Chương 140: Mua máy cày.

Chương 140:

Mua máy cày.

Hôm trước cả nhà còn ngồi bàn bạc quanh mâm cơm, tính tới tính lui chuyện làm ăn cho mùa tới, sáng hôm sau ba Quốc đã dậy từ sớm, lôi cái túi vải cũ để trong góc tủ ra, đổ tiền lên giường đếm từng xấp một.

Những tờ tiền nhàu nát, mùi mồ hôi công trường còn phảng phất, nhưng xếp lại với nhau thì cũng thành một khoản không nhỏ.

Máy cày là hàng sản xuất bên Trung Quốc, muốn mua phải sang tận khu biên giới.

Ba Quốc không định đi một mình.

Ông nhớ đến người bạn cũ tên Thụ, quen nhau từ hồi cùng làm công trình, người này sống ở An Bình.

Nhà bác Thụ giờ ở gần biên, đường sá thông thạo, lại đã từng mua máy cày rồi, có gì nhờ tư vấn sẽ yên tâm hơn.

Nhân tiện ghé thăm bạn, biết nhà biết cửa.

Quốc xin nghỉ học một ngày để theo ba đi mua máy.

Cậu cũng muốn tận mắt xem chiếc máy mà sau này cả nhà sẽ dùng, hơn nữa, những việc lớn trong nhà, cậu không muốn đứng ngoài.

Hai cha con đạp xe ra từ tình mo.

Trời còn mát, sương chưa tan hết.

Đường đi vòng vèo qua mấy quả đổi thấp, có đoạn đất đỏ lổn nhổn đá, xe xóc lên xóc xuống.

Gần đến khu biên giới, ba Quốc phải dừng lại hỏi đường mấy lần, toàn hỏi người địa phương cho chắc ăn.

Tìm được nhà bác Thụ, hai cha con ghé vào chào hỏi.

Căn nhà xây không lớn nhưng gọn gàng, trước sân phơi đầy vật liệu xây dựng.

Bác Thụ ra đón, kéo hai cha con vào nhà, rót chén nước chè xanh còn nóng, nói chuyện dăm ba câu hỏi thăm sức khỏe TỔi mới vào chuyện chính.

Bác Thụ tầm tuổi ba Quốc, da ngăm đen, tay chân rắn rỏi, giọng nói sang sảng.

Nghe ba Quốc nói ý định mua máy cày, bác cười nói.

“Mua máy cày thì ngay đây thôi, chắc lúc đi qua, hai cha con cũng thấy cửa hàng bán rồi chú nhi?

Ba Quốc gật đầu.

“Thấy thì có thấy, nhưng nào có biết mua bán gì đâu.

Trước anh nói mua máy cày rồi nên tôi qua xem nhà cho biết, rồi có gì nhờ anh chỉ bảo thêm.

Chứ mua máy về mà cày không được thì phí tiền quá.

Bác Thụ trầm ngâm một lát, nhấp ngụm nước chè rồi hỏi tiếp.

“Nhưng mà sao lại mua máy vào lúc này?

Từ giờ đến vụ ngô sang năm còn dài mà.

Ba Quốc nhìn sang Quốc một cái, rồi mới đáp.

“Đằng nào cũng phải mua, mùa này đang rảnh nên tôi mua sớm.

Có gì mùa đông này còn cày xới trồng rau.

Giờ ở nhà rồi nên phải kiếm việc gì đó để làm, chứ ngồi không thì ngứa tay chân lắm.

Bác Thụ nghe vậy thì bật cười ha hả.

“Cái này anh giống tôi rồi.

Đi làm bận rộn quen, giờ tự nhiên ngồi nhàn nhã không làm gì tôi cũng khó chịu trong người.

Tôi đang tính đi thầu, xây mấy căn nhà quanh đây.

Nếu anh muốn thì tham gia đi, gọi thêm vài người nữa là bọn mình có một đội rồi.

Xây mấy căn nhà, dư sức.

Ba Quốc gật đầu, trong mắt lóe lên chút hứng thú.

“Việc này anh thụ tính được đấy, nhưng mà tôi cần thu xếp một thời gian đã.

Xa nhà lâu ngày, còn nhiều thứ dang dở, khi nào lo xong tôi sẽ ghé qua sau.

Bác Thụ chép miệng, gật gù.

“Đành vậy.

Tôi cũng có khác gì đâu, nhà cửa còn lộn xộn lắm.

Thôi thì khi nào cấy xong, ta gặp nhau, mình gọi thêm mấy đứa nữa rồi bàn lại chuyện này.

Nói xong, bác Thụ đặt chén nước chè xuống bàn, đứng dậy gọi hai cha con Quốc theo mình ra cửa hàng bán máy.

Cửa hàng cách nhà không xa, đi bộ chừng vài phút là tới.

Nó nằm sát bên trạm xăng dầu, mặt bằng ở mức khá lớn chuyên sửa chữa phương tiện cơ giới, bán phụ tùng cơ khí.

Máy cày chỉ là một mặt hàng buôn án chiếm diện tích không lớn lắm.

Bên trong bày sẵn năm sáu chiếc máy cày cầm tay.

Ba chiếc loại nhỏ đặt sát tường, thân máy gon, bánh lốp vừa phải.

Hai chiếc loại trung bình để ở giữa, trông đầm hơn, khung sườn chắc chắn.

Còn một chiếc cỡ lớn đặt riêng một góc, phía sau lắp sẵn thùng xe, bánh lốp to bản, nhìn vào là thấy khác hắn.

Chủ cửa hàng là một người đàn ông trung niên, vóc người đô con, làn da hơi ngăm chứng tỏ cũng một thời lao động chân tay, thấy có khách thì niềm nở ra chào, sau khi biết là khách tới mua máy cày thì nhiệt tình đưa vào trong giới thiệu qua một lượt.

“Hiện tại trong cửa hàng chỉ có 6 cái, 3 cỡ nhỏ, 2 cỡ trung và 1 cỡ lớn, khi nào bán được thì mới lại nhập về thêm.

Trong xóm của Quốc, cũng đã có vài nhà sắm máy cày, nhưng hầu hết chỉ là loại nhỏ hoặc trung bình, giá tầm sáu đến tám triệu.

Đó cũng là những loại bày nhiều nhất trong cửa hàng.

Chủ hàng chỉ tay giới thiệu từng chiếc, giọng rành rọt.

“Loại nhỏ giá sáu triệu, cày ruộng thông thường thoải mái.

Loại trung bình tám triệu, đi đường dài, leo dốc tốt hơn.

Còn loại lớn mười hai triệu, ruộng nào cũng cày được, leo đổi dốc vô tư.

Máy công suất càng lớn thì cày càng khỏe.

Bác Thụ đứng bên cạnh, quay sang hỏi ba Quốc.

“Nhà anh có nhiều ruộng không?

Nếu ít và gần nhà thì mua loại sáu triệu là được rồi.

Nhà tôi cũng mua cái này được ba bốn năm nay, vẫn chạy tốt.

Cấu tạo đơn giản, nhỏ gọn, dễ bảo dưỡng, sửa chữa.

Còn nếu có ruộng trên đổi cao hay địa hình dốc đứng thì có thể cân nhắc loại 8 triệu.

Ba Quốc bước lại gần mấy chiếc máy nhỏ, cúi xuống xem kỹ động cơ, gật gù như đang tính toán trong đầu.

“Nhà tôi có bốn đám thôi, được cái là đường ra ruộng bằng phẳng, không xa nhà lắm.

Xem ra mua loại 6 triệu là hợp lý.

Trong khi đó, Quốc lại đứng bên chiếc máy lớn.

Ánh mắt cậu không rời khỏi bộ bánh lốp to và cái thùng xe phía sau.

Cậu đưa tay sờ nhẹ vào thành thùng, quay sang nói với ba, giọng c‹ phần hào hứng.

“Mua máy lớn đi ba.

Chạy khỏe, vừa cày ruộng, vừa kéo xe chở phân, chở vật liệu cũng tiện.

Sau này ba ở nhà, mình làm được nhiều việc hơn.

Bác Thụ nghe vậy thì xen vào, giọng chậm rãi hon.

“Máy lớn thì miễn chê rồi, nhưng mà có 4 đám ruộng mà đầu tư cái máy này có phí quá không?

Một năm làm hai vụ, tổng thời gian sử dụng chưa đến mười ngày, khác nào g:

iết gà dùng dao mổ trâu.

Với lại cấu tạo nó phức tạp hơn, tháo lắp, bảo dưỡng cũng phải có chút kiến thức máy móc mới được.

Ba Quốc nghe xong thì hạ giọng, như tự nói với mình mà cũng là nói với con.

“.

Bác Thụ nói cũng đúng.

Người ta cày bừa điện tích lớn mới cần máy này.

Nhà mình có bốt đám ruộng, dù cày ba vụ một năm thì thời gian còn lại cũng.

để không, vậy thì hơi phí.

Hay là mua cỡ trung bình đi”

Quốc lắc đầu, vẫn chưa chịu buông.

“Máy này đâu nhất định chỉ để cày ruộng đâu ba.

Mình còn dùng để chở vật liệu mà, chở gỗ đá, cát sỏi, lương thực, phân bón.

Mình mà mua thì kiểu gì nhà chú thím cũng sang nhờ vả, mượn máy hoặc nhờ cày hộ.

Ruộng nhà chú thím có một đám nằm trên dốc, máy yếu con nghĩ chạy không nổi.

Thôi thì mình cứ mua cái to đi ạ.

Ba Quốc đứng im một lúc, ánh mắt chuyển từ chiếc máy nhỏ sang chiếc máy lớn, rồi lại nhìn sang con trai.

Trong đầu ông, những tính toán ban đầu bắt đầu lung lay.

Chủ cửa hàng nghe Quốc nói vậy thì lập tức hùa theo, giọng hồ hởi hơn hẳn.

“Con trai anh nói đúng đấy.

Mua loại này thì ruộng nào cũng cày được, leo dốc không lo chết máy.

Nếu anh lấy thêm cái thùng xe phía sau với bộ bánh lốp to nữa thì tổng chi phí gó gon khoảng mười lăm triệu thôi.

Trong hai năm đầu, nếu có trục trặc gì cứ qua đây, tôi cử th‹ sang tận nơi sửa cho, anh cứ yên tâm mà dùng.

Ba Quốc đứng im một lúc.

Ánh mắt ông lần lượt lướt qua mấy chiếc máy nhỏ xếp sát tường, rồi dừng lại ở chiếc máy lớn đang được Quốc đứng bên cạnh.

Ông quay sang nhìn con trai, thở nhẹ một tiếng, gật đầu.

“Thôi thì.

mua cái lớn đi”

Chủ cửa hàng nghe vậy thì mừng ra mặt, gọi to người trong nhà ra chuẩn bị máy.

Một người khác mang bộ bánh lốp to tới thay, người nữa thì lắp thêm thùng xe phía sau.

Tiếng kim loại va vào nhau leng keng.

Trong lúc chờ lắp đặt, chủ tiệm vừa làm vừa giải thích kỹ càng.

Ông chỉ cho ba Quốc cách khởi động máy, cách chỉnh ga, chỉnh côn, rồi hướng dẫn tháo lắp bánh xe khi cần thay đổi địa hình.

Quốc đứng cạnh, chăm chú lắng nghe, cố ghi nhớ những điểm quan trọng.

Máy này lónhơn hẳn mấy chiếc còn lại, hộp số có nhiều cấp hơn, thao tác cũng phức tạp hơn.

Nghe một lúc, Quốc chọt hỏi:

“Máy to thếnày chắc phải có sách hướng dẫn sử dụng đi kèm bác nhi?

Chủ tiệm đáp ngay, giọng thoải mái.

“Có tài liệu hướng dẫn, nhưng toàn tiếng Trung thôi.

Xem hình vẽ thì cũng không ăn thua, mấy cái này phải qua trường lớp mới hiểu được.

Quốc gật đầu, rồi lễ phép đề nghị:

“Bác có tài liệu thì cho cháu xin một bản mang về nghiên cứu ạ.

Dù sao đó cũng là vật đi kèn theo máy mà.

Chủ tiệm hơi ngạc nhiên.

Đúng là tài liệu có đi kèm thật, nhưng từ trước đến giờ, người mua chẳng ai hỏi tới.

Thường chỉ cần biết nổ máy, tháo lắp cơ bản để sử dụng là đủ.

Gần biên giới cũng có vài người nói được tiếng Trung, nhưng đọc được chữ thì hiếm, nhất là mấy tài liệu kỹ thuật.

Ngay cả ông chủ cũng chưa từng mở ra xem bao giờ.

Ông chần chừ một chút rồi nói:

“Đúng là có, nhưng bình thường không ai hỏi nên bác để dồn một chỗ.

Giờ ìm cũng hơi khó đấy”

Nói rồi, ông quay vào trong quầy, lục lợi một lúc, lấy bừa một tập tài liệu đưa cho Quốc, địn!

cho xong chuyện.

Quốc cầm lấy, lật vài trang, ngó nghiêng đối chiếu với nhãn hiệu ghim trên đầu máy.

Chỉ một lúc sau, cậu ngẩng lên, nói nhẹ nhàng:

“Bác ơi, cái này là tài liệu của máy loại nhỏ, không phải loại này.

Chủ tiệm nghe vậy thì hơi khựng lại.

Ông nói được tiếng Trung nhưng không biết mặt chữ, nhìn quyển tài liệu trong tay Quốc cũng chẳng phân biệt được đúng sai.

Thấy không chắc phần mình đúng, ông không tranh luận thêm, xua tay nói luôn:

“Tài liệu để lộn xộn quá, bác để trong thùng carton kia kìa.

Cháu cần cái nào thì cứ tự lấy nhé.

Quốc nhìn ông chủ tiệm một lúc, trong lòng dấy lên nghi ngờ rằng ông bác này.

chắc chỉ biết nói chứ không đọc được chữ.

Cậu không nói thêm, đi thẳng vào góc cửa hàng, mở thùng carton ra lục lọi.

Một lúc sau, cậu lấy ra được tập tài liệu có tên trùng khớp với nhãn hiệu trên đầu máy.

Tập tài liệu này dày hơn hẳn, bên trong đầy chữ và hình vẽ bóc tách từng bộ phận chi tiết củ:

máy, từ động cơ, hộp số cho tới trục truyền lực.

Chỉ nhìn qua cũng đủ biết, người ngoại đạo không qua trường lớp, chắc chắn khó mà hiểu nổi.

Quốc đã qua một đời người, tuy không đúng chuyên môn cơ khí, nhưng những kiến thức căn bản về động cơ bốn kỳ thì cậu vẫn nắm được sơ so.

Ít nhất, khi máy móc có trục trặc gì, cậu cũng đủ khả năng đọc tài liệu, khoanh vùng nguyên nhân, chẩn đoán.

lỗi trước.

Gặp mấy hỏng hóc vặt vãnh còn có thể tự tay sửa chữa, không phải cuống cuồng chạy đi gọi thợ mỗi lần máy dở chứng.

Ông chủ tiệm đứng bên cạnh, từ nãy đến giờ vẫn lặng lẽ quan sát Quốc với vẻ hoài nghi.

Thấy cậu lục lợi một hồi rồi rút ra đúng tập tài liệu cần tìm, lại cẩn thận lật xem từng trang, ông ta không nhịn được, quay sang hỏi ba Quốc:

“Con trai anh biết tiếng Tàu à?

Ba Quốc trả lời thản nhiên.

“Đâu có.

Nó mới học lớp 11 thôi, trên trường có dạy.

tiếng Trung hay không thì tôi cũng không rõ nữa.

Chủ tiệm nhíu mày, nhớ lại.

“Vừa rồi tôi có đưa con đi làm hồ sơ học cao đẳng, hình như trong học bạ đâu thấy chỗ nào đào tạo tiếng Trung nhỉ.

Ba Quốc liếc sang Quốc một cái, rồi nói tiếp:

“Thằng nhỏ nhà tôi thích mày mò nghiên cứu lắm.

Ầ, mấy cái tài liệu kia có tính tiền không anh?

Chủ tiệm lắc đầu.

“Không, đồ đi kèm theo máy cả.

Tiển máy và tiền phụ kiện cộng lại gần mười lăm triệu.

Ba Quốc móc tiền ra trả, trong lòng tuy cũng xót của, nhưng nghĩ tới việc sau này chủ động được ruộng nương, lại có thêm cái để làm ăn, ông cũng không nghĩ ngợi nhiều.

Thanh toán xong xuôi, ông quay sang cảm ơn bác Thụ, hẹn khi nào rảnh sẽ ghé lại chơi.

Chủ cửa hàng còn nhiệt tình cử hai người thợ của tiệm lái máy cày về tận nhà giúp.

Chiếc máy cày mới tỉnh được nổ máy ngay tại cửa hàng, tiếng động cơ giòn và đều, nghe rất đã tai Máy chạy bon bon trên đường lớn.

Ba Quốc ngồi trên thùng xe phía sau, một tay bám thành thùng, để gió thổi mát cả mặt.

Một người thợ khác chạy xe máy theo sau, Quốc ngồi phía sau người đó, vừa chỉ đường vừa dặn dò mấy khúc cua dẫn về nhà.

Về tới đầu xóm, còn chưa kịp dắt máy vào sân thì đã có người nghe tiếng động cơ kéo sang xem.

Người thì cúi xuống sờ thử bánh lốp, người lại trèo lên ngó cái thùng xe phía sau, miệng xuýt xoa khen máy to, máy khỏe.

Ba Quốc đứng giữa đám đông, nét mặt không giấu được chút tự hào.

Ông mời mấy người hàng xóm vào nhà uống nước, rồi cùng Quốc mang phụ tùng của máy cày ra kiểm kê.

Nào là bộ cày, bộ bừa, rồi hai cặp bánh rời, tổng cộng có ba loại bánh cho chiếc máy:

bánh lốp để đi đường bằng, bánh bám dùng khi cày ruộng, và bánh lồng để bừa, làm tơi đất, san mặt ruộng cho phẳng.

Ngoài ra còn có cả bộ đồ tháo lắp gồm chốt, cờ lê, tua vít, kìm.

xếp gon trong một cái va li nhựa.

Kiểm kê xong xuôi, hai người thợ chào hỏi mấy câu rồi nổ máy xe đèo nhau về An Bình.

Trong sân chỉ còn lại đám người trong xóm tụm năm tụm ba quanh chiếc máy cày mới Tiếng nói chuyện râm ran không dứt.

Người thì xoa xoa tay lên bánh lốp, gât gù khen đây đúng là cái máy to nhất xóm từ trước đến giờ.

Người khác lại tò mò hỏi giá bao nhiêu, mua ở đâu, chạy có tốn dầu không.

Có người còn cười nửa đùa nửa thật, dặn trước:

“Nhà cày xong nhớ cho mượn máy vài buổi nhé, ruộng trên dốc nhà tôi khó cày lắm.

Ba Quốc chỉ cười, gật đầu cho qua, trong lòng cũng hiểu, mua được cái máy này thì chuyện nhờ vả là điều khó tránh.

Mọi người ngồi huyên náo suốt cả buổi chiều.

Đầu hè thì nghe bảo nhà Quốc mua tủ lạnh, đầu thu lại sắm thêm máy cày, thế là câu chuyện chuyển sang xoay quanh tiền nong.

Có người tò mò hỏi nhà Quốc lấy đâu ra nhiều tiển thế.

Ba Quốc đi làm công trình mấy năm nay, nhưng trước giờ chỉ lo gửi tiền về chỉ tiêu lặt vặt, hiếm khi thấy mua sắm thứ gì lớn trong nhà.

Giờ công trình đã xong, ông lại ở nhà nhiều hơn, thế nào cũng sẽ có vài người đồng niên rảnh rỗi ghé qua uống chén nước chè, nói chuyện phiếm cho đỡ buồn tay chân.

Có người nhìn sang góc sân, thấy công trình đang xây dở dang liền hỏi thăm:

“Nhà anh đang làm cái gì đấy?

“Định xây nhà kho ấy mà.

Khi nghe ba Quốc nói là xây nhà kho, mấy người liền tỏ ra hào hứng, bảo lúc nào cần cứ gọi sang phụ một tay.

Ai cũng hiểu, giúp nhau lúc này cũng là để lấy chút thiện cảm, sau này có việc cần mượn máy cày còn dễ mở miệng.

Khách khứa đến tối mịt mới lục tục ra về, trả lại cho căn nhà bầu không khí yên tĩnh vốn có.

Ba Quốc đứng một mình trong sân, nhìn chiếc máy cày lớn sừng sững dưới ánh đèn vàng.

Cuối cùng ông cũng hiểu vì sao hai mẹ con nhất quyết không xây chuồng lợn mà chuyển sang làm nhà kho.

Hóa ra là để có chỗ chứa cái máy cày này.

Ýđồ ấy chắc chắn không phải do vợ ông nghĩ ra.

Ông quá hiểu tính bà, làm gì cũng cẩn thận ngại thay đổi.

Người tính trước được bước này chỉ có thể là Quốc.

Con trai ông hẳn đã có ý định mua máy cày từ lâu, chỉ chờ đủ điều kiện là làm ngay.

Giờ máy đã mua về, bước tiếp theo dĩ nhiên là phải hoàn thiện nhà kho cho đàng hoàng, có chỗ cất máy, che mưa che nắng.

Vị trí lối ra vào, diện tích nhà kho cũng cần phải tính toán lại cho phù hợp với chiếc máy cày to lớn đang.

nằm giữa sân kia.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập