Chương 141: Xây nhà kho.

Chương 141:

Xây nhà kho.

Ba Quốc đi làm công trình đã nhiều năm, v-a chạm đủ kiểu, quen biết khá rộng, nhất là mấy mối bán vật liệu xây dựng.

Ông biết chỗ nào giá mềm, chỗ nào cân đong sòng.

phẳng, không sợ bị chặt chém.

Hôm đầu, ông không vội mua liền mà chạy đi dò hỏi giá cả trước, so sánh từng loại vật liệu.

Tối về, ông ngồi tính toán sơ bộ, ước chừng số gạch, cát, xi măng cần dùng cho cái nhà kho.

Thấy tiền trong tay còn dư dả, ông quyết định hôm sau đem tiền đi mua luôn cho gọn.

Phần tường, ba Quốc chọn loại gạch xi măng cốt liệu.

Nhà kho không cần đẹp hay kín như nhà ở, chỉ cần chắc chắn, loại gạch xi măng xây nhanh tiết kiệm được nhiều vữa.

Ông đặt mua một xe gạch, bên bán cho xe chở thẳng đến tận nhà.

Gạch mua dư chứ không mua thiếu lỡ đang xây mà hết gạch thì mất công chờ đợi.

Còn cát với xi măng thì ba Quốc tận dụng luôn cái xe cồng nông mới mua.

Hai vợ chồng đi mua rồi tự xúc lấy, cát ở ngoài bờ sông hơi nhám phải qua một khâu sàng lọc mới có thể sử dụng được.

rồi vòng qua chợ mua 6 bao xi măng.

Trước mắt lấy một xe dùng dần, thấy thiếu thì lại đi lấy tiếp.

Cái kho định xây vốn dĩ đã có móng sẵn từ trước, giờ chỉ cần xây tường lên và lợp mái là xong.

Công trình nhỏ, trong nhà tự làm được, không cần thuê thợ ngoài.

Nghe tin nhà Quốc mua máy cày lại còn chuẩn bị làm nhà kho, chú thím cũng ghé sang hỏi thăm.

Riêng chú thì nán lại, xắn tay áo bảo để phụ giúp một tay.

Đó giống như một thứ đạo lý ngầm trong xóm làng.

Trước kia, mỗi lần nhà Quốc đi mượn trâu cày ruộng, đều phải mang quà sang biếu nhà chú thím trước.

Giờ thế sự đảo chiều, nhà Quốc có máy cày rồi, sắp tới chú thím còn phải nhờ ngược lại.

Cho nên chú phải qua sớm, vừa phụ giúp, vừa tỏ rõ thành ý.

Chú lớn tuổi lại có bệnh trong người, không làm được việc nặng, nên nhận phần trộn vữa.

Ba Quốc thì đứng chính ở bức tường, tự tay căn ke từng viên gạch, đắp từng hàng một.

Xây nhà kho tiết kiệm thời gian hơn nhiều so với xây nhà ở.

Mấy hàng gạch phía dưới ông xếp kín cho chắc, lên cao thì bắt đầu xây đan xen, xếp kiểu tổ ong, chừa nhiều khe hở cho thoáng khí, cũng để tiết kiệm gạch.

Nhờ cách đó mà số gạch dư ra đủ để xây tường cao thêm vài hàng.

Ba của Quốc làm công trình nhiều năm, quen tay quen việc, nên mọi thứ đều được ông sắp xếp tuần tự.

Quốc chỉ việc đứng một bên phụ giúp, vừa làm vừa học hỏi.

Có nhiều thứ trước giờ cậu chưa từng đụng đến, nhất là mấy việc liên quan đến xây dựng, nhìn thì tưởng đơn giản mà làm mới biết không hề dễ.

Quốc chuyển gạch, xách nước, trộn vữa, học dần từng động tác một.

Mấy ngày đầu, tay châr còn lóng ngóng, trát tường thì chỗ dày chỗ mỏng, nhìn chẳng ra hình thù gì.

Ba Quốc không hề quát mắng.

Thấy con trai vụng về, ông lại càng mừng.

Trong lòng ông nghĩ, nó mà giỏi giang cái gì cũng biết làm hết thì cái nhà này đã chẳng cần tới ông nữa rồi.

Buổi sáng Quốc đi học, chiểu về là thay ngay bộ quần áo cũ, xắn tay áo ra phụ tiếp.

Mẹ Quốc thì ở trong nhà lo cơm nước cho mọi người.

Hôm nào có phiên chợ bà đi sớm, về sớm, mua thêm mấy lạng thịt, làm thêm vài món cho bữa trưa, bữa tối.

Dùng gạch xi măng, viên nào cũng nặng, càng lên cao thì càng tốn sức vận chuyển, Quốc cũng hiểu được phần nào công việc mà ba mình thường làm mỗi khi đi xa.

So với làm đường, xây nhà thì cái nhà kho này không thẩm vào đâu cả.

Ba mặt tường được đắp trong 4 ngày thôi, một mặt còn lại không.

cần đắp hay làm cửa mà làm chỗ ra vào luôn, công trình này dạng hình ống, mặt không xây thì quay vào sân, đứng ở cửa nhà chính có thể quan sát được.

ba Quốc chủ động để trống mấy ngày cho vữa cứng lại, không nóng vội làm tiếp, trong thời gian đó thì đi chặt che để chuẩn bị chuyển sang phần mái.

Mái nhà kho được lợp bằng tấm fbro xi măng cho nhanh gọn.

Đây là khâu nguy hiểm nhất vì phải leo trèo trên cao.

Chiều cao tính tới chóp mái khoảng bốn mét rưỡi, không quá cao nhưng sơ sẩy một chút là nguy hiểm ngay.

Riêng việc đi chặt mấy cây tre, cây che để làm giàn, rồi kê kèo lên mái cũng đã là một vấn để.

Phải gọi thêm vài người, dùng dây thừng buộc chắc, kéo từng tấm lên cẩn thận.

rồi dùng xi măng cố định lại thêm lần nữa.

Xong phần mái, Còn lại là phần nền, không để nền đất mà đổ thêm một lớp bê tông, việc này người nhà tự làm là đủ, không cần chú thím qua phụ giúp nữa.

Ba Quốc đánh thêm một chuyến xe, chở cát và xi măng về để đổ nền, đồng thời trát lại một số chỗ trong nhà cho vuông văn, gọn gàng.

Đổ nền là khâu tốn công nhất, cũng là phần ba Quốc cẩn thận nhất.

Ông không cho làm ẩu.

Trước hết phải dầm lại nền đất cho thật chặt, chỗ nào cao thì san xuống, chỗ nào lõm, hụt thì đắp thêm, chỗ mềm là phải dậm, phải nện cho đến khi chân giảm xuống không còn lún.

Quốc theo sau, cầm cây gỗ nặng, hì hục đập từng nhịp xuống đất, nghe bình bịch từng tiếng.

sau khi đất đã chắc, sẽ rải thêm một lớp đá dăm.

Đá dùng để lót nền không mua ngoài.

Ba Quốc sáng sớm đã lên núi lấy đá, cứ nhặt đá rồi cho lên xe công nông chở về nhà.

từ khi có cái xe ông thích lái nó đi quanh xóm lắm, trước đây dùng sức lên xe thồ không ăn thua, nay có máy để chở rất là tiện.

Bao nhiêu đá cứ chất lên xe rồi mang về nhà một chuyến là xong.

Đá núi mang về, rồi chuyển vào trong nhà kho, chất thành đống rồi ngồi một góc, cầm búa đập vụn từng viên.

Tiếng búa lóc cóc vang lên, rồi cứ như trò xếp hình rải đều từ trong góc cho đến khi bao phủ hết phần diện tích bên trong.

Quốc tranh thủ phụ đập đá.

Đá đã được chọn sẵn, loại vừa tay nên búa cũng không.

cần quá to.

Cậu đeo găng tay dày, mỗi nhịp búa nện xuống nghe cốc cốc đều đều, mảnh đá vỡ ra gọn gàng.

Riêng khoản bảo hộ này, Quốc làm kỹ hơn ba mình nhiều.

Ba Quốc quen làm công trình kiểu “tay không.

bắt giặc” nhiều khi chỉ đội cái mũ cũ, đi dép lê, có sao làm vậy.

Nhìn con trai đeo găng, đứng nép gọn gàng một góc, ông vừa thấy lạ vừa thấy buồn cười.

Hai cha con ngổi trong nhà kho, lưng tựa tường, trước mặt là đống đá đang dần nhỏ lại.

Tiếng búa vang lên khô khốc, đều đặn, xen giữa là tiếng thở và mồ hôi nhỏ xuống nền đất.

Ba Quốc đập thêm vài nhát rồi dừng tay, chống búa xuống đất, quay sang nhìn con.

“Đao.

làm thợ xây có thấy mệt không con?

Quốc không ngẩng đầu lên ngay, vẫn đập thêm một nhát nữa rồi mới đáp.

“Mệt chứ ba.

Ba Quốc lại hỏi tiếp

“Làm như thế này mỗi ngày được 200-300 nghìn, có làm không?

Quốc bật cười nhẹ, tay vẫn không ngừng.

“Làm chứ.

Ba Quốc hơi bất ngờ, nhướng mày.

“Sao không cố học rồi kiếm việc gì đó nhẹ nhàng mà làm?

Ngồi trong nhà, máy móc máy tính, kiếm 500-600.

Có nhiều tiền rồi thuê người xây nhà cao cửa rộng, sống an nhàn, chẳng sướng hơn à?

Quốc ngừng tay, đặt búa xuống, đưa mu bàn tay lau mồ hôi trên trán.

Cậu nhoẻn miệng cười, giọng nói chậm rãi.

“Nhiều tiền thì nhiều cái phải lo lắm ba.

Chưa chắc đã an nhàn đâu.

Con thấy có sức khỏe, còn làm được những gì mình muốn làm mới là sướng nhất.

Cậu cúi xuống nhặt thêm viên đá, nói tiếp, giọng đều đều như đang kể chuyện thường ngày.

“Với lại nhà mình hết nợ rồi, Nhà mình không thiếu cái ăn, ba ở nhà làm vườn, cày ruộng, sống thong thả cũng được mà.

8ao còn đi làm công trình với bác Thụ.

Ba Quốc im lặng một lúc, rồi lại cầm búa lên, đập mạnh hơn vài nhát.

“Ba còn đi kiếm tiển chứ.

Biết đâu sau này lại có việc dùng đến tiền.

Lúc đó già rồi, không còn sức mà đi làm nữa.

Quốc đáp ngay, không do dự.

“Ba không còn sức thì vẫn có con mà.

Câu nói nhẹ tênh nhưng khiến ba Quốc khựng lại.

Ông quay sang nhìn Quốc, ánh mắt chùng xuống một chút, rồi lại cười xòa.

“Thế định ở quê làm nông thật à?

“Thì con mua máy cày rồi đây, cũng có nhà kho nữa rồi.

Quốc đưa tay chỉ quanh kho.

“Sau này cứ thong thả trồng rau, nuôi đàn gà đàn lợn, cuối năm muốn mua gì thì mua, vậy l¡ đủ rồi”

Ba Quốc thở ra một hơi dài, giọng chậm lại.

“Con còn nhỏ, còn nhiều cái chưa hiểu được đâu.

Ông nói vậy nhưng không trách móc.

Trong tiếng búa lại vang lên cốc cốc đều đều, hai cha con tiếp tục công việc của mình.

Đến lúc trộn bê tông, mọi thứ mới thật sự gấp gáp.

Cát, xi măng, đá được trộn đều rồi đổ từng mẻ một.

Ba Quốc đứng trong kho, cầm cây thước dài kéo qua kéo lại, san từng khoảng nhỏ cho phẳng.

Không làm liền một lượt mà chia ra từng phần, xong đâu chắc đó.

Nhìn mặt nền dần dần hiện ra phẳng phiu, cả hai cha con đều thở phào tỏ ý hài lòng.

Ba tuần trôi qua, cái kho cuối cùng cũng hoàn thành.

Mái đã lợp kín, chiếc xe công nông được đẩy vào trong, trả lại khoảng sân trước nhà rộng rãi hẳn.

Nông cụ, củi đốt, rơm rạ, chuồng gà lần lượt chuyển sang kho mới.

Cái kho cũ thì được quét dọn sạch sẽ, mấy món đổ trong nhà lại tạm đưa qua đó để tiện sắp xếp.

Vật liệu còn dư không bị bỏ phí.

Ba Quốc tận dụng đến cùng.

Ông tranh thủ xây thêm một cái bể chứa nước sát bên hông nhà, hứng nước mưa tiện cho việc rửa chân tay cũng như tưới tiêu vườn rau.

Bể không lớn nhưng xây chắc tay, từng hàng gạch được ông căn ke cẩn thận, miệng bể trát dày hơn để khỏi nứt nẻ khi mưa nắng thất thường.

Xong bể nước, ông lại quay sang chát lại mấy mảng tường nhà chính.

Những vết nứt nhỏ, chỗ lở vôi cũ được cạo sạch, trám từng chút một.

Mỗi buổi chiều, ba Quốc xách thùng vữa đi dọc quanh nhà, vừa làm vừa ngắm, thấy chỗ nào chưa ưng là dừng lại sửa ngay.

Mùi vữa mới ám khắp gian nhà, Suốt cả tháng trời, đi đâu về vừa bước tới cổng đã ngửi thấy mùi xi măng quen thuộc, như một dấu hiệu cho biết căn nhà vẫn đang trong những ngày thay da đổi thịt.

Sau khi lớp chát khô, ông quét thêm một lượt vôi mới.

Cây chối quét vôi kéo lên kéo xuống đều tay, từng mảng tường xám xịt dần chuyển sang màu sáng.

Những bức tường cũ kỹ, loang lổ bỗng trở nên phẳng lì, sạch sẽ.

Căn nhà nhỏ như vừa được khoác lên một lớp áo mới.

Chờ vôi khô hẳn, cả nhà lại chuyển đồ nội thất từ trong cái kho cũ trở về nhà chính, từ cái giường tre, tủ gỗ, bàn ghế.

bao ngô bao thóc, thì để lại nhà kho cũ, từ giờ gian nhà chính chỉ để đồ dùng sinh hoạt mà thôi, nên không gian thoáng đãng hơn hẳn.

-Nhìn lại cơ ngơi sau cả tháng quần quật, trong lòng ai cũng thấy đáng công, đáng sức.

Căn nhà không chỉ mới hơn, mà còn mang theo dấu vết bàn tay và mồ hôi của cả gia đình.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập