Chương 138: Cải tạo.

Chương 138:

Cải tạo.

Nghe hai người nói chuyện rì rầm ở dãy bàn cuối, Mây tò mò bước xuống.

Trong giờ học, cô đã mấy lần ngoảnh đầu về phía đó, ánh mắt cứ vô thức dừng lại ở chỗ Quốc và Hào.

Được xếp học chung lớp với mấy đứa bạn cùng xóm khiến Mây thấy vui hơn hẳn.

Đi học bỗng nhiên không còn cảm giác lẻ loi như những năm trước, ít nhất là lúc quay đầu lại vẫn có người quen để nhìn.

Đến giờ ra chơi, Mây khoác tay mấy cô bạn cùng tổ ra cổng trường mua đồ ăn vặt.

Vừa đi vừa cười nói rôm rả, tay cầm túi bim bim, gặm từng miếng nhỏ cho đỡ đói.

Ở cái tuổi này, con gái bắt đầu biết ngại, gặp con trai là hay tránh, nói chuyện với người khác giới kiểu gì cũng.

dễ bị trêu rồi gán ghép lung tung.

May mà Quốc với Hào là người cùng xóm, thân quer từ nhỏ, nói chuyện với họ không cần giữ ý quá nhiều.

Ăn được nửa túi bim bim, Mây tách khỏi nhóm bạn, đi thẳng xuống cuối lớp.

Cô dừng trước bàn Quốc và Hào, chìa túi bim bim ra trước mặt hai đứa, giọng tự nhiên.

“Ăn hông?

Quốc cười, tiện tay lấy một miếng, không quên gật đầu cảm ơn.

Hào cũng.

chẳng khách sáo, thò tay bốc luôn, nhai rộp rộp.

Thực ra mấy món quà vặt này đều là tiền Mây để dành được từ mùa hè.

Bán chè cùng Quốc, mỗi phiên được mười lăm nghìn, cả mùa hè gom lại cũng hơn hai trăm nghìn.

Chưa kể mấy hôm đi thu hoạch nông trại, đào măng, phụ việc lặt vặt cho người ta, trong túi lúc nào cũng có sẵn ít tiền lẻ, đủ để mua mấy món ăn vặt không phải xin tiền mẹ.

Mây biết, chừng nào còn học cùng Quốc thì kiểu gì cậu ta cũng nghĩ ra được chuyện gì đó đề làm.

Đi theo cậu ta không giàu nhanh, nhưng chưa bao giờ thiếu việc, thiếu phần.

Nghĩ vậy nên khi nghe loáng thoáng hai người nói chuyện trồng bắp cải, Mây thuận miệng xen vào, giọng nửa đùa nửa thật.

“Năm nay lại trồng bắp cải à?

Khi nào thu hoạch thì gọi mình nha.

Quốc ngẩng đầu lên nhìn Mây, đáp

“Mùa đông năm nay, nhà Mây có khi cũng trồng bắp cải ấy chứ.

Lúc đó lại không có thời gian qua giúp mình đâu.

Mây tròn mắt.

“Nhà mình trồng bắp cải á?

Sao mình không biết nhi?

Quốc khẽ cười

“Tại vì đợt tới xóm mình có nhiều nhà trồng bắp cải lắm.

Tính cả nhà anh Lâm, nhà Hào nữa là bốn nhà rồi.

Ba mẹ của Mây chăm chỉ làm lụng vậy, biết đâu cũng tính trồng thì sao.

Chưa kịp để Mây phản ứng, Hào đã chen vào

“Năm nay tôi cũng trồng đó.

Khi nào thu hoạch thì bà qua giúp nha.

Mây liếc sang Hào, ánh mắt bán tín bán nghi.

“Hào trồng bắp cải á?

Đất đâu mà trồng?

Hào đáp ngay, có phần hơi bị chạm tự ái.

“Nhà tôi có một mảnh ruộng mà năm nay không trồng sắn nữa.

Mây nhún vai, nói thật lòng nhưng nghe lại giống như chê.

“Nếu là đám kia thì càng lo.

Rậm rạp quá mà.

Ông lười lắm chứ có chăm chỉ như Quốc đâu mà trồng được?

Trồng rồi mà không chăm sóc thì phí công lắm.

Hào nhăn mặt, rõ ràng khó chịu khi bị đem ra so sánh.

“Ê nha!

Chi là trồng bắp cải thôi mà.

Sao coi thường nhau dữ vậy chứ?

Mây mỉm cười, giọng cố ý thách thức.

“Thế thì làm đi.

Chưa làm bao giờ thì nói dễ lắm.

Làm rồi mi biết trồng bắp cải khó cỡ nào nha.

Hào cay lắm.

Cậu đẩy túi bim bim trả lại bàn, quay mặt đi chỗ khác, không buồn ăn nữa.

Cái cảm giác bị coi thường, lại còn bị đem ra so với Quốc, khiến trong lòng Hào bứt rứt không yên.

Từ sau vụ bán chè, Hào ngưng hẳn ý định buôn bán lặt vặt, không còn mơ mộng kiếm tiền nhanh như trước.

Thay vào đó, Hào bắt đầu có suy nghĩ sẽ học theo cách của Quốc.

Một năm trôi qua, từ chỗ chê Quốc làm việc chân tay vất vả, chẳng kiếm được bao nhiêu đồng, giờ nhìn lại, Hào mới thấy làm nông theo cậu ta có cuộc sống ổn định.

Chậm nhưng chắc.

Ít ra từ lúc quen biết thì Hào chưa thấy Quốc lỗ vốn, cũng chưa từng phải than thở vì làm mà không sinh lời.

Nói Hào chưa từng làm vườn lần nào thì cũng không hẳn đúng.

Năm ngoái, cậu đã từng đi trồng bắp cải ở nông trại, nên đã có chút kinh nghiệm.

Chỉ khác là khi đó có đông người, mỗ người một việc:

người cày đất, người làm cỏ, người bón phân.

Còn năm nay, tất cả đều dồn lên vai cậu, từ khâu đầu tiên đến khâu cuối cùng, lại là trên chính mảnh ruộng của nhà mình Máảnh ruộng nhà Hào nằm ở thế đất cao, trước giờ chỉ quen trồng ngô với sắn.

Quốc từng nhiều lần bảo Hào trồng thêm vài loại cây để cải thiện sinh hoạt trong gia đình, nhưng trồng rồi lại bỏ đó.

Hào đi suốt, mẹ ở nhà cũng không mấy khi chăm, thành ra vườn tược cứ rậm Tạp, chẳng đâu vào đâu.

Bờ rào quanh ruộng xiêu vẹo, cây dại mọc um tùm, đặc biệt là cây có gai.

Mẹ Hào trồng gai như một kiểu hàng rào tự nhiên.

Cây mọc cao thì chặt xuống, cành nhánh được tận dụng cắm luôn làm rào.

Năm này qua năm khác, hàng rào cứ dày thêm ra, lấn vào trong nhiều hor lấn ra ngoài, diện tích trồng trọt theo đó mà hẹp dần.

Xung quanh toàn gai nhọn, việc canh tác cũng vì thế mà khó khăn hơn.

Cách trồng trọt của mẹ Hào lại đơn giản đến xuề xòa:

trồng ở đâu thì đào hố bón phân ở đó, không cuốc đất hay cày xới, khi nào cỏ mọc rậm quá thì phát quang qua loa lấy lối đi ra đi vào.

Nhìn tổng thể, mảnh ruộng lúc nào cũng rậm rạp, khác hẳn những thửa vườn gọn gàng của các hộ khác trong xóm.

Chiều hôm đó, Hào về nhà, nói thẳng với mẹ chuyện mùa đông này sẽ trồng bắp cải, đồng nghĩa với việc mấy cây sắn phải nhổ đi.

Bà Ly nghe xong, không phản đối, chỉ chậm rãi nói:

“Trồng bắp cải thì trồng.

bắp cải, nhưng né mấy cây sắn đi là được.

Để đó cuối năm còn có củ mà ăn.

Hào cau mày, giọng quả quyết hơn hẳn.

“Nhổ đi rồi trồng bắp cải chứ để làm gì.

Trồng bắp cải đem bán lấy tiền mua gạo không ngor hơn ăn sắn à?

Bà Ly suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

⁄Ừ, vậy cũng được.

Nhưng khoan hằng nhổ vội.

Cứ làm vườn, làm cỏ trước đã.

Giờ mà nhổ sắn rồi, mày lại bỏ đi đâu không trồng rau nữa thì uống.

Hào đáp ngay, không do dự.

“Yên tâm, tôi nói làm là tôi làm.

Năm nay không có đi đâu xa hết.

Thấy con trai hăng hái như vậy, bà Ly cũng không nói thêm.

Bà chưa vội nhúng tay vào việc vườn tược, chỉ lặng lẽ quan sát.

Nói thì ai chẳng nói hay, đây đâu phải lần đầu Hào hồ hỏi làm việc gì đó, ao cá, nuôi vịt, được một thời gian lại bỏ.

bảo Hào phụ việc nhà thì cậu lại chạy đi chơi.

Việc nhà người khác thì nhiệt tình giúp đỡ, còn việc nhà mình thì lười nhác, làn cho có.

Lần này nó hăng hái trồng bắp cải, bà muốn xem thử, cậu con trai ấy sẽ trụ được bao lâu.

Hào đặt chân vào vườn, vừa bước qua hàng rào đã thấy trong lòng chùng xuống.

Cả mảnh.

vườn rậm rạp đến mức cậu đứng một chỗmà không biết nên bắt đầu từ đâu.

Ngay cả lối ra vào cũng chẳng ra hồn, chỉ là một khoảng đất bị giễm nhiều lần mà thành.

Hai bên là mấy cây gai lón, cành nhánh vươn ra lởm chởm, có chỗ đã bị chặt bót để lấy đường đi, nhưng vẫn đủ khiến người ta phải cúi đầu né tránh.

Gần hàng rào vây quanh khu vườn thì khỏi nói, toàn là gai.

Muốn trồng trọt đàng hoàng, trước hết phải phát quang, mà việc này thì không thể làm nhanh được.

Hào đứng một lúc, cầm liềm trong tay, thử phát vài nhát, chưa được bao lâu thì một cành gai quẹt qua mu bàn tay, rát buốt.

Nhìn vết xước đỏ lên, Hào bực mình chửi thầm một tiếng, quay sang làm cỏ cho đỡ vướng.

Nhưng cỏ mọc lâu ngày, rễ bám chặt vào đất, đâu phải cứ cúi xuống là nhổ được.

Phải dùng liềm gặt từng mảng, vừa chậm vừa mệt.

Mới làm được chừng nửa tiếng, mồ hôi túa ra, đầu óc bắt đầu nghĩ lung tung.

Ý nghĩ bỏ quách cái vườn này, quay lại nghề bán cá cho nhẹ thân, lớn vởn trong đầu của Hào Rồi bất chợt, câu nói của cái Mây lại hiện lên, cái giọng nửa đùa nửa khích:

lười, chỉ được cái “mõm/f là giỏi.

Nghĩ tới đó, Hào nghiến răng, trong lòng.

giằng co dữ dội.

Việc nặng nhọc cật đâu có lạ, từ làm cỏ thuê đến bốc vác hàng hóa, cái nào mà cậu chưa từng làm.

8o với mấy.

việc ấy, làm cỏ thế này cũng chẳng phải quá khó.

Chỉ là khác nhau ở chỗ, một bên là làm cho người ta, một bên là làm cho chính mình.

Làm cho người ta thì có tiền, có người nhìn và đánh giá, không tử tế cũng phải cố mà tử tế.

Còn làm cho mình, không ai thúc ép cũng chẳng có tiền công ngay trước mắt, thế là nảy sinh tâm lý làm cho xong, làm qua quýt.

Lúc đầu Hào còn quyết tâm phát quang sạch sẽ cả bờ rào, giờ thì ý nghĩ ấy lung lay dần.

Cậu lại thấy cách làm của mẹ mình có lý:

làm cỏ qua loa thôi, trồng đến đâu thì cuốc đến đó.

Thậm chí còn nghĩ rằng đợi mua hạt giống về, ươm mầm rồi lúc trồng mới cuốc đất cũng chưa muộn.

Đang mái nghĩ ngợi, bỗng từ trong đám cỏ, một con rắn trườn vụt qua.

Chỉ kịp thấy một vệt đen loáng lên rồi mất hút.

Hào giật nảy mình, da gà nổi đầy cánh tay.

Cái sợ bị dồn nén từ nãy giờ như tìm được chỗ vỡ, cậu đứng khựng lại vài giây, TỔi không nói không.

rằng, xách đồ nghề quay thẳng về nhà.

Bà Ly đang chăn vịt ngoài sân, thấy con trai về sớm thì ngạc nhiên.

“Sao thế?

Không làm nữa à?

Hào cau có đáp, giọng còn chưa hết bực.

“Vừa gặp con rắn trong bụi, hãi quá.

Bà ở nhà sao không làm cỏ thường xuyên đi?

Cả hàng rào nữa, toàn gai là gai, bị cứa mấy phát rách hết tay.

Bà Ly nghe vậy chỉ cười nhẹ, tay vẫn rải cám ngô cho vịt.

“Nhà ít người thì đành làm vậy thôi.

Gai tự mọc đỡ phải đi chặt cây làm cọc.

Năm này qua năm khác giờ nó dày lắm r Ổi, trâu bò gà vịt có dám vào đầu.

Còn rắn rết thì ở quê gặp vài coi là chuyện thường.

Chưa kể ngoài đó có tổ ong đấy, làm hàng rào thì cẩn thận né nó đi kẻo bị đốt.

Hào nhăn mặt.

“Lúc trước không nói chứ bà phải vào làm cỏ đó.

Chẳng lẽ lại bảo tôi làm một mình?

Bà Ly chép miệng, giọng tỉnh bo.

“Thì phải trồng mới làm cỏ chứ.

Bây giờ làm cỏ rồi không trồng thì phí công.

Với lại trồng ở đâu đào hố ở đó được rồi, cây nó tự mọc, lo cái gì?

Hào thở dài, không nói thêm.

Cách làm vườn của mẹ, cậu quá quen rồi.

Nói nữa, tranh luận nữa, chưa chắc cậu đã thuyết phục được bà, mà có khi còn bị bà nói ngược lại.

Nghĩ vậy, Hàc chỉ lặng lẽ ngồi xuống bậc cửa, nhìn ra mảnh vườn rậm rạp phía trước, trong lòng nặng trĩu.

Hào đã có lúc muốn bỏ quách cho xong.

Mỗi lần nhìn ra mảnh vườn rậm rạp ấy là trong lòng lại nản, tay chân chưa kịp động vào việc đã thấy mệt trước.

Nhưng rồi những lời Quốc và Mây nói hôm trước cứ lởn vỏn trong đầu, nào là làm cho mình thì phải làm cho tới nơi tới chốn, nào là chậm nhưng chắc.

Nghĩ vậy, Hào lại cắn răng bước ra vườn, tự nhủ lần này không được bỏ ngang nữa.

Cậu quyết định gọi Quốc sang “nhờ tư vấn”.

Nói là tư vấn cho có lý do, chứ thực ra là kéo bạn qua phụ giúp.

Có người làm cùng, ít nhất cũng đỡ cảm giác lủi thủi một mình giữa đám cỏ gai um tùm.

Biết vườn nhà Hào bao quanh bởi những bụi gai dày đặc, lại có rắn rết với ong nên Quốc chuẩn bị rất kỹ.

Cậu đội nón, đeo khẩu trang, mang găng tay dày, chân xỏ ủng cao cổ.

Mỗi bước đi phát ra tiếng “bộp bộp” nghe chắc nịch, trông vừa oai vừa an tâm.

8o với Quốc, Hào thấy mình đúng là anh lính nông dân, còn bạn thì như lực lượng đặc biệt được vũ trang.

đầy đủ.

“Móa.

ngày mai có khi tao cũng phải đi mua đồ nghề giống mày mới được, ” Hào vừa nói vừa nhìn bộ đồ bảo hộ của Quốc, giọng nửa đùa nửa thật.

Quốc cười sau lớp khẩu trang, mắt cong cong.

“Mua đi.

Mặc kín vậy mới không sợ dơ, mà quan trọng là bảo vệ mình nữa.

Lát chỗ nào khó thì để tao làm cho.

Đến nhà mình, Hào cũng vào trong thay đồ cho kín đáo nhất có thể.

Trời nắng nóng, mồ hôi còn chưa làm đã túa ra, nhưng vẫn phải áo dài tay, quần dài, găng tay đeo đủ.

Chuẩn bị xong, hai đứa mang dao với liềm ra vườn.

Quốc đứng trước mảnh đất, đảo mắt nhìn một vòng, rồi chặt một đoạn cây thẳng làm cán dao.

Cái cán dài chừng hai mét, gắn dao vào là vừa tầm để phát quang hàng rào, không cần phải áp sát đám gai.

“Bắt đầu từ hàng rào trước đi, ”

Quốc chỉ tay và nói

“Phát quang bên ngoài trước, rồi mới xử lý phía trong.

Sau này gom cỏ dại lại chất thành đống, đem đốt hoặc để khô rồi làm củi.

Ngày đầu tiên, hai đứa xử lý phần mặt tiền, đoạn lối ra vào.

Quốc dùng dao cán dài chặt những cành gai vươn ra, còn Hào thì cầm một cành cây có móc ngược như cái cầu, lôi những cành vừa chặt sang bên, gom lại thành đống.

Có người phối hợp, công việc trôi đi nhanh hor hẳn.

Chẳng mấy chốc, những bụi gai cao lút đầu đã bị san phẳng, chỉ chừa lại phần gốc cao chừng một mét rưỡi, vừa làm rào, vừa không quá vướng.

Nhìn thành quả hiện ra trước mắt, Hào mới thấy công sức bỏ ra không hề uống.

Không phải làm cho có, mà là làm đàng hoàng, có kế hoạch hẳn hoi.

Bà Ly đứng trong nhà nhìn ra, thấy hai đứa làm việc nghiêm túc, ngày hôm sau, bà không còn chỉ đứng “xem” nữa mà cũng.

xắn tay vào làm cùng.

Bà phụ làm cỏ bên trong vườn, còn hàng rào thì để hai đứa xử lý.

Hào đi sắm thêm găng tay với đôi ủng mới.

Mặc đồ bảo hộ vào, trong lòng cậu an tâm hơn hẳn, làm việc cũng mạnh tay, dứt khoát.

Mảnh vườn có bốn mặt hàng rào, mỗi ngày xử lý được một cạnh.

Gai bị chặt chất thành đống cả trong lẫn ngoài vườn, tạm thời cứ để đó chờ khô, sau này đem đốt hoặc tận dụng làm củi.

Môi trường thay đổi, mấy con rắn đã lặng lẽ bỏ đi nơi khác.

Ong thì vẫn còn vài tổ bám trên hàng rào, khiến hai đứa cũng phải dè chừng.

Nhưng nhờ mặc kín, lại làm việc cẩn thận, có động tĩnh là chạy ngay nên không ai bị ong đốt cho sưng mặt.

Ngược lại, còn tranh thủ úp sọt được ba bốn tổ ong, mang về cho vào nồi cháo, coi như bữa bồi dưỡng sau ngày làm việc vất vả.

Có hôm, bà Ly lôi một góc khoai sắn ngoài vườn lên, phủi đất, rửa sơ rồi cho vào nồi luộc.

Chiểu xuống, hai đứa Quốc và Hào tạm dừng tay, ngồi nghỉ dưới gốc cây ăn tạm mấy khúc sắn nóng hổi.

Không có muối vừng hay gì cầu kỳ, chỉ chấm muối với đường mà cũng thấy ngon, có lẽ vì cả ngày làm việc mệt nhoài.

Sau năm ngày liền, phần hàng rào gai cuối cùng cũng được xử lý xong.

Bụi rậm bị phát quang gọn gàng, lối đi thông thoáng hơn hẳn.

Công việc nhổ cỏ phía trong thì hai mẹ con Hào tính để thong thả làm dần, không cần vội.

Quốc nhìn quanh một lượt, vừa uống nước vừa nói:

“Cứ làm cỏ với tỉa tót lại hàng rào đi.

Sắp tới có khi nhà tao mua máy cày, lúc đó sang nhà mày cày một hôm là xong ngay, đỡ phải cầm cuốc làm chỉ cho mệt.

Hào nghe vậy thì giật mình, quay sang nhìn Quốc.

“Nhà mày mua máy cày à?

Quốc gật đầu.

“Ù.

Nhà tao có bốn đám Tuộng, cứ cày trâu với cuốc tay thì tới bao giờ mới xong.

Mua cái máy cày vừa nhanh, vừa đỡ tốn sức.

Không có máy cày, tao cũng chẳng dám xúi mày trồng rau đâu.

Nghe đến đó, Hào thở ra một hơi, nét mặt giãn ra trông thấy.

“Có máy cày thì ngon rồi.

Hôm đầu vào vườn làm cỏ, thấy đất cứng quá, tao còn định bỏ cuộc ấy chứ.

Nghĩ tới cảnh phải cuốc hết cả vườn là muốn xỉu luôn.

Mà mày mua hạt giống chưa?

Quốc vỗ nhẹ lên vai Hào, cười.

“Tao mua rồi.

Nhưng của tao là hạt giống bên Tàu, năng suất cao, bắp to, thu hoạch xong là coi như bỏ.

Còn hạt giống bên mình thì sau khi thu hoạch vẫn có thể ăn thêm mồng bắp cải được vài tháng, cho người hay cho vật nuôi đểu ổn.

Hào tròn mắt, nửa ngạc nhiên nửa trách.

“Móa, mày mua lúc nào vậy, sao tao không.

biết?

Không rõ bên An Bình có bán không nhỉ.

Nếu không thì chắc tao phải lên thị trấn mua hạt giống bên này thôi.

“Ai biết mày sẽ trồng bắp cải đâu, ”

Quốc cười xòa.

“Với lại khi nào trồng thì qua hỏi Tư Thành xem, biết đâu ông ấy chưa mua hạt giống, nhờ Ông ấy mua giúp cho cũng được.

“Thôi, cổng kềnh quá, ”

Hào lắc đầu.

“Để tao tự lên thị trấn mua cho nhanh.

Quốc không nói thêm nữa.

Cậu hiểu hạt giống nào cũng có cái hay riêng, quan trọng nhất vẫn là khâu chăm sóc.

Làm đàng hoàng thì giống nào cũng cho ra kết quả xứng đáng.

Vườn nhà Hào trồng ngô với sắn quanh năm, đất ghèo.

Muốn trồng bắp cải cho ra hồn thì nhất định phải bổ sung thêm dinh dưỡng.

Quốc nhắc Hào tranh thủ gom phân chuồng, ủ thêm phân hữu cơ để cải tạo đất.

Phân gia súc thì ra bãi cỏ gần nhà xúc về, trong xóm người ta thả trâu nhiều, không thiếu.

Còn phân hữu cơ thì đào hố, gom lá cây, cỏ mục vào rồi lấp đất, để càng sớm thì càng nhanh được sử dụng.

Mấy việc này không khó, chỉ cần hai mẹ con nhà Hào chịu khó là làm được.

Quốc nhắc thì nhắc vậy, chứ cậu cũng biết, nếu Hào còn lười biếng thì có nói bao nhiêu cũng vô ích.

Cậu không thể làm hộ mãi được.

Bản thân nhà Quốc còn bốn đám ruộng, công việc phía trước cũng ngập đầu, ai lo phần nấy thì mới lâu dài được.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập