Chương 149:
Chuyện Trường Lớp.
Sau khi trồng xong hơn hai tạ tỏi giống, Quốc thở phào nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một tảng đá đè nặng trong lòng.
Cậu đứng giữa ruộng, nhìn những luống đất phẳng phiu che chở cho bắp cải và tỏi, lòng tự nhủ rằng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng này cộng thêm việc thăm đồng thường xuyên, mùa vụ chắc chắn sẽ bình an.
Cuối cùng, cậu cũng có thể tạm gác lại cuốc xẻng để vươn vai, ung dung xách cặp tới trường.
So với năm ngoái, phải nghỉ học triển miên để lo chuyện đồng áng, thì năm nay Quốc đã chuyên cần hơn hẳn.
Không khí học tập của lớp 11C vẫn duy trì được vẻ bề ngoài khá ổn định.
Ngồi ở vị trí cuối lớp, Quốc quan sát thấy một sự phân hóa rõ rệt:
mấy đứa ngồi hai bàn đầu của mỗi dãy lúc nào cũng chăm chú nghe giảng, mắt không rời bảng đen.
Ngược lại, đám phía dưới thì tâm trí dường như đang
"treo ngược cành cây"
ngoài sân trường, ngáp ngắn ngáp dài.
Thú vui lớn nhất của học sinh này là ăn quà vặt dưới gầm bàn.
Những gói hướng dương, kẹt dẻo được giấu kín đáo, chỉ đợi lúc cô giáo quay lưng viết bảng là cả lũ lại vội vàng bốc một nắm đút tọt vào miệng.
Cảnh tượng hàng chục cái má phồng lên, ngừng nhai bất động khi c đột ngột quay lại, rồi sau đó mới từ từ
"tóp tép"
trong thầm lặng trông vừa buồn cười vừa tinh quái.
Có lẽ đồ ăn vặt chỉ thực sự ngon khi được thưởng thức trong cái cảm giác hồi hộp, nơm nóp lo sợ ấy.
Đôi khi, giữa không gian yên tĩnh của tiết học, tiếng cắn hạt hướng dương
"tanh tách"
vang lên lạc lõng khiến cả lớp nín thở, nhưng các thầy cô thường cũng chỉ nhắc nhỏ vài cầu nhẹ nhàng chứ không làm căng.
Ngồi trong lớp, Quốc cảm thấy dễ thở hơn vì có
"hàng rào"
bốn bàn đầu làm bia đỡ đạn.
Sự chú ý của giáo viên bị phân tán nên cậu không còn bị lôi lên bảng chữa bài liên tục như năm lớp 10.
Thế nhưng, điều đó không có nghĩa là Quốc trở nên mờ nhạt.
Một số giáo viên từng dạy cậu năm ngoái đều biết rõ Quốc là học sinh khá duy nhất từ lớp C cũ.
Thêm vào đó, sau đợt thi đấu thể thao đạt giải và được vinh danh trước toàn trường.
Dù cậu chẳng mấy khi bắt chuyện với ai trước, nhưng đi đến đâu cũng có người nhận ra mặt và biết tên.
Đặc biệt nhất là trong giờ ngoại ngữ của cô Ninh, giáo viên chủ nhiệm lớp 11C.
Cứ hễ đến phần luyện đọc là cô lại mim cười, chỉ đích danh cậu làm
"cái loa"
đọc văn bản và hội thoại cho cả lớp.
Nhìn ánh mắt tự hào và sự hài lòng hiện rõ trên gương mặt cô, Quốc chỉ biết gãi đầu ái ngại nhưng vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Là một nam sinh ưu tú, lại có chút vẻ phong trần của người hay làm lụng, Quốc khó tránh khỏi sự chú ý của các bạn nữ trong lớp.
Thi thoảng, lại có vài bạn mượn cớ cầm quyển vở sang hỏi bài để bắt chuyện.
Ban đầu Quốc cũng nhiệt tình giúp đỡ, nhưng qua vài lần tiếp xúc, cậu nhận ra mục tiêu của các bạn không hẳắnlà những công thức toán học hay từ vựng tiếng Anh mà là
"ý đổ"
khác.
Cảm thấy không thoải mái với những ánh nhìn dò xét hay những câu chuyện phiếm kéo dài, Quốc chọn cách lánh mặt.
Cứ hễ tiếng chuông báo hết tiết vang lên, cậu lại nhanh chóng đứng đậy ra ngoài lớp học.
Giờ giải lao, sân trường như một tổ kiến b-ị đánh động, ổn ào và náo nhiệt hẳn lên.
Giữa cái se lạnh đầu đông, đám học sinh chẳng ai chịu ngồi yên trong lớp.
Thời đó giải trí còn nghèo.
nàn, nên môn đá cầu lông gà trở thành
"vua"
của mọi loại hình vận động.
Quốc và Hào nhanh chóng đi xuống sân trường, tìm nhóm nào đó ít người thì tham gia chơi cùng.
Một vòng tròn bảy tám người nhanh chóng được hình thành, cả nam lẫn nữ xen kẽ nhau.
Cái hay của môn này là ai cũng có thể tham gia, chỉ cần đôi chân nhanh nhạy một chút Đám con trai tay đút túi quần, túi áo cho ấm, nhưng đôi mắt thì láo liên theo đõi đường đi của quả cầu.
Cầu đến thì đưa chân đón, cầu chưa đến thì tranh thủ buôn chuyện phiếm đủ thứ trên đời.
Những tay đá cầu lụa thường chẳng mấy khi đá cầu
"vô tư"
Họ luôn tìm cách chuyền quả cầu đến đúng vị trí của bạn nữ mà mình đang thầm thương trộm nhớ.
Đám con gái vốn vụng về, chân đá cầu lung tung khiến quả cầu bay tứ tán.
Đó chính là lúc đám con trai trổ tài cứu cầu bằng đủ mọi tư thế lạ mắt:
dùng vai, dùng đầu, hay đỉnh cao nhất là chiêu
"Bọ cạp"
móc ngược cầu từ phía sau lưng mà không cần nhìn.
Mỗi khi có ai thực hiện được pha bóng ngầu như vậy, cả nhóm lại rộ lên tiếng vỗ tay tán thưởng đầy ngưỡng mộ.
Tuy nhiên, cũng không thiếu những đứa láu cá, chuyên sút cầu nhắm thẳng vào những chỗ
"nhạy cảm"
của bọn con gái.
Các bạn nữ chỉ còn biết khép đùi thật nhanh để đỡ, hoặc hét lên một tiếng rồi né luôn cho rảnh nợ.
Trên sân trường lúc ấy, đâu đâu cũng thấy những nhóm đá cầu.
Lớp này thách đấu lớp kia, anh lớp lớn qua giao lưu với em khóa dưới, cốt cũng là để đưa đẩy câu chuyện, rủ nhau ra cổng trường ăn vặt.
Vào một buổi sinh hoạt lớp đầu tháng 11, khi nắng nhạt đang đổ dài trên bậu cửa sổ, cô Nin!
ra hiệu bảo Quốc và vài bạn có học lực khá ở lại sau giờ.
Cô lật tập tài liệu trên bàn, giọng nghiêm túc thông báo về kỳ thi học sinh giỏi cấp trường.
“Nhà trường đang tuyển chọn học sinh để tham gia kỳ thi học sinh giỏi cấp huyện.
Bất cứ ai có học lực khá và môn thi đạt điểm chuyên môn ổn định đều có thể đăng ký.
Hiện tại có bảy môn thi là :
Toán, Lý, Hóa, Sinh, Văn, Sử và Ngoại ngữ.
Lớp ta có ai đăng ký hay không?
“Thi cấp huyện á cô, em sợ thi không được.
“Nhà trường sẽ tổ chức thi thử trước, sẽ sàng lọc qua một lần.
Nếu vượt qua cấp trường rồi mới đi cấp huyện.
Đây là cơ hội bổ túc kiến thức cũng là một vinh dự để đại diện cho nhà trường đi thi.
Dù lớp 11C được coi là có tỉnh thần học tập tốt, nhưng ai cũng hiểu một thực tế phũ phàng:
so với khối A vốn là tập hợp của những hạt giống xuất sắc từ năm ngoái, thực lực của lớp C vẫn còn khoảng cách xa.
Các môn tự nhiên chắc chắn là sân chơi riêng của khối A.
Ở lóp C, môn Sử quá khô khan chẳng ai mặn mà, họa chăng chỉ có môn Ngữ Văn là dựa vào tư chất v.
cảm xúc cá nhân nên không thể nói trước ai hơn ai.
Kết quả là có hai bạn trong lớp đăng ký thi Văn.
Đến lượt môn Ngoại ngữ, cả phòng lặng đi một nhịp khi biết Quốc là người duy nhất của lớp, thậm chí là của cả trường đăng ký môn này.
Cô Ninh nhìn Quốc với ánh mắt đầy ưu ái.
Thực tâm cô muốn đặc cách cho cậu vào thẳng vòng trong, nhưng nguyên tắc sư phạm không cho phép làm vậy.
Cô thở dài bảo:
“Biết là dư thừa nhưng cô vẫn phải ra đề và tự chấm cho em một bài thi chính thức.
Coi như chúng ta
"vừa đá bóng vừa thổi còi"
vậy nhé Quốc!
Sở dĩ cô Ninh sốt sắng như vậy vì thành tích đào tạo học sinh giỏi sẽ giúp giáo viên được cộng điểm thi đua, thuận lợi cho việc tăng lương và xét danh hiệu sau này.
Nhìn vào danh sách đăng ký toàn trường, không khí thi cử bắt đầu nóng lên.
Khối A vẫn áp đảo với quân số hùng hậu, riêng lớp 11A đã có tới 8 người tham gia.
Tính cả các anh chị lớp 12, có tổng cộng 32 người đăng ký sơ khảo.
Những người tham gia sẽ phải trải qua một cuộc sàng lọc gắt gao.
Ban giám hiệu nhà trường hiểu rằng, đưa một đội hình đông đảo đi thi huyện mà
"tạch"
hết thì sẽ vô cùng ê chề và biến thành trò cười cho trường các trường khác.
Hội đồng trường quyết định sẽ chỉ chọn ra những tỉnh anh trong số tỉnh anh, mỗi môn chỉ lấy từ 1 đến 3 người dựa trên thành tích và tiềm năng thắng giải.
Buổi thi được tổ chức vào một buổi sáng chủ nhật, sân trường vắng tanh, có một khu vực tập trung đông người, hết thảy đều là học sinh khá giỏi của các khối 11, 12 tới tham gia thi.
Nhà trường bố trí ba phòng thi nằm liền kề nhau.
Vì là vòng sơ tuyển, quy chế có phần linh hoạt khi thí sinh thi Văn hay thi Toán đều có thể ngồi chung một phòng, mỗi người một bàn.
Trước cửa lớp, một danh sách dài dẳng dặc được dán ngay ngắn.
Để đảm bảo tính khách quan, giám thị coi thi đều là các giáo viên từ khối cấp hai được điều động lên, hoàn toàn xa I.
với đám học trò lớp 11, 12.
Trừ những người từng học trường.
cấp 2 An Bình, nay có dịp gặp mặt giáo viên cũ.
Quốc đứng dựa lưng vào lan can, đưa mắt nhìn quanh.
Cậu dành quá nhiều thời gian cho ruộng vườn nên chẳng mấy thân thiết với ai trong số những người tham gia thi.
Ngay cả hai bạn nữ cùng lớp 11C thi môn Ngữ văn cũng chỉ mới học chung được hai tháng.
Thấy Quốc, hai bạn dừng câu chuyện phiếm nửa chừng, mỉm cười xã giao:
“ Quốc thi Ngoại ngữ à?
Phen này sướng nhé, được ưu ái ngồi riêng một mình một phòng rồi.
Lời nói của cô bạn vừa dứt, những cái đầu xung quanh bỗng chốc quay ngoắt lại phía Quốc.
Đám đông bắt đầu bàn tán xôn xao.
Trong chương trình học bấy giờ, môn tiếng Anh vốn là nỗi khiiếp sợ, là
"kẻ thù"
kéo điểm phẩy của đại đa số học sinh xuống vực thắm.
“Ông này thi tiếng Anh thật à?
Ghê vậy?
Một cậu bạn đeo kính, có vẻ là dân khối A, nhìn Quốc với vẻ dò xét.
“Môn đó tôi đốt đặc luôn.
Này, kỳ vừa rồi ông được mấy phẩy mà dám đi thi?
Quốc khẽ chỉnh lại cổ áo, đáp gọn lỏn:
“Được chín phẩy.
Câu trả lời nhẹ tênh của cậu khiến mấy người kia tròn mắt ngạc nhiên.
“Cái gì?
Chín phẩy tiếng Anh á?
Đùa nhau à?
Tiếng xì xào càng lúc càng lớn.
Mấy cậu bạn thi Toán vốn có cái
"sĩ diện"
của dân tự nhiên, lúc đầu nhìn Quốc bằng nửa con mắt, nay bỗng khựng lại.
Ánh mắt tò mò chuyển sang dè chừng, xen lẫn chút kinh hãi không dám tin vào mắt mình.
Một anh Lớp 12, dường như cũng biết chút ngoại ngữ, hất hàm nhìn Quốc tổi nói.
“Chín phẩy cơ à?
Nói vài câu nghe chơi xem nào?
Quốc nhìn vẻ mặt không mấy nghiêm túc của đối phương, khẽ nhếch môi rồi đáp một câu ngắn gọn bằng chất giọng người việt nói tiếng anh
“Hê 1ô, hau a díu.
Cả đám ngó ra rồi cười rộ lên.
Quốc chẳng buồn thể hiện, cậu hiểu rằng ở cái nơi mà tiếng Anh vẫn còn là một thứ xa xỉ, việc trưng trổ kiến thức lúc này là không cần thiết, thay vì nói một thứ mà chẳng ai biết đúng sai thì thà nói thứ mà ai cũng biết, cũng hiểu.
Con số
"chín phẩy"
điểm trung bình môn ngoại ngữ thực sự tạo nên một bức tường ngăn cách, khiến mọi người hiểu rằng cậu không phải là kẻ
"đi thi cho vui"
Mà rất ra gì và này nọ.
Tiếng chuông báo hiệu vang lên.
Giám thị bắt đầu đọc danh sách gọi thí sinh vào phòng.
Trong khi các phòng khác chật kín người, Quốc thong thả bước vào phòng thi cuối hành lang.
môn Ngoại ngữ vì tính chất đặc thù của phần nghe (Listening)
nên phải thi riêng một phòng Giám thị là một cô giáo dạy cấp hai, dáng người nhỏ nhắn và gương mặt hiển hậu.
Cô nhìn Quốc, mỉm cười thông cảm:
“ Cô Ninh có trao đổi qua với cô rồi.
Tuy nhiên thủ tục vẫn phải đúng quy định.
Đây là đề th học sinh giỏi cấp huyện của năm ngoái.
Đề gồm hai phần:
đọc hiểu và nghe, làm theo hình thức trắc nghiệm.
Em có thể làm trực tiếp vào đề luôn.
Cô trao tờ đề cho Quốc, rồi lúi húi chuẩn bị chiếc đài “cát xét” cũ kỹ đặt trên bàn giáo viên.
Tiếng băng chạy
"rè rè"
khô khốc vang lên trong căn phòng trống trải.
Quốc tranh thủ lúc giám thị điều chỉnh âm thanh, cậu đưa mắt lướt nhanh qua phần đọc hiểu.
Đôi tay cầm bút của cậu chuyển động liên tục, đọc đến đâu khoanh đáp án đến đó với sự tự tin tuyệt đối.
Khi chiếc đài bắt đầu phát ra giọng đọc bản ngữ hơi rè, Quốc cũng đã hoàn thành gần một nửa phần đọc hiểu.
Chủ đề bài nghe hôm nay nói về nền văn minh Ai Cập cổ đại, lịch sử hình thành và những kim tự tháp kỳ vĩ.
Đoạn văn bản dài khoảng năm phút, được cô giám thị phát lại ba lần.
Quốc ngồi thẳng lưng, sự tập trung cao độ hiện rõ trên gương mặt.
Chỉ sau hai lần nghe, Quốc đã nắm trọn các từ khóa và nội dung chính, nắm được nội dung vậy thì các câu hỏi trong đề có thể vận dụng kiến thức xã hội để suy diễn.
Cậu không đợi đến lần nghe thứ ba mà đặt bút khoanh nhanh những đáp án trong phần nghe.
Cô giám thị khẽ tắt chiếc đài cassette, bước chậm rãi xuống bục giảng, dừng lại ngay bên cạnh chỗ Quốc ngồi.
Ánh mắt cô lướt nhanh qua tờ đề thi đã kín đặc các dấu khoanh tròn dứt khoát.
Trong thâm tâm cô có chút ngõ ngàng, định mở lời hỏi han nhưng thấy Quốc vẫn đang ngồi im, gương mặt hiện rõ vẻ tập trung cao độ khi rà soát lại một lượt, nên cô không tiện làm phiền.
Cô quan sát đáp án lựa chọn rồi lại nhìn cậu học sinh này:
đôi bàn tay hơi thô ráp đặc trưng của người hay làm việc chân tay nhưng phong thái rất điểm tĩnh.
Mới trôi qua 30 phút, Quốc đã lật đến trang cuối cùng rồi đặt bút xuống.
Cô giáo mỉm cười, vẻ hoài nghi ban đầu tan biến, thay vào đó là sự tò mò lộ rõ:
“ Trước đây em học trường nào?
Mới từ thành phố chuyển về đây à?
Quốc ngước lên, đôi mắt trong trẻo đáp lòi:
“Dạ không, em là người địa phương mà cô.
Cấp hai em học ngay trường An Yên thôi ạ.
Cô giám thị
"ổ"
lên một tiếng đầy ngạc nhiên.
Ngôi trường đó cô biết, chất lượng đào tạo không thể sánh với cấp 2 An Bình, nơi cô đang giảng dạy, sao có thể sản sinh ra một học sinh giỏi ngoại ngữ cơ chứ.
Cô nhìn đồng hồ rồi nhắc nhở:
“Thời gian làm bài vẫn còn tận 60 phút nữa, em có chắc không muốn kiểm tra lại đáp án lần cuối không?
Quốc lật nhanh qua các mặt giấy một lượt, cảm giác về độ chính xác của các câu trắc nghiệm đã in sâu vào đầu, cậu tự tin đưa lại tờ đề cho cô:
“ Dạ không cần đâu ạ.
Em nghĩ số điểm này đủ để vượt qua kỳ khảo hạch của trường mình rồi.
Giám thị gật đầu, hoàn tất thủ tục dự thi rồi sau khi Quốc ký tên vào biên bản, liền có thể ra về.
“ Được rồi, em có thể ra ngoài.
Kết quả sẽ có sớm thôi, giáo viên chủ nhiệm sẽ thông báo cho em sau.
Cánh cửa phòng thi khép lại sau lưng Quốc.
Cậu và cô giám thị rời phòng sớm đến mức khiến đám học sinh ở hai phòng thi bên cạnh phải giật mình.
Từ trong cửa sổ lớp, những án!
mắt tròn xòe, đầy nghĩ hoặc dõi theo bóng dáng Quốc đang ung dung bước đi.
“Xong rồi à?
Sao nhanh thể?
“Tiếng xì xào bắt đầu rộ lên.
“ Hay là bị đuổi vì quay cóp rồi?
“Tiếng Anh thi trắc nghiệm mà, chắc đề khó quá nên ông ấy khoanh bừa cho xong để về đi làm ruộng chứ gì!
Trên bục giảng của các phòng thi khác, giám thị gõ thước
"cộp cộp"
xuống bàn để dẹp loạn:
“Trật tự làm bài đi, đừng để mất tập trung vào chuyện người khác!
Học sinh im thin thít, cúi đầu xuống mặt giấy.
Một thầy giáo coi thi tranh thủ bước ra hành lang hóng chuyện, nhưng khi trở vào, thầy vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, không tiết lộ bất cứ thông tin gì cho đám học trò đang tò mò đến nỗi vô thức găm cái bút.
Sau 120 phút cân não, kỳ thi sơ loại kết thúc.
Những học sinh ưu tú nhất bước ra khỏi phòng thi với vẻ mặt phờ phạc, chữ nghĩa dường như đã tuôn sạch ra trang giấy.
Ở môn Toán, giáo viên đã cài cắm một hai câu cực kỳ hóc búa để thử thách trình độ thực sự.
Những câu hỏi ấy mục đích là để học sinh thấy được lỗ hổng của mình, từ đó mới có lý do để giáo viên đưa vàc danh sách bồi dưỡng chuyên sâu.
Hai ngày sau, kết quả được gửi về.
Nhà trường không công bố rầm rộ trên bảng tin mà chỉ thông báo nội bộ qua giáo viên chủ nhiệm.
Quy tắc ngầm rất đơn giản:
ai được gọi tên đi thi cấp huyện tức là đã đậu, ai không thấy tăm hơi gì coi như không đạt yêu cầu.
Lớp 11C hai bạn nữ thi môn Ngữ văn đã không thể vượt qua vòng sàng lọc gắt gao.
Cuối cùng, danh sách tỉnh anh của cả khối 11 và 12 chỉ chốt lại đúng 10 người từ tổng số 32 thí sinh ban đầu:
2 người thi Văn, 2 người thi Toán, 4 người thi Sinh học, 1 người thi Vật lý, và tấ nhiên, người duy nhất đại diện cho môn Ngoại ngữ không ai khác chính là Quốc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập