Chương 125:
Bán Chè
Quốc quay người đi vào trong nhà, lễ phép xin ông cụ cho mượn một cái bát tô.
Ông cụ gật đầu, chậm rãi dẫn cậu vào gian bếp phía sau.
Gian bếp nhỏ, bài trí rất đơn giản.
Trên kệ là một chồng bát đũa xếp lẫn lộn, rõ ràng đã lâu chưa được rửa.
Ông cụ cười xòa, nói rằng mình ít khi nấu nướng cẩu kỳ, bát đũa cứ dùng xong thì để đó, lúc nào cần mới mang ra rửa rồi dùng tiếp.
Trong bếp cũng chẳng có dầu rửa bát, chỉ có một cái thau nước đặt sẵn ở góc.
Trong lúc Quốc loay hoay chọn bát, ông cụ tiện miệng kể sơ qua về cuộc sống trong nhà.
Ngoài ông ra còn có một đứa cháu nữa, vẫn ở cùng nhưng tính nhút nhát, ngại gặp người lạ nên nấy giờ không ra ngoài.
Quốc lấy cái bát tô tương đối sạch, xả nước rửa qua rửa lại vài lần cho yên tâm.
Xong xuôi, cậu bưng bát ra hiên.
Không đo đếm gì, Quốc tiện tay múc chè từ trong hũ vào tô, cho đầy đậu xanh, đậu đen, thêm một nắm lạc và mấy miếng thạch rau câu.
Nghĩ một lát, cậu còn thẻ thêm hai viên đá lạnh vào giữa tô.
Hào đứng bên cạnh nhìn mà tròn cả mắt.
“Ê, múc nhiều thế đem bán hay là ăn đấy?
Chưa mở hàng mà ăn luôn hả?
Quốc cười hì hì, tay vẫn không dừng lại.
“Đem cho chủ nhà cái đã.
Cảm ơn ông cụ cho mình mượn chỗ để bán hàng.
Hào chép miệng, rõ ràng không vui với quyết định này.
Hàng còn chưa bán được cốc nào mề Quốc đã biếu không người khác, đã thế lại còn là một tô đầy ấp.
Nhìn sơ qua, lượng chè tron tô cũng phải gần bằng hai cốc chè bán ngoài.
Quốc không để ý đến vẻ mặt của Hào, bưng tô chè đi vào trong nhà.
Cậu đặt nhẹ lên bàn, mim cười mời ông cụ.
“Chè bọn con làm từ sáng, mời ông và người nhà ăn thử ạ.
Ông cụ thoáng giật mình, vội xua tay.
“Ôi trời, sao bày vẽ thế cháu.
Ăn thử thì lấy ít ít thôi chứ lấy nhiều thế này.
Ông thì ăn không hết, mà cháu bán buôn thế chẳng lỗ nặng còn gì?
Miệng nói là vậy, nhưng ông cụ vẫn chậm rãi cầm thìa lên.
Ông múc một miếng, đưa lên trước mắt nhìn qua.
Đậu xanh và đậu đen sánh lại trên thìa, màu sắc hài hòa, nhìn đã thấy mát mắt.
“Là đậu xanh?
Ông nghiêng đầu hỏi một câu, rồi há miệng nếm thử.
Chỉ vừa chạm lưỡi, gương mặt ông đã giãn ra thấy rõ.
Đậu mềm, bùi và thơm, không hề bị bở.
Cái mát lạnh từ đá lan dần xuống cổ họng, khiến cả người ông như dịu hẳn lại, tỉnh thần cũng phấn chấn hơn.
Ông khẽ tặc lưỡi một tiếng, gật gù.
“Chẹp.
ngon nha, mát lạnh luôn.
Ông cụ nếm xong miếng đầu tiên thì không ăn vội miếng thứ hai.
Ông đặt thìa xuống, quay đầu gọi vào trong buồng.
“Con ơi, ra đây ăn chè với ông.
Từ trong gian buồng tối hơn một chút, một cô gái bước ra.
Vừa nhìn thấy, Quốc khựng lại một nhịp.
Cô bé này không hề xa lạ với cậu.
Trước kia học cùng trường cấp hai, dưới Quốc một khóa.
Trong cả trường khi ấy, chỉ có mỗi nó là da ngăm đậm đến mức nổi bật, nên bọn học sinh trong xóm quen miệng gọi là con Mắm.
So với năm ngoái, con bé đã cao lớn hơn nhiều.
Thân hình vẫn gầy, nhưng tay chân không còn bé tẹo như trước.
Cái vẻ ngô nghê hay chạy rong ngoài đường đã biến mất, thay vào đó ]
dáng vẻ rụt rè, ít nói.
Dường như phần lớn thời gian, nó chỉ quanh quẩn trong nhà.
Thấy có người lạ, con bé bước ra rất khẽ.
Nó cúi đầu, nghe lời ông nội cầm lấy bát chè, không nói gì thêm, rồi ôm bát lẩn nhanh trở lại trong buồng.
Ông cụ nhìn theo, quay sang Quốc giải thích.
“Đừng để ý nhé cháu.
Cháu gái ông đấy, nó hơi sợ người lạ một chút.
Quốc gật đầu, mắt vẫn nhìn về Phía cánh cửa buồng đã khép lại.
Nghĩ ngợi một lúc, cậu chợi hỏi.
“Hình như cháu gái ông học lớp 9 phải không ạ?
Giờ không phải chuẩn bị thi lên lớp 10 sao?
Ông cụ hơi ngạc nhiên, nhìn Quốc kỹ hơn.
“Cháu cũng biết nó à?
“Dạ, cháu học cùng trường cấp hai.
Cháu hơn em ấy một khóa.
Ông cụ thở dài, lưng như còng xuống thêm một chút.
“Ra là vậy.
Cháu gái ông đầu óc không nhanh nhẹn lắm, lại hay bị bạn bè trêu chọc.
Từ Tết đến giờ nó không có đến trường nữa.
Quốc khẽ nhíu mày.
“Thế bố mẹ em ấy không ở nhà ạ?
Ông cụ lắc đầu, giọng trầm xuống.
“Bố mẹ nó mà ở nhà thì đâu đến nỗi.
Mẹ nó thì bỏ xuống miền xuôi, bố nó thì sang Trung Quốc làm ăn.
Hết thảy cũng vì đứa con này.
Ai bảo nó từ lúc sinh ra đã không giống người thường.
Người ta gọi nó là cục than.
Quốcim lặng một lúc.
Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh cô bé lúc nãy, bước chân rón rén, ánh mắt tránh né.
Một lát sau, cậu mới nhẹ giọng nói.
“Chỉ là da sẫm màu hơn một chút thôi nào phải chuyện hiếm gặp đâu ạ.
Ở nước ngoài còn c‹ rất nhiều người da đen nữa kìa.
So với họ thì cháu gái ông làn da chỉ như bánh mật thôi.
Ở nước mình lại là của hiếm đó, đâu có gì phải xấu hổ.
Ông cụ nhìn Quốc, ánh mắt chùng xuống, như có điểu gì đó còn vướng trong lòng.
Quốc cũng trầm ngâm một lúc rồi mới nói, giọng chậm rãi và thành thật.
“Nhưng mà cứ để em nó như vậy mãi cũng không tốt đâu ông ạ.
Tuy cháu chưa tiếp xúc nhiều, nhưng cháu thấy em là người nhanh nhẹn.
Hồi học cấp hai, em ấy còn chịu khó đi nhỉ giấy vụn đổi tiền mua kẹo.
Dám nghĩ dám làm như thế là hiếm lắm, rất giống cháu hồi trước À mà.
cháu vẫn chưa biết tên thật của em ấy là gì nhỉ?
Ông cụ chưa kịp lên tiếng, rồi cũng đáp luôn.
“Ngoài đời người ta cứ gọi nó là Mắm.
Tên khai sinh là Thu Hà.
Quốc gật gù.
“Thu Hà là cái tên rất hay đấy ông.
Bằng tuổi với em họ của cháu.
Giờ nó đang bận ôn thị, một thời gian nữa mới qua đây bán chè cùng bọn cháu.
Nói đến đây, Quốc cố ý nâng giọng lên một chút, hướng về phía gian buồng.
“Khi đó, em Hà qua giúp một tay nhé, được ăn uống miễn phí luôn.
Ông cụ nghe vậy thì gọi vào trong.
“Hà, ra đây con.
Thu Hà bước ra chậm rãi.
Vừa ngẩng lên nhìn, ánh mắt cô bé dừng lại ở Quốc.
Trong khoản!
khắc, dường như nó cũng nhận ra cậu là ai.
Không còn vẻ hồn nhiên, bạo dạn như ngày trước, Thu Hà giờ đứng nép sang một bên, tay ôm bát chè, gương mặt có chút bẽn lẽn.
Quốc mỉm cười, chủ động hỏi.
“Chè bạn anh làm có ngon không em?
Thu Hà gật đầu nhẹ, nhưng không nói gì.
Ông cụ phải nhắc một tiếng.
“Kìa, nói gì với anh đi con.
Thu Hà cúi đầu thấp hơn, giọng lí nhí.
“Em cảm ơn anh.
Chè ngon lắm ạ.
Quốc gật đầu, giọng nói vẫn thân thiện, không hề tỏ ra khách sáo.
“Ngon là tốt rồi.
Mà lúc trước em đâu có nhát như bây giờ nhi.
Rảnh rỗi thì ra ngoài nói chuyện với mọi người cho vui.
Bọn anh đang ế hàng, nên rảnh lắm á.
Nói xong, cậu còn cười nhẹ một cái, như muốn xua bớt không khí ngượng ngùng trong gian nhà nhỏ.
Nói xong, Quốc xin phép ông cụ rồi đi ra ngoài hiên.
Đúng như cậu đoán, vẫn chưa có lấy một vị khách.
Mây chống tay lên bàn, ánh mắt nhìn xa xăm, vẻ mặt chán nản ra mặt.
Hào thì đi tới đi lui trước quầy, thỉnh thoảng lại liếc ra đầu ngõ, rõ ràng đang sốt ruột.
Thấy Quốc bước ra, Hào lập tức tiến lại gần.
“Không ổn rồi Quốc ơi, chắc phải mang chè ra ngoài kia bán thôi.
Quốc gật đầu, không do dự.
U4 Mây làm cho tụi mình vài túi chè nhé.
Mình mang ra ngoài kia giới thiệu thử.
Đồ cứ để ỏ đây”
Mây nghe vậy liền đứng thẳng dậy, mở hũ chè ra.
Cô xúc đậu xanh, đậu đen, thêm ít rau câu mỗi thứ một chút, rồi cho thêm một viên đá lạnh.
Sau đó dùng dây nịt cuộn miệng túi lại.
Động tác tay thoăn thoắt, gon gàng và cẩn thận.
Quốc đứng quan sát một lát, rồi quay sang phía Hào chợt hỏi:
^ quên, mày định bán bao nhiều một túi vậy Hào?
“Ngoài thị trấn là bảy nghìn một cốc.
Lấy giá đó đi.
Quốc lắc đầu ngay.
“Bảy nghìn đắt quá.
Hay là năm nghìn thôi.
Đợi sau này có khách rồi hãy tính chuyện nâng giá”
Hào suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
“Cũng được.
Mà mày định mang ra ngoài kia rao bán à?
Để tao đi cùng.
Quốc cười hắc hắc.
“Mày là ông chủ, ở đây trông quán đi.
Hào bĩu môi.
“Chủ tớ gì, tao cũng đi.
Chứ đợi mãi thế này khó chịu lắm.
Hào có thể xách túi đi quanh chợ để bán dạo, nhưng Quốc không cần phải làm giống bạn mình.
Mẹ cậu đã bán hàng ngoài chợ được một thời gian dài, phải tận dụng bà ấy làm cầu nối cho việc bán chè.
Quốc xách mấy túi chè vừa được gói xong, vòng ra quầy bánh giò của mẹ trước.
Hôm nay thím dựng xe bán đậu hũ ngay gần chỗ mẹ Quốc thường bán hàng Hai người bán hai loại khác nhau nên không ảnh hưởng gì đến đối phương, ngược lại còn mang đến cho thím không ít chỗ tốt.
Khách quen ghé mua đồ của mẹ Quốc, mẹ Quốc nói hộ một chút giúp thím thì khách tiện đường ghé qua gian đậu hũ, hỏi han vài câu rồi mua thêm một hai bì mang về.
Thím vốn định gói đậu bằng lá chuối cho đỡ tốn kém, nhưng thấy bất tiện nên mẹ Quốc cho mượn mấy cái túi bóng.
Nhờ vậy việc bán buôn trở nên nhanh gọn hơn hẳn.
“Chà cô Dung bán hàng khéo quá ta.
Mẹ Quốc trầm ngâm, có chút tự hào, nụ cười hiện rõ trên gương mặt.
“Cũng bán hơn 1 năm rổi thím, mới đầu cũng ngượng lắm, nhưng giờ thì chai mặt.
Minh cứ làm tốt rồi khách mua nhiều thành quen.
Thấy người ta hỏi nhiều, nên mình cũng có động lực đi chợ mỗi phiên.
Mẹ Quốc bán hàng rất thạo việc.
Mặt hàng của bà không phải ai cũng bán, lại có thâm niên nhiều năm ở chợ nên quen biết rộng.
Thấy con trai đi tới, mẹ Quốc nhìn vào túi chè trên tay cậu liền hỏi.
“Bán buôn thế nào mà qua đây, định cho mẹ và thím ăn chè hả?
Quốc xị mặt ra.
“Bọn con dừng xe ở bên kia đường, từ sáng tới giờ, Chưa bán được chút nào luôn á, qua đây nhờ mẹ bán hộ vài túi, rồi có gì giới thiệu cho khách với nha.
Đang lúc có mấy người quen tới mua bánh, mẹ Quốc liền cầm mấy túi chè con trai mang tới, tiện miệng giới thiệu.
“Các cô các chị ăn thử chè, chè mới nấu đấy.
Có đá lạnh hẳn hoi, trời nóng thế này ăn vào dễ chịu lắm.
Mấy người nghe thấy chữ đá lạnh thì tò mò quay lại nhìn.
Ở chợ quê, đá vẫn là thứ hiếm, cũng chưa ai bán chè nên món này hiện giờ vẫn được coi là món mới.
Quốc tranh thủ nói thêm.
“Chè năm nghìn một túi thôi ạ, nhưng mua về phải ăn ngay nếu không đá tan ra thì sẽ không còn lạnh nữa.
Nếu muốn ăn trực tiếp thì bọn cháu mở sạp ở bên kia, có chỗ ngồi ăn uống thoải mái luôn.
muốn bao nhiêu đá lạnh cũng được.
Có người bán tín bán nghi, nhưng thấy giá rẻ, lại quen mặt mẹ Quốc nên mua thử một túi.
Họ vừa cầm vào thì hơi lạnh từ đá viên khiến họ thốt lên, vì chưa từng được sờ thứ nào lạnh như thế.
Miệng truyền miệng tay chuyền tay.
Mấy túi chè Quốc mang tới rất nhanh có người mua về, có người còn theo cậu đi tới chỗ mở hàng.
Cái Mây thấy Quốc dẫn vài người tới, liền ngồi thẳng lưng, chuẩn bị mở hũ, lấy cốc lấy thìa ra.
“Quán Đây à?
vào ăn thử cốc chè xem có như lời đồn không?
Rất nhanh Mây đã chuẩn bị xong mấy cốc chè, khác với loại được cho vào túi, thì ăn trực tiết sẽ có thêm chút lạc rang, rắc lên trên cùng, có nhiều đá lạnh hơn.
Quốc hướng dẫn người ta cách thưởng thức.
“dùng thìa khuấy, trộn đều thì ăn sẽ ngon hơn đó ạ.
“Cái này dùng đậu xanh à, cái đen đen là gì?
“Là đậu đen, chợ mình ít người bán, phải mua ở ngoài thị trấn cơ.
“Cái này tôi biết, giá đậu đen này đắt hơn đậu xanh và đậu tương cơ.
không dễ trồng đâu.
Mà nhiều khi cũng chẳng biết người ta trồng đỗ đen làm gì, hóa ra là nấu chè.
Thế thì phải ă cho biết rồi.
Ba vị khách ăn một miếng, bị choáng bởi cảm giác mà đá lạnh mang lại, thực sự là họ ít có co hội ăn loại đồ ăn này nên tấm tắc khen ngon.
“Mùa hè này ăn món chè được đấy.
“Đá lạnh này uống với rượu chắc phê lắm nhỉ.
Chứ ngọt thế này chắc hợp với bọn trẻ hon.
“Đá lạnh này có bán riêng không?
Quốc trả lời.
“Không bán riêng chú ạ, nhưng nếu chú mua chè thì có thể sẽ cho riêng vào túi.
“Vậy lát cho chú 1 túi chè và vài viên đá để riêng nhé.
“Dạ được, nhưng trời nóng như vậy, tầm 30 phút là đá tan hết đó, nếu nhà xa quá thì e là không giữ được.
“Không sao, nhà chú ở gần đây thôi.
Trong khi đó, Hào đi sang khu bán quần áo.
Ởđó phần lớn là người trẻ, mấy chị bán hàng ngồi phe phẩy quạt, mặt ai cũng đỏ bừng vì nóng.
Hào lại chào hỏi, giới thiệu chè có đá, giá rẻ, ăn cho mát người.
Có người mua ngay, có người chỉ cười nhưng TỔi thấy người bên cạnh ăn thử, lại tò mò xin một túi.
“Chợ này có bán chè rồi à?
ở đâu thế!
Hào vui vẻ giới thiệu
“Quán chè ở bên kia đường, chỉ rõ bàn ghế ở hiên nhà ông cụ.
hôm nay mới bắt đầu bán.
“ “Mùa hè ăn chè là đúng rồi, bình thường ra thị trấn mới có dịp ăn.
giờ thì tốt rồi.
“Quán ở đâu, dẫn đường cho tôi được không”
Hào bán xong mấy túi chè liền dẫn thêm vài người tới quán ăn, lần này là khách nữ, tâm hồn ăn uống tốt hơn.
Có điều là họ tới sau nên hết chỗ ngồi, phải đứng ở hiên vừa cầm cốc vừa cầm thìa.
Người ăn xong gật gù khen, có người đứng dậy còn nói vọng sang quầy bên cạnh rằng trong kia có bán chè đá, ăn lạ miệng mà mát lắm.
Lời truyền miệng lan rất nhanh.
Càng về trưa, kh nắng lên gắt, người tìm tới càng đông.
Có người mua mang về, có người ngồi lại ăn tại chỗ, vừa ăn vừa xuýt xoa vì lạnh.
Nhiều người lần đầu tiên được ăn chè có đá lạnh, cảm giác vừa lạ vừa thích, mặt mày giãn ra thấy rõ.
Hào lúc này cũng không còn đi tới đi lui nữa, cùng với Mây bán hàng, người múc chè cho khách, người thu tiền.
Khách vừa rời đi thì Quốc sẽ thu mấy chiết cốc, chiếc thìa đi vào trong nhà.
mượn nhà ông cụ chút nước để tráng cốc với thìa.
“Chà.
bán được quá ta.
Ông quan sát nãy giờ có hơn chục người ghé qua TỔi đó.
Quốc vừa tráng cốc vừa đáp.
“Dạ vâng, ngoài hiên nhà ông bán hàng tốt lắm đó, hay là ông cũng mở hàng bán gì đó đi.
Ông cụ cười khổ.
“Ông già này thì bán gì được nữa.
“Bán nước chè, nước vối, cho thêm vài cục đá lạnh, thêm vài túi kẹo lạc.
bán một hai nghìn, chủ yếu là có người ra người vào, ngồi tám chuyện cho vui cửa vui nhà ông ạ.
“Ù.
để Ông xem thế nào đã.
“Nếu ông bán thì phiên tới cháu làm nhiều đá lạnh hơn.
“Sao cháu nhiệt tình với nhà ông thế?
Quốc thật thà đáp.
“Không dấu gì ông, mẹ cháu bán hàng ngoài chợ, bình thường thì không sao, nhưng mưa gi‹ thì cũng khó khăn ít nhiều, nên cháu muốn xin phép ông cho mượn cái hiên làm chỗ buôn bán.
Nếu như Ông cũng buôn bán nhỏ thì càng hay, buôn có bạn bán có phường mà, giúp đỡ nhau cùng có lợi.
Ông cụ nghe Quốc trình bày thì xuôi cái tai.
“Ông thì không có sức đâu nhưng nếu mở được cái sạp để cháu gái trông, kiếm đồng ra đồng vào cũng là một cái hay, nó làm quen rồi sau này có thể tự lo được mình.
Ông có thể cho cháu mượn cái hiên, nhưng mà chuyện mở gian hàng bán nước thì cháu giúp ông được không?
Nước chè nước vối thì ông nấu được, nhưng mà mấy cái bánh kẹo kia thì ông chẳng biết mua ở đâu.
Quốc mỉm cười đáp.
“Dạ được ạ, vậy mấy hôm tới cháu sẽ qua chuẩn bị, chợ tới là hai ông cháu bắt đầu trông quán nha.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập