Chương 12: Làm vườn với mẹ.

Chương 12:

Làm vườn với mẹ.

Quốc vốn là học sinh khóa trên, lại nhiều lần được tuyên dương trước toàn trường nhờ thàn!

tích học tập nổi bật.

Danh tiếng ấy khiến chẳng ai dám thực sự làm khó cậu.

Ngược lại, người đang bị biến thành trò cười giữa sân hôm nay là một học sinh lớp 8.

Con Mắm tuy ngơ ngơ nhưng cũng biết bản thân không tranh được với vị tiền bối này.

hai mắt cụp xuống định lủi vào trong đám đông.

Ai ngờ Quốc không giữ cho mình.

Cậu bước tới, đưa lại cái chai vào tay cô bé.

“Này, cầm lấy đi.

Con Mắm ngơ ngác, đôi bàn tay đen sạm run run đón lấy.

Chưa kịp hiểu chuyện gì thì Quốc đã hỏi:

“Em nhặt được nhiều chưa?

Nếu nhiều thì bán lại cho anh.

Con Mắm chớp mắt liên tục, đôi môi mấp máy nhưng không.

thốt ra lời.

dưa cái bao ra khoe thành quả của mình, Đám đông xung quanh bắt đầu rì rầm.

Quốc không để không khí kéo dài, cất giọng rõ ràng hơn, như thể đang công khai cho tất cả cùng nghe:

“Từ giờ, Mình sẽ thu mua đồng nát nha.

Ai có thì bán cho mình, giấy vụn năm ngàn một ký, chai lọ tám ngàn một ký.

Ai gom đủ ký thì cứ đem đến.

mình sẽ trả tiền ngay, không thiếu một xu.

Một câu nói thôi mà khiến cả đám học sinh vây quanh xôn xao hẳn.

Thu mua đồng nát ngay trong trường?

Đây là chuyện chưa từng có!

“Thật không thế?

Không khí càng lúc càng ồn ào, đến mức một giáo viên đi ngang phải ra giải tán, bắt tất cả học sinh về lớp, không được tập trung đông người vì dễ dẫn đến brạo loạn trong trường.

Nhưng từng đó thôi cũng đủ để thông tin lan ra như gió.

Khi Quốc quay trỏ lại lớp, thằng Dũng liền cúi xuống thì thào:

“ Mày định chuyển sang thu mua đồng nát thật à?

Tao tưởng mày chỉ làm chơi chơi kiếm tiền tiêu vặt”

Quốc mim cười:

“Giờ trong trường ai cũng biết rác cũng có thể kiếm ra tiền, tao không cạnh tranh nổi nên chỉ đành làm vậy thôi.

Hơn nữa tao không làm thì sớm muộn người khác cũng làm.

Nói rồi, cậu nhìn Dũng bằng ánh mắt đò xét:

“Thế nào, có muốn tham gia cùng tao không?

Dũng lắc đầu, dứt khoát:

“Tao không rảnh, kiếm được mấy đồng chứ, chẳng bằng tiền tiêu vặt của tao.

Hon nữa, Tao còn phải học, tranh thủ thời gian này vượt qua mày chứ.

Quốc khẽ cười.

Câu trả lời của Dũng cũng nằm trong dự đoán của cậu.

Tan học, sân trường dần thưa bóng, từng tốp học sinh ríu rít ra về.

Quốc vừa dắt xe ra cổng thì bất ngờ thấy con Mắm đứng chặn ngay lối đi.

Cô bé rụt rè ôm một cái bao tải nhỏ, hai bà tay run run níu chặt miệng bao.

Đôi mắt nâu ngơ ngác, vừa lo vừa mừng, môi mấp máy mãi mới cất thành lòi:

“Anh.

mua không?

Quốc thoáng sững lại.

Cậu lục túi, khốn nỗi chẳng còn đồng nào.

Tiền trong người đã tiêu hết để mua hạt giống.

Trong khoảnh khắc khó xử ấy, Hào và Vân vừa đạp xe song song đi tới.

Quốc liền gọi:

“Hào, còn tiền hôm qua đi bán không?

Cho tao mượn gấp!

Thằng Hào vốn thoải mái, gật đầu cái rụp, móc túi lấy ra số tiền hôm qua bán đồng nát.

Quốc đón lấy, quay sang con Mắm, không cần cân đo cứ thế nói với nó:

“ Bao này anh mua hai mươi ngàn nha.

Con Mắm nghe xong thì sáng bừng cả gương mặt, đôi mắt híp lại, nụ cười kéo dài đến tận mang tai, nước mũi cũng theo đó chảy ròng ròng mà chẳng buồn lau.

Cái dáng vẻ mộc mạc ấy khiến vài học sinh gần đó nhìn thấy cũng phải ngẩn người.

Chẳng bao lâu, đã có người khác rụt rè lại gần, hỏi thử:

“Ê Quốc, mày mua đồng nát thật à?

Nhà tao có mấy món đồ hỏng, mai đem tới mày có mua không?

Quốc gật đầu ngay:

“Mang tới đi, tao thu mua hết.

Tin tức ấy lan ra chỉ trong chốc lát, khiến không ítánh mắt đổ đồn vào Quốc.

Hào đứng cạnh, khoanh tay nhìn một lượt TỔi cau mày hỏi:

“ Mày định mở thu mua đồng nát trong trường thật hả?

Quốc chỉ cười, đáp gọn:

“Trước mắt mua trước, rồi gom lại đem ra thị trấn bán cho ông bác kia.

Tính ra cũng chỉ mất công vận chuyển, coi như kiếm thêm đồng ra đồng vào.

“ Ừ, mà số tiền tao cho mày mượn, khi nào trả đây?

Quốc đáp ngay, không chút chần chừ:

“ Sang tuần đi.

Tao gom hết đống ve chai, đem bán là có tiền.

Không những trả, mà còn cho mày thêm hai mươi ngàn tiền lời.

Bao thêm cốc chè được chưa?

Hào nghe vậy thì sướng rơn, cười hề hề.

Mây đi theo sau nãy giờ, nghe hai đứa nói chuyện mà chẳng hiểu mô tê gì.

Cô nhăn mặt hỏi:

“Hai ông bàn cái gì thế?

Hào liền được dịp làm đáng, vênh mặt:

“Chuyện người lớn, con nít hỏi làm gì!

Mây giơ chân đạp cho một cú, suýt nữa khiến Hào mất tay lái lao xuống ruộng.

“ Con nít gì, tao sinh trước mày vài tháng, mày phải gọi tao là chị đấy Hào”

Hào tức lắm, vừa giữ thăng bằng vừa cãi.

Hai đứa chẳng mấy chốc đã rượt nhau bằng xe đạp.

Quốc đứng phía sau, nhìn cảnh ấy mà chỉ mỉm cười.

Chiều hôm ấy, khi Quốc đạp xe về tới nhà thì đã thấy com nước dọn sẵn trên bàn.

Ba mẹ hôm nay có mặt ở nhà, sau khi giải quyết xong chuyện bên ngoài liền về nhà, muốn tranh thị thời gian sửa sang nhà cửa một chút, nhưng mấy thứ này trước đó Quốc đã làm nên ngoài việc chỉnh hàng rào và quét sân thì cũng không phải làm gì nhiều.

Ba của Quốc chỉ được nghỉ có hai ngày, nhưng đường xa, mất cả một ngày di chuyển, nên ch kịp ở nhà ăn cùng gia đình hai bữa com, buổi chiều sẽ lại lên đường đi tiếp.

Ông gắp cho con miếng cá, nhìn vợ con tươi cười mà cũng thấy an lòng.

Ở xa, nỗi lo thường trực là nhà cửa thiếu thốn, vợ con khổ cực, giờ thấy đâu vào đó, trong lòng ông cũng yên.

Quốc vừa ăn vừa nói:

“ Lần sau ba về, còn nhiều món ngon hơn nữa.

Nghe vậy, ba Quốc bật cười ha hả, nét mặt giãn ra, bước chân rời đi cũng nhẹ nhõm hơn.

Mẹ Quốc tiễn ông ra đầu ngõ, dõi theo mãi cho đến khi dáng hình gầy gò khuất hắn mới quay về.

Hôm ấy, bà không đi làm ở thị trấn mà định dọn đẹp lại cái vườn.

Nhưng khi bước ra sau nhà thì mới nhớ ra, đất vườn đã được cuốc xới phẳng phiu, cỏ dại cũng nhổ sạch.

Quốc đang ngồi ở góc sân, lấy ra một túi nhỏ toàn hạt giống.

“Con tính trồng thêm mấy loại rau, mẹ xem, loại này thì trồng thế nào?

Mẹ Quốc tròn mắt ngạc nhiên

“Hạt giống này con lấy ở đâu thế?

Quốc không nói mình đi bán đồng nát lấy tiền mua hạt giống, nói vậy mẹ sẽ lo lắng nhiều hơn.

Thế nên Quốc mới bịa ra lý do là nhà của bạn trồng rau có thừa ra một ít.

người ta tốt bụng cho cậu đem về nhà trồng.

Mẹ Quốc không có nhiều thời gian để ý chuyện của con, tin lời con là người ta cho hạt giống thật.

bà cầm lấy rồi xem xét bên trong, có dưa chuột, bí, đậu.

toàn mấy loại dễ trồng, lại hợi mùa mưa.

⁄Ừ, giống tốt đó.

Trồng thử coi.

Trong lúc hai mẹ con lúi húi ngoài vườn, hết cuốc đất đến mở luống, câu chuyện cũng xoay quanh chuyện trồng rau.

Mẹ Quốc không phải người giỏi giang gì, chỉ quen làm đủ để phục vụ bữa cơm gia đình.

Những kinh nghiệm bà truyền lại cũng chỉ xoay quanh mấy việc căn bản:

chỗ đất nào dễ thoát nước thì trồng dưa chuột, chỗ nào đất thịt thì gieo đậu;

phân chuồng phải ủ kỹ mới bón, không thì cây héo;

rồi tưới tắm, làm cỏ, bắt sâu.

Thấy thằng con trai hỏi han kỹ càng, lại chăm chú nghe từng lời, bà vừa vui vừa ngạc nhiên.

Dạo này Quốc thay đổi nhiều, không còn uể oải như trước.

Việc gì cũng chủ động, dọn dẹp nhà cửa, lo cả chuyện vườn tược.

Bà bèn chống cuốc, ngó con trai, hỏi thẳng:

“Quốc à, Nói thật cho mẹ biết đi.

Tự nhiên gần đây biết làm việc nhà, lại lo trồng trọt, mẹ thấy chẳng giống tính con chút nào.

Con muốn làm gì vậy?

Quốc đang cặm cụi rắc hạt giống xuống luống đất, ngẩng lên mỉm cười:

“ Mẹ nghĩ nhiều rồi.

Còn Chỉ muốn.

mình trồng nhiều rau củ, để cả nhà có bữa ăn ngon hơn mỗi ngày.

Ăn không hết thì đem ra chợ bán thêm ít tiền.

Vậy thôi.

Mẹ Quốc cảm thấy có gì đó lạ, nhưng nghe con nói vậy lại cho rằng có khi bản thân mình nghĩ nhiều.

Nó còn nhỏ, đâu có gì suy nghĩ sâu xa.

Chắc là trên lớp người ta dạy cái gì đó TỔI con mình tự nhiên hiểu chuyện biết phụ gia đình mà thôi.

“Chuyện cơm nước, rau dưa để bố mẹ lo.

Con trai lo học hành cho giỏi, đừng vướng bận mấy chuyện này.

Hôm qua bố còn bảo, con thiếu gì cứ nói, bố sẽ đưa tiền, không để con thiệt thòi đâu.

Quốc gật đầu.

“Khi nào cần thì con sẽ nhờ bố mẹ.

Giờ trước mắt mấy luống rau con tự lo được.

Mẹ yên tâm chuyện này không ảnh hưởng gì tới việc học của con đâu.

Nghe con nói vậy, mẹ Quốc chỉ thở dài.

Bà hiểu con trai không nói hết ý mình, nhưng cũng, không găng thêm.

Đến cuối ngày, khu vườn nhỏ sau nhà coi như đã xong, chỉ việc chăm tưới, làm cỏ rồi chờ thành quả.

Thế nhưng trong lòng Quốc vẫn thấy chưa đủ.

Rau củ thì có rồi, nhưng những thứ gia vị như gừng, nghệ, hành, tỏi.

lại thiếu.

Muốn bữa cơm thật phong phú thì phải có thêm chúng.

Vườn sau nhà diện tích hạn chế, chẳng thể nhét hết vào được.

Quốc bèn hỏi mẹ, còn chỗ nào có thể trồng hay không?

Nghe con trai nhắc đến, mẹ mới bảo:

Nhà mình còn mảnh vườn ở sườn núi, cách đây vài trăm mét.

Đất đai cũng rộng, nhưng toàr hốc đá, khó canh tác.

Trước bố con có tính để đó, đợi vài năm nữa khi rảnh thì cải tạo lại, rồi mới tính chuyện nuôi gà, nuôi lợn.

Giờ thì chưa có thời gian.

Cậu cũng hiểu cha mẹ không phải không muốn chăm 1o, mà hiện giờ ưu tiên số một của họ là đi làm trả nợ.

Khi nào nợ nần xong xuôi, mới có thể an tâm vun vén cho gia đình.

Nghĩ đến đây, Quốc siết chặt nắm tay.

Vườn nhà thì đã lo xong, kế hoạch tiếp theo, chính là mảnh vườn ở sườn núi kia.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập