Chương 132:
Từ khi quán nước bên khu chợ mới đồng khách, người ngoài nhìn vào liền thấy TÕ một cơ hộ đang mở ra.
Chỉ cần vài phiên nữa thôi, chắc chắn sẽ có thêm nhiều sạp hàng mọc lên ở khu vực này.
Khi đó, cả người bán lẫn người mua đều sẽ dần dịch chuyển sang bên mới.
Với người làm ăn, đây vừa là cơ hội kiếm thêm, vừa là thử thách không nhỏ.
Quốc hiểu rất rõ điều ấy.
Nếu không có sự chuẩn bị từ trước, thì việc người đông lên quá nhanh sẽ dễ khiến mọi người bị ngợp.
Bán một hai hôm thì chẳng sao, nhưng muốn bám trụ lâu dài, bán đều qua từng phiên chợ, thì phải có lộ trình rõ ràng.
Từ cách sắp xếp người, chia việc, cho tới chuyện giữ khách, tất cả đều không thể làm tùy hứng.
Về phía bán hàng, Quốc lại khá yên tâm.
Người thì không thiếu.
Có đông người đứng quầy, việc được san sẻ, nhiều lúc còn nhàn rỗi.
Phụ nữ với nhau, vừa làm vừa nói chuyện râm ran, hỏi han khách, nhó mặt nhớ tên, khả năng giữ khách tốt hơn hẳn đàn ông con trai.
Chỉ cần khách ngồi xuống là có người bắt chuyện, hỏi thăm, thế là tự nhiên thấy quen, lần sau lại tìm đến.
Thu Hà đã quen với việc nhà mình lúc nào cũng có người ra vào.
Tuy vậy, cô vẫn chủ yếu ở trong nhà, góp sức bằng việc rửa cốc chén, dọn dẹp bàn ghế.
Cái Mây khi rảnh tay thì tranh thủ vào nhà dạy Thu Hà mấy việc riêng của con gái.
Nó chỉ cho cách gội đầu, chải đầu cho đúng.
Tóc con gái dài, không thể gội qua loa.
Phải có một quãng ủ, không chỉ dùng dầu gội mua sẵn mà nên nấu thêm lá cây, thêm chút thảo dược.
Gộ như vậy tóc mới, mềm, không rối tung như tổ quạ.
Rồi đến những chuyện tế nhị hơn.
Mây nói thẳng, ở tuổi dậy thì, con gái có nhiều thay đổi vé mặt sinh học, có những thứ nhỏ nhắn bên trong phải biết tự trang bị để bảo vệ.
Không ai dạy thì sau này dễ thiệt thân.
Đây đều là những thứ mẹ của Mây nói với cô, giờ cô nói lại với Thu Hà,
Nhờ tiếp xúc với Mây, được chỉ bảo cặn kẽ, Thu Hà dần học được cách tự chăm chút cơ thể, bảo vệ mình nơi đông người.
Cô không còn cúi đầu, khép nép, giấu giếm như trước.
Dáng đi đứng tự tin hơn, Khi có người lạ hỏi chuyện, cô biết cách đáp lại chứ không im lặng rồi lủi đi Ở nhà, Thu Hà còn học nấu cơm, phụ ông làm việc nhà.
Những việc tưởng chừng nhỏ nhặt, nhưng mỗi ngày một chút, cô dần thấy mình không còn là đứa chỉ biết đứng nép sau lưng người khác nữa.
Từ phiên chợ thứ năm, có thêm cái Nguyệt ra chọ.
Nó vừa thi lên cấp 3 xong, định bụng ra Phụ bán chè.
Đến nơi mới biết ông chủ là anh Hào chứ không phải Quốc, nên Nguyệt có hơi hụt hằng, bèn chuyển sang giúp mẹ bán tào phó.
Con bé có ngoại hình xinh xắn, lại nhanh miệng, nói năng duyên dáng, đứng quầy rất hút khách.
Không tính Quốc, riêng ngoài chợ đã có bảy người đứng bán.
Nhân lực dư dả, bán hàng khá thoải mái, chỉ lo không có khách chứ chẳng lo thiếu người.
Vì vậy, Quốc dần không ra chợ nữa.
Có đi cũng thừa, đứng đó chỉ thêm chật chỗ.
Chuyện buôn bán bước đầu coi như ổn định, mỗi phiên chợ mọi người đểu thu được một thành quả nho nhỏ, đủ có động lực duy trì Số tiền kiếm được hiện tại phần lớn chỉ là tiền quay vòng trong làng, trong chọ.
Từ nhà này qua nhà khác, giống như nước trong ao, múc bên này thì bên kia cạn.
Duy trì thì không vấn đề, nhưng muốn phát triển nâng cao chất lượng cuộc sống thì phải tìm cách dẫn thêm nguồn nước từ bên ngoài chảy vào.
Nghĩ đi nghĩ lại, Quốc vẫn thấy con đường khả dĩ nhất là phải tìm đầu ra bên Trung Quốc, thông qua các thương lái.
Cô Thanh đã chuyển hẳn sang lĩnh vực khác, Quốc không định tìm tới làm phiền.
Cậu cần nhiều mối quan hệ hơn, nhiều đường xoay xở hơn, tránh dồn hết hi vọng vào một chỗ rồi kh đối tác dừng đột ngột thì bản thân rơi vào thế bị động.
Vốn ngoại ngữ của Quốc đủ để tự liên hệ, tự nói chuyện với phía bên kia biên giới.
Thế nhưng rào cản lớn nhất lúc này lại nằm ở tuổi tác.
Cậu chưa đủ tuổi làm giấy tờ, chưa có chứng minh nhân dân, việc tự do qua lại cửa khẩu là điều không thể.
Muốn đi đường này, trước mắt chỉ còn cách tìm một người trung gian, ít nhất là cho tới khi cậu đủ tuổi làm đầy đủ giấy tờ.
Đúng lúc anh Lâm chuẩn bị mang nốt tạ đậu tương thứ hai ra chợ bán, Quốc liền đi theo, tiện thể mang phần đậu của mình ra bán chung.
Hai anh em dắt xe từ sớm, bánh xe nặng trĩ mỗi vòng quay đều chậm lại vì bao tải đậu phía sau.
Vừa tới đầu chợ, họ đã thấy gia đình thương lái quen đứng sẵn ở chỗ cũ.
Vẫn là hai vợ chồng và cậu con trai bữa nọ.
Họ đứng ngay lối vào, mắt luôn dõi theo những người dắt xe đạp chỏ bao tải, miệng gạ hỏi không ngừng.
Khi nhìn thấy anh Lâm từ xa, nét mặt cả hai vợ chồng lập tức sáng lên, như thể nhìn thấy con dê béo.
“Cuối cùng cậu cũng tới rồi, ”
người đàn ông cười nói, bước nhanh lại.
“Hôm nay vẫn bán đậu tương như lần trước chứ?
Anh Lâm gật gù, tay giữ chắc ghi-đông.
“Vẫn vậy mà.
Hôm nay còn có một đứa em đi cùng, hàng cậu ta tốt lắm.
Nghe vậy, người vợ liền hối thúc chồng và con trai đem đậu tương lên cân.
Một tạ đậu không phải nhẹ, nhất cả bao lên là chuyện không thể.
Người chồng thân hình hơi gầy, nên chủ yếu đứng phụ.
Cậu con trai thì to xác, khỏe hơn, hai bốcon cùng nhau xúc bót đậu ra, đổ vào bac của nhà mình rồi đem cân theo từng đọt.
Mỗi lần xúc, từng hạt đậu vàng óng lại chảy ra khỏ;
miệng bao, nghe lạo xạo, trông rất đã mắt.
Họ vừa làm vừa kiểm tra.
Đậu khô, hạt to đều, cầm lên không dính tay, bóp nhẹ cũng không bở.
Loại đậu như thếnày không phải lúc nào cũng gặp.
Thường thì người ta giữ đậu lại tron, nhà để ăn dần, khi nào không dùng hết mới đem bán.
Đến lúc ấy, đậu đã cũ, dễ bị mối mọt, hạt xấu đi nhiều.
Trớ trêu thay, đó lại là lúc đậu có giá nhất.
Còn đầu mùa, đậu mới, đẹp, nhưng số lượng quá nhiều, khắp nơi đều có, thành ra giá buộc phải hạ xuống.
Gia đình thương lái hiểu rõ dù đậu của hai anh em đẹp đến đâu, họ cũng không thể trả quá cao.
Mức 36 nghìn một cân đã là giá tốt, vừa đủ ưu đãi để giữ thiện cảm, mong những phiên sau còn được mua tiếp hàng chất lượng như thế này.
Người vợ ghi sổ, người chồng đếm tiền, cậu con trai buộc chặt miệng bao.
Mọi việc diễn ra nhanh gọn, quen tay.
Quốc vui vẻ chấp nhận mức giá mà họ đưa ra.
Trong lúc người vợ ghi sổ, Quốc tranh thủ hỏi:
“Nhà mình gom nhiều ngũ cốc như vậy là bán cho bên trong nước hay bán sang bên Trung Quốc ạ?
Người đàn ông ngẩng lên, đáp ngay:
“Gom thế này thì dĩ nhiên là bán sang bên Tàu rồi.
Quốc gật đầu, hỏi tiếp:
“Mọi người có biết cô Thanh ở An Bình không ạ?
Nhà cô ấy trước hay thu mua nông sản.
Người phụ nữ đang ghi sổ nghe vậy liền gật đầu.
“Dũng Thanh ấy hả?
Sao lại không biết.
Trước đây từng làm ăn với nhau rồi.
Nhưng giờ họ chuyển sang làm cò đất cả rồi.
Cháu cũng biết nhà đó à?
“Năm ngoái cháu có trồng bắp cải, bán cho cô ấy một vụ.
“Vậy à?
Người phụ nữ cười.
“Thế nhà cháu còn đậu tương không?
Có thì cứ mang ra đây bán cho nhà cô nhé, cô trả giá cao hơn trong chợ.
Quốc cũng cười theo.
“Dạ hết rồi ạ, chỉ còn vài cân để làm đậu phụ thôi.
À, thế cô chú với anh đây có thu mua rau củ để bán sang Trung Quốc không ạ?
Người phụ nữ thở ra một tiếng, lắc đầu.
“Haiz.
nhà cô với mấy thương lái khác chỉ làm ăn nhỏ thôi.
Trước kia thì gom hàng rồi để bà Thanh lo đầu ra.
Chứ một mình đứng ra thu mua, lỡ có sự cố thì lỗ cả năm.
Rau củ lại không giống lương thực, để lâu là hỏng, rủi ro cao hơn nhiều.
Người chồng đứng bên cạnh cũng xen vào, giọng trầm xuống:
“Làm ăn với bên Trung Quốc dễ đi lắm.
Hẹn người ta hôm nay, họ trễ cả tuần là hàng thối hết.
Tiền không thu được, còn b:
ị bắt đền hợp đồng.
Có nhà vì chuyện này mà táng gia bại sản.
Thôi thì mình vốn ít, làm nhỏ nhưng chắc ăn còn hơn.
Nghe vậy, người vợ quay sang nhìn Quốc, hỏi:
“Mà cháu định trồng bắp cải để bán à?
Quốc gật đầu, thành thật:
“Dạ đúng.
rồi.
Nhưng nghe cô chú nói vậy, xem ra lại gặp khó.
Người phụ nữ suy nghĩ một chút r Ồi nói thêm:
“Thực ra cũng có người thu mua rau củ để bán sang bên đó, nhưng không phải ở huyện này.
Ở bên An Khánh cơ.
Trước họ làm cho bà Thanh, giờ phải tách ra làm một mình.
Nếu không ngại đường xa, cháu thử sang đó liên hệ xem.
Quốc hơi ngạc nhiên.
“An Khánh ạ?
“Ừ”
Người phụ nữ gật đầu.
“Trước đi lại khó, nhưng giờ có đường mới chạy qua huyện đó, ra biên giới nhanh lắm.
Nơi nào có đường lớn đi qua thì kiểu gì cũng giàu.
Nếu cháu sang đó, cô cho địa chỉ.
“Thế thì tốt quá ạ.
Người phụ nữ liền lấy mảnh giấy, cẩn thận viết mấy dòng rồi đưa cho Quốc.
“Tuy chưa từng gặp nhau nhiều, nhưng xem ra mọi người cũng cùng cảnh làm ăn.
Sau này mà có ngũ cốc, lương thực cần bán, cứ để cho cô nha.
Quốc cẩn thận nhận mảnh giấy, gập lại bỏ vào túi áo, rồi gật đầu cảm on gia đình thương lái.
Sau đó cùng anh Lâm dắt xe rời khỏi đầu chợ, men theo lối quen dẫn vào bên trong.
Đường.
chợ đã đông hơn, người ra kẻ vào tấp nập, tiếng rao hàng, tiếng nói cười vang lên rộn ràng.
Đi được một đoạn, anh Lâm quay sang hỏi, giọng nửa dò xét nửa thật lòng:
“Quốc này, em định trồng bắp cải giống năm ngoái tiếp à?
Nếu em làm thật thì anh cũng làm theo.
Quốc chưa trả lời ngay.
Anh Lâm tiếp lời, như tự nói với mình:
“Sau vụ đỗ tương này, anh kiếm được bảy triệu hai.
Tính ra trồng trọt vẫn có thể ra tiền.
Cố làm thêm một vụ nữa, xong vụ rau mùa đông thì vợ anh sinh, lúc đó cần nhiều tiền lắm.
Chc nên dù em có làm hay không, chắc anh vẫn phải làm.
Anh Lâm nói vậy giống như thúc đẩy Quốc làm cùng vụ bắp cải.
Nhưng Quốc thấy khá lo lắng, khi chưa nắm chắc đầu ra mà đã đầu tư ngay thì đúng là một canh bạc.
Không chỉ là tiền giống, mà còn là công sức cả mấy tháng trời.
Hai nhà cùng trồng rau, nếu cuối cùng đều không bán được sang bên kia biên giới, thì hàng chỉ có thể dồn về nội địa.
Khi ấy, thay vì hỗ trợ nhau, rất dễ rơi vào cảnh cạnh tranh, ép giá lẫn nhau, dễ dẫn đến mất hòa khí.
Quốc chậm rãi nói:
“Em tính sang An Khánh tìm gặp người ta trước xem thế nào.
Nếu họ nhận mua thì mình mới trồng nhiều.
Mà nói thật, em chưa sang huyện đó bao giờ.
Anh Lâm có biết đường không?
Anh Lâm lắc đầu, cười gượng.
“Anh cũng thế.
Nghe tên thì biết, chứ đi thì chưa đi bao giò.
Vào tới chợ, Quốc ghé quán chè hỏi thăm xem có ai biết đường đi sang huyện kế hay không.
Ông của Thu Hà bảo vẫn nhó đường mòn cũ ngày xưa, tuy vòng vèo nhưng có thể đi được.
Còn Hào từng có thời gian làm phụ xe, biết tuyến đường mới chạy qua An Khánh.
Nên tự tir đáp.
“Thực ra, đi An Khánh không quá khó.
Con đường mới nối từ thành phố Ta biên giới chạy thẳng qua huyện đó.
Chỉ cần đi ngược từ An Bình bám theo đường mới là tới, không lo lạc.
mẹ Quốc thấy cậu bàn bạc chuyện đi lại thì hỏi:
“Đao tự nhiên lại định sang An Khánh?
Quốc đáp gọn gàng:
“Con sang huyện bên tìm người mua bắp cải.
Chưa tới mùa đông, nhưng đi tìm hiểu trước, kiếm đầu ra cho chắc.
Thím ngồi gần đó nghe vậy liền tò mò chen vào:
“Vậy là mùa tới nhà Quốc lại trồng bắp cải thật à?
Năm ngoái kiếm được kha khá phải không?
Có khi năm nay thím cũng trồng.
Quốc cười, lắc đầu:
“Phải xem tình hình thế nào đã thím ạ.
trồng nhiều mà không bán được thì cũng uống công “Uổng thế nào được, người không ăn được thì cho heo, cho trâu bò.
Đang nói chuyện thì Hào chủ động lên tiếng:
“Để Tao dẫn đường cho.
Hồi làm phụ xe cho nhà cô Thanh, có sang An Khánh vài lần.
Biết đâu chỗ mà mọi người đang tìm, tao lại từng đặt chân tới rồi ấy chứ.
Sau phiên chợ, ba anh em dắt xe lên đường qua An Bình, họ men theo hướng ngược lại, nhật vào con đường mới mở chạy.
thẳng tắp về phía thành phố.
Càng đi xa khu dân cư, nhà cửa thưa dần rồi mất hẳn.
Trước mắt là một quãng đường nhựa rộng lớn, mặt đường phẳng l, kéo dài hút tầm mắt.
Có đoạn đường mới mở, người ta phá núi mà đâm thẳng qua, hai bên II kè đá xếp cao để chống s-ạt Lở.
Ba chiếc xe đạp lọc cọc đi trên con đường rộng quá khổ so với người đi.
Dưới nắng chiều, mặt nhựa hắt lên hơi nóng, nhưng đường tốt nên đạp khá nhẹ.
Cảm giác khác hắn những lối mòn quanh co.
Khi đặt chân vào địa phận huyện An Khánh, cả ba vừa đi vừa hỏi thăm người ven đường xem đang thuộc xã nào.
Quốc đối chiếu với những gì mình đã hỏi được trước đó, xác định vị trí cần ìm nằm ngay trên trục đường lớn, không phải rẽ ngang rẽ dọc.
Nghĩ vậy cũng hợp lý.
Người làm ăn buôn bán không ai lại chọn chỗ khuất nẻo.
Muốn gom hàng nhanh, vận chuyển thuận tiện, thì nhất định phải bám mặt đường.
Nhà có xa ruộng thì cũng thuê hoặc dựng điểm tập kết ngay sát đường lớn.
Bởi vậy, chỉ cần đạp xe dọc theo tuyến này, kiểu gì cũng sẽ tới noi.
– Gần hai tiếng trôi qua, mồ hôi ướt lưng áo, ba người đã đi tới nơi được ghi trên mảnh giấy.
Đến khi Hào bất chợt giảm tốc độ, chỉ tay về phía trước, giọng chắc nịch:
“Lúc trước tao có tới đây rồi, căn nhà phía trước.
Quả thật, Hào đã từng tới đây một lần.
Cậu ta chỉ tay về nhà mình từng bước vào.
Đó là một ngôi nhà hai tầng, có lan can, trước sân bày mấy chậu cây cảnh.
Tường nhà được sơn sửa gọt gàng, nhìn là biết gia đình có điều kiện hơn hẳn những hộ xung quanh.
So với lần Hào tới trước, năm nay nơi này đã thay đổi khá nhiều.
Phía trước nhà được đổ thêm một khoảng sân bê tông rộng, đủ chỗ cho xe tải nhỏ đỗ.
Bên trên có mái che bằng tôn, tường rào xây cao, cổng sắt chắc chắn.
Chung quanh lác đác vài ngôi nhà dân, phía sau kéo dài là mấy thửa ruộng lúa xanh rì.
“Đúng là chỗ này rồi,
Hào nói chắc nịch.
“Hồi trước tao có đến đây thu bắp cải.
Nhưng lúc đó không biết tên chủ nhà.
Hóa ra là Tư Thành.
Quốc quay sang hỏi:
“Ông bác ấy là người thế nào?
Hào nhún vai:
“Không rõ.
Tao có nói chuyện đâu.
Chỉ nhớ trong nhà có con chó to lắm, cao gần bằng đứa trẻ.
Ông ấy có hẳn một mảnh đổi chuyên trồng rau, kiểu trang trại như nhà bà Thanh ấy.
Nghe tới đó, Quốc khẽ nhíu mày.
Cậu cùng Hào và anh Lâm dắt xe tiến lại gần cổng.
Quả nhiên, vừa tới nơi, từ trong sân đã vang lên tiếng chó sủa dữ dội.
Một con chó to tướng, dáng giống becgie lai qua nhiều đời, bị cột vào cột bê tông.
Nó đứng chồm lên, mắt trọn tròn, sủa liên hồi, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến k:
ẻ trộm phải chùn bước.
Tiếng chó làm trong nhà có động.
Một đứa nhỏ chừng đang học cấp hai chạy ra, đứng sau cánh cửa, nhìn ba người dò nói vọng rai:
“Mấy anh tìm ai đấy?
Quốc bước lên trước, giọng hòa nhã:
“Bố có nhà không em?
“Bố đi làm rồi, không có ở nhà đâu.
Ba người nhìn nhau, trong lòng đều có chút hụt hằng.
Đạp xe suốt hai tiếng đồng hồ mới sang được An Khánh, vậy mà chủ nhà lại đi vắng, quả thực không cam lòng chút nào.
Đứng ngay trước cổng thì con chó becgie cứ gầm gừ sủa mãi, tiếng vang dội cả một góc sân, khiến ai nấy đều không dám tiến thêm.
Cuối cùng, cả ba đành đắt xe lùi ra xa cánh cổng.
Dù khuất tầm nhìn nhưng bên trong vẫn phát ra những âm thanh gầm gừ.
Đang lúc do dự không biết nên chờ hay quay về, thì từ trong nhà lại có người bước ra.
Đó là một bà lão tóc bạc, dáng người nhỏ thó, tay chống nhẹ vào cánh cửa.
Thấy có người đứng ngoài, bà nheo mắt nhìn, nghe nói đến việc tìm “con trai” mình thì liền cất tiếng hỏi, giọng c‹ phần quan tâm.
“Mấy đứa, tìm ai đấy?
Quốc vội bước lên một bước, vịn tay vào cánh cổng rồi đáp:
“Cháu chào bà.
Cháu đến tìm bác Tư Thành ạ.
Không biết bác có ở nhà không bà?
Bà cụ đứng trong sân, nói vọng ra:
“Tư Thành đi vắng rồi.
Có chuyện gì quan trọng không, để bà nhắn lại cho.
“Dạ, bọn cháu ở huyện kế bên sang tìm bác để hỏi chút việc thôi ạ.
Không biết bác ấy khi nàc về nhà hả bà?
Bà cụ suy nghĩ một chút rồi đáp:
“À.
vợ chồng nó đi làm đồng.
Chắc chiều tối mới về.
Nếu việc gấp, để bà bảo cháu nó ra goi”
Quốc vội xua tay:
“Dạ không cần phiền vậy đâu bà.
Ruộng nhà mình có ở gần đây không ạ?
Nếu được, bọn cháu qua đó nói chuyện với bác một chút thôi.
Bà cụ nghe vậy liền đưa tay chỉ về phía cánh đồng phía sau nhà, vừa chỉ vừa nói đường đi.
Hào đứng bên cạnh chăm chú lắng nghe, trong lòng càng nghe càng thấy quen.
Khi bà nhắc tới khu ruộng trồng bắp cải, Hào lập tức hiểu ra.
“chỗ kia tao biết đường đi rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập