Chương 131:

Chương 131:

Sau hai phiên chợ, việc bán hàng của mọi người đã bắt đầu có những tín hiệu tích cực.

Trong trợ ít nhiều đều đã nghe tiếng quán chè quán nước mới mở, đồ ăn thức uống đi kèm với đá lạnh rất phù hợp với thời tiết nắng nóng vào mùa hè.

Vậy nên không có gì bất ngờ khi khách kéo tới quán mỗi phiên lại nhiều hơn.

Về phía người bán hàng, ai nấy đều đã quen tay với công việc.

Hào phụ trách nấu chè, thím làm đậu phụ và tào phớ, còn hai ông cháu Thu Hà thì tập tành bán nước uống, kẹo bánh, hướng dương ngay trước hiên nhà.

Những thứ lặt vặt này, tạp hóa ngoài chợ đều có bán.

Tuy vậy, quán nước có cái lợi riêng của nó đó là, có nơi tụ tập nói chuyện với nhau, hàng hóa bán lẻ của lẻ.

Ví dụ như bánh chocopie, vào cửa hàng phải mua nguyên hộp mấy chục nghìn, còn bán lẻ ngoài quán nước, mỗi cái đắt hon chừng một ngàn nhưng.

vẫn có người sẵn sàng bỏ tiền ra.

Với nhiều người, bỏ ra vài ngàn để ăn cho trẻ con ăn đỡ thèm vẫn dễ chịu hơn là mua cả hộp.

Góp nhặt từng.

đồng lẻ, mỗi ngày quán nước thu được chừng ba mươi đến bảy mươi ngàn.

Không phải số tiền lớn, nhưng xét trên vốn và công sức bỏ ra thì cũng tạm ổn.

Chỉ cần ba bốt phiên chợ là đã thu hồi vốn ban đầu.

Dù vậy, Quốc chưa bao giờ xem đây là nguồn thu chính.

Với cậu, quán nước chỉ giống như, một nơi để kết nối trao đổi thông tin trong thời đại mà phương tiện liên lạc còn hạn chế.

Thu nhập của Quốc vẫn sẽ đến từ việc làm nông.

Mùa này đang thiếu đất trồng.

Quốc quyết định “lọc” khu vườn, chuyển đổi cây trồng.

Cậu tiếp tục với dưa leo trồng vài gốc ở trong vườn.

Loại cây này trồng được gần như quanh năm, nhưng phát triển tốt nhất vẫn là vào mùa mưa.

Phần đất còn lại, cậu tận dụng để trồng các loại rau ngắn ngày như rau muống, cải thìa.

Đặc biệt là mồng tơi loại này dễ trồng, ít tốn công, lại có thể cho mọc lan ra dọc bờ rào, vừa có rau ăn, vừa khiến khoảng sân trước nhà xanh mát, đễ chịu hơn giữa thời tiết oi nóng.

Trong nhà, Quốc vẫn còn khoai tây, đậu tương, cà rốt, hành tỏi từ vụ xuân.

Riêng cà rốt thì coi như ế hẳn.

Biếu không cho vài hộ trong xóm, nhiều người còn ngại lấy, vì không biết mang về nấu gì.

Không phải nhà nào cũng có thịt, có xương để hầm.

Luộc lên chấm muối thì nhạt nhẽo và cũng chẳng hợp khẩu vị.

Người trong xóm còn chê huống chỉ là đem bán ngoài chợ.

Thậm chí là ra tận thị trấn cũng chẳng mấy ai hào hứng bỏ tiền ra mua.

Suy cho cùng ăn được bao nhiêu thì ăn, còn không thì đành bỏ phí mang ra cho trâu, bò, lợn, nhà người ta.

Mấy loại rau củ còn lại thì khá hơn, bán ngoài chợ khá tốt, hoặc có thể giữ ở lại trong nhà để phục phụ nhu cầu sinh hoạt trong gia đình.

Trong xóm, ngoài nhà Quốc thì nhà anh Lâm cũng thu được khá nhiều nông sản sau vụ xuân.

Đầu tiên phải kể đến đậu tương.

Nhà anh trồng xen canh nên năng suất không cao so với Quốc, sau khi thu hoạch và sàng lọc vẫn thu được hơn hai tạ.

Ngoài ra còn có bí ngô.

Anh Lâm trồng bí từ trong vườn ra tận ngoài sân.

Ngọn bí, hoa bí thì nhiều đến mức ăn không xuể.

Phần quả trong vườn, anh để già thêm vài tháng cho to và chắc.

Còn bí ngoài sân thì hái lúc còn non, mang.

về xào ăn hoặc đem ra chợ bán, mỗi phiên cũng được đầy một sọt, thi thoảng kiếm thêm được vài chục ngàn.

Cấy xong vụ lúa, sinh hoạt gia đình tương đối nhàn rỗi, anh Lâm bắt đầu tính chuyện bán đậu tương.

Anh hỏi giá qua mấy người ngoài chợ, được báo là khoảng 35k một cân.

Mức giá này anh thấy cũng ổn, nhưng trước khi quyết định bán, anh vẫn ghé qua nhà Quốc hỏi thêm, xem cậu đã bán đậu chưa, giá cả thế nào.

Quốc nói thật

“Lúc trước thu hoạch ở nông trại, em có bán cho nhà cô Thanh 2 tạ.

Bán cho thím 5 yến để làm đậu phụ.

Hiện giờ trong nhà mình còm 1 tạ rưỡi.

Em dự tính sẽ bán ra khoảng một tạ.

sô còn lại để ở nhà phòng khi cần dùng.

“Lúc trước em bán cho cô Thanh giá bao nhiêu.

“Hồi đó còn hợp tác với nhau nên cô ấy cho giá tốt là 40k.

Nhưng để tìm ai đó mua với giá này thì không có người thứ 2.

Giá 35 cũng chấp nhận được anh ạ.

khách hàng bình thường chỉ lấy vài chục cân là nhiều, chứ ít ai mua cả tạ, trừ khi là thương lái vào gom hàng.

Thương lái thường đứng ngay cổng chợ, chờ người dân từ các ngả đường dắt xe tới.

Họ thu mua ngũ cốc tại chỗ, giá đưa ra thường bằng hoặc thấp hơn trong chợ một giá, tùy theo chất lượng hàng.

Người bán khi ấy có hai lựa chọn:

hoặc dắt xe vào trong chợ, tìm chỗ bày bán đề mong được giá cao hơn;

hoặc chấp nhận bán sớm cho thương lái, lấy tiền trước để tiện mua sắm rồi về cho đỡ mệt.

Cách xem hàng của thương lái cũng rất “có nghề”.

Hàng tốt thì khen vài câu cho phải phép, còn xấu thì chê không tiếc lời.

Thường là chê nhiều hơn khen, khiến người bán sinh tâm lý lo lắng, nghĩ rằng hàng của mình mang vào chợ cũng khó bán, chi bằng chịu thiệt một chút bán luôn cho xong.

Người dân biết vậy nhưng nhiều khi mệt mỏi đường xa, hoặc cần tiền gấp, cũng đành xuôi theo.

Trước đây, thương lái ít xuất hiện ở chợ địa phương.

Cùng lắm là cuối vụ ngô, vụ lúa, hoặc cận Tết, khi người dân có nhu cầu bán nông sản nhiều thì họ mới ghé qua dò xét.

Nhưng vừa qua vụ ngô chưa lâu, mấy phiên chợ gần đây thương lái xuất hiện khá thường xuyên.

Họ mang theo một chiếc xe tải nhỏ, sơn màu đã cũ nhưng vẫn nổi bật giữa hàng dài xe đạp cà tàng dựng sát bờ rào chợ.

Phiên chợ này, nhà anh Lâm cũng đi chợ.

Anh chở theo đúng một tạ đỗ tương, chia làm hai bao, một treo trước khung xe, một buộc phía sau.

Xe nặng, đường lại có dốc, anh một mình dắt xe lên mà mệt bở hơi tai, lưng áo sẵm mồ hôi.

Đến cổng chợ, thấy thương lái đứng sẵn, anh không đi tiếp vào trong mà dừng lại hỏi giá.

Quốc đứng gần đó, nhìn thấy bên thương lái là một gia đình ba người:

vợ chồng và một cậu con trai chừng mười mấy tuổi.

Người vợ ngồi bên chiếc bàn gỗ thấp, tay cầm bút ghi chép sô sách.

Người chồng và đứa con thì trực tiếp kiểm tra hàng, vừa mở bao vừa xem đậu, rồi chuyển sang cân.

Họ không cân nguyên bao tải của anh Lâm mà đổ đậu từ bao nhà anh sang bao của họ.

Vừa làm vừa kiểm tra, hạt nào lép, hạt nào mốc thì không giấu được.

Cách làm ấy cũng có lý do, ngoài việc bao tải của họ mới và đẹp hơn thì có một nguyên nhân khác.

Có không ít người khôn vặt, hay giấu hàng xấu, hàng thối dưới đáy bao, phía trên thì đổ toài hạt to, đẹp để lừa người mua.

Thực ra cũng chẳng trách người dân được.

Bởi chính thương lái khi gom hàng mang sang bên tàu bán, cũng dùng “thủ đoạn” tương tự:

mua hai bao tốt, một bao xấu, trộn đều lại với nhau là thành ba bao hàng trung bình.

Hiếm lắm mới gặp người “ngây thơ” hoặc quá trung thực, chịu đồn toàn hàng tốt vào một bao riêng.

Kiểm tra xong, thấy đỗ tương của nhà anh Lâm hạt đều, khô, sạch từ đầu đến cuối, người chồng gật gù tỏ vẻ hài lòng.

Nghe anh Lâm nói ở nhà còn một tạ nữa, ông ta liền cho giá 36 nghìn một cân, cao hơn mặt bằng họ thường trả.

Thậm chí còn gạ anh về nhà chở thêm chuyến nữa mang ra bán luôn cho tiện.

Anh Lâm cười xòa, lắc đầu.

Anh nói để chợ sau bán tiếp, hôm nay đi đường mệt quá rồi, người không còn sức.

Hai bên thống nhất nhanh gọn.

Cân xong, ghi sổ, người vợ đếm tiển trao tay.

Anh Lâm cầm được đúng ba triệu sáu.

Đây mới chỉ là một nửa số đậu tương anh có, nghĩ tới phiên chợ tới bán nốt chỗ còn lại, trong lòng anh nhẹ hẳn, thấy công sức bỏ ra cả mùa vụ vừa rồi quả thật xứng đáng.

Cầm tiền trong túi, anh không vội về ngay mà dắt xe đi một vòng chợ.

Anh biết mọi người trong xóm thường mang hàng vào trong bán, nên cố ý ghé xem tình hình làm ăn ra sao, tiện thể khoe một chút thành quả.

Phiên này, nhà thím dọn quầy sang địa điểm mới.

Vẫn là bày đậu phụ, bán thêm tào phớ, nhưng chung chỗ với người khác chứ không phải gian cũ.

Người mua phân rõ rạch ròi từng quầy, từng chủ, nên không còn cảnh đưa nhầm tiền như đọt trước.

Mọi thứ trông gọn gàng, trật tự hơn hẳn.

Từ khoảng chín giờ trở đi, chợ bắt đầu đông khách.

Cao điểm là từ mười giờ đến mười một rưỡi.

Khi ấy, nhiều người bán hàng đã bán xong, trong túi có tiền, vừa tranh thủ mua sắm, vừa ghé vào những chỗ râm mát ngồi nghỉ chân.

Thấy góc quán nước tụ tập ngày càng đông người, mấy người bán dạo trong chợ cũng lần lượt ghé qua.

Người thì xách rổ trứng gà, người xách mớ rau xanh mới cắt buổi sớm, có người lại mang theo mấy món lặt vặt như lược nhựa, bàn chải, kem đánh răng, dây buộc tóc.

Họ chọn chỗ hiên mát, đặt cái giỏ xuống cạnh chân, vừa nghỉ cho đỡ mỏi vừa cất giọng rao Có một bà cụ tóc đã bạc gần hết sống ở gần đó, tay xách thêm nải chuối chín vàng ga bán chc mấy người ở quán.

Quốc nhìn thấy liền hỏi mua cả nải.

Bà cụ cười móm mém, đưa tay nhận tiền.

Quốc bẻ chuối ra, chia đều cho mấy người đang ngồi cùng quán.

Ai cũng nhận lấy một quả, vừa ăn vừa nói chuyện, tiếng cười chen lẫn tiếng nhai, râm ran cả một góc chợ.

Khung cảnh ấy nhìn qua chẳng giống buôn bán là bao.

Giống như mỗi người tiện tay mang.

theo chút đồ nhà có, rồi góp tiền mua thêm thứ khác, ngồi lại với nhau cho vui.

Cũng nhờ những người bán rong đi khắp chợ ghé qua như vậy, tin về quán chè, quán nước mới mở ở khu bên kia dần dần lan ra.

Ban đầu, người ta chỉ tò mò ghé thử một lần cho biết.

Sau vài phiên, thành quen, đi chợ là nhớ tới, mệt thì tạt vào ngồi nghỉ, khát thì gọi cốc nước bát chè, ăn thêm bát tào phó cho mát ruột.

Khu chợ vì thế không chỉ còn là nơi mua bán, mà trở thành chỗ gặp gỡ, chuyện trò, nơi ngườ với người dễ dàng ngồi lại cùng nhau.

Quản lý khu chợ, ông Chiến, thấy bên quán nước lúc nào cũng đông người thì cũng tò mò ghé qua.

Ông goi một cốc nước, tiện tay bốc nắm hạt hướng dương, thêm mấy viên kẹo lạc, vừa nhai vừa quan sát xung quanh.

Dĩ nhiên là chẳng ai thu tiền của ông.

chỉ có ông đi thu tiền người khác hoặc là lấy tạm thứ đồ gì đó mà người ta đang bán coi như là “phí tượng trưng”.

Ông Chiến nhìn sang Quốc, trong đầu chọt nhớ tới thỏa thuận lúc trước.

Ông không ngờ việ.

làm ăn của thằng nhỏ lại khá đến vậy.

Người ra vào tấp nập, ngồi chưa kịp ấm chỗ đã có người khác đến thay.

“Chỗ này làm ăn được quá ta.

Quốc cười, tay vẫn thoăn thoắt rót nước.

“Cháu đã dọn cái đống kia sang chỗ khác rồi, bác không phải đến thu tiền cháu đấy chứ?

Ông Chiến cười khẩy một tiếng.

“Gian hàng này bày ở hiên nhà, bác có muốn thu cũng đâu có được.

Quốc nghe vậy liền nói tiếp, giọng nửa đùa nửa thật:

“Vậy nếu cháu mở thêm một sạp ở bên dưới thì sạp đó cũng không tính tiền phải không bác?

Ông Chiến khựng lại một chút.

“Thêm sạp nữa sao.

chuyện này.

Ông ngập ngừng giây lát rồi mới nói tiếp.

“Đương nhiên là bác sẽ giữ lời.

Miệng nói vậy nhưng nét mặt ông không giãn ra nổi, trông cứ như vừa chịu thiệt thòi lớn.

lắm.

Quốc thấy thế liền rót thêm một cốc nước chè, bỏ thêm mấy viên đá lạnh, đẩy về phía ông.

“Cháu nói vui vậy thôi.

Nếu có mở thêm sạp ngoài đó, cháu vẫn đóng tiền như mọi người.

Tránh để người khác nói ra nói vào, bác lại khó xử.

Nghe tới đó, nét mặt ông Chiến mới dịu đi đôi chút.

Ông cầm cốc nước, uống một ngụm đài, thở ra khoan khoái.

“Trà ngon.

mùa hè bán mấy thứ này được đó.

Nói xong, ông lại tiện tay bốc thêm một nắm hướng dương rồi đứng dậy rời đi.

Trong lòng Ông thoáng dâng lên chút cảm giác khó chịu xen lẫn mặc cảm.

Có nằm mơ, ông cũng không.

nghĩ tới khu chợ bên này lại có ngày đông khách như vậy.

Điểu đó đồng nghĩa với việc bao nhiêu suy nghĩ, phán đoán trước đây của ông đều sai.

Khu chợ vốn bị coi là chỗ bỏ đi, giờ lại là nơi có thể kiếm ra tiền.

Chưa đi được bao xa, ông đã bị một bà bán hàng ngoài chợ gọi giật lại.

“Bác Chiến này, khu chợ bên kia có ai mở sạp chưa?

Còn chỗ nào tốt không, để tôi một suất.

Ông Chiến chép miệng.

“Không giấu gì bà, tôi đang tính mở rộng khu chợ.

Nhưng từ sáng tới giờ đã có chục người tìm tôi hỏi đặt chỗ rồi.

Bà kia nghe vậy liền xịu mặt, nói giọng nửa trách nửa đùa:

“Hàng quán bên đó là của ông phải không?

Lúc mới mở tôi đã nghi nghĩ rồi, ai lại chọn cái chỗ ấy.

Hóa ra miếng ngon ông bác giữ cho mình, đi trước chiếm chỗ đẹp.

Ông Chiến chỉ cười gượng.

“Chị nói quá rồi, tôi nào có làm ăn gì đâu.

“Thôi đừng giấu, ”

bà ta xua tay,

“tôi biết cả rồi.

Có dựng lán thì chừa cho tôi một ô nhé.

Bên này đông quá, chen không nổi nữa.

Ông Chiến gật đầu cho qua chuyện.

Nhưng trong đầu đã bắt đầu tính toán:

nếu bên đó thật sự mở sạp hàng loạt, thì phải dựng lán tạm che mưa che nắng, chia ô, phân chỗ cho đàng hoàng.

Khu chợ bên kia, xem ra lại phải bận rộn một phen.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập