Chương 13: Vừa bắt đầu đã kết thúc.

Chương 13:

Vừa bắt đầu đã kết thúc.

Sáng hôm sau, Quốc vừa tới trường thì một chuyện bất ngờ xảy ra.

Ba bốn học sinh trong.

trường không biết nghe ở đâu, bỗng mang theo nổi niêu méo mó, xoong chảo thủng, cả đống sắt vụn, giấy lộn với chai nhựa, hùng hổ kéo tới tìm Quốc.

“Nghe bảo mày thu mua đồng nát hả?

Đây, tụi tao bán!

Một thằng hớn hở nói, đẩy cái bao nặng trịch ra trước mặt.

Quốc nhìn mà giật mình.

Cậu chỉ nghĩ vài đứa mang dăm ba cái chai đến chơi thôi, nào ngờ người ta thật sự coi cậu là “ông chủ thu mua“.

Chỉ trong chốc lát, đống phế liệu chất đầy cả một góc sân sau lớp.

Quốc lúng túng kiểm tra từng bao, định bụng trả tiền ngay cho gọn.

Nhưng vừa lôi hết số tiền trong túi ra, cậu mới hoảng:

trong người không còn đủ.

Số hàng này quá nhiều, vượt xa dự tính ban đầu.

“Ấy.

giờ mình không có đủ tiền mặt, ghi sổ, mai trả được không?

Nghe vậy, vài đứa tỏ vẻ không vui, xì xào:

“Hứ, bán thì phải lấy tiền ngay chứ, ai đời lại hẹn nọ?

“ Lỡ mai nó quyt thì sao?

Cả bọn ầm ĩ một lúc, Quốc cảm thấy áp lực nặng nề, bản thân cũng không thích cảnh nợ người ta, dù chỉ là một đám con nít thôi.

Không còn cách nào khác, cậu phải đi hỏi vay.

Hào thì đã hết tiền, chỉ còn Dũng.

Thằng này ban đầu mặt tỉnh bơ, giả vờ như không biết.

Đến lúc Quốc năn nỉ mãi mới chịu rút trong túi ra tiền tiêu vặt.

“Đây, cầm lấy đi.

LÀm ăn kiểu gì không biết chứ tao thấy chưa gì mày đã mắc nợ rồi”

Quốc cười đáp

“Yên tâm đi, mượn rồi sẽ trả ngay mà.

Có tiền trong tay, Quốc mới giải quyết được, thanh toán sòng phẳng cho đám học sinh kia.

Nhận tiền xong, cả bọn liền kéo nhau ra quán tạp hóa mua quà bánh, miệng còn ríu rít khoe “bán đồng nát cho Quốc, được tiền ngay!

”.

Tiếng đồn chẳng mấy chốc truyền ra cả trường, cuối cùng lọt tai bà chủ quán tạp hóa.

Là người buôn bán, bà nhạy bén hơn ai hết.

Thấy học trò trong trường có thể kiếm tiền từ phế liệu, bà lập tức treo tấm biển “Thu mua giấy vụn, chai nhựa, đồng nát các loại” ngay trước cửa tiệm.

Quốc nhìn thấy mà chỉ biết thở dài.

Bà chủ quán vốn có vốn liếng, lại bán hàng ngay cạnh trường, so thế nào cũng lợi hơn mình.

Cạnh tranh thế này, cậu chẳng có cửa tiếp tục.

Buổi chiểu, không muốn để hàng chất đống quá lâu, Quốc đạp xe thẳng xuống thị trấn.

Đống đồng nát sáng nay bán ra được một khoản kha khá.

Sau khi trừ công sức, coi như cậu lời được khoảng bảy chục nghìn, chính là phí vận chuyển.

Chiểu hôm ấy, Quốc ghé qua nhà Dũng để trả lại số tiền đã vay hồi sáng.

Dũng là con nhà khá giả, căn nhà hai tầng sơn bóng, phía trước mở quầy bán đồ tạp hóa.

Vừa tới cổng, cậu nghe tiếng gõ bàn phím lạch cạch trên tầng vọng xuống, xen lẫn những âm thanh lạ tai của trò chơi điện tử.

Mẹ của Dũng đang trông tiệm, dáng người phì nhiêu đầy đặn, làm nghề buôn nên ăn diện hơn một chút, vòng tay, khuyên tai đủ cả.

Thấy Quốc tơi, bà liền cười niềm nở:

”Ủa, Quốc đấy hả con?

Lâu rồi không thấy sang chơi với thằng Dũng.

Rồi bà nói vọng lên tầng.

“Dũng ơi, Quốc đến chơi nè.

xuống đi con.

Bà vừa rót nước vừa than thở:

“Từ ngày mua cái máy về, nó mê lắm, cứ suốt ngày gõ gõ, rồi chơi mấy trò gì đó.

Cô cũng lo, sợ nó ham quá bỏ bê học hành.

Con với Dũng thân nhau, sau này kèm cặp nó giúp cô nhé, hai đứa học hành bảo ban nhau, được thế thì cô yên tâm lắm.

Quốc vội đáp lễ:

“Dũng ở trên lớp học rất tốt cô ạ, chơi game chỉ để giải trí thôi chứ không chếnh mảng đâu.

Dũng là người có nguyên tắc mà, chuyện học hành con tin chắc không thành vấn đề.

Lời khen ấy làm mẹ Dũng cười tít mắt, vui ra mặt.

Bà còn mang ra đĩa hoa quả, thêm vài lon nước ngọt, bảo hai đứa ăn TỔi lên học hoặc chơi với nhau.

Một lát sau, Dũng từ trên tầng chạy xuống, mồ hôi lấm tấm, tay vẫn dính bụi phím.

Thấy Quốc, nó reo:

“ Mày tới lúc nào thể?

Lên phòng tao coi máy tính mới nè!

Quốc đưa tiền đã vay, giải thích văn tắt.

Dũng cầm lấy, cười khà khà, vừa nhai miếng hoa quả vừa gõ nhẹ vai Quốc:

“Tao nói vậy chứ tiền trả lúc nào cũng được mà.

Ăn xong, cả hai lên tầng.

Trước mặắt Quốc là cái máy tính cồng kềnh, chiếm nửa cái bàn học.

Màn hình đen trắng nhấp nháy, ổ quạt kêu vù vù.

Dũng hào hứng giới thiệu, nào là trò chơi bắn xe tăng, nào là đua xe, rồi khoe cả tính năng soạn thảo văn bản mới mẻ.

Quốc ngồi xuống bên cạnh, chỉ xem qua chứ không đụng tay.

Cậu thầm nghĩ:

Cái máy này ngoài để tập gõ phím, soạn vài văn bản và chơi game thì chẳng có mấy lợi ích thực tế.

Nếu c thêm internet thì mới khác, sẽ tra cứu được bao nhiêu điều bổ ích.

Dũng thì hăng say chỉ chỏ, mắt sáng như đèn.

Quốc mỉm cười, ngồi xem bạn chơi game một lát rồi đứng dậy:

“Thôi, tao về đã, còn chút việc ở nhà.

Dũng đang mái chơi nên không giữ lại.

Quốc chào mẹ Dũng, ra về.

Vừa về đến nhà, cất đồ xong, cậu liền đi xem mảnh đất bỏ hoang trên sườn núi.

Đám nào nhiều cỏ dại nhất thì chính là của nhà cậu.

Mảnh vườn sườn núi nằm cách nhà chừng vài trăm mét, đường đi ngoằn ngoèo, lởm chởm đá.

Tới nơi, Quốc đứng một hồi lâu quan sát.

Diện tích chỗ này khá rộng, đủ để gieo trồng nhiều loại, nhưng ít đất quá, toàn sỏi vụn lẫn đá lớn nằm rải rác.

Cỏ dại mọc um tùm, rễ bám chẳng chịt vào kẽ đá, nhìn qua đã thấy cảnh mười phần khó nhọc.

Mảnh vườn được bao quanh bằng một hàng rào bằng đá xếp chồng, tuy có chỗ sạt Lở nhưng phần lớn vẫn chắc chắn.

Nếu dựng lại thì cũng tạm coi như đã có ranh giới rõ ràng.

Quốc nhặt từng hòn đá, dựng lại mấy đoạn bị đổ, mồ hôi túa ra ướt lưng áo, nhưng vừa làm vừa nghĩ:

Chỗ này mà trồng rau thì không ổn, đất nông quá, dưới toàn đá.

Nhưng mấy loại củ như gừng, nghệ, giềng hay sả thì lại hợp.

Quan trọng là phải cải tạo cho lớp đất dày thêm, nếu không cây cũng khó mà phát triển.

Thời gian thì eo hẹp, buổi sáng còn đi học, chiều tối mới có thể ghé qua, mỗi ngày chỉ dọn được vài tiếng.

Quốc tự ước tính, chắc cũng phải mất hai tuần mới coi được.

Thực ra chẳng cần chờ làm sạch xong cả vườn mới gieo trồng, chỉ cần khai phá từng góc, lấp thêm ít đất màu là có thể trồng thử gừng, nghệ.

Mấy chỗ khác cứ từ từ mà làm.

Mấy giống cây này cũng không cần bỏ tiền mua.

Hàng xóm quanh vùng, nhà nào chẳng có vài bụi gừng, khóm sả.

Nhà của Quốc cũng có chỉ là thời gian qua không dùng tới khiến chúng ngày một ít đi mà thôi.

Nay có đất rồi, quốc sẽ đem mấy thứ này ra nhân giống.

Khi đang lúi húi dọn dẹp, Quốc chọt phát hiện một mạch nước nhỏ thấm từ lòng núi chảy ra Ban đầu chỉ là một vệt ẩm trên đất, nhưng đào thêm thì thấy rỉ ra từng giọt, tụ thành vũng.

Lượng nước không nhiều, song nếu vét rộng ra thành hố chứa, đủ để tích lại tưới rau tưới củ Nhận ra điều này, Quốc thở phào nhẹ nhõm, coi như cái vườn này vẫn còn có một “nguồn sống” để trông cậy.

Trong lúc vét nước, bất ngờ lại thấy mấy con giun béo trườn ra từ lớp đất ẩm.

Quốc thoáng ngẩn người, rồi nảy ra ý nghĩ

“Cũng phải tranh thủ một chuyến đi câu cá, vừa tiện tay mang tiền trả lại Hào.

Nghĩ vậy, Quốc gom lại đồ đạc, xuống núi.

Cậu định bụng về nhà lấy cần câu, ghé qua ao hay khúc sông gần đó ngồi một lúc.

Vừa thánh thơi lại vừa tranh thủ giải quyết chuyện nợ nần, coi như trong một ngày làm được hai ba việc.

Chiểu muộn, Quốc ngồi bên bờ sông, treo cái cần câu ở đấy, chiếc cần tre run lên vài lần rồi kéo được hai con cá cho bữa tối.

Trời vừa sập tối, sương núi rơi xuống mát lạnh, cậu quyết định về luôn, không tham thêm.

Trên đường ghé qua nhà Hào trả tiền, cậu mới nhận ra chỗ ấy tối mịt, chẳng có ánh đèn nào.

Trong gian nhà tranh cũ kỹ, chỉ le lói ánh đèn dầu vàng vọt, khói bốc cay mắt.

Quốc ngạc nhiên:

“ Sao nhà mày không kéo dây điện?

Thời đại này rồi mà còn dùng đèn dầu thì chịu thật.

Hào cười gượng, rồi giải thích:

“ Tối có làm gì đâu mà cần điện.

Ăncơm xong là đi ngủ.

Có việc thì thắp nến.

Một cây nến dùng khéo cũng cả tuần.

Kéo dây điện xa thế này phải mua bao nhiêu đây, còn dựng cột nữa Chưa kể hàng tháng đóng tiền điện, tốn kém lắm.

Quốc nghe vậy thì lắc đầu:

“ Không lẽ cứ sống vậy mãi?

Sau này mày lấy vợ, con cái học hành thì làm sao?

Điện đâu chỉ để thắp sáng, còn đủ thứ tiện ích khác.

Có điện mới thực sự đổi đời được.

“Nói thì hay lắm, nhưng muốn có điện là có ngay à, đủ thứ phải lo.

Hào thoáng lặng im.

Cậu cũng muốn có điện, nhưng từ nhỏ đã quen với lối sống ấy, mà mẹ cậu lại là người chủ trương tiết kiệm, kiên quyết không kéo dây.

Nói ra cũng vô ích.

Thấy bạn do dự, Quốc đặt tay lên vai, giọng chắc nịch:

“Người lớn không làm thì mình làm.

Mày đừng sợ.

Kéo dây điện không khó, khó nhất chỉ là kiếm tiền thôi.

Hào nhăn mặt:

“Nghe thì hay, nhưng tiền đâu?

Nhà gần nhất cũng cả cây số.

Chỉ tiền dây thôi đã tốn một đống.

Quốc bật cười:

“Tiển thì kiếm.

Tao nghĩ bán cá tuy hơi lâu nhưng kiên trì thì chắc là đủ tiền mua dây điện á.

Người nghèo thì tự đi câu, nhưng người giàu đâu rảnh.

Mình chủ động mang đến tận nơi, chắc chắn sẽ có người mua.

Hơn nữa, đừng chỉ bán cá, p còn có rau thơm, gừng, nghệ, sả.

bán kèm.

Thức ăn giao đến tận cửa, người ta chỉ việc bỏ tiền ra mua, khả năng bán được là cao hơn ngổi chờ ở ngoài chợ.

Ý tưởng nghe lạ lẫm, Hào ngập ngừng:

“Nghe thì cũng được.

nhưng có chắc không thành công?

Quốc vỗ vai bạn, nửa đùa nửa thật:

“Chưa thử sao biết.

Nhưng đây là chuyện nhà mày, không ai ép đâu.

Nếu có chuyện cần giúp thì cứ bảo tao.

Nghe xong, lòng Hào đấy lên một chút hứng khởi.

Cậu gật đầu, coi như đồng ý theo Quốc.

Sau đó Quốc rút trong túi ra ít tiền, trả lại khoản hôm qua vay.

Hai đứa chuyện trò thêm vài câu, rồi Quốc xách cá về.

Tới nhà, thấy cửa vẫn sáng đèn, mẹ Quốc đã về.

Bà ngạc nhiên khi thấy con trai xách hai con cá tươi, hỏi đi đâu mà giờ này mới về.

Ban đầu cứ tưởng Quốc đi học thêm ở nhà bạn, không ngờ lại đi câu cá.

Trong bếp còn treo mấy xâu cá khô mua để dành, nhưng Quốc vẫn thích cá tươi hơn nhiều.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập