Chương 139:
Khai giảng, ba về.
Vào học được hơn hai tuần, nhà trường mới tổ chức lễ khai giảng năm học mới.
Đây là sự kiện thường niên, năm nào cũng vậy, đến mức nếu chịu khó để ý thì sẽ thấy các bài phát biểu của thầy hiệu trưởng gần như chẳng khác gì năm trước, chỉ thay đổi mốc thời gian và tên năm học.
Khối 10 còn tỏ ra chăm chú, vừa tò mò vừa háo hức với không khí trường lớp mới.
Khối 12 thì xem buổi lễ như một dấu mốc đặc biệt, tận hưởng kỳ khai giảng cuối cùng của đời học sinh.
Riêng khối 11 chưa có áp lực thời gian, cũng không thấy gì mới so với năm ngoái, chỉ mong buổi lễ trôi qua nhanh để còn về lớp.
Trời đầu thu, buổi sáng sớm còn hơi se lạnh, càng về trưa, nắng lên cao, cái lạnh tan biến nhanh chóng, thay vào đó là hơi nóng hầm hập phả xuống.
Học sinh đứng kín sân, người thì mang ô ra che nắng, người cởi áo khoác đồng phục phủ lên đầu cho đỡ nóng, có đứa đứng chưa tới nửa buổi đã bắt đầu nhăn nhó, đứng đổi chân liên tục.
Buổi khai giảng có vài tiết mục văn nghệ mở màn, nhưng do thời gian tập luyện không nhiều nên khá sơ sài.
Chủ yếu là mấy nhóm học sinh mặc nguyên bộ đồng phục, lên hát song ca, tam ca rồi đồng ca.
Mỗi khối góp một đến hai tiết mục cho đủ chương trình, tiếng vỗ tay vang lên lác đác, phần nhiều mang tính phong trào hơn là hào hứng thật sự.
Khi tiếng trống khai giảng vang lên, âm thanh đội đều khắp sân trường, đám học sinh đang xôn xao lập tức đứng nghiêm chỉnh.
Quốc cũng thẳng người, ánh mắt hướng lên lá cờ đỏ sao vàng đang từ từ được kéo lên cao.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu chợt nhận ra mình đã là học sinh lớp 11.
Một cột mốc ít được chú ý nhất của quãng thời gian học cấp ba.
Quốc đứng trong hàng lớp 11C, mắt vô thức đảo sang khu vực khối 10.
Vị trí lớp 10A và lớp cậu khá gần nhau, chỉ cần liếc qua là cậu đã thấy Nguyệt.
Con bé đứng giữa đám bạn cùng lớp, mái tóc buộc cao gọn gàng.
Vừa bắt gặp ánh mắt Quốc, nó liền làm mặt xấu, rồi cười khúc khích như thể vừa trêu được ai đó.
Thi thoảng, Nguyệt còn lén chạy sang sát hàng lớp 11C, giơ ô lên che nắng cho Quốc.
“Anh Quốc, em tưởng anh học lớp G chứ, ”
Nguyệt thì thầm, giọng nhỏ nhưng đầy tò mò.
“Nếu là lớp G thì ngồi gần lớp em đó.
“Lớp G bị giải tán rồi, Giờ anh học lớp C, chung với Hào với Mây.
Nguyệt tròn mắt, ngạc nhiên ra mặt.
“Uầy, Mấy anh chị học chung lớp luôn á?
Sướng thế.
Lớp của em có mỗi mình, buồn ghê” Thấy có con gái lạ xuất hiện trước hàng lớp 11C, đám con trai trong lớp Quốc lập tức xôn xac hẳn lên.
Mấy cái đầu ghé sát vào nhau, ánh mắt thì cứ liếc qua liếc lại về phía Nguyệt.
Có đứa ngồi bên cạnh còn huých nhẹ vào tay Quốc, cười cười hỏi nhỏ:
“, con bé kia là ghe mày hả?
Quốc liếc sang, lắc đầu.
“Em họ tao.
Vừa nghe xong, mấy đứa kia lập tức đổi giọng, mặt mày tỉnh rụi hẳn, rồi đồng loạt cười phá lên.
“Ôi anh Quốc, từ giờ em sẽ làm em rể của anh.
“Không, tao mới là em rể.
Quốc khoát tay, giọng nửa đùa nửa thật:
“Muốn làm em rể à?
Xếp hàng, xếp hàng đi”
Cả đám cười rần rần.
Năm ngoái, Nguyệt còn hay đỏ mặt mỗi khi bị mấy đứa con trai trêu chọc.
Vậy mà năm nay thì khác hắn.
Con bé đứng chống hông giữa đám nam sinh, nói cười rôm rả, chẳng còn chút ngại ngùng nào.
Thậm chí có đứa còn mạnh dạn nhờ Nguyệt giới thiệu cho vài bạn nữ trong lớp nó, vì nhìn quá thấy lớp 10A năm nay nhiều con gái xinh.
Nguyệt nghe vậy chỉ cười, giọng nửa đùa nửa thật:
“Sang đi, em giới thiệu cho.
Lớp em toàn mấy bạn xinh xắn thôi.
Miệng thì nói vậy, nhưng khi bảo dẫn sang thật thì đứa nào đứa nấy lại chùn bước.
Vừa ngại trước con gái, vừa lo thầy cô nhìn thấy thì phiền phức vì gây mất trật tự.
Thấy vậy, Nguyệt cũng không nán lại chỗ Quốc lâu, thu ô lại rồi chạy về hàng lớp của mình.
Lần này không chị mình nó, mà mấy đứa bạn ngồi trên ngồi dưới trong lớp 10A cũng nhìn sang phía Quốc, cườ cười nói nói.
Chắc con bé đã kể linh tỉnh gì đó về anh họ mình rồi.
Đi được vài bước, Nguyệt lại quay đầu, chỉ tay vào một đứa bạn trong lớp rồi nói với Quốc, giọng điệu như thể đang làm mai thật sự:
“Anh Quốc, tán con bạn của em không?
Quốc cũng hùa theo, gật gật đầu lia lịa.
Con bé bị chỉ tên kia thấy thế thì đỏ bừng mặt, vội quay đi, chỉ thỉnh thoảng mới liếc trộm sang phía Quốc.
Hào ngồi ngay phía dưới thấy vậy liền thúc mạnh vào lưng Quốc, giọng đầy ghen tị:
“Ê.
conem họ của mày được việc ghê ha, chưa gì đã giới thiệu cho mày một mối rồi.
Quốc cười ha hả.
“Thì vậy mới không nuôi tốn cơm tốn gạo chứ.
Còn mày thì sao?
Định giới thiệu cho tao mối nào à?
Hào hừ nhẹ, liếc sang khu khối 10:
“Gu của tao sợ mày không ăn nổi ấy chứ.
Nhìn mấy em lớp 10 xinh phết nhể.
“Nói vậy không sợ Kiều Phương nghe thấy à?
Hào xua tay, giọng chán chường:
“Thôi, qua rồi, đừng chọc tao nữa.
Giờ gu tao là mấy em lớp 10 cơ.
Nói rồi, Hào vẫy tay gọi Nguyệt, nhờ nó giới thiệu cho một bạn nữ.
Nguyệt nhìn qua một lượt, rồi cố tình chỉ vào một đứa con gái có thân hình béo ú đứng cuối hàng.
Thấy vậy, Hào lập tức bực mình, quay phắt mặt đi, giả vờ như không nghe không thấy, sợ chỉ cần chậm một giây là con bé kia sẽ nhìn về phía mình mất.
Kết thúc buổi tập trung toàn trường, các lớp lần lượt giải tán, ai nấy trở về khu vực sinh hoạt riêng để giáo viên chủ nhiệm có đôi lời dặn dò đầu năm.
Lớp 11C năm nay học ở dãy nhà mới trên tầng 2.
Chủ nhiệm lớp C là cô Ninh, giáo viên dạy ngoại ngữ.
Cô thuộc kiểu người khá hiện đại so với mặt bằng chung của giáo viên ở trường địa phương, từ cách ăn mặc gọn gàng, phối màu lạ mắt cho tới lối nói chuyện có phần nhanh và hay pha trò.
Thế nhưng, chính vì vậy mà nhiều học sinh trong lớp lại không “bắt sóng” kịp.
Mấy câu đùa của cô, học trò phải nghĩ một hồi lâu mới hiểu, có khi chưa kịp hiểu thì cô đã chuyển sang chuyện khác, thành ra bầu không khí nhiều lúc hơi gượng gạo, vô duyên theo cách rất khó nói.
Cũng bởi vậy, cô Ninh không quá chú trọng giao thiệp thân thiết với học sinh.
Ngoài những dịp có sự kiện lớn hay thông báo quan trọng, còn lại trong giờ sinh hoạt lớp, cô thường để lớp tự quản là chính.
Cách quản lý này khá giống với cô Giang, chủ nhiệm cũ của lớp G năm ngoái, đặc biệt là khoản cộng điểm ngoại ngữ cho ban cán sự để khuyến khích tỉnh thần trách nhiệm.
May mắn là lớp 11C phần lớn đều là những gương mặt hiển lành, ít gây chuyện, nên việc quản lý nhìn chung cũng nhẹ nhàng.
Là giáo viên ngoại ngữ duy nhất của trường, cô Ninh gần như ai cũng biết.
Nhưng ngược lại, trong hàng trăm học sinh, số cái tên thực sự khiến cô nhớ kỹ lại không nhiều.
Quốc là một trong số đó.
Ở một trường địa phương như thế này, học sinh có năng lực nổi trội vốn đã hiếm.
Thực tế thì học sinh giỏi ở đây, nếu đem so, chỉ tương đương học sinh khá ở thị trấn, còn lên tới thành phố thì nhiều khi chỉ dừng ở mức trung bình.
Bởi vậy, biểu hiện vượt trội của Quốc ở môn ngoại ngữ gần như là một ngoại lệ, đủ để cô Ninh phải để tâm.
Ngay từ năm ngoái, khi Quốc còn học lớp 10, cô đã âm thầm đưa cậu vào danh sách dự kiến tham gia đội tuyển học sinh giỏi bộ môn ngoại ngữ.
Cuộc thi này dành cho khối 11 và 12, khi đó Quốc chưa đủ điều kiện.
Bây giờ thì khác.
Không chỉ vừa bước sang lớp 11, mà lại còn họ đúng lớp do cô chủ nhiệm, khác nào cá lọt lưới, chim vào lồng, muốn né cũng không né được.
Ngay sau buổi sinh hoạt lớp, cô Ninh gọi Quốc ở lại.
Đợi các bạn lần lượt tản đi hết, cô mới quay sang nói chuyện riêng.
Nội dung cuộc trao đổi xoay quanh việc thi cử, đúng như Quốc đã đoán từ trước.
Cô nhắm cậu từ năm ngoái, còn bản thân Quốc cũng có suy nghĩ tương tự:
dùng ưu thế ngoại ngữ để tham gia kỳ thi, vừa kiếm được chút tiền bồi dưỡng, vừa mang lại thành tích cho trường.
“Việc thi thì em đồng ý/”
Quốc nói thẳng, giọng điểm đạm,
“mong cô giáo giúp đỡ em nhiều hơn.
Thấy Quốc đồng ý nhanh gọn, không do dự, cô Ninh tỏ ra rất vui.
“Cô không rõ vì sao em có nền tảng ngoại ngữ tốt như vậy, nếu nói về ôn tập thì với em có lẽ hơi thừa.
Nhưng thủ tục vẫn phải làm đầy đủ.
Không ôn mà vẫn đi thi, người ngoài nhìn vàc lại dị nghị, ảnh hưởng tới chuyện kinh phí bồi dưỡng.
Rồi cô mim cười.
hai mắt híp lại.
“ Khoảng tháng mười một sẽ bắt đầu lên danh sách đăng ký, em cứ chuẩn bị tỉnh thần trước.
Quốc gật đầu.
“Dạ vâng.
Em sẽ cố gắng hết khả năng.
Chỉ có điều, các môn khác, mong cô giáo linh động giúp em một chút.
Cô Ninh hơi nhướn mày.
“Linh động là sao em?
Quốc thành thật:
“Nhà em có trồng rau củ, thỉnh thoảng phải bán sang bên Tàu.
Có những lúc phát sinh đột xuất, em có thể sẽ nghỉ học vài buổi.
Cô Ninh nhìn Quốc từ đầu đến chân.
Năm ngoái cậu học trò này còn đem rau củ bán cho mấy thầy cô ở dãy nhà công vụ.
Cô cũng là một khách hàng không thường xuyên của cậu, đt không phải ham chơi hay lười học, mà là do hoàn cảnh gia đình.
“Chỉ cần em không nghỉ quá nhiều, quá thường xuyên là được.
Ra khỏi khu sinh hoạt lớp, Quốc thấy lòng mình nhẹ hẳn.
Ít nhất, sau khi đã đánh tiếng trưới với giáo viên chủ nhiệm, chuyện học tập trên lớp cũng có đường lui.
Năm nay cậu sẽ không nghỉ học vô tội vạ như năm ngoái nữa.
Buổi chiểu cùng ngày, ba của Quốc đã về.
Công trình ông theo suốt mấy tháng trời đã hoàn thành trước ngày Quốc khánh, nhưng phải nán lại thêm ít hôm để dọn đẹp, bàn giao hiện trường nên đến bây giờ mới thực sự rảnh rang quay về nhà.
Đồ đạc mang theo linh kinh đủ thứ, từ quần áo lao động, mấy túi ốc vít thừa, cho tới vài mót đổồ cũ xin lại từ công trường.
Vì nhiều quá, ông đành gửi lại ngoài thị trấn, hẹn hôm sau mới đạp xe chở đần về.
Lần này về nhà không vội vã như những chuyến ghé qua trước.
Xong việc lớn rồi, trong lòng ba Quốc cảm thấy thoải mái, ông còn ghé chợọ mua thêm cái chân giò, mang về nhà như một phần thưởng nho nhỏ cho gia đình.
Ba đặt cái túi ni-lông xuống bàn, lôi ra cái chân giò còn hồng hào, da căng bóng.
Mẹ Quốc nhìn thấy thì không khỏi trầm trồ.
“Lâu lắm nhà mình mới ăn cái này đấy.
Quốc cũng thấy bụng réo lên một tiếng.
Ở quê, thịt thà không phải lúc nào cũng thiếu, nhưng thường chỉ dám mua ba chỉ hoặc mấy miếng xương rẻ tiền.
Chân giò nguyên cái thế này thường thì mua vào dịp lễ tết hoặc họ hàng có cỗ bàn mới có chân giò để ăn.
Ba Quốc xắn tay áo, xách dao ra giếng, rửa sạch chân giò, cạo lại mấy sợi lông còn sót, rồi đặt lên thót chặt làm đôi.
Tiếng dao bổ xuống nghe “cốp cốp” chắc nịch, từng khúc thịt trắng hồng lộ ra.
“Chân này làm hai món cho đỡ ngán, ”
ba nói, giọng dứt khoát như phân việc ở công trường.
“Nửa này thằng Quốc đem vào luộc đi, nửa còn lại lát nữa ba nấu giả cầy.
Quốc gật đầu đi vào bếp luộc thịt còn ba của cậu, lấy cái túi gia vị mua ở thị trấn ra sơ chế, v‹ nắm mẻ, giã thêm chút riềng với sả.
Món này khi đi làm công trình được mấy người bạn chia sẻ, thấy ngon nên ông muốn làm cho cả nhà cùng ăn.
Quốc được giao nhiệm vụ phụ bếp, chạy đi chạy lại nhặt rau, bóc hành, rửa mấy mớ lá mơ còn tươi.
Mùi riềng, mùi sả giã ra thơm nồng, quyện với mùi khói bếp khiến cái bụng đói cồi cào.
Nổi chân giò luộc được đặt lên bếp trước.
Nước sôi ùng ục, bọt nổi lên trắng xóa, mẹ Quốc cẩn thận hớt từng lượt cho nước trong.
Khi thịt vừa chín tới, bà vớt ra thả vào chậu nước nguội cho da săn lại, rồi thái thành từng miếng dày, xếp gọn gàng ra đĩa.
Phần còn lại được ba Quốc ướp mẻ, riềng, sả, mắm tôm, nghệ giã nhuyễn.
Ông đảo đều tay, để thịt ngấm gia vị rồi mới cho lên bếp xào săn lại.
Mỡ trong thịt chảy ra xèo xèo, mùi giả cầy bốc lên thơm lừng cả gian nhà.
Mẹ Quốc còn tranh thủ luộc thêm nồi rau hái ngoài vườn, pha thêm một bát muối ớt làm nước chấm.
Ba cậu thì lôi từ góc nhà ra chai rượu trắng, lau miệng chai cẩn thận rồi đặt lên bàn.
Đến lúc dọn cơm, cái mâm gỗ cũ trông.
bỗng “đông đúc” lạ thường.
Đĩa chân giò luộc chấm mắm gừng đặt một bên, nổi giả cầy nghi ngút khói ở giữa, rau luộc rau xào, thêm đĩa lạc rang, một bữa ăn no đủ với gia đình ba người.
Ba rót rượu, nâng chén lên trước.
“Lâu rồi ba mới lại vào bếp, hai mẹ con ăn thử đi.
Rồi ba Quốc gắp một miếng thịt giả cầy sang bát của Quốc, cậu cho vào miệng nhai chậm rãi Thịt mềm, béo nhưng không ngấy, mùi giả cầy cay cay lan ra đầu lưỡi.
Cậu chọt thấy, tay nghề của ba mình cũng không tổi chút nào.
“Ngon lắm ba ạ”
Ba Quốc cười ha hả.
“Món này ở ngoài công trường học được đấy, chắc là hai mẹ con chưa an bao giờ đâu.
Rồi ông lại gắp một miếng sang cho mẹ của Quốc.
Chuyến này trở về nhà, ông mang theo hai mươi triệu, cả tiền công lẫn tiền thưởng.
So với mấy tháng vất vả ăn ngủ ở công trường thì số tiền ấy cũng xứng đáng.
Hai mẹ con Quốc, từ ngày ông đi đến nay, không làm ăn gì lớn.
Ngược lại, còn tiêu bớt gần nửa số đậu tương để sang bên kia biên giới.
Nghĩ tới đó, ông bố lại thấy sự có mặt của mình trong căn nhà này vẫn còn rất quan trọng, ít nhất là về mặt kinh tế.
Số tám triệu tiền bán đậu tương để dành từ trước vẫn giữ nguyên.
Cộng thêm chút tiền lời lặ vặt từ việc bán rau củ, đi chợ búa của hai mẹ con trong mấy tháng qua, gom góp lại cũng được khoảng mười triệu.
Tính ra, cả nhà lúc này đang có trong tay tròn trịa ba mươi triệu, một khoản tiền không nhỏ đối với gia đình ở quê.
Bữa cơm đoàn tụ đơn giản nhưng đủ đầy, có thêm đĩa chân giò nên không khí rôm rả hơn hẳn ngày thường.
Ba Quốc vừa ăn vừa kể chuyện công trường, từ lúc thi công gian nan, những hôm dầm mưa nắng, cho tới ngày khánh thành, được gặp mấy ông lãnh đạo xuống.
bắt tay, chụp hình.
Mẹ Quốc ngồi nghe, thỉnh thoảng chen vào vài câu hỏi, còn Quốc thì vừa ăn vừa lắng nghe.
Ăn xong, câu chuyện dần chuyển sang chuyện chi tiêu.
Chi phí sinh hoạt hàng ngày không phải lo, trong nhà tự cung tự cấp được phần lớn, gạo rau củ đều có sẵn, mỗi phiên chợ đều có đồng ra đồng vào, mua thịt cá về dự trữ không phải suy nghĩ.
Hạt giống rau vụ đông thì Quốc và mẹ đã mua từ trước, cũng không cần tính vào nữa.
Sau một hồi bàn bạc, mọi người thống nhất sẽ làm nốt căn nhà đang dang dở.
Ban đầu, chỗ đó được dự định xây làm chuồng heo.
Nhưng giờ chuyển sang làm nhà kho, để tiện cất nông cụ, phân bón và những thứ lặt vặt khác, đỡ phải chất lung tung trong nhà.
Ba Quốc đặt chén nước xuống bàn, chốt lại:
“Đằng nào cũng phải làm, thôi thì làm sóm cho xong, đỡ phải lăn tăn.
Mà cái kho này mình làm được phần nền móng rổi, làm nhà kho chỉ xây 3 mặt, thêm vài hàng gạch với cái mái, chắc cũng không dùng hết ba mươi triệu đâu.
Quốc nghe vậy liền tranh thủ nói thêm.
“Vậy nếu còn dư, ba tính mua máy cày được không?
Sắp tới ba ở nhà, con nghĩ có máy cày thì mình chủ động hơn, khỏi phải đi mượn chú thím hoài.
Ba Quốc ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu.
“Vậy thì mua máy cày trước.
Mua loại to một chút, có cái thùng xe phía sau, sau này chở vật liệu xây dựng hay phân bón cũng tiện.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập