Chương 148:
Trồng Thêm Tỏi.
Sau khi hoàn tất việc trồng rau ngoài ruộng lớn, Quốc nhìn số cây giống còn sót lại, tiếc công chăm bẫm nên cậu quyết định mang chúng về, tỉ mẩn trồng vào những khoảng trống trong khu vườn gần nhà.
Mảnh vườn nhỏ vẫn còn vương lại những dấu tích của mùa hè.
Mấy dây dưa leo từng một thời xanh tốt nay chỉ còn là những sợi xác xơ, khô khéo quấn chặt lấy giàn tre già.
mồng tơi đã trụi lá.
Cậu khom lưng, nhổ bỏ những gốc rau ngắn ngày đã gà xới lại lớp đất cho tơi xốp để sẵn sàng đón đợi một đọt rau mới.
Noi khiến Quốc dành nhiều tâm tư nhất trong mấy ngày gần đây là khu vườn nằm dưới chân núi.
Suốt vụ hè vừa qua, cậu không xuống thêm loại rau củ nào mà quyết định giữ nguyên những gốc bí từ mùa xuân.
Sau mấy tháng ròng rã mặc cho nắng mưa gội rửa, những dây bí ấy dường như đã vắt kiệt hết khả năng phát triển của một cây bí thông thường, cây già và khô héo, còn sót lại mấy quả bí ngô to đùng ẩn dưới lớp lá khô.
Cậu nhấc quả to nhất, đôi tay trĩu xuống bởi sức nặng hơn năm ký lô, lớp vỏ đã chuyển sang màu nâu sẫm, cứng cáp như đá.
Những quả còn lại cũng xấp xi ba bốn ký.
Vì để quá lâu giữz thiên nhiên hoang dã, một vài quả không tránh khỏi bị hư thối hoặc bị lũ thú rừng tỉnh quái đục khoét mất vài mảng.
Dẫu vậy, gom góp lại cũng được hơn chục ký bí già, đủ để cậu dự trữ trong góc bếp cho những ngày đông tháng giá.
Mùa này, Quốc không vội vã.
Cậu thong thả làm cỏ, phát quang những lùm bụi rậm rạp để trồng thêm vài khóm rau thơm, hành ngò và diếp cá.
Những cây chuối, lá lốt, gừng nghệ hay sả được trồng từ năm ngoái nay đã bám rễ sâu vào lòng đất vươn mình chắc chắn.
Đặc biệt l¡ đám lá lốt, chúng dường như rất ưa chuộng cái tiết trời râm mát đặc trưng của vùng chân núi.
Từng chiếc lá to bằng bàn tay, dày dặn, chỉ cần ngắt vài chục lá mang về xào trứng hay làm chả lá lốt đều rất ngon.
Quốc tính toán.
Vì chỗ này gần bìa rừng, lũ sóc chuột và côn trùng thường xuyên ghé thăm, nên cậu chủ trương biến nơi này thành một “vườn gia vị”.
Những loại cây nặng mùi này chính là rào cản tự nhiên khiến đám sâu bọ vốn khó tính phải chùn bước.
Vào khi thời tiết ấn áp thì trồng vài gốc bí, tích trữ thực phẩm dài ngày.
Khi dọn cỏ nhìn thấy mấy con sâu bò trên hàng rào đá, lòng Quốc chợt thắt lại một nỗi lo mo hồ cho vụ bắp cải.
Quanh vùng, nhà nào cũng trồng bắp cải, nếu chẳng may nấm bệnh hay sâu hại bùng phát, chúng sẽ lan ra như một cơn thủy triều không cách nào ngăn chặn.
Cậu tự nhủ phải đề phòng từ sớm;
dù có tốn thêm chút công sức nhưng đổi lại là sự an tâm cho thành quả cả mùa vụ.
Trở về nhà, Quốc lật giỏ những quyển sách nông nghiệp để nghiên cứu cách phòng tránh sâu bệnh.
Ngoại trừ việc sử dụng thuốc hóa học, vốn là biện pháp nhanh gọn nhưng tốn kém và đòi hỏi việc vệ sinh rau củ cực kỳ khắt khe.
Quốc không muốn lạm d-ụng hóa chất lên những bẹ bắp cải xanh non trừ khi bị đồn vào bước đường cùng.
Cậu ưu tiên những gì gần gũi với thiên nhiên hơn
Cậu bắt đầu tìm tòi các chế phẩm hữu cơ từ những nguyên liệu sẵn có trong gian bếp như tr bếp, giấm, tỏi hay ớt lên men.
Chúng an toàn, lành tính nhưng lại có nhược điểm là khó đáp ứng được diện tích canh tác lớn ngoài đồng ruộng.
Cuối cùng, một phương án khả dĩ hiện ra trồng xen canh với các loại rau củ khác.
Quốc quyết định sẽ trồng xen những loại cây có mùi nồng như cúc vạn thọ, hay đơn giản nhất là tỏi vào giữa các luống bắp cải.
Vào mùa đông, người ta thường trồng tỏi không chỉ đề làm thực phẩm mà còn như một tấm lá chắn tự nhiên hạn chế sâu bệnh.
Cậu tin rằng, nếu kết hợp giữa việc trồng xen canh và thường xuyên thăm ruộng để phát hiện mầm bệnh sớm, cây trồng sẽ phát triển khỏe mạnh.
Nhớ lại đợt mùa xuân, Quốc có gieo trồng một số lượng tỏi với hành tây, sau khi thu hoạch và phơi khô tích trữ được mỗi loại một bao.
Số hành tỏi đó cậu chủ yếu để dành cho gia đình sử dụng chứ không mang ra chợ bán.
Qua vài tháng, bếp nhà vẫn còn dư lại khá nhiều.
Sẵn dịp đang lo lắng về d:
ịch bệnh trên cây bắp cải, Quốc quyết định dồn hết số tỏi tích trữ đó ra để trồng đại trà.
Cậu vào nhà kho, lôi bao tỏi vụ xuân ra kiểm kê.
Loại tỏi giống cậu mua ở thị trấn củ rất to v.
mấy, nhưng khi bắt đầu ngồi tách ra từng tép nhỏ để gieo thì Quốc mới giật mình nhận ra số lượng không thấm tháp vào đâu.
Tách hết sạch cả bao cũng chỉ vừa đủ gieo cho hơn một đám đất nhỏ, trong khi diện tích ruộng bắp cải của cậu lại quá lớn.
Đứng trước bài toán kinh phí, Quốc khẽ thở dài.
Cậu đem chuyện thiếu giống nói với mẹ.
Ở nhà, bà là người giữ tay hòm chìa khóa, nhưng số tiền mặt gom góp được từ chợ búa cũng chẳng đáng là bao.
Số tiền kia giống như một khoản bảo hiểm nho nhỏ, vạn bất đắc dĩ sẽ không dùng tới.
Cuối cùng, hai mẹ con quyết định phải hỏi ý kiến ba.
Vừa nghe con trai trình bày, ba Quốc nhướng mày, giọng nửa đùa nửa thật:
“Trồng bắp cải còn chưa đủ mệt hay sao mà giờ anh còn bày vẽ trồng thêm tỏi nữa?
Quốc kiên trì giải thích nghiêm túc:
“Trong sách nông nghiệp con đọc có ghi rõ, trồng các loại cây có mùi nồng xen canh sẽ làm giảm đáng kể sâu bệnh.
Thực hư hiệu quả đến đâu thì con chưa được kiểm chứng, nhưng ba xem, cả xóm mình nhà nào cũng phủ kín bắp cải.
Nếu chẳng may sâu bệnh bùng phát rồi Lây Lan chéo, nhà mình sẽ gặp thiệt hại không nhỏ, trồng thêm tỏi vừa có thể hạn chế sâu bệnh, cuối vụ, ta lại có thêm tỏi nữa, bán được giá ba a.
Nghe con trai nói, sắc mặt ba Quốc bỗng tối sầm lại.
Ông vốn là người thực tế, nghe con trai phân tích về rủi ro tiềm ẩn, ông bắt đầu thấy lo.
Cái nghiệp làm nông, sợ nhất là mất mùa ngay sát kỳ thu hoạch.
Công sức chăm bẵm đổ sông đổ bể.
Trầm ngâm một lát, ông gật đầu dứt khoát:
“Thôi được rồi, để ba đi vay thêm tiền.
Quốc nhẩm tính nhanh trong đầu rồi đáp:
“Nhà mình có sẵn một bao rồi, chỉ cần mua thêm một bao nữa chắc là đủ.
Khoảng hai triệu thôi ba.
Đến tháng mười hai thu hoạch, con sẽ gom tiền trả lại ba ngay.
Nghe đến con số hai triệu, ba Quốc thở phào, vẻ căng thẳng trên khuôn mặt giãn ra:
“Không sao.
Hai triệu cũng không phải con số quá lớn, ba tự thu xếp được.
Nói là làm, ngày hôm sau ba Quốc tranh thủ lúc nghỉ giải lao tại công trường để hỏi vay bạn bè mỗi người vài trăm nghìn.
Là chỗ đồng nghiệp lâu năm nên họ không lấn cấn trong việc cho bạn bè vay tiền.
Có tiền trong tay, Quốc nghỉ học một buổi, chạy xe ra thị trấn.
Cậu vét sạch tỏi giống từ các cửa hàng vật tư nông nghiệp cho đến mấy quầy nông sản bán lẻ ngoài chợ.
Tiêu hết sạch hai triệu bạc, Quốc chở về nhà gần một tạ tỏi giống.
Dù đây là việc phát sinh ngoài ý muốn, nhưng sau khi khảo sát giá cả, cậu cảm thấy tràn đầy tự tin.
Tỏi khô hiện tại đang được giá, dao động từ 20 đến 25 ngàn một ký.
Theo tính toán, cứ một cân giống nếu chăm tốt có thể thu về 4-5 cân tỏi thương phẩm.
Loại cây này lại cực kỳ bền bị, ít sâu bệnh, tính ra lời ít nhưng lại
"chắc ăn"
Vừa xong đọt trồng bắp cải, tưởng đâu được nghỉ ngơi đôi chút, ai dè hai mẹ con lại phải lóc cóc đắt nhau ra đồng thêm đọt nữa.
Quốc bắt đầu công việc bằng cách dùng chiếc cuốc lưỡi nhỏ, khéo léo xẻ một đường rãnh nông chính giữa hai hàng.
bắp cải.
Đất ruộng được tưới nước thường xuyên vẫn còn giữ độ ẩm lý tưởng, tơi xốp.
Mẹ Quốc lách tách theo sau.
Bà cúi người, rắc một lớp phân bón lót hỗn hợp giữa phân chuồng hoai mục và tro bếp vào lòng rãnh.
Quốc vừa làm vừa nhắc khẽ:
“Lát nữa mẹ nhớ dâm tép tỏi đứng thẳng nhé, đầu nhọn phải hướng lên trời thì nó mới nhanh nảy mầm, không là nó mọc ngược đấy mẹ ạ.
Bà Dung mim cười
“Anh cứ lo xa, mẹ làm ruộng từ lúc anh chưa ra đời cơ mà.
Lần này làm lớn như vậy, tự nhiên mẹ thấy lo quá.
Nhiều người làm theo rồi chẳng máy hàng không bán được liệu có quay sang oán trách nhà mình không nhi?
Quốc ngẩng đầu đáp.
“Thì có ai ép họ phải làm theo đâu, sao mà trách mình được.
với lại con tin chỉ cần mình làm tốt, không lo bị ếhàng.
Nhìn cách mẹ làm, Quốc hoàn toàn yên tâm.
Từng tép tỏi được đặt cách nhau khoảng mười phân, đều đặn như những quân cò.
Sau khi hàng tỏi đã yên vị, Quốc dùng cán cuốc gạt nhẹ lớp đất tơi ở hai bên mép rãnh phủ lên trên.
Cậu không nén đất quá chặt, chỉ phủ một lớp mỏng chừng hai đốt ngón tay để giữ ấm cho tép tỏi và ngăn lũ chim sẻ kéo đến ria mổi.
Công việc cứ thế tiếp diễn, người xẻ rãnh, người đặt giống, phối hợp ăn ý dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt.
Dù lưng bắt đầu mỏi và đôi tay lấm lem bùn đất, nhưng nhìn những
"hàng rào bảo vệ"
dần hiện hình giữa các luống bắp cải, lòng Quốc bỗng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Vụ bắp cải đã xuống giống được hơn một tuần, khi màu xanh non bắt đầu cứng cáp trên những luống đất nâu, người dân trong xóm vẫn thấy Quốc lúi húi ngoài đồng từ sáng sớm đến tận tối mịt.
Nhiều người đi ngang qua không khỏi dừng chân, tò mò nhìn bóng dáng hai mẹ con đang loay hoay bên những luống Tau.
Hỏi ra mới biết cậu đang trồng thêm tỏi.
Chuyện này khiến mấy người hàng xóm ngạc nhiên lắm.
Ở cái xóm núi này, việc trồng tỏi không mới, nhưng người ta thường chỉ trồng theo kin Ƒ nghiệm, dành riêng một khoảnh đất nhỏ để đến Tết có tỏi ăn, chứ chẳng ai nghĩ đến chuyện trồng nhiều tỏi với lý do để phòng sâu bệnh như Quốc.
Mấy bác nông dân lâu năm nhìn cậu rồi chặc lưỡi bảo:
“Nhà Quốc cứ lo xa quá.
Mùa đông miền núi lạnh căm căm thế này, sâu nào sống nổi.
Đợi đến lúc trời ấm lên thì bắp cải cũng vào độ thu hoạch rồi, bao năm nay xóm mình có thấy mất mùa bắp cải bao giờ đâu.
Họ nói cũng có cái lý của họ, vì đa phần các hộ ở đây chỉ trồng một đám nhỏ để ăn hoặc bán lẻ.
Nhưng với Quốc, Làm nông nghiệp xoay vòng vốn chậm, khi đã đầu tư quy mô lớn, cậu không phép mình chủ quan.
Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến công sức cả nhà uống phí.
Trong số những người hàng xóm, Hào là người đầu tiên lung lay trước cách làm của Quốc.
Hào chỉ trồng chừng 300 cây trên một đám ruộng nhỏ, vốn dĩ có thể bắt sâu bằng tay nếu chẳng may có dịch.
Thế nhưng, thấy Quốc làm bài bản quá, Hào cũng phi xe ra chợ mua tỏi về trồng theo.
Tỏi của Hào là loại củ bé, nhiều tép, tuy nhỏ nhưng mùi hăng nồng của nó xộc thẳng vào mũi, có vẻ còn
"nặng đô"
hơn cả giống tỏi của Quốc.
Trái ngược với vẻ xôn xao ấy, nhà anh Lâm lại im hơi lặng tiếng.
Anh không trồng tỏi, một phần vì kinh phí mua giống cũng bộn tiền, nhưng phần lớn là vì tâm trí anh đang đặt cả vào gia đình.
Vừa đưa chị Ngọc đi khám về, bác sĩ bảo chỉ còn hai tuần nữa là sinh, anh Lâm cứ ra vào thấp thỏm, đếm ngược từng ngày để đưa vợ đi đẻ, ruộng vườn giờ đây chỉ còn là ưu tiên thứ yếu.
Riêng nhà chú thím của Quốc thì rơi vào trạng thái
"đứng ngồi không yên"
Lúc đầu chú thím còn chủ quan, nhưng sau khi nghe Quốc phân tích về nguy cơ lây l-an nấm bệnh khi cả vùng trồng cùng một loại cây, họ bắt đầu lo.
Nhà thím ít người, nếu có biến cố xảy ra thì trở tay không kịp.
Dù vậy, vì chưa bao giò làm lớn và cũng chưa từng trải qua mất mùa, lòng họ vẫn nửa tin nửa ngờ.
Cuối cùng, sự quyết tâm chỉ dừng lại ở mức 50% họ chỉ trồng tỏi cho một phần diện tích chứ không dám tất tay như nhà của Quốc.
Mùa đông ở vùng cao không chỉ có bắp cải.
Để cải thiện bữa ăn và có thêm đồng ra đồng vào, mẹ Quốc khệ nệ mang hai quả bí ngô già ra chợ bán.
Số tiền thu được bà không giữ cho riêng mình mà mua thêm đủ loại hạt giống rau cải, rau diếp về gieo.
Mẹ Quốc là người phụ nữ tảo tần, mấy việc vườn tược quanh nhà bà chủ động vun vén, chẳng đợi con trai phải khởi xướng rồi mới làm nữa.
Từ ngày ba Quốc ở nhà hẳn, không khí gia đình ấm cúng hơn nhưng chỉ tiêu cũng tăng lên đôi chút.
Ngày hai bữa cơm sáng tối, nồi cơm phải đong thêm gạo, thức ăn cũng phải chuẩn bị nhiều hơn.
May thay, nhờ sự đảm đang của mẹ và tính lo xa của Quốc, trong nhà vẫn luôn sẵn khoai tây, bí ngô, hành tây tích trữ từ vụ trước.
Cộng thêm tiền lời từ gánh bánh giò của mẹ ngoài chợ, bữa cơm nhà Quốc vẫn luôn đủ đầy giữa cái lạnh của mùa Đông.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập