Chương 121:
Đi Cấys
Đến mùa cấy, Quốc cùng ba mẹ lại sang nhà chú thím phụ giúp như mọi năm.
Năm nay Minh Nhật và Minh Nguyệt đều đang trong giai đoạn ôn thi tốt nghiệp nên bận rộn chuyện.
bài vở, chẳng phụ được mấy ngày.
Thành ra khi nhà Quốc qua thì, chú thím mừng thấy rõ, gọi thêm hai đứa con cố gắng cấy nhanh gọn trong mấy ngày.
Nhà thím gần nguồn nước nên cấy dễ hơn những nhà khác, muốn làm lúc nào cũng được.
Hai người đàn ông đi cày, hai bà vợ đi nhổ mạ, còn mấy đứa nhỏ thì đi thu ngô ngoài đồng.
bởi vì vừa rồi gieo muộn nên thu hoạch trếhơn những nhà khác.
Ngô vẫn còn nhiều bắp xanh, mang vác cũng nặng lắm.
Quốc và Nguyệt bẻ ngô, để cho Minh Nhật mang xe đạp đi thồ từ đồng về nhà, khi nào mệt thì Quốc sẽ đổi ca.
Quốc đi làm đồng có đồ bảo hộ, chân đi ủng, tay đeo găng, đeo cả khẩu trang nữa nên được bao bọc rất kỹ, không bị lá ngô cứa vào làm rát da thịt.
Cái Nguyệt trông thấy không khỏi thốt lên.
“Sao anh ăn mặc kín thế, không thấy nóng à?
Quốc đáp,
“nóng chứ, nhưng trời này mặc một hai cái cũng không khác nhau là mấy.
Lao động đương nhiên là toát mồ hôi rồi, mặc kín đáo như vậy, an toàn hơn.
“Đi thu hoạch ngô mà cũng có gì nguy hiểm á?
Quốc gật đầu.
“Có thể là anh lo xa vậy thôi.
Cái Nguyệt đội nón, mặc áo dài tay, trời nóng nên không đi ủng mà chỉ đi dép.
Hiện giờ vào mùa cấy nên mấy đám ruộng đều ngập nước, ruộng ngô nhà chú thím cũng không ngoại lệ.
Mọi năm họ trồng và thu hoạch sớm, nên ít khi thu hoạch trong điều kiện ẩm ướt như hiện giờ.
Sâu bọ từ dưới đất bò lên bám đầy trên cây ngô.
có khi còn bám vào cả người gây ngứa ngáy Lái thêm cái nóng khiến ai nấy đổ mồ hôi nhễ nhại, bức bối và khó chịu vô cùng.
chỉ muốn về nhà tắm rửa cho sạch sẽ.
Khi còn nhỏ thì người ta giao cho việc nhẹ nhàng, nhưng khi lớn lên phải làm nhiều việc hơn, Cái Nguyệt là lần đầu đi thu ngô ngoài đồng đấy chứ.
bị lá ngô cứa vào tay, rồi sâu bọ quấy rầy, khiến cho cô cứ lâu lâu lại kêu lên, đối thoại với chúng, mới đầu còn nhân từ nhưng sau khi bị một con sâu “s-àm s-ỡ” cô trở nên ghét chúng vô cùng.
Lúc ấy Quốc mới vác bao ngô chưa đi được bao xa thì nghe cái Nguyệt kêu lên.
“Anh Quốc ơi cứu.
có con gì chui vào áo em .
hu hu.
Con nhỏ khóc thật.
Gương mặt đỏ bừng vì sợ, vừa tội lại vừa đáng yêu.
Hai tay cô cứ luýnh quýnh, lúc thì kéo áo, lúc thì phủi phủi, nhưng càng cử động cô càng cảm nhận rõ rệt thứ gì đó đang bò chậm rãi trên sống lưng mình.
Quốc đặt vội bao ngô xuống đất, bước nhanh lại.
Anh ra hiệu cho Nguyệt đứng yên, rồi nhẹ nhàng vén lớp áo ngoài.
Ngay dưới đó, sát lớp áo lót của cô là một con sâu xanh to, thân đầy lông nhỏ li ti.
Nguyệt cảm nhận thấy nhưng không dám chạm vào, mặt tái mét vì ghê sợ.
“Đứng yên.
Để anh lấy cho.
Cầm con sâu giữa hai ngón tay, Quốc đưa nó ra trước mặt Nguyệt, giọng pha chút trêu chọc để làm cô bót sợ.
“Bắt quả tang con sâu đê xồm.
Em muốn xử lý nó thế nào đây?
Nguyệt nhăn mặt, vừa sợ vừa xấu hổ.
Hai má đỏ ửng như chín bắp ngô ngoài ruộng.
“Anh Quốc vứt nó đi.
ghê quá à.
Quốc bật cười, dùng đôi găng tay dày nắm chắc con sâu rồi vung tay một cái, tiễn nó đi theo đường hàng không.
Con sâu biến mất khỏi tầm mắt chỉ trong tích tắc.
Nguyệt rùng mình một cái, bước lùi lại.
Cô chẳng còn tâm trí nào để tiếp tục đứng giữa ruộng nữa.
Cứ nghĩ đến cảnh vừa rồi, sống lưng lại cảm thấy nhồn nhột như vẫn còn gì đó bò trên da.
“Em về nhà thay đồ cái đã.
Em không làm kiểu này được đâu.
Cô nói rồi đi thật nhanh, dép xắn nước bắn tung tóe.
Một lúc sau, Nguyệt quay lại với dáng vẻ hoàn toàn khác:
áo khoác dày, găng tay, quần dài, ủng cũng đã được móc ra mang vào.
Chỉ còn mỗi khuôn mặt lộ ra ngoài.
Dáng vẻ kín đáo đến mức nếu không nhìn kỹ, khó mà nhận ra cô lúc nãy tay chân luýnh quýnh vì sợ sâu.
Bước đi của Nguyệt trông chắc chắn hơn nhiều.
Cô vào ruộng với vẻ tự tin, như thể vừa trang bị cho mình một lớp giáp hoàn chỉnh, sẵn sàng chiến đấu với cả họ nhà sâu bọ.
Quốc nhìn theo, khẽ bật cười, rồi tiếp tục cúi xuống gom ngô, trong đầu vẫn còn vương sự đáng yêu của khoảnh khắc trước đó.
Thu hoạch xong còn phải dùng dao để chặt mấy cây ngô, buộc lại thành từng bó mang về nhà.
cây nào xanh la thì cho trâu ăn, không thì để đó phơi khô rồi làm nguyên liệu đun nấu.
Công việc thu hoạch ngô rất vất vả, hoàn toàn giao cho ba đứa nhỏ.
Người lớn đểu có việc riêng của mình, người cày bừa người cấy, nặng nhọc không kém.
Có thể nói vụ cấy là thời điểm vất vả nhất đối với người làm nông.
Cũng may là nó chỉ kéo dài 1 tuần đến chục ngày, nhà chú thím mất 4 ngày, có nhiều trâu nên buổi chiều có thể đổi hai con khác, Trâu nhốt ở nhà, cho nó ăn mấy cây ngô còn xanh, chứ không thả ra ngoài.
khi nào cấy xong mới cho chúng nó trở về với nhịp sống sinh hoạt bình thường.
Ngô của mấy đám thu về nhà chú thím chất đầy thành một đống lớn, không có được lối đi, cả căn nhà trở nên chật trội, đi lại vô cùng khó khăn.
Ba đứa nhỏ thu xong ngô là coi như xong nhiệm vụ, riêng cái Nguyệt phải đi cấy phụ mẹ thêm một buổi nữa mới goi là xong vụ.
Kết thúc phần cấy nhà Thím, năm nay hai nhà lại rủ nhau làm đậu phụ như năm trước để thưởng cho mọi người sau mấy ngày vất vả.
Nhà thím có cái cối đá từ thời ông bà để lại, nên từ buổi sáng hai nhà đã tụ họp với nhau xay đậu thành bột, nấu nước.
Người thì ra vườn hái rau, người thì ra sông câu cá làm vài món.
Chú thì ra chợ mua lấy cân thịt về, chẳng khác gì nấu cỗ.
Biết nhà Quốc trồng nhiều đậu, thím ngỏ ý muốn mua một số lượng lớn để làm đậu bán ngoài chợ, còn bã đậu thì đem trộn cám nuôi heo, tranh thủ vỗ béo đàn heo để sau này Minh Nhật thi xong có đi làm xa cũng có chút tiền làm lộ phí.
Thím nói muốn lấy 50 cân, trả giá 35 nghìn một cân giống như giá ngoài chợ.
Bà Dung nghe vậy chột dạ nhìn con trai, vừa rồi Quốc bán đậu giá 40 nghìn một cân, nếu bán 35 thì cũng thiệt thòi mất 250 nghìn.
“Việc này phải hỏi xem ý thằng Quốc đã, nó là người trồng đậu mà.
“Mẹ Quốc đùa tôi đấy phải không?
Cô là mẹ nó, chuyện trong nhà là cô quyết chứ sao lại để nó quyết.
Tôi hỏi giá rồi, ngoài chợ người ta bán 35 nghìn 1 cân, bán cho tôi coi như không lỗ”
Mẹ Quốc cười khổ trong lòng.
“Tôi nói thật mà, vụ đậu tương là nó trồng, giờ bán mà không hỏi ý nó, nó dỗi tôi mất.
Thím quay sang nói với Quốc.
“Quốc, thấy ý thím sao, có bán cho thím không?
Quốc chỉ im lặng một lát, rồi gật đầu.
“Thím mà mua thì con để giá 30 nghìn thôi.
“30 nghìn, có thật không thế.
Mẹ Quốc xem, nó còn trẻ con biết gì bán 30 thì hai mẹ con chẳng lỗ nặng à?
Mẹ Quốc cũng ngạc nhiên không kém, bà biết rõ con trai mình rất rành chuyện làm ăn vì sao lại đưa ra một cái giá thấp hơn ngoài chợ 5 nghìn.
Với khả năng của cậu, hoàn toàn có thể bán đậu với giá cao hơn.
Quốc bổ sung thêm
“Con bán giá 30k, Nhưng.
hôm nào thím làm đậu phụ thì nhà con lấy hai bìa nhé.
Thím nghe vậy liền âm thầm tính toán, 1 cân đậu tương làm được 2-3 cần đậu phụ.
lời một chút xíu nhưng bù vào tiền công làm coi như huề, có chẳng là tận dụng được bã đậu làm thức ăn cho vật nuôi.
Quốc đưa ra giá thấp hơn, mỗi mẻ đậu lấy 2 bìa thì làm ăn kiểu này thím có lời rồi.
Làm đậu phụ bán chợ cũng không lời nhiều, nhưng có nguyên liệu rẻ lại chất lượng thì đỡ biết bao.
Nghĩ thông suốt, thím mừng rỡ, gật đầu la lịa.
“Vậy Quốc nói bán 30 rồi, mẹ Quốc có phản đối gì không?
“Nó đã ra giá vậy thì tôi không có ý kiến gì?
Thím làm đậu phụ thì sau này tôi có người đi chợ cùng rồi.
Mẹ Quốc đứng bên cạnh còn hơi ngẩn ra.
Lúc trước bán 40 nghìn, giờ bán có 30 nghìn, chẳng phải lỗ thêm sao?
Bà tiếc chứ.
Nhưng nghĩ lại một phiên chợ có hai bìa đậu phụ mang VỀ, rau cháo trong nhà cũng đỡ phần nào, bà cũng đành chấp nhận.
Nhà thím có cái cối đá từ thời ông bà để lại.
Bình thường ít dùng, nhưng hỗ làm đậu phụ thủ công là lại mang ra.
Xay bằng cối đá thì vất vả thật:
phải xoay đều tay, phải giữ nhịp không.
cho khựng lại, nước đậu chảy ra vừa ấm vừa thom.
Nhưng cũng chính cái sự thủ công ấy mới cho ra mẻ đậu phụ mềm, béo và thom lạ thường.
Quốc đứng một bên quan sát hai người phụ nữ làm đậu, chưa ra thành phẩm nhưng được uống sữa đậu này, được ăn tào phớ với đường phèn.
Cái Nguyệt thích hai món này lắm.
Quốc lại nói với thím.
“Cái này cũng bán được đó thím, mùa hè trời nóng, thím mua thêm ít đá nấu thêm chút đường phèn, mang ra chợ bán thành từng cốc, không nhất định phải bán mỗi đậu phụ.
Một tô này tương đương với 2 cốc, mỗi cốc bán 3 nghìn.
THím nghe xong tưởng Quốc nói giỡn.
“Cái gì cơ, mày nói lại từ từ để thím nghe nào.
Nguyệt ở gần nhanh nhảu đáp.
“Anh Quốc bảo là, cái tào phớ và sữa đậu này này, có thể bán ở ngoài chợ đó.
Cái này có thêm đá chắc ngon lắm nhỉ, chắc là mát lạnh như kem luôn.
Thím đè dặt hỏi.
“CÁi này bán ngoài chợ á, có người mua không?
Loại đá lạnh thì chỉ nghe kể chứ chưa thấy bao giò.
Quốc quay sang nói với mẹ.
“Hay là mình mua tủ lạnh đi mẹ, mua về làm đá với bảo quản thức ăn, “
Mẹ Quốc choáng váng trước đề nghị này của con trai.
“Mua tủ lạnh á, chuyện này có hơi đường đột quá không?
Cái Nguyệt hào hứng.
“, anh Quốc mua tủ lạnh à?
Sau này có kem ăn rồi.
Rồi cô hào hứng chạy lên nhà trên khoe với bố chuyện Quốc sắp mua tủ lạnh.
Nhoáng một cái, từ dự định đã chuyển hóa thành quyết định từ lúc nào không hay.
Tủ lạnh hiện giờ có bán ngoài thị trường rồi, chi phí hơi đắt đỏ nên không phải nhà nào cũng mua được.
Lý do tủ lạnh chưa phổ biến ngoài chi phí còn có sự ảnh hưởng của nhu cầu thực tiễn.
Có bao nhiêu nhà có thịt thường xuyên để ăn chứ.
toàn ăn rau cỏ, đồ ăn hết ngay trong ngày, đâu có gì mà dự trữ.
Mua về chỉ để chưng, tốn tiền điện.
Mẹ Quốc đè đặt khuyên.
“Chuyện này không nên vội Quốc ơi, mua về chỉ làm đá thôi có đáng không con.
Quốc mim cười.
“Tủ lạnh hiện giờ chất lượng rất tốt, mua về sử dụng 5-10 năm không vấn đề gì.
Nếu mình chia nhỏ theo từng năm thì số tiền bỏ ra cũng không đắt.
Ngoài công dụng bảo quản thức ăn thì làm đá lạnh vào mùa hè, con thấy rất tốt mà.
Mẹ Quốc tặc lưỡi.
“Nhưng mà vẫn nên hỏi ý kiến của ba con thế nào đã.
Ba Quốc ngồi ở gian nhà trên, vừa chuyện trò với chú vừa nhấp ngụm trà.
Nghe con Nguyệt hồ hởi khoe rằng nhà sắp mua tủ lạnh, ông không hề tỏ vẻ phản đối.
Ngược lại, ánh mắt còn pha chút đồng tình.
Với ông, những thứ phục vụ sinh hoạt gia đình thì nên đầu tư, không thể tiếc.
Hơn nữa, trong nhà giờ ông cũng chẳng còn bao nhiêu tiển;
nếu có mua thì cũng là hai mẹ con bỏ tiền ra, ông không phải lo lắng gà.
Bởi vậy, trong bữa cơm tối hôm ấy, câu chuyện gần như chỉ xoay quanh chiếc tủ lạnh tương lai và việc nhà chú thím chuẩn bị làm đậu phụ để bán.
Ai nấy đều tò mò xem Quốc và Nguyệt bàn nhau thế nào.
Chú hỏi đầu tiên, giọng nửa trêu nửa thật.
“Nhà Quốc khi nào mua tủ lạnh?
Quốc đặt chén cơm xuống, trả lời dứt khoát.
“Mai ra thị trấn mua luôn.
“Mua thật à?
Sao gấp thể?
Từ từ hằng mua.
Quốc vẫn bình thản.
“Thật chứ chú.
Vào hè rồi, kiểu gì cũng phải mua.
Mua sớm thì dùng sớm.
Ba Quốc chen vào, nhẹ nhàng góp ý.
“Đợi cấy xong rồi mua cũng được mà con.
Quốc nhìn ba, chậm rãi đáp.
“Con đi mua rồi bảo người ta chở về tận nhà, lắp đặt hướng dẫn sử dụng các thứ.
Không ản!
hưởng gì đến việc đồng áng đâu ạ.
Mọi người còn chưa kịp nói gì thì Nguyệt đã reo lên
“Tuyệt quá!
Sắp có tủ lạnh rồi.
Mai em đi cùng với!
Cả nhà nhìn cô vừa cười vừa lắc đầu.
Ba mẹ Quốc vẫn bán tín bán nghi.
Họ nghĩ có khi Quốc chỉ nói miệng cho vui.
Ai ngờ sáng hôm sau, trời còn chưa nắng gắt, Quốc đã xếp lại quần áo, thay bộ sạch sẽ rồi dắt xe đạp ra cổng.
Mẹ Quốc đứng trong hiên nhìn theo, ngạc nhiên thốt lên.
“Nó đi thật kìa.
Ba Quốc chống hông nhìn theo.
“Tưởng nó nói chơi, ai dè nó mua thật.
Mình chẳng biết gì về tủ lạnh, có theo cũng không giúp được gì.
Cả hai đứng nhìn Quốc đạp xe xa dần, bụi đường bay mờ phía sau.
Họ muốn đi theo nhưng rồi lại nhận ra bản thân không am hiểu, chỉ tổ vướng chân.
Nghĩ vậy, họ đành quay vào sân, tiếp tục công việc nhà nông quen thuộc.
Dẫu vậy, tâm trí họ vẫn cứ bồn chồn, nửa lo nửa háo hức, chờ xem Quốc sẽ mang về nhà cái tủ lạnh như thế nào.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập