“chúc mừng em nhá, có thể đại diện nhà trường đi thi cấp tỉnh.

“Thi cấp tỉnh cơ ạ?

“Đúng tồi, thi tận ngoài thành phố co.

Đây là sân chơi cuối cùng mà một học sinh có thể tham dự.

Thầy Dương cũng vỗ vai Quốc và Danh khi đạt giải 3 trong hạng mục thi đấu của mình.

Danh hạng nhất 100 mét của Trường, thi huyện được hạng 3, không phải tầm thường.

Quốc được đồng giải 3, cũng rất đáng tự hào.

Sau cuộc thi, thầy Dương cùng đại diện nhà trường tập hợp cả đoàn, trích ngân sách mời mọ người đi ăn tại một nhà hàng trong thị trấn.

Địa điểm ấy tưởng lạ mà lại hóa nơi quen thuộc.

Nhà hàng Nhung Khánh hôm nay đông kín khách.

Quốc cũng có mặt, nhưng lần này không phải để giao rau như mọi khi, mà là với tư cách một khách hàng tới dùng bữa.

Một vài người làm trong nhà hàng nhận ra cậu, thoáng ngạc nhiên rồi bật cười khi nhớ ra Quốc vẫn đang là học sinh.

Bác Trương đầu bếp và cô thu ngân tranh thủ chào vài câu, sau đó lại vội vã quay vào guồng công việc;

nhiều đoàn thể thao về ăn khiến nhà bếp bận tối mắt Thầy giáo đứng ra gọi món, không quên chọn thêm vài loại nước uống cho lũ học trò đang đói lả.

Khi mọi người đã yên vị, thầy nâng ly chúc mừng:

thành tích thi đấu hôm nay quá đỗ ấn tượng, đủ để cả trường tự hào.

Những.

nỗ lực ấy, không chỉ được ghi nhận mà còn sẽ giúp các em được các thầy cô bộ môn quan tâm, hỗ trợ nhiều hơn trong quá trình học.

Nói chung là môn nào yếu quá thì sẽ nâng điểm lên một chút.

Với học sinh lớp 10, cơ hội còn ở phía trước, sang năm vẫn có thể tiếp tục thi đấu, thậm chí trở thành lực lượng chủ chốt.

Còn với các anh chị lớp 12, buổi thi đấu hôm nay là lần cuối cùng khoác lên mình màu áo của trường trong một kỳ thể thao.

Nghĩ đến đó, không khí trong bàn tiệc chọt trầm lại một nhịp, rồi lại bùng lên bằng những tiếng cười nói, như để giữ lại chút kỷ niệm đẹp của một thời học trò sắp đi qua.

Đã cống hiến hết mình thì không có gì phải tiếc nuối.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập