Chương 134: Cùng Mẹ Sang Biên Giới.

Chương 134:

Cùng Mẹ Sang Biên Giới.

Dọc đường về, ba chiếc xe đạp lăn đều trên con đốc núi, gió chiểu thổi mát rượi.

Hào đi phía trước, còn Quốc và anh Lâm đạp chậm lại phía sau, vừa đi vừa nói chuyện về chuyến đi vừa rồi.

Chuyến đi này rõ ràng không thu được kết quả như họ kỳ vọng ban đầu.

Vợ chồng Tư Thành tuy làm ăn đàng hoàng, nhưng lực chưa đủ để gom hàng lớn.

Không có gì đảm bảo nếu họ trồng bắp cải thì đầu ra sẽ thông suốt.

Anh Lâm tỏ ra rất lạc quan.

“Nhưng phiên này kiểu gì anh cũng trồng bắp cải.

Người ta đến mua thì tốt, còn không thì mình để ăn rồi bán loanh quanh ngoài chợ.

Quốc suy nghĩ một chút rồi nói chậm rãi:

“Nếu vậy thì anh chỉ nên trồng một đám thôi.

Trồng nhiều thì mình phải lo trước đầu ra, không khéo rủi ro lãng phí công sức.

Anh Lâm gật gù, rồi hỏi lại:

“Thế nhà Quốc thì sao?

Vụ này có trồng không?

Quốc đáp

“Sắp tới ba em về nhà, kiểu gì cũng phải nghĩ việc làm.

Chắc là vẫn trồng bắp cải nữa.

Biết là hơi sóm, nhưng em nghĩ phải tìm trước chỗ tiêu thụ.

Có khi phải sang bên Trung Quốc, tự mình kết nối vẫn chắc ăn hơn là dựa hoàn toàn vào phía chú Tư Thành.

Anh Lâm nghe vậy thì giật mình, quay hẳn đầu sang:

“Sang Trung Quốc sao?

“Vâng, Nhưng em chưa có giấy tờ.

Khó nhất là khâu làm thủ tục qua cửa khẩu.

Quốc và Hào không phải chưa từng đặt chân sang bên kia biên giới.

Lần đó hai đứa đi theo cô Thanh, nhờ mối quan hệ “đặc biệt” với người ở trạm, mà mọi thủ tục đều được linh động cho qua.

Còn nếu làm đúng đường chính, đúng thủ tục thì vẫn phải theo quy trình, không phải cứ muốn là đi được.

Lần này khác.

Quốc không thể tự mình sang bên đó.

Theo quy định, cậu chưa đủ tuổi, muốn qua cửa khẩu thì phải đi cùng phụ huynh.

Nếu đi với người ngoài, lại phải có thêm giấy ủy quyền của gia đình.

Nghĩ tới nghĩ lui, Quốc có nhắc chuyện này với anh Lâm.

“Anh có muốn sang bên Tàu xem thử tình hình buôn bán bên đó không?

Anh Lâm giật mình, lắc đầu ngay.

“Bây giờ luôn à?

Sóm quá không?

Với lại sang bên ấy nhỡ có chuyện gì phát sinh, bị giữ lại không về được thì sao?

Một hai tháng thì còn đỡ, chứ lỡ vài tháng thì ở nhà loạn hết cả lên.

Anh nói không phải không có lý.

Đi đường chính qua cửa khẩu tuy an toàn hơn rất nhiều so với việc đi chui theo tiểu ngạch, nhưng rủi ro thì vẫn là rủi ro.

Chỉ cần phát sinh một chuyện ngoài dự tính, người ở nhà sẽ là người khổ trước tiên.

Anh Lâm còn vợ sắp sinh, chuyện trong nhà không thể bỏ bê.

Thấy anh chưa sẵn sàng, Quốc cũng không cố thuyết phục thêm.

Với Quốc, thời điểm này lại là lúc thích hợp nhất để đi.

Sắp tới bước vào năm học mới, thời gian của cậu sẽ bị bó chặt trong trường lớp.

Không còn thoải mái như năm ngoái, nghỉ học vài hôm cũng không ai để ý.

Nếu muốn đi, chỉ có thể tranh thủ lúc này.

Về đến nhà, Quốc nói lại chuyện sang bên kia biên giới với mẹ.

Cậu muốn mẹ làm người giám hộ, hai mẹ con cùng đi qua cửa khẩu cho hợp lệ.

Mẹ Quốc nghe xong thì chậm rãi đặt bát xuống, nét mặt hiện rõ sự dè đặt.

“Chuyện sang biên giới là chuyện lớn.

Bên đó đâu phải đất của mình, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao.

Mẹ nghe người ta nói có người sang bên đó bị giữ lại mấy tháng, có khi cả năm mới được thả.

Bà ngừng một chút rồi nói tiếp:

“Với lại giờ cũng chưa phải lúc gấp gáp.

Lúa chưa gặt, rau chưa trồng.

Sang Tàu bây giờ có phải vội vàng quá không?

Mẹ thấy cứ đợi ba con về tổi tính.

Quốc hiểu nỗi lo của mẹ.

Người lón trong xóm ai cũng có phần ác cảm với bên kia biên giới.

Thêm những câu chuyện truyền miệng về người b:

ị bắt, bị giữ lại càng khiến chuyện sang Tàu trở nên đáng sợ hơn trong mắt họ.

Cậu kiên nhẫn giải thích:

“Mình đi qua cửa khẩu đàng hoàng, có giấy tờ hợp pháp, không b-uôn l-ậu, không gây rối th không sao đầu mẹ.

Mùa này cũng đang nhàn, coi như hai mẹ con đi chơi, sang xem nước ngoài thế nào.

Chứ tới lúc con đi học lại rồi thì đâu còn thời gian nữa.

Mẹ Quốc không nói ngay.

Bà lo, nhưng từ trước tới giờ chưa từng cấm đoán con trai làm việc gà.

Bà nghĩ rằng nếu mình không đồng ý, Quốc rất có thể sẽ tìm cách đi theo đường tiểu ngạch cùng người khác.

Nghĩ tới đó, bà lại càng không yên tâm.

mẹ chậm rãi hỏi

“Nhưng mà.

Sang bên đấy có phải chuẩn bị giấy tờ gì phức tạp không con?

“Nếu con đi một mình thì chỉ cần chứng minh thư.

Nhưng vì con chưa có, nên phải mang theo sổ hộ khẩu với giấy khai sinh.

Người ta sẽ biết là mẹ đưa con sang bên đó, đi chơi mua sắm.

Mẹ gật đầu không quên đặn dò.

“Sang bên đấy lạ nước lạ cái, đừng có chạy lung tung đấy.

Quốc cười nhẹ.

“Mẹ yên tâm, đi cùng con thì không bị lạc đâu.

Sau bữa tối, mẹ Quốc lục lợi trong chiếc tủ gỗ kê sát vách nhà.

Bên trong là mấy loại giấy tờ mà Quốc đã dặn.

Mẹ không có túi xách, đành gấp gọn tất cả rồi cho vào chiếc cặp sách cũ mà Quốc vẫn thường mang đi học.

Chuẩn bị xong xuôi, hai mẹ con bàn nhau sáng hôm sau dậy sớm, ăn qua loa rồi đi luôn, kẻo trễ giờ làm thủ tục.

Trời còn mờ sáng, sương chưa tan hết, hai mẹ con đã lên đường.

Mẹ Quốc đi thị trấn thì quen, nhưng An Bình thì ít khi lui tới.

Khu vực biên giới bây giờ khác xa trước kia, nhà cửa mọc san sát, công trình thi công ngổn ngang.

Cần cẩu vươn cao, tiếng máy đào đất nện xuống từng hồi khô khốc.

Xe tải chở vật liệu nối đuôi nhau chạy qua, bánh xe cuốn theo bụi đất bay mù mịt.

Mùa hè, người ta tranh thủ làm từ sớm cho mát, chứ để tới trưa thì nắng gắt vừa hao sức vừa dễ mất nước.

Hai mẹ con đạp xe theo dòng người thưa thớt, đi thẳng tới cửa khẩu.

Bên trong khu làm thủ tục quá cảnh sang Trung Quốc, mọi thứ khá gọn gàng.

Giấy thông hành loại đi mua sắm đi về trong ngày.

Trước khi quá cảnh, cả người lẫn đồ đạc đều được kiểm tra qua một lượt.

Lượng người qua lại không đông, nên thủ tục diễn ra nhanh chóng.

Chừng ba mươi phút sau, cán bộ cửa khẩu đưa lại cho họ tờ giấy mỏng, coi như “tấm vé thông hành” để sang bên kia.

Trong lúc ngồi chờ lấy giấy, một người đàn bà ăn mặc kín đáo tiến lại gần hai mẹ con.

Bà ta đảo mắt quan sát xung quanh rồi hạ giọng hỏi:

“Hai người sang bên tàu à?

Có muốn đổi tiền không?

Mẹ Quốc quay sang nhìn con trai, rõ ràng bà chưa nghĩ tới chuyện tiền bạc.

Đi sang nước khác, phải dùng tiền của người ta.

Mấy chuyện này bà không có nắm rõ.

Quốc chủ động lên tiếng, giọng bình thản:

“Hiện giờ giá quy đổi như thế nào vậy cô?

Người đàn bà đáp ngay.

“Hai ngàn.

Quốc ngẩng lên, nhìn bà ta từ đầu đến chân một lượt, ánh mắt không che giấu sự cân nhắc.

Rồi cậu mỉm cười nhẹ.

Người phụ nữ bỗng thấy chột dạ, cảm giác bị một đứa đáng tuổi con cháu soi xét, đánh giá không dễ chịu chút nào.

Bà ta vội vàng nói thêm, như để thuyết phục:

“Đằng nào sang bên đấy cũng phải đổi mà, đổi bên mình không tốt hơn sao?

Chỗ khác chỉ lấy có một ngàn tám thôi đó.

Chỗ người mình, cô lấy hai ngàn là tốt rồi.

Quốc gật gù, tỏ vẻ đã suy nghĩ xong.

“Được.

vậy đổi cho cháu 500 tệ.

Nghe vậy, người đàn bà lập tức tươi cười, ngồi xuống bên cạnh Quốc.

Bà ta cố ý hé chiếc túi xách ra, để lộ mấy xấp tiền dày cộp, lẫn lộn cả tiền Trung Quốc lẫn tiền Việt.

Vừa rút tiền ra đếm, bà ta vừa bắt chuyện:

“Cô với cháu sang bên đó đi chơi hay có công chuyện gì vậy?

Nếu đi chơi thì cô đối cho ít tên l, ta dì tim”

Thấy bà ta rút ra mấy tờ 1 tệ, 5 tệ, Quốc liền xua tay:

“Sang có việc cô ạ.

Cô đổi cho cháu 3 tờ 100 tệ, 2 tờ 50 tệ, với 5 tờ 20 tệ.

Người phụ nữ khẽ nhíu mày, rồi thò tay vào túi lấy ra mấy xấp tiền khác.

Bà ta không lấy nguyên cả cọc, mà mỗi mệnh giá chỉ rút ra vài tờ.

Làm như vậy vừa dễ đếm, vừa đỡ tốn thời gian kiểm tra thật giả.

Với số tiền chỉ 500 tệ, lại do Quốc chủ động chọn mệnh giá, khả năng bị giở trò là rất thấp.

Trên tay Quốc lúc này có đúng mười tờ tiền, cậu cầm lên lật qua lật lại từng tờ, sờ mép, nhìn hình in, cảm giác không có gì bất thường.

Người phụ nữ cười nhạt, buông một câu nửa đùa nửa thật:

“Nhỏ này, sợ cô đổi cho mày tiền giả hay sao?

Có năm trăm tệ thôi mà.

Quốc vẫn giữ giọng điềm nhiên:

“Cẩn thận không thừa cô ạ.

Nói xong, cậu mở cặp sách, lấy ra một triệu đồng đưa cho bà ta.

Nhận tiển xong, người phụ nữ nhanh tay nhét vào túi, đứng dậy phủi phủi quần áo rồi lập tức quay đi, ánh mắt đã bắt đầu tìm người khác để gạ đổi tiền.

Mẹ Quốc nhìn theo bóng lưng ấy, vẻ mặt không giấu được sự ngạc nhiên.

“Sao người ta lại đến đổi tiền vậy con?

Quốc đáp gọn:

“Thì cũng giống buôn bán thôi mẹ, chỉ là người ta không bán rau, không bán cá, mà bán tiền.

Mẹ Quốc tròn mắt:

“Bán tiển, lấy tiền?

Mẹ không hiểu.

Quốc chậm rãi giải thích:

“Hôm nay mình đưa 1 triệu, đổi được 500 tệ.

Nhưng ngày mai 500 tệ có khi đổi được 1, 1 triệu hoặc 1, 2 triệu.

Có khi bây giờ, nếu mình ra ngân hàng thị trấn thì chỉ đổi được khoảng 480 tệ thôi.

Mẹ Quốc nghe mà không khỏi kinh ngạc:

“Có chuyện dễ lời như vậy sao?

Chẳng phải làm gì, chỉ đi đổi tiền thôi mà cũng có tiền.

Quốc lắc đầu, giọng nghiêm lại:

“Tỷ giá quy đổi tiền thay đổi theo từng ngày, thậm chí sáng một kiểu, chiều một kiểu.

Muốn làm được thì tin tức phải nhanh, nắm được lúc nào lên, lúc nào xuống.

Cậu dừng lại một chút rồi nói tiếp:

“Chưa kể còn có người dùng tiền giả đổi tiền thật.

Nên nghề này rủi ro lắm.

Nói chuyện thêm một lúc về chuyện “tài chánh” hai mẹ con quay lại quầy nhận giấy tờ rồi theo lối ra cổng, chính thức sang bên kia biên giới.

Con đường nhựa phía trước rộng thênh thang, khác hẳn đoạn đường bụi bặm lúc nãy.

Ở đầu bên kia cũng có một trạm kiểm soát.

Cơ quan chức năng phía Trung Quốc tiến hành kiếm tra giấy tờ và hành lý thêm một lượt nữa.

Thủ tục xong xuôi, họ ra hiệu cho hai mẹ con đi tiếp.

Qua khỏi trạm, Quốc và mẹ đã chính thức đặt chân vào địa phận Trung Quốc.

Từ cửa khẩu đi thêm chừng một đến hai cây số nữa mới gặp khu dân cư đầu tiên.

Nơi này trông giống một thị trấn nhỏ, không quá đông đúc.

Nhà cửa xây san sát có cấu trúc đơn giản không khác nhiều so với thị trấn bên mình.

Khu vực này tập trung rất nhiều xe hàng, xe tải lớn nhỏ đậu dọc hai bên đường, đóng vai trò như một trạm trung chuyển hàng hóa ngay sát cửa khẩu.

Người qua lại chủ yếu là tài xế, bốc vác và những kẻ chuyên buôn bán lặt vặt.

Vừa thấy hai mẹ con bước ra, đã có một hai người đứng gần đó ngó nghiêng, quan sát từ đầu đến chân.

Chỉ vài giây sau, họ lập tức tiến lại gần bắt chuyện.

Người thì hỏi han giả lả, người thì không vòng vo, trực tiếp đề nghị đổi tiền.

Có kẻ ra giá hai ngàn rưỡi, có kẻ còn mạnh miệng nói ba ngàn.

Điều khiến mẹ Quốc ngạc nhiên là họ nói tiếng Việt rất sõi, giọng điệu trơn tru, rõ ràng đã quen làm ăn với người bên này.

Thếnhưng, nhìn kỹ khuôn mặt và ánh mắt, lại không tạo được cảm giác đáng tin.

Họ cứ nắm tay, kéo tay cố ép hai mẹ con dừng lại nghe mình nói.

Quốc không đáp lời, chỉ kéo mẹ đi thẳng.

Thấy không có cơ hội, mấy người kia cũng không bám theo lâu.

Họ buông tay ra rất nhanh, quay sang tìm đối tượng khác vừa mới bước qua cửa khẩu.

Cách họ hành xử khiến Quốc liên tưởng đến những con thú đi săn mồi.

Thấy con mồi này không dễ ăn, lập tức bỏ qua, chuyển sang con mồi khác, không chút do dự.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập