Chương 137:
Đi Học.
Bước sang mùa thu, thời tiết dịu lại trông thấy.
Những buổi trưa không còn oi nồng như giữ:
hè, gió thổi qua cũng mát hơn, vì thế món chè không còn bán chạy như trước nữa.
Khách vẫr có, nhưng thưa dần, chủ yếu là những hôm trời còn nắng hanh.
Ai cũng hiểu, mùa này chè chỉ bán cầm chừng, không thể trông đợi đông đúc như mấy tháng cao điểm.
Cái Nguyệt lên lớp mười nên phải tập trung ở trường sớm hơn.
Không còn thời gian ra chợ Phụ bán hàng.
Các anh chị khối trên thì tới trường muộn hơn một tuần, thành ra quán nước mấy ngày đầu thu vắng hẳn bóng mấy đứa trẻ quen mặt.
Việc bán chè vì thế được chuyển hẳn sang cho mẹ của Quốc.
Thực ra chẳng ai ép, chính bà tụ muốn làm thêm.
Bà thấy trời tuy mát hơn nhưng vẫn còn nắng, nếu tranh thủ bán thêm đượt một hai tháng thì cũng không bỏ phí.
Sau chuyến đi sang biên giới trước đó, bà học hỏi được kha khá kinh nghiệm buôn bán.
Từ cách chọn nguyên liệu, tính giá, đến việc nấu nướng cho vừa miệng người mua, bà đều chủ động trong suy nghĩ và cách làm, không cần hỏi ý kiến con trai như trước.
Thu Hà đã đi học lại lớp 9 thêm 1 năm nữa, vì là học sinh dạng lưu ban nên nó nghiễm nhiên trở thành chị đại ở trường cấp 2, tuy là con gái nhưng giờ đây nó cao hơn so với đồng lứa, người khác muốn trêu chọc cũng phải suy nghĩ xem có nên ra tay hay không.
Ngoài quán giờ chỉ còn thím, mẹ Quốc và ông cụ trông coi.
Thím thấy việc bán đậu khá thuận lợi nên mở rộng thêm.
Ngoài chè đậu, còn có tào phớ, sữa đậu nành.
Những món này bán lẻ, giá rẻ, khách ghé qua vẫn mua đều đặn.
Phía trước quán, mấy gian hàng mới mọc lên, người ra kẻ vào tấp nập hơn trước.
Khu vực vốn vắng vẻ nay trở nên nhộn nhịp, thành ra quán nước cũng hưởng lợi theo.
Nhà Quốc và nhà thím, sau vài tháng xoay xở, coi như đã có được một chỗ đứng ổn định ở chợ, đủ để kiếm thêm chút tiền lời qua mỗi phiên.
Năm nay Quốc lên lớp mười một.
Những học sinh từng học lớp G năm ngoái bị nhà trường san ra các lớp C, D, E.
Nguyên nhân cũng đơn giản, mấy lớp kia đều có học sinh bỏ học giữa chừng, để lại chỗ trống.
Số lượng bỏ học tuy không nhiều như lớp G, nhưng cộng dồn lại thì vừa đủ để “nhét” những người còn sót lại sang cho cân lớp, khỏi phải mở thêm.
Quốc được phân vào lớp C, học chung với cái Mây.
Hào thì bị xếp sang lớp D.
Nghe tin, mặt mũi nó xj hẳn xuống, kêu chán đến mức xin thẳng với giáo viên chủ nhiệm rằng nếu không cho sang lớp C học cùng bạn bè thì nó sẽ nghỉ học luôn.
Không biết là vì thương hay vì sợ thêm một trường hợp bỏ học nữa, thầy cô cuối cùng cũng đồng ý cho Hào chuyển sang lớp C, ngồi học cùng đám bạn cùng xóm.
Đi học có bạn bè vẫn dễ chịu hơn hẳn.
Sang lớp mới, ban cán sự vẫn giữ nguyên từ đầu năm, Quốc không còn làm lớp phó hay tổ trưởng gì nữa, trở thành “dân thường” đúng nghĩa.
Cậu với Hào ngồi dãy bàn cuối, vừa tiện nói chuyện nhỏ, vừa dễ quan sát cả lớp.
Sĩ số lớp C lên tới bốn mươi người, lớp đông, lại ồn ào, giáo viên lúc nào cũng phải nhắc trật tự.
Bù lại, chuyện nghỉ học không phép xem chừng hơi khó.
Chỉ cần vắng mặt là dễ bị goi tê đầu giờ hoặc nêu trong tiết chào cờ đầu tuần, mà Quốc thì chẳng muốn mình trở thành một tấm gương xấu cho học sinh cùng lớp.
Khối 11 vốn chưa bao giờ là tâm điểm chú ý trong trường.
Thầy cô chủ yếu dồn sự quan tâm cho khối 12, những người sắp thi tốt nghiệp, và khối lớp 10, lứa học sinh vừa mới lên cấp ba.
Không chỉ giáo viên, mà học sinh cũng vậy.
Sân trường những ngày đầu năm học lúc nào cũng rộn ràng, nam sinh thì rủ nhau đứng ngó mấy nữ sinh khối 10 xem có em nào xinh xắn không.
Năm nay lớp 10A có nhiều em gái được khen là xinh.
Trong đó có cả Minh Nguyệt, em họ của Quốc.
Bên cạnh nó cũng không ít bạn nữ cao ráo, gương mặt sáng sủa.
Có lẽ vì là “ma mới” nên đám con trai hay có đánh giá chủ quan rằng gái năm nay xinh hơn năm ngoái.
Thực ra chẳng hẳn vậy, chỉ là nhìn quen rồi, mấy bạn nữ cùng khối từ chỗ xinh nổi bật dần trở thành bình thường trong mắt mọi người.
Ví như Kiều Phương.
Năm ngoái, đi tới đâu cũng có người để ý, tăm tia đủ kiểu.
Mỗi lần cô nàng xuất hiện ở sân trường là y như rằng có tiếng huýt sáo, trầm trổ, thậm chí hú hét om sòm như khi đột.
Sang năm nay thì bớt hẳn.
Kiểu Phương vẫn vậy, nhưng sự tò mò của nam sinh đã giảm nhiều.
Một phần vì thấy khó tán, phần khác vì họ đã chuyển sang tìm đối tượng mới.
So với bạn bè cùng lớp, gia thế của Kiểu Phương có thể coi là chênh lệch.
Bản thân cô được đ du lịch nhiều nơi, gặp nhiều người, tiêu sài thoải mái nên tính tính có hơi kiêu kỳ một chút, thành ra trong lớp không có nhiều bạn thân.
Bạn cùng lớp tự giữ khoảng cách, lo ngại người khác nghĩ mình tiếp cận Kiều Phương chẳng khác nào “con đỉa ăn bám” con nhà giàu.
Đầu năm học, tiệm quần áo của Kiểu Phương lại mở cửa.
Nhưng nhìn qua là biết ngay việc buôn bán không mấy khả quan.
Suốt mùa hè vừa rồi, Phương theo chị gái và gia đình đi du lịch dài ngày, cửa hàng gần như bị bỏ bê hoàn toàn.
Không có người ra vào thường xuyên, mặt tiền trông cũ hẳnđi.
Bảng hiệu treo ngoài bị bong vài chỗ, nước mưa thấm vào làm màu sơn nhòe loang lổ, chữ không còn rõ như trước.
Bên trong cửa hàng, quần áo hầu hết là hàng tồn từ năm ngoái.
Mấy đứa con gái lớp mười mới lên, háo hức kéo nhau vào xem, đi được một vòng thì mặt mũi xị ra, lặng lẽ đi ra ngoài.
Chẳng có gì đủ hấp dẫn để giữ chân khách.
Kiểu Phương buôn bán cũng đã gần một năm, có cảm giác “chán dần đều”.
Lúc mới mở, mọ thứ còn mới mẻ, ngày nào cũng hào hứng.
Nhưng dần dần, sự nhiệt tình nguội đi.
Bình thường cô tiêu tiền toàn mệnh giá lớn, giờ ngồi bán mấy món đồ dùng học tập, lời lãi chỉ vài nghìn một món, bảo sao không nản.
Chị Kiều Mai học xong lớp 12, nhưng chẳng thấy có ý định tiếp quản cửa hàng quần áo.
Nhiều hôm, Kiểu Phương chỉ mở cửa rồi nhờ bà bán tạp hóa ở cổng trường trông giúp, còn bản thân thì lười ra vào trong mỗi giờ giải lao.
Đến mẹ của Phương cũng đã dừng việc buôn bán, nên chuyện cô con gái đóng cửa tiệm, bà cũng chẳng can thiệp.
NG-ay từ đầu chỉ mở để cho con làm quen với chuyện buôn bán, chứ cô thừa biết sẽ khó kiếm được lời từ tiệm quần áo ở cổng trường.
Chẳng bao lâu sau, trước cửa tiệm xuất hiện một tấm bảng:
“Xả hàng giá rẻ 50% — Thanh lý nghỉ bán”.
Không rõ có phải giảm thật hay không, nhưng từ khi treo bảng lên, số quần áo tổi bán đi nhanh hắn.
Những mẫu trông còn đẹp thì bị dọn sạch chỉ trong vài ngày.
Còn lại mấy món kén người mặc, treo mãi không ai hỏi, Kiều Phương đành đem tặng mấy bạn cùng lớp.
Nhưng tặng đồ cũng chẳng đễ.
Ở cái tuổi này, ai cũng có lòng tự trọng.
Đồ ế cho không, mấy ai muốn nhận.
Không ai muốn bị gắn mác mặc “đồ bố thí” tự nhiên lại khiến giá trị bản thân thấp đi.
Thế là cả chục cái áo, cho chẳng ai lấy, cuối cùng coi như bỏ.
Bản thân Kiều Phương ở nhà cũng không thiếu quần áo, nên đống hàng tồn đó càng không có lý do gì để giữ lại.
Vài ngày sau, toàn bộ quần áo còn lại được gói gọn vào một cái bao tải.
Mấy sạp treo, móc áo lần lượt tháo xuống.
Những món đồ dùng học tập thì chuyển sang cho bà bán tạp hóa ở cổng trường bán tiếp.
Chuyện cửa hàng quần áo đóng cửa đối với học sinh trong trường thì chẳng có gì đáng chú ý Những người quen biết có thấy thì cũng chỉ kêu lên một tiếng “ổ, đóng cửa rồi.
Rồi thôi chẳng ai nói gì về nó nữa.
Người quan tâm nhất đến chuyện cửa hàng quần áo đóng cửa, có lẽ là Hào.
Vừa bước chân vào lớp, nó đã đảo mắt tìm Quốc, thấy bạn ngồi ở dãy bàn cuối liền chạy tới ngay.
Sắc mặt phấn khởi ra mặt, khóe miệng còn nhếch lên như vừa nghe được tin vui gì ghê góm lắm.
“Ê, cửa hàng quần áo đóng cửa rồi kìa?
Hào hạ giọng nhưng không giấu nổi vẻ hớn hở.
Quốc liếc nhìn nó một cái, giọng thản nhiên.
“Thì đóng cửa thôi mà.
Có gì đâu mà mày vui ra mặt thế?
Hào khoanh tay trước ngực, dựa người vào bàn, vẻ đắc ý hiện rõ.
“Tưởng con nhà giàu thế nào, hóa ra cũng không trụ nổi một năm.
9o với bán chè của tao, có khi còn lỗ nặng hơn ấy chứ.
Quốc ngả người ra sau, nhìn thẳng vào cái mặt đang hả hê của Hào, nhíu mày.
“Nhìn thấy người ta thất bại mà mày vui vậy cơ à?
Hào sững lại một chút, rồi nghiêm mặt, hắng giọng như tự giải thích cho chính mình.
“Ù.
tao cũng không biết sao nữa.
Chỉ là nghe tin cửa hàng kia đóng cửa, tự nhiên thấy nhẹ người, lại còn vui.
Cảm giác ấy không phải hiếm.
Giống như khi mình thua bạc 50 nghìn thì buồn cả buổi, nhưng thấy người khác thua đến 5 triệu, tự nhiên lại thấy mình vẫn còn may chán.
Tình cản!
của Hào lúc này cũng chẳng khác là bao.
Nghĩ đến chuyện mua đất, mở cửa hàng quần áo chưa đầy một năm đã phải đóng cửa, lỗ thếnào cũng không nhỏ.
Quốc nhìn bạn, chậm rãi nói:
“Cái tiệm quần áo đó không phải là giá trị thực đâu.
Mảnh đất mới đáng giá kìa.
Giờ cho người ta thuê mặt bằng mở cửa hàng, vài tháng là kiếm lại được một khoản bù lỗ cho tiệm quần áo ngay.
Hào mở to mắt.
“Có người thuê thật à?
“Bây giò thì chưa.
Quốc đáp,
“Nhưng sau này thì có thể.
Tuyến đường biên giới chuẩn bị hoàn thành, sắp tới khu An Bình sẽ nhộn nhịp hơn nhiều.
Cổng trường này mà mọc thêm vài cửa hàng, vài căn nhà nữa thì cũng chẳng có gì lạ.
Mua đất rồi cho thuê mặt bằng, tiền cứ thế chảy vào túi thôi.
Hào nghe mà ngẩn ra, nét mặt dần nghiêm túc hẳn.
“Thật đấy à?
Nghe giống như ngồi chơi mà vẫn có tiền vậy”
“Thì đúng là thế còn gì/”
Quốc gật đầu.
“Cô Thanh, mẹ Kiểu Phương, đang làm theo kiểu đó đấy.
Hào thở dài một tiếng, giọng đầy chán nản.
“Thảo nào cô ấy bỏ buôn nông sản.
Nếu đúng là ngồi chơi mà vẫn có tiền thì tao cũng bỏ theo.
Bán chè còn suýt lỗ chống VÓ ra, xem ra tao không có duyên với chuyện buôn bán rồi.
Quốc cười nhẹ, giơ tay vỗ vai bạn.
“Sao mày bi quan thế?
Trước mày còn nói lời lãi không quan trọng, quan trọng là kinh nghiệm cơ mà?
Nói thì đễ vậy thôi.
Chứ làm quần quật cả tháng, tính đi tính lại chẳng dư nổi đồng nào, bảo nuốt trôi là nuốt trôi được sao.
Nghĩ lại, Hào càng thấy làm nông như nhà Quốc cũng có cái hay.
Ít ra cuối vụ còn cầm được một chút tiền.
Nhà Hào thì chẳng có đất, muốn trồng trọt cũng không có.
chỗ mà làm.
Quốc nghe Hào than thở, chậm rãi nói:
“Mày đi xe đạp thì đừng kỳ vọng nó chở được nhiều hàng như xe tải chứ.
Nhà có bao nhiêu thì làm bấy nhiêu.
Nhà mày có ao cá, có hai đám ruộng, một khô một cạn.
Nếu tính toán tốt thì vẫn sống thoải mái được.
Hào lắc đầu, giọng trầm xuống.
“Ăn còn chưa đủ thì thoải mái cái gà.
Mỗi mùa lúa được hai bao gạo, phải chia ăn nửa năm.
Hai tháng ăn ngô, một tháng ăn sắn.
Thời gian còn lại vẫn phải mua thêm gạo.
Phải bớt xén đủ thứ.
Nói đến đó, Hào im lặng.
Còn Quốc thì cũng không nói thêm gì nữa.
Hai đứa ngồi yên tại chỗ, mỗi người theo đuổi một nổi lo riêng, lặng lẽ nhìn sân trường đang dần đông lên, nắng nhạt trải xuống những hàng bàng trước lớp.
Hoàn cảnh của Hào, Quốc nắm khá rõ.
Ít đất trồng đúng là một yếu điểm, nhưng không phả;
không có đường sống.
Vấn đề nằm ở chỗ hai mẹ con Hào đã quen làm theo lối cũ, năm nào cũng ngô với sắn, tư duy bị thói quen bó chặt, thành ra không dám thử hướng khác.
Quốc quay sang, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn.
“Mày có bao giờ nghĩ là không trồng ngô, trồng sắn nữa chưa?
Thử đổi sang mấy cây có giá trị cao hơn, bán lấy tiền rồi mua gạo.
Hào ngước nhìn bạn, chưa kịp phản ứng thì Quốc đã tiếp lời.
“Một ngày cho là hai mẹ con ăn thoải mái, mỗi người 1 cần gạo, vị chi 2 cân.
Một năm 365 ngày là 730 cân gạo.
Giờ gạo phổ thông 10 nghìn một cân, vậy tiền lương thực một năm khoảng bảy triệu ba.
Bài toán ở đây là gì?
Với ao cá và hai đám ruộng, mày có kiếm nổi bảy triệu ba trong một năm không?
Hào nhăn mặt, cúi đầu nhẩm tính, môi mím chặt.
“Khó đấy.
tao chưa bao giờ tính kiểu này.
Ao cá năm ngoái nuôi như đám cưới anh Lâm, bán được có 900 nghìn, mà cũng hên xui lắm.
Trừ khi tao đi bán cá như trước, làm đều cả năm thì may ra đủ bảy triệu ba.
Quốc lắc đầu, giọng vẫn điềm tĩnh.
“Tạm để ao cá qua một bên nhé.
Hai đám ruộng chuyên trồng ngô với sắn đó, giờ giả sử đổi sang đậu tương, ít nhất cũng được cỡ một tạ.
Như vụ vừa.
TỔI, tao với anh Lâm bán được ba triệu sáu.
Xong vụ đông.
trồng bắp cải, năng suất cỡ như đám ruộng nhà tao năm ngoái, bán hết cũng được bốn đến năm triệu.
Quốc giơ tay ra đếm
“Chỉ riêng một mảnh đất đó thôi là đủ tiền mua gạo ăn cả năm rồi.
Còn chưa tính đám ruộng còn lại nhé.
Đám kia ẩm quanh năm, thực tế trồng được hai vụ lúa chứ không phải một.
Vụ hai năng suất có thấp hơn chút nhưng không đến mất trắng đâu.
Chẳng qua là hai mẹ con mày chưa tận dụng hết thôi.
Hào nghe xong, im lặng hồi lâu.
Những con số vừa rồi không quá phức tạp, nhưng lại khiến nó thấy đầu óc mình mở ra một hướng khác, trước giờ chưa từng nghĩ tới.
“Nhưng mà.
Hào chần chừ.
Quốcnhìn thẳng vào bạn, kết lại bằng một câu gọn gàng.
“Quan trọng vẫn là con người thôi.
Làm nông vốn phải bỏ sức, ít đất đai thì phải làm nhiều hơn, chẳng phải người ta từng nói, bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm rồi đó sao?
Sau khi học xong cấp 3, mày có thể ra ngoài kiếm việc làm, lúc đó có thể xây nhà mua xe, nhưng hiện giờ còn đi học thì làm nông là một cách để kiếm thêm thu nhập ổn định và bền vững “
Hào cười gượng, gãi đầu.
“Nghe mày nói vậy, chắc mùa tới tao trồng bắp cải thật quá.
Nhưng mày với anh Lâm đều trồng bắp cải rồi, nhỡ bán không được thì sao?
Quốc nhoẻn miệng cười.
“Năm nay thì yên tâm đi, ăn không hết thì cùng lắm thì mang sang biên giới bán.
Hào nhìn Quốc một lúc, rồi gật đầu, trong mắt ánh lên chút quyết tâm.
“Được.
vậy vụ này tao cũng trồng bắp cải.
Xem thử có ra gì không.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập