Chương 115:
Nở Mày Nỏ Mặt.
Vài ngày sau kỳ thi, vào một buổi sáng thứ Hai đầu tuần, sân trường lại rộn ràng cho lễ chào cờ, và hôm nay là một buổi lễ chào cờ đặc biệt, ngoài những công việc quen thuộc về công tá.
giáo dục đoàn trường thì có đề cập đến, hai sự kiện là hội thể thao và kỷ niệm ngày thành lậi đoàn thanh niên 26-3.
Về hội thi thể thao, đoàn trường đạt thành tích tốt nhất trong 3 trường trung học tham gia.
Thầy cô gửi lời cảm ơn sâu sắc tới các học sinh đã chăm chỉ luyện tập mang vinh quang về cho trường học, đặc biệt là các cá nhân có phần thi xuất sắc.
Khi danh sách tuyên dương được xướng lên, cả trường ồn ào hẳn:
Quốc và Trung của lớp 10G, cùng Danh của lớp 10C tuy chỉ mới lên cấp ba chưa đầy một năm, nhưng đã lập thành tích đáng tự hào.
Ba cái tên được nhắc bước lên bục chào cờ trước sự vỗ tay của học sinh trong trường, .
Hiệu trưởng đích thân bước xuống trao quà, bắt tay từng em một.
Đó là khoảnh khắc khiến các học sinh trẻ tuổi bối rối nhưng cũng ngẩng cao đầu hơn thường ngày.
Ở phía dưới, cô Giang chủ nhiệm lớp 10G ngồi trong hàng ghế giáo viên.
Sau nhiều lần lớp C khiến cô khó xử, buổi sáng hôm nay giống như một lời an ủi dễ chịu.
Gương mặt cô dịu lại, ánh mắt có phần mãn nguyện khi nhìn hai học trò của mình bước lên bục nhận thưởng.
Buổi lễ còn công bố kết quả hội trại 26-3 vừa rồi.
Lớp 11A đoạt giải nhất;
giải nhì và giải ba cũng đều rơi vào tay các lớp khối A.
Không ai thấy bất ngờ, phong trào thi đua của khối này vốn mạnh, tuần nào cũng tranh nhau từng điểm để giữ ba vị trí dẫn đầu.
được thưởng một chút tiền có ý nghĩa tỉnh thần, chứ thực tế không thẩm vào đâu so với tiền và công sức bỏ ra khi làm trại.
Lớp G thì trái ngược.
Chiếc trại dựng lên trong hội trại b:
ị đánh giá là tệ nhất, nhưng may mắn thay hôm nay không bị gọi tên phê bình.
Mũi đùi chỉ trích lại hướng sang lớp E, nơi có vài học sinh quá khích, thay vì dỡ trại thì.
phá trại, gây náo loạn cho các trại khác.
Công sức của cả lớp bỗng chốc bị trừ sạch điểm thi đua chỉ vì vài cá nhân, khiến lớp E rơi thẳng xuống hạng chót.
Nhờ thế mà lớp G, dù biểu hiện đơn giản vẫn không bị xếp cuối.
Thầy tổng phụ trách khen bóng gió:
“Lớp 10G tuy chưa làm tiết kiệm quá mức, nhưng có sáng tạo, đặc biệt là ý tưởng liên hoan mặn thay vì liên hoan ngọt.
Những lời đánh giá tích cực liên tiếp ập đến, khiến lớp G trong mắt thầy cô thay đổi rõ rệt.
Sau một năm học, cái mác “lớp tệ” dường như đã được gỡ xuống.
Thay vào đó, lớp G bắt đầu được nhìn nhận như một tập thể dị biệt theo chiều hướng tích cực.
Cuối buổi học, khi các lớp đang lục tục chuẩn bị ra về, thầy Dương lại gọi những học sinh tham gia thi đấu tập trung một lần nữa.
Lần này không phải dặn dò gì, mà là để phát tiền bổ dưỡng, mỗi người được 500 nghìn.
Còn tiền thưởng thì lúc chào cờ buổi sáng, những bạn đạ:
giải đã nhận xong rồi.
Chị Linh không đoạt giải, nhưng khi thấy Quốc được xướng tên, ánh mắt chị sáng lên như chính bản thân mình chiến thắng vậy.
Tham gia kỳ thi cấp huyện mới biết để có giải khó nhường nào.
Nhớ lại những buổi tập mệt nhoài trước đó, Linh càng cảm thấy Quốc xứng đáng.
Từ lúc quen biết đến nay, ấn tượng của Linh về Quốc thay đổi dần theo chiều hướng tốt đẹp:
Quốc biết làm vườn, biết phụ giúp gia đình, lại còn biết kiếm tiền, và bây giờ còn tỏa sáng trong hội thi thể thao.
Càng nhìn là thấy thuận mắt, đến mức chỉ muốn ôm cậu em này một cái.
Chị nhìn Quốc, đôi mắt cong cong, bất ngờ thốt ra:
“Trời ơi, sao em giỏi dữ vậy hả Quốc.
Cưng dễ sợ.
chị muốn cắn em một miếng quá.
Quốc giật mình, đưa tay lên chắn theo bản năng, và rồi, cốp, đúng là bị cắn thật.
Nhưng chỉ làcắn nhẹ, thoáng cái chị Linh đã buông ra, miệng còn khẽ cười.
“Sao em không tránh?
chị hỏi, vừa ngượng vừa trách yêu.
“Em tưởng chị nói đùa.
Quốc lúng túng đáp.
“T-Thôi bỏ qua đi!
Lúc khác chị.
chị cho em cắn lại là được chứ gì”
Nói xong câu đó, mặt chị Linh đỏ bừng.
Cô quay đi thật nhanh, như muốn giấu đi vành tai cũng đang đỏ lựng.
Quốc nhìn biểu hiện này không khỏi bất lực thở dài.
“Cô chị này, không phải thích mình rồi đó chứ?
Rồi cậu lại nhìn bàn tay có dấu răng của chị.
Bất giác rùng mình.
“Sau này phải giữ khoảng cách, không được tiếp xúc gần quá.
không khéo chị ấy lại cắn thật một miếng cũng nên.
Trong lúc dắt xe ra khỏi cổng trường, Quốc còn mải nghĩ về chuyện bị chị Linh “cắn” lúc nãy thì phía trước vang lên giọng quen thuộc của cô Giang:
“Quốc!
Em lại đây cô hỏi chút.
Cậu dừng xe, lễ phép bước tới.
Cô Giang từ trong khu nhà công vụ đi ra.
“Cô hỏi này.
hôm hội trại, cái món mướp đắng xào với cà pháo muối ấy, em mang đến đúng không?
“Dạ, đúng rồi cô.
Ánh mắt cô bỗng sáng lên, nửa vui nửa bùi ngùi:
“Cô người dưới xuôi, lâu lắm rồi không được ăn cà pháo, mà chỗ này không có bán.
Nhà em con thì mang cho cô ít nhé.
Quốc cười:
“Dạ được cô, mai em mang lên ạ.
Sáng hôm sau, Quốc thật sự mang tới:
mướp đắng, cà pháo, mà tiện tay còn bỏ thêm vài củ cà rốt và mấy củ hành tây.
Cô Giang thấy túi rau đầy đặn thì tươi cả mặt.
Tất nhiên là không.
lấy suông mà có trả tiền, 25 ngàn cho túi rau mà Quốc mang tới.
Mấy thầy cô trong dãy nhà giáo viên đi ngang qua, nhìn thấy liền tò mò:
“Ơ, cà rốt và hành tây, cà pháo nữa, cô Giang mua ở đâu thế, chợ cóc ở An Bình làm gì có mấy thứ này?
Cô Giang nói với giọng tự hào.
^À, học sinh trong lớp mình, nhà nó trồng nên tôi bảo nó mang cho một ít.
Một thầy khác trầm trổ:
“Có hành tây và cà rốt này, xào với thịt là chuẩn bài, bình thường phải ra thị trấn mới có, cô Giang hỏi học sinh lớp cô còn nhiều không, bảo nó mang thêm một ít, tôi gửi tiền.
Cô bên cạnh cũng cười:
“Cả tôi nữa, tôi cũng muốn ăn mướp đắng nhồi thịt, lâu không ăn, tự nhiên thèm ghê.
Cô Giang gật gù, để mai lên lớp tôi hỏi em ấy sao đã.
Nếu trồng nhiều thì khả năng còn mua được, chứ ít quá mình mua cũng ngại.
Cứ thế, Quốc vô tình có thêm một chỗ tiêu thụ rau củ ổn định ngay trong trường học.
Cô Giang và Quốc thỏa thuận là thứ 2 và thứ 6 sẽ mang cho cô giáo một chút rau củ mỗi khi đi học.
Cô ở nhà công vụ nên cứ qua đó là gặp.
Vậy là ngoài chợ, ngoài thị trấn, giờ Quốc còn có thêm khách quen là chính thầy cô của mình Từ nay đến cuối vụ, Quốc coi như không phải lo chuyện đầu ra nữa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập