Chương 126: Kế hoạch

Chương 126:

Kế hoạch

Đến gần trưa, các hũ chè trên bàn đã cạn dần.

Hết mẻ cuối cùng, Hào úp nắp hũ lại, ngồi Phịch xuống ghế, thở ra một hơi dài như trút được gánh nặng.

Hôm đó, số chè nấu ra bán sạch không còn chút nào.

Đếm đi đếm lại, tổng cộng hơn ba mươi phần.

Hào lôi tiền ra, trải lên bàn rồi cặm cụi đếm.

Tiền lẻ tiền chẵn gom lại được hơn một trăm rưỡi.

Cậu ngồi nhẩm tính, trừ tiền mua đậu xanh, đậu đen mỗi thứ một ký, rồi còn lạc, rau câu, đá lạnh.

Tính tới tính lui, tiền lời chỉ được vài chục nghìn.

Hào ngẩng lên, nửa mừng nửa ngờ.

“Ê Quốc, chuyến này trừ đi hết thì tao lời sáu chục á?

Nên mừng hay lo đây mày?

Quốc cười.

“Có lời là mừng rồi, sao phải lo.

Hào vẫn chưa hết phấn khích.

“Nãy có vài khách tới mà hết chè mất rồi, tiếc ghê.

Chợ tới phải làm nhiều hơn.

Nhất định phải bán được gấp đôi, gấp ba, kiếm ba bốn trăm một ngày.

Nói rồi cậu ta bật dậy, uỡn ngực, giọng hùng hồn .

“Sắp giàu to rồi!

Nghĩ đến viễn cảnh đầy tiền trong túi, Hào há miệng cười lớn.

Mây đi ngang qua, vỗ nhẹ lên vai cậu ta, rồi chìa tay ra trước mặt.

“Thế hả?

Tiền công của tui đâu?

Hôm nay tui không được ăn chè nên phải có thù lao chứ?

Quốc cũng hùa theo ngay.

“Tao nữa.

Hôm nay tao chạy tới chạy lui suốt, chưa được ăn.

miếng nào luôn.

Hào lập tức xua tay.

“Thôi thôi, để hôm nào ế thì bù được không?

Mới có tí tiền lời, chưa gì đã đòi chia chác rồi.

Đợi khi nào giàu hằng chia, cầm nhiều tiền một lúc có phải sướng hơn chứ?

Quốc lắc đầu, nói chậm rãi.

“Bán chè mà giàu thì hơi khó đó nha.

Mùa hè trời nóng thì bán chạy thật, nhưng với cái chợ này, ổn định thì được 40-50 cốc là mừng rồi.

Đừng nấu nhiều quá.

Biết là có thể bán được năm mươi cốc, nhưng mày chỉ nên nấu 40-45 thôi.

Lúc nào cũng phải cho người ta cảm giác thiếu, phải tới sớm mới mua được.

Hào đảo mắt suy nghĩ một hồi rồi gật gù.

“Nói cũng có lý.

Người ta tranh nhau mua thì mình vừa bán.

hết hàng, lại còn có thể tăng giá nữa.

Chứ 5k không bõ công.

Bảy ngàn, mười ngàn thì hợp lý hơn.

Giá đó chắc cũng có người mua.

“Từ từ hãy tính chuyện tăng giá.

Quốc ngắt lời.

“Mới mở hàng, khách đang có thiện cảm với món chè.

Giờ mày tăng giá, lỡ người ta thấy đắt lại bỏ đi thì sao?

Trước mắt cứ năm ngàn đi, lời ít nhưng đều.

Chứ mày bán lời nhiều quá, thấy ngon ăn là người ta bán theo ngay, lúc đó cạnh tranh mệt lắm.

Hào nghe xong, gật đầu thêm lần nữa, coi như chốt lại chuyện giá cả.

⁄Ừ, nghe mày vậy.

Cậu ta chợt nhớ ra điều gì, nói thêm.

^ quên, chợ tới mua thêm vài cái ghế đi.

Một cái ghế này không đủ.

Hôm nay có mấy khách phải đứng ăn, tao cứ áy náy mãi.

Phiên chợ đầu tiên kết thúc khá thuận lợi.

Nhìn mấy cái hũ chè sạch tron, Hào vui ra mặt, dọc đường về cứ huýt sáo vi vu, tâm trạng phấn chấn thấy rõ.

Chỉ có mỗi Mây là hơi buồn.

Giúp bạn suốt cả buổi sáng, chạy trước chạy sau mà chẳng được ăn uống gì.

Nghĩ đi nghĩ lại cô đành tự an ủi, thôi thì vì đại cục, để đồn lại sau này đòi nợ một thể.

Quốc đạp xe đi song song với Mây, im lặng một lúc rồi lên tiếng.

“Mây ơi.

có một chuyện, mình cần cậu giúp.

Mây quay sang, hơi ngạc nhiên.

“Chuyện gì thế, Quốc?

Quốc đạp chậm lại, giọng nói cũng chậm theo.

“Cái nhà lúc nãy mình mở quầy ấy, ông cụ có một cô cháu gái, ít tuổi hơn bọn mình.

Cậu còn nhớ con Mắm hồi học cấp hai không?

Mây nhíu mày nghĩ một chút rồi bật ra.

“Cái đứa da đen đen ấy hả?

Đừng nói là nhà đó là nhà con Mắm nha?

Quốc gật đầu.

U4 Đúng rồi đó.

Tên thật là Thu Hà.

Em ấy bỏ học rồi, hoàn cảnh hơi đặc biệt một chút nên.

mình muốn nhờ cậu để ý em ấy một chút, được không?

Mây nhìn Quốc, có phần khó hiểu.

“Sao cậu không tự làm mà lại nhờ mình?

Quốc đáp ngay, không vòng vo.

“Con gái có một số vấn đề khó nói với con trai.

Cậu hiểu không?

Mây chớp mắt, rồi như chọt hiểu ra.

“Vấn đề khó nói á.

À.

à.

hiểu hiểu rồi.

Cô lại liếc sang Quốc, tò mò hơn.

“Nhưng mà sao cậu để ý con Mắm vậy?

Quốc cười nhẹ.

“Giúp đỡ bình thường thôi mà.

Hè này bọn mình sẽ phải nhờ nhà đó nhiều lắm, mình cũng muốn giúp hai ông cháu một chút.

Mây im lặng vài giây rồi hỏi tiếp.

“Thế cậu muốn mình để ý kiểu gì?

“Thì mấy chuyện như ngoại hình chải chuốt hơn, sức khỏe, trò chuyện.

coi như chăm sóc thêm một đứa em gái.

Mây ngập ngừng một chút rồi gật đầu.

“Mình sẽ cố gắng, nhưng chỉ trong khả năng của mình thôi nha.

Quốc nghe vậy, khẽ gật đầu, trong lòng cũng nhẹ đi phần nào.

Hôm đó mẹ Quốc tan chợ sớm.

Thường ngày khoảng mười giờ là bà bán xong, thu dọn đồ vị nhà.

Đến lúc Quốc về tới nơi thì đã hơn mười một giờ, ba mẹ đều ở nhà, đang loay hoay nấu cơm trưa.

Có lẽ mẹ đã kể sơ qua chuyện bán chè cho ba nghe, nên vừa thấy Quốc bước vào, bà liền hỏi ngay.

“Hôm nay bán được không con?

“Dạ bán hết mẹ ạ.

Gần trưa trời nóng nên khách mãi sau mới đến.

Hôm nay thằng Hào còn không đủ chè để bán luôn đó.

Nó bảo chợ tới sẽ làm nhiều hon.

Mẹ Quốc nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy thì tốt.

Mẹ cứ tưởng không ai mua nên con phải về trễ, hóa ra là do chưa đúng giờ.

Hôm nay nhà thím cũng thế, đầu thì khó bán nhưng cuối chợ rồi thì người ta cứ mua nướp nượp, nhoáng cái là hết.

Thím bán đậu hũ buổi đầu tiên, cũng được lắm, chỉ thừa lại một ít nên thím có cho nhà mình ba bì đậu.

Thím còn hỏi con về vụ bán sữa đậu với tào phớ nữa, c‹ gì con qua đó một chuyến, xem thím nhờ việc gì nhé.

“Dạ được.

vài bữa nữa con qua nói chuyện với thím sau.

Quốc gật gù, kéo ghế ngồi vào mâm com, tiện miệng hỏi.

“Hôm nay ba ỏ nhà thế nào ạ?

Ba Quốc chép miệng.

“Hai mẹ con đi làm, ba ở nhà thấy mình dư thừa quá.

Còn vài ngày nghỉ nữa, nhưng chắc ba lại chuẩn bị đi công trình tiếp thôi.

Nghe vậy, Quốc ngẩng lên.

“Oh vậy ạ, con đang có việc cần ba giúp mà ba lại đi công trình rồi?

Ba Quốc hơi ngạc nhiên, nhìn con trai kỹ hơn.

“Con trai cần ba giúp à?

Chuyện gì thê?

Quốc chậm rãi giải thích.

“Hôm nay con với mấy đứa bạn mở quầy bán chè ở một nhà gần chợ.

Ở đó, thiếu chỗ ngồi cho khách nên con muốn nhờ ba đóng giúp một bộ bàn ghế, để bày bán ngoài chợ.

được không ạ?

“Được chứ.

Ba Quốc gật đầu ngay, rồi hỏi thêm.

“Nhưng mà thiếu chỗ ngồi, sao còn phải đóng thêm bàn ghế?

Sợ khách đông quá, không có chỗ ngồi à?

“Cũng gần như vậy ạ.

Quốc nói tiếp.

“Con muốn sau này mẹ có thể bày hàng ở đó, không cần phải dựng xe để bán nữa.

Cả thím cũng vậy, có thể bày đậu hũ ở đấy, vừa tránh mưa tránh nắng cho tiện.

Mùa đông trời lạnh, không bán chè thì mình có thể bán cháo.

hoặc làm bánh gì đó.

Con đã nói chuyện với ông cụ ở đó tồi, Ông cho phép mình dùng cái hiên làm chỗ bán hàng.

Ba mẹ Quốc nhìn nhau một lúc, rồi lại quay sang nhìn con trai.

“Nghe vậy là chuyện tốt đó chứ.

Mẹ Quốc lại lo lắng hỏi thêm.

“Nhưng mà mẹ đang bán ở chỗ cũ quen rồi, sang chỗ mới cóổn không?

“Mẹ bán một năm rồi, có khách quen cả.

Dời qua đó, họ đi thêm mấy bước chân cũng không sao đâu.

Con thấy vấn đề ở khu đó, chỉ cần giải quyết xong thì nó sẽ thành một điểm bán mới.

Mọi người cũng đỡ phải chen chúc ở chỗ cũ.

Ba Quốc gật gù, rồi hỏi vào chuyện chính.

“Còn chuyện bàn ghế, con muốn đóng kiểu nào?

Ba có người quen làm thợ mộc, chắc chắn sí tốn tiển mua vật liệu.

Nếu con cần gấp thì ba qua đó làm vài ngày.

Còn không gấp thì thuê người ta làm, tẩm chục ngày là có hàng.

“Dạ không gấp, nhưng nếu có bàn sớm cho kịp chợ tới thì càng tốt ạ.

“Vậy chiểu ba qua chỗ bạn một chuyến.

Nói rồi, ba Quốc quay sang vợ.

“Mẹ thằng Quốc cho tôi xin tầm hai triệu.

Có tiền sẵn thì người ta sẽ làm nhanh cho mình.

Mẹ Quốc gật đầu.

⁄Ừ, lát ăn cơm xong tôi đưa.

Buổi sáng hai mẹ con đã ra khỏi nhà từ sớm, đến chiều thì tới lượt hai cha con.

Ba Quốc đi qua An Nghĩa tìm người bạn quen làm mộc để bàn việc đóng bàn ghế.

Còn Quốc thì đạp xe lên thị trấn, tranh thủ mua sắm thêm ít đổ dùng cho quầy bán nước sắp mở.

Việc đầu tiên, cậu ghé vào cửa hàng đồ gia dụng, chọn một bộ cốc mới, nhỏ hơn loại cốc bán chè hôm trước, dùng cho hàng nước cho tiện.

Sau đó mua thêm một cái siêu đun nước, hai cái phích và một cái xô giữ nhiệt nữa.

Xong xuôi, Quốc lại vòng qua tiệm tạp hóa gần đó, mua thêm vài túi kẹo lạc, kẹo dừa, năm cân hướng dương, vài cây thuốc lá cùng một hộp diêm.

Trở về từ thị trấn, Quốc không về nhà ngay mà rẽ thẳng ra chợ, tìm đến nhà ông cụ.

Cậu mang toàn bộ đồ vừa mua sang, coi như bàn giao trước để chuẩn bị mở hàng nước.

Ông cụ vừa nhìn thấy đống đồ đã không khỏi sửng sốt.

Mới sáng hai bên còn ngồi bàn bạc sơ qua, vậy mà đến chiều Quốc đã mang cả đống đồ sang, khiến ông trở tay không kịp.

“Ôi trời ơi, mua nhiều vậy à?

Chắc tốn kém lắm đây.

Ông cụ vừa nói vừa cúi xuống xem từng món.

“Xem nào, thuốc lá, phích nước, ấm chén, cốc.

chà chà.

Tuổi đã cao, đầu óc ông không còn linh hoạt lắm, xem một lúc vẫn thấy rối.

Ông liền gọi vào trong buồng.

“Hà ơi, ra đây giúp ông xem chút đồ với.

Thu Hà đi ra.

Tóc tai cô bé có chải sơ qua nhưng vẫn hơi rối, được buộc gọn ra sau.

Trong nhà không có phụ nữ lớn để chỉ bảo, nên cách chăm sóc bản thân của em khá vụng về.

Nhìn tổng thể, bộ dạng khi bước ra ngoài vẫn rất “nguyên thủy” khó tìm được điểm gì để khen.

Quốc thoáng nhíu mày một cái, trong đầu chọt nghĩ không biết có đúng là con gái không nữa, lại còn thoang thoảng mùi mồ hôi.

“Em có giấy bút không?

Mang ra ghi chép lại nhé.

Thu Hà gật đầu, quay vào buồng mò mẫm một lúc lâu mới lôi ra được một quyển vỏ cũ và cây bút.

Quốc bắt đầu đọc tên từng loại đổ dùng, hàng hóa mình đã mua, kèm theo số lượng để Thu Hà ghi lại.

“Cái này là kẹo lạc, mấy túi.

Kẹo dừa, mấy túi.

Hướng dương năm cân.

Nói được một lúc, Quốc dặn thêm.

“Nếu em có lấy kẹo ra ăn thì cũng phải nhớ ghi lại nha.

Nhưng đừng ghi từng chiếc, mà ghi theo túi.

Ví dụ em lấy túi này, túi này thì cứ trừ luôn.

Sau này có ăn thì ăn trong mấy túi đó thôi, chỗ còn lại thì để dành bán.

Vừa nói, Quốc vừa lấy riêng hai túi kẹo lạc và kẹo dừa để sang một bên, xé ra đưa cho Thu Hà.

Thấy ánh mắt cô bé từ nãy giờ cứ liếc về phía túi kẹo, rõ ràng là thèm.

Thu Hà lần này không khách sáo nữa, bóc kẹo dừa cho vào miệng nhai ngay, tay kia cũng không chậm, cẩn thận trừ luôn số lượng vào trong sổ.

Quốc để ý thấy tuy Thu Hà viết khá chậm, nhưng chữ rất đẹp, nét mượt và đều.

Chẳng bao lâu, danh sách đồ đạc đã được ghi xong.

“Em xem trong nhà có chỗ nào cất được mấy thứ này thì xếp gọn vào nhé.

Từ giờ em là người bảo quản.

Mỗi khi đến phiên chợ thì mang ra ngoài, bày lên bàn.

Hai ông cháu ngồi trông trước, chưa quen thì đểbọnanh phụ cho.

Thu Hà gật đầu liên tục.

Em không nhìn thẳng vào Quốc, chỉ thỉnh thoảng lén liếc sang mỗi khi cậu nói chuyện với ông nội.

Nhưng ít nhất, lần này em không trốn vào buồng nữa, dường như đã quen dần với sự có mặt của Quốc.

Xong việc, Quốc quay sang hỏi ông cụ.

“Khu chợ này do ai quản lý vậy ông?

“Quản lý à?

Ông cụ nghĩ một chút rồi lắc đầu.

“Ông cũng không rõ nữa, vì có bán buôn gì đâu.

Nhưng mỗi phiên chợ, tầm chiều là có người tới quét dọn.

Chắc người đó biết”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập