Chương 122:
Mua Tủ Lạnh.
Dù Quốc mới là người trực tiếp mua tủ lạnh, Nguyệt lại là người hăng hái hơn cả.
Vừa đạp xe, cô vừa líu lo nói đủ thứ, vẻ mặt rạng rỡ không giấu được sự háo hức.
“Anh Quốc mua tủ lạnh thật rồi hả?
Tiền đâu mà anh mua?
Ba mẹ cho mua thật à?
Quốc bật cười.
“Tủ lạnh thôi mà.
Anh tự lo được, chắc đủ tiền mua á”
Nguyệt ngạc nhiên quay sang.
“Trời, anh đang là học sinh, kiếm tiền ở đâu vậy?
Hay anh bỏ học rồi?
“Anh vẫn đi học bình thường, ”
Quốc nói, giọng thản nhiên.
“Mà sắp tới em thi vào lớp mười, chuẩn bị gì chưa?
Nguyệt đạp xe chậm lại, nghĩ nghĩ TỔi đáp.
“Đầu tháng sau mới bắt đầu ôn thi, em cũng chưa biết sao nữa.
Năm ngoái anh thi có khó không?
Quốc đạp xe bên cạnh, nhịp chân đều đặn.
Cậu kể lại chuyện năm ngoái.
“Không khó đâu.
Năm ngoái thi chủ yếu mang tính thủ tục.
Làm qua loa cũng đủ điểm.
Thậm chí giáo viên còn.
giúp nhẹ cho mấy đứa yếu nhất lớp.
Khó mà trượt lắm, trừ khi em bỏ thi thôi.
Nguyệt tròn mắt, suýt quên cả việc phải nhìn đường.
“Giúp.
là giúp kiểu gì vậy anh?
Quốc hạ giọng, như sợ gió cuốn mất bí mật.
“Nói riêng thôi nhé, đừng kể ai.
Năm ngoái thầy cô đưa đáp án vào luôn.
Nhất là môn ngoại ngữ.
Dù sao kết quả kỳ thi không quan trọng lắm, vì nhà trường phân lớp dựa vào thành tíc!
cấp hai chứ không chỉ dựa vào một bài thi.
Nguyệt nghe xong lại càng tò mò hơn.
“Vậy thìem chẳng cần ôn nữa đâu nhỉ.
Quốc suýt nữa thắng gấp.
“Anh nói để em yên tâm, không phải bảo em nghỉ học.
Cứ ôn thi tử tế, chơi với bạn bè cho vui, tranh thủ gặp nhau.
Lên lớp rồi chưa chắc học chung nữa đâu.
Nguyệt chống chân xuống đất, hỏi tiếp:
“Thế năm ngoái anh vào lớp nào?
“Lóp G/” Quốc đáp gọn.
Nguyệt im một lúc, rồi nheo mắt nói như vừa nghĩ ra điều gì lớn lao.
“Vậy em cũng sẽ vào lớp G.
Chắc lớp đó toàn người giỏi giống anh.
Quốc quay sang nhìn, nhíu mày.
“Đừng bắt chước anh.
Lớp G học nhàn thật nhưng không tốt cho em đâu.
“Sao vậy ạ?
Quốc giải thích chậm rãi.
“Khi nào khai giảng em sẽ biết vì sao.
Kiểu gì sang năm anh cũng bị chuyển lớp khác, không giữ nguyên được đâu.
Em cố tình vào lớp G thì vừa mất thời gian, vừa chẳng tập trung học hành được.
Nguyệt lém linh đáp.
“Em.
cũng không thích học lắm.
Chắc hợp với lóp G.
Quốc lắc đầu.
“Đã bảo đừng vào đó rồi.
“Anh học được thì em cũng học được chứ!
Quốc bật cười bất lực.
“Anh học rồi mới biết nó không tốt.
Chẳng lẽ anh xui em làm điều gì dở sao?
Nguyệt khúc khích cười, giọng nhẹ như gió.
“Tất nhiên là không.
Anh Quốc tốt với em lắm mà.
Quốc và Minh Nguyệt đạp xe đến thị trấn.
Con đường nhộn nhịp hơn hẳn so với quê, xe máy chạy qua lại liên tục, tiếng rao bán hàng hòa cùng mùi thức ăn bốc lên từ những quán ven đường.
Nguyệt ngó nghiêng liên tục, còn Quốc thì chỉ lo tìm cửa hàng bán đồ điện tử.
Cậu không mất nhiều thời gian để hỏi đường, ở thị trấn chỉ có một nơi bán tủ lạnh.
Cửa hàng nằm ngay mặt đường lớn, biển hiệu treo cao, gắn đèn led nhấp nháy, nhưng ban ngày nên ánh sáng lập lòe chẳng nổi bật mấy.
Tòa nhà rộng rãi, cao hơn hẳn những căn nhà dân nhỏ bên cạnh.
Bên trong bày la liệt tivi, loa, đầu thu, nồi cơm điện, quạt máy và đủ loại thiết bị gia dụng khác.
Người ta thường chỉ ghé nơi này khi có sẵn tiền trong tay, nên khi thấy hai đứa nhỏ đạp xe vào gửi ở hiên, vẻ mặt nhiều người trong cửa hàng đều hiện rõ sự ngạc nhiên.
Nhất là khi cả hai bước vào, trông chẳng có vẻ gì giống khách mua đồ đắt tiền.
Một anh thanh niên mặc đồng phục áo sơ mi xanh nhạt, bước nhanh lại, ánh mắt tò mò nhiều hon lịch sự.
“Hai đứa tìm ai đấy?
Quốc đáp ngay, không do dự.
“Em tới mua tủ lạnh.
Anh nhân viên chớp mắt, rồi liếc quanh, như chờ đợi người lớn từ phía sau bước vào.
Không thấy ai, anh ta hỏi lại.
“Mua tủ lạnh?
Người lớn đâu?
Chỉ có hai đứa thôi à?
Quốc gật đầu.
“Dạ, chỉ có hai anh em thôi.
Anh nhân viên bật cười, lẫn cả sự khinh khinh trong đó.
“Ê hai đứa, đây là cửa hàng lớn.
Không phải chỗ để giốn đâu nha.
Đi chỗ khác chơi, để ngưò ta còn làm ăn.
Nguyệt đứng phía sau Quốc, bấu nhẹ gấu áo anh họ.
Ánh mắt cô vừa xấu hổ vừa lo sợ, không biết phải làm gì.
Quốc bước tới quầy, tay đặt lên mặt bàn gỗ, không mạnh nhưng đủ để anh nhân viên biết rằng cậu không đùa.
Giọng Quốc hạ xuống, rõ ràng
“Em đến mua hàng thật mà.
Anh nhân viên bị kẹt giữa hai lựa chọn, lựa chọn nào cũng rủi ro.
Nếu dẫn hai đứa nhỏ đi xem hàng rồi chúng đùa nghịch, quản lý chắc chắn sẽ trách anh đưa khách không nghiêm tú.
vào cửa hàng.
Nhưng nếu Quốc thực sự là khách mua hàng, thì anh lại vừa đuổi khách đi một cách thô lỗ.
Nghĩ tới nghĩ lui, anh đánh liều nói một câu.
“Đợi anh một chút.
Rồi quay người đi lên cầu thang dẫn lên tầng hai.
Quốc và Nguyệt đứng lại giữa cửa hàng.
Xung quanh là không gian sáng bóng, mùi máy lạnh thơm mát, mọi thứ đểu hiện đại đến mức khiến cả Nguyệt có chút lạ lẫm.
Các dãy tủ lạnh xếp thẳng tắp, cửa kính sáng loáng phản chiếu ánh đèn.
TV mới, nổi cơm điện, quạt máy, bếp gas.
tất cả được bài trí gọn gàng.
Những mảng tường ốp đá đen bóng khiến không gian toát lên sự sang trọng hiếm thấy ở thị trấn nhỏ này.
Nguyệt tròn mắt nhìn hết chỗ này đến chỗ kia.
Lại còn tranh thủ ngắm mình trong tấm gương lớn gần cầu thang.
Trong khi đó, Quốc đi một vòng xem trước vài mẫu tủ lạnh trưng bày.
Một lúc sau, từ trên cầu thang vọng xuống tiếng bước chân nặng, lộp cộp đều đặn.
Quản lý cũng là ông chủ cửa hàng, bước xuống lầu.
Ông mặc sơ mi đóng thùng, quần tây ủi phẳng, đi đôi giày da sáng bóng.
Vóc người hơi mập, bụng phệ một chút.
Vừa nhìn thấy hai đứa trẻ đứng ngay giữa sảnh, ánh mắt ông thoáng hiện nét bất ngờ, rõ ràng đây là lần đầu tiên ông gặp kiểu khách như vậy.
“Hai đứa muốn mua tủ lạnh hả?
Nguyệt lập tức chạy lại đứng sau lưng Quốc, như tìm sự che chở.
Quản lý bật cười hiền.
“Cháu gái cứ xem thoải mái, không có gì phải sợ đâu.
Tuy được trấn an, Nguyệt vẫn không dám đi lung tung, ngoan ngoãn đứng sau Quốc như cá đuôi nhỏ.
Quốc bình thản, nhìn thẳng ông chủ, lễ phép nói:
“Chào chú, cháu muốn mua tủ lạnh ạ.
Thấy thái độ nghiêm túc cùng cách nói chuyện rõ ràng, quản lý thay đổi cách nhìn.
Không giống trẻ con tới nghịch phá, cậu bé này có vẻ thật sự muốn mua đồ.
Ông bước đến gần, bắt đầu giới thiệu.
“Tủ lạnh thì bên chú có hai loại bán chạy nhất là Panasonic và LG.
LG giá nhinh hơn một chút.
Mỗi hãng đều có nhiều kích cỡ, công suất khác nhau nên giá cũng khác.
Cháu muốn mua loại nào?
Quốc không rành mấy thông số kỹ thuật nên hỏi lại rất thắng thắn.
“Cháu muốn mua tủ lạnh dưới mười triệu, bền một chút.
Ông quản lý nheo mắt quan sát Quốc, như muốn xác nhận thêm một lần nữa xem cậu bé này có thật sự là khách mua hàng hay không.
“Nhà cháu có mấy người?
Ba mẹ làm nghề gì?
Quốc đáp không chút do dự.
“Ba cháu đi làm công trình.
Mẹ cháu ở nhà làm nội trợ, thỉnh thoảng bán đồ ăn ngoài chọ.
Ông quản lý “ồ” nhẹ một tiếng, biểu cảm sáng rõ.
Nhà bán đổ ăn thì nhu cầu mua tủ lạnh là hợp lý.
Thái độ của ông cũng trở nên thoải mái hơn.
“Vậy mua Panasonic là hợp nhất, ”
ông giải thích.
“Giá rẻ, bền, bảo hành hai năm.
Loại nhỏ sáu triệu, loại lớn tám triệu.
Mấy cái trên mười triệu bác không nhập về đâu, dân vùng này khó mà mua loại đó.
Quốc nhìn kỹ hai chiếc tủ lạnh được giới thiệu.
Cả hai đều thiết kế giống nhau, chỉ khác về kích cỡ.
Ngăn đông và ngăn mát tách biệt.
Chiếc tám triệu có hai tầng trong mỗi ngăn, thêm khay làm đá và một thùng đựng hoa quả ở đưới cùng.
Sau vài giây cân nhắc, Quốc lên tiếng.
“Cho cháu loại tám triệu.
Chú cho người vận chuyển về nhà cháu, lắp đặt và hướng dẫn sử dụng luôn nhé.
Ông chủ mỉm cười, giọng thân thiện hơn hẳn ban đầu.
“Tất nhiên rồi.
Nhưng mà.
nhà cháu ở đâu nhi?
“Cháu ở An Yên.
Ông chủ hơi sững người.
oi tận An Yên mà hai đứa tự đạp xe lên đây mua tủ lạnh sao?
Người lớn đâu, sao không đi cùng?
Quốc giải thích rất bình tĩnh.
“Hiện đang trong mùa cấy, mọi người bận lắm.
Bác cứ yên tâm, cháu mua thật, không phải đùa đâu ạ.
Cháu sẽ cọc một triệu, khi nào lắp đặt xong cháu thanh toán phần còn lại.
Cậu vừa nói vừa định lấy tiền ra.
Nhưng ông quản lý lập tức đưa tay cản lại.
“Không cần đặt cọc phiền phức vậy đâu, Lắp đặt xong rồi thanh toán.
nhưng mà phí vận chuyển và lắp đặt 200k nữa nhé.
Ông lấy giấy bút đưa cho Quốc.
“Cháu ghi địa chỉ nhà vào đây.
Bác sẽ cho người chất hàng lên xe và chở đến tận nơi.
Sau khi ghi địa chỉ nhà vào tờ giấy đưa cho ông quản lý, Quốc và Minh Nguyệt lại dắt xe sang một cửa hàng gia dụng khác nằm cách đó không xa.
Cửa hàng này nhỏ hơn nhiều so với cửa hàng bán tủ lạnh lúc nãy, nhưng lại bán đủ những món lặt vặt mà chỗ lớn không có.
Chủ cửa hàng là người quen, đã gặp Quốc không ít lần, khi thì cậu đến mua đồ gia dụng, kh thì mang măng rừng đến bán.
Trong mắt ông, Quốc đã trở thành một kiểu khách quen đặc biệt:
nhỏ tuổi nhưng lúc nào cũng mua số lượng nhiều, thanh toán sòng.
phẳng, nói chuyện 1õ ràng.
Hôm nay cũng vậy.
Quốc đọc qua danh sách trong đầu rồi chọn hàng rất nhanh:
một cái xô giữ nhiệt loại lớn, ha mươi cái cốc nhựa thủy tỉnh, hai mươi cái thìa, một cái que gắp đá và mấy xấp túi nhựa trong suốt loại nhỏ, thêm túi dây rút.
Tổng tiền hơn năm trăm nghìn, nhưng mua nhiều như vậy lại khéo sao toàn bộ đều nhét vừa vào trong cái xô giữ nhiệt.
Xách đi gọn gàng như chỉ mang theo một món đổ.
Ông chủ vừa cầm tiền vừa cười hón hở.
“Lần này lại tính làm ăn gì đây?
Quốc đáp nhẹ nhàng, giọng có chút hào hứng.
“Mùa hè đến rồi, cháu mua về làm đồ giải khát đó bác.
Ông chủ gật đầu ngay, như thể chuyện này quá hợp lý.
“ý hay đấy.
Cố gắng lên nha.
Có gì thì qua đây ủng hộ bác nữa.
Quốc cười, kéo xe ra ngoài.
Hôm qua mới bàn tính sơ qua, vậy mà hôm nay đã gần như sắm đủ mọi thứ:
tủ lạnh, dụng cụ chế biến, vật liệu chứa đựng.
Mọi thứ tiến triển nhanh hơn cậu nghĩ.
Minh Nguyệt đạp xe bên cạnh, mắt cứ nhìn cái xô giữ nhiệt to tướng treo trên giá xe.
“Anh Quốc mua nhiều đồ thế.
định mở quán giải khát thật à?
“Cái này mang về bán tào phớ cho nhà em đó.
Nguyệt tròn mắt.
“Tào phớ thôi mà làm nhiều vậy luôn hả?
“Đương nhiên không chỉ có tào phớ.
Em ăn chè chưa?
Mùa này ăn chè mát lắm.
Nói rồi, Quốc dắt Nguyệt vào một quán chè cóc ven đường.
Quán nhỏ, chỉ bày vài bộ bàn ghế nhựa nhưng gió từ con hẻm thổi vào mát dịu.
Hai anh em gọi mỗi người một cốc chè thập cẩm.
Nguyệt ăn một cốc xong còn xin thêm cốc thứ hai, mặt đỏ bừng đầy vẻ mãn nguyện.
Ăn xong, Quốc ghé chọ mua thêm đậu xanh và đậu đỏ, đậu đen, mỗi loại một ký.
Mang về nhà để thử nghiệm nấu chè.
Khi hai anh em đạp xe trở về, đồ đạc chất trên xe trông vô cùng linh kinh.
Minh Nguyệt mang theo mấy túi đậu xanh đậu đỏ, còn Quốc thì giữ cái xô giữ nhiệt to tướng phía sau.
Nguyệt vừa đạp xe vừa tủm tỉm cười.
“Kiểu này chắc mùa hè em ra chợ bán chè với anh Quốc luôn quá.
Nhưng anh nhớ trả tiền công cho em nha.
“Trời ơi, lời có bao nhiêu đâu mà trả công với xá.
“Không trả cũng được.
nhưng phải cho em ăn chùa.
“Em ăn hết rồi anh lấy gì bán nữa?
“Em ăn có một cốc thôi.
Với lại có một cô bán hàng xinh xắn như em, anh Quốc không lo bị ê đâu.
Hai anh em còn đang nói chuyện thì từ phía sau có tiếng còi xe vang lên.
Một chiếc bán tải tù từ vượt lên, sau thùng xe là chiếc tủ lạnh được cố định bằng dây cao su.
Nhìn thoáng qua là Quốc nhận ra ngay:
tủ lạnh của mình đã được giao đến.
Quốc thúc giục.
“Tủ lạnh sắp về nhà rồi kìa, nhanh nhanh chút đi.
Hai chiếc xe đạp tăng tốc, lách qua mấy đoạn đường đất.
Xe bán tải đi vào xóm làm không ít người chú ý.
Trẻ con chạy theo xem, người lớn đứng nhìn rồi xì xào bàn tán.
Chỉ cần nghe loáng thoáng vài câu, là cả xóm đã biết nhà cô Dung, mẹ Quốc mua tủ lạnh.
“Chà.
nhà cô Dung mua tủ lạnh kìa.
“Ghê ha, có nước đá uống rồi.
Tin đồn lan nhanh đến mức ba mẹ Quốc đang làm ngoài đồng cũng bỏ dở công việc, vội vã đi về nhà xem chuyện gì xảy ra.
Bốn năm người cùng nhân viên cửa hàng khiêng chiếc tủ lạnh vào nhà.
Mẹ Quốc vội quét dọn góc nhà trên, chọn chỗ đặt gần cái ti vi vì ở đó có ổ điện.
Họ kê thêm miếng gỗ rồi miếng xốp cho cân bằng.
Cả quá trình mất một lúc, cuối cùng chiếc tủ lạnh cũng đứng yên vị trí.
có món đồ mới, căn nhà sáng sủa hẳn lên.
Quốc và Nguyệt đạp xe về đến nơi thì việc lắp đặt đã gần xong.
Nhân viên đang hướng.
dẫn cách sử dụng cho mẹ Quốc, từ chuyện phải cắm điện liên tục, đến việc ngăn mát để gì, ngăn đông để gì.
Người trong xóm đứng xung quanh sân, tay chống nạnh, tay khóa sau lưng, nhìr chăm chăm chiếc tủ lạnh như thể một vật dụng xa xỉ hiếm thấy.
Mọi người bàn tán rôm rả.
“Tủ lạnh dễ dùng thôi, quan trọng là tiền điện.
Từ vài chục ngàn nhảy lên một hai trăm là chuyện bình thường.
Nên người ta mới ngại không dám mua.
“Nhà nào có cán bộ, làm kinh tế khá khá thì mới dám xài.
Một bác khác chen vào.
“Nhà Quốc nó trồng rau củ nhiều lắm.
Đọt rồi trồng dưa với cà, ăn không hết phải mang chc xóm.
Nay có tủ lạnh rồi, khỏi lo bị hư.
“Có tủ lạnh làm đá, bỏ vô cốc nước chắc mát lắm đây.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập