Chương 15: Bán cá 2

Chương 15:

Bán cá 2

Sau khi bán cá ở ủy ban thành công, mấy ngày sau đó, Hào luôn tỏ ra háo hức, cứ đến giờ giải lao là lại chạy sang lớp 9A tìm Quốc gạ đi bán cá tiếp.

Quốc không phủ nhận việc bán cá có lời, ở môi trường và độ tuổi này, học sinh kiếm tiền đã khó, nay đột nhiên kiếm được một ít tiền, Hào háo hức cũng là điều dễ hiểu.

song Quốc cũng hiểu rất rõ:

không phải cứ xách xô cá chạy ra đường là sẽ có người mua.

Ở vùng quê này, nhỉ nào gần sông thì tự bắt cá mà ăn, ai muốn mua thì cũng chỉ mua vài con cá về rán, ăn hai ba ngày.

Có thể nói cách chế biến cá ở vùng núi khá đơn điệu, nên không nhiều nhà thích ăn, mức độ tiêu thụ khá thấp trừ những dịp lễ tết, ma chay cưới hỏi.

Một nhược điểm nữa đó là Quốc và Hào bán cá vào buổi chiểu, thời điểm này không đủ sức thu hút bởi đa số người ta đã có sẵn thức ăn từ bữa trưa đem hâm lại và nấu thêm ít rau nhà trồng là qua bữa.

Thế nên Quốc nói với Hào nên tập trung bán cho mấy nhà khá giả, có tiền, có khách khứa, bữa cơm họ coi trọng cái món mới lạ.

Quả nhiên, sau khi có bán ¡ kèm gừng, ớt, rau thơm dễ thuyết phục người ta bỏ tiền ra mua hơn.

Sau gần một tuần liền chạy đi chạy lại, có hôm bán được, có hôm lại xách nguyên xô cá thừa về nhà, Quốc mới nói với Hào:

“Không thể ngày nào cũng bán cá thế này được.

Người ta ăn riết cũng chán, mình lại mất công.

Từ giờ bán vào chiều thứ bảy hoặc cả ngày chủ nhật.

Ngày nghỉ, con người sẽ muốn ăr uống cho thoải mái hơn ngày thường.

Hào nghe ra cũng có lý.

Những ngày đầu cậu háo hức bao nhiêu thì sau vài lần ôm cá ế về, st hưng phấn cũng vơi đi ít nhiều.

Cảm thấy công việc này không có dễ ăn như mình tưởng tượng

Tổng kết thành quả từ việc bán cá, Hào dành dụm được hơn bảy trăm ngàn.

Số tiền ấy với một đứa học trò vùng quê thực sự không nhỏ.

Hào chia cho Quốc một phần tiền lẻ, gọi là công giúp đi bán thời gian qua.

Đổi lại là Hào thì tâm lý có phần e ngại, không mở miệng bát hàng được.

Hào chia tiền, Quốc không khách sáo mà nhận ngay.

Quan điểm của cậu rất rõ ràng, có những việc, tốt nhất nên sòng phẳng nhất là tiền bạc.

Bạn bè giúp nhau thì quý thật, nhưng nếu cứ giữ cái điệu “thôi không cần đâu, bạn bè giúp nhau ấy mà” thì lâu dần sẽ hóa ra người bị mắc nợ, người thấy mình ban ơn.

Bạn bè muốn đi đường dài, chi bằng ngay từ đầu cứ rạch ròi, ngang hàng với nhau, không ai phải áy náy, cũng chẳng ai thấy thiệt thòi.

Sau mấy ngày đầy phấn khích, Hào bắt đầu than thở.

Việc kiếm tiền từ bán cá bỗng chững lại.

Cậu đã từng nghĩ chỉ cần giăng lưới, câu thêm vài mẻ cá to, thế nào cũng đổi được tiền mua dây điện, rồi xa hơn là tậu cái tivi để xem phim buổi tối.

Nhưng hóa ra, giấc mơ ấy mới rực rỡ chưa đầy một tuần cậu đã phải quay lại với thực tại.

Việc bán cá bấp bênh, việc đồng nát mà trước kia Quốc khởi xướng nay cũng chẳng còn kiếm chác được.

Bà chủ cửa hàng tạp hóa trước cổng trường đã nhanh tay thầu mảng này.

Học sinh hay ngưò dân quanh đó, có chai lọ thừa, có ít giấy vụn, mang hết đồn về cho bà.

Tiện thể trong lúc bán họ lại mua luôn mấy túi đường, gói muối, chai dầu ăn, vừa nhanh vừa gọn.

Sự tiện lợi ấy khiến hai đứa nhỏ chẳng còn cửa chen vào.

Hào càng nghĩ càng.

thấy hụt hãng.

Cái cảm giác mới chạm tay vào tiền đã mơ mộng đủ chuyện, nào kéo dây điện, nào mua tivi, giờ lại bị tạt gáo nước lạnh.

Trong lòng cậu, sự nôn nóng như lửa đốt, cứ muốn kiếm thêm tiền, không kiếm được cứ ngứa ngáy chân tay.

Nghe Hào than vãn, Quốc mỉm cười, rồi an ủi:

“Thật ra, tụi mình vẫn kiếm được mà.

Chỉ là không phải kiếm mỗi ngày.

Mình gom vào cuối tuần thôi, vừa đỡ mất công chạy đi chạy lại, hiệu suất bán chưa biết chừng tốt hơn ngày thường.

“Đành vậy chứ biết làm sao.

Hào dần bình tâm lại.

Cậu biết Quốc nói đúng, chỉ là cái tâm lý tuổi trẻ, vừa nếm được vị ngọt đã muốn một mạch bay xa, giờ chậm lại thì thấy hụt hãng chán nản.

Cũng nhờ những lần cùng nhau bán cá mà quan hệ giữa hai đứa thân thiết hẳn lên.

Trước kia, Hào và Quốc chỉ dừng ở mức cùng xóm cùng trường, thỉnh thoảng nói chuyện.

Còn bây giờ, Hào thi thoảng chạy lên nhà Quốc rủ đi câu cá, bắn chim.

Chỉ có điều, chẳng mấy khi gặp được cậu ở nhà.

Mấy ngày nay, Quốc thường bận dưới chân núi, loay hoay với mảnh vườn mới khai khẩn.

Công việc ấy chiếm phần lớn thời gian buổi chiều.

Chiểu thứ sáu, Hào lăng xăng chạy lên núi tìm Quốc.

Từ xa đã thấy cậu bạn áo quần lấm lem, tay cầm cuốc, vừa đào vừa xới, thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt từng viên đá nhỏ bỏ vào sọt tre.

Rồi lại gánh sọt đá ấy đem đắp lên rìa ngoài hàng rào, từng chút một vun cho bờ rào dày thêm.

Hào đứng chống nạnh nhìn một lúc, trong bụng vừa buồn cười vừa khó hiểu.

“Quốc ơi, mày làm mấy cái chuyện dư hơi thế?

Người ta chơi không sướng hơn à.

Quốc đặt cuốc xuống, rồi đáp:

“Không dư hơi đâu, y tao muốn cải tạo mảnh vườn này.

Qua một hai năm nữa, chỗ này có thể trồng rau củ.

Khi đó không chỉ đủ ăn, mà còn có thể đem bán.

Hiện tại mới trồng được gừng với nghệ thôi”

Quốc chỉ tay ra góc vườn, nơi mấy gốc gừng vừa nhú mầm xanh non, mập mạp trồi lên khỏi mặt đất.

Ánh mắt Quốc ánh lên vẻ tự hào, khoe với bạn thành quả mình làm được.

Hào gãi đầu, lắc lắc, càng thấy khó hiểu:

“Nhưng mà tao vẫn không hiểu.

Mày học giỏi thế, sao không ngồi nhà học bài đi?

Sau này c‹ công việc nhàn hạ, lương cao, chẳng tốt hơn à?

Chứ làm nông, suốt ngày chân lấm tay bùn, đúng là sướng không biết đường sướng!

Quốc ngừng tay, ngẩng lên nhìn Hào.

Nét mặt cậu bình thản.

“Con đường mày nói cũng là một sự lựa chọn thôi.

Nhưng rốt cuộc thì, dù là công việc lương cao hay làm nông dân, đều xoay quanh một việc:

đáp ứng nhu.

cầu của bản thân và gia đình.

Người giàu muốn mua ô tô, xây nhà lớn.

Người nghèo thì chỉ muốn kéo được dây điện về nhà.

Nghe đến đó, Hào nhíu mày, bật cười gượng:

^À, mày đang nói kháy tao đấy à?

Quốc lắc đầu, nghiêm túc:

“Ý của tao là, cái cảm giác sung sướng khi đạt được điều mình muốn, dù là mua ô tô hay kéo điện đều giống nhau.

Nhưng mà niềm vui ấy chỉ tồn tại trong chốc lát.

Khi đã sở hữu rồi thì cũng bình thường, giống như ăn cơm, uống nước vậy.

Rồi người ta lại tìm thứ khác để theo đuổi.

Nói rồi, Quốc ngẩng nhìn trời xanh lồng lộng, thở dài khe khẽ:

“Người khác theo đuổi việc nhàn hạ, lương cao.

Mày theo đuổi chuyện kéo dây điện.

Còn tao, tao theo đuổi việc trồng rau, mỗi ngày nấu ăn cho cả nhà.

Có cái ăn, cái mặc, mọi người trong nhà vui vẻ, còn điều gì hơn nữa đâu.

Hào nghe xong thì bĩu môi, lắc đầu:

“Má, sao mày nói chuyện cứ như ông già thế”

Nghe Hào chê mình “nói chuyện như ông già” Quốc chỉ bật cười sang sảng:

⁄Ù thì tao đúng là ông già thật mài!

MÀ hôm nay đến tìm tao có chuyện gì, nhà mày xa như thế, chắc không phải đến chơi chứ?

Hào vuốt cằm lém linh đáp.

“Nay thứ sáu rồi, sắp cuối tuần, mày xem hôm nào đi bán cá được.

“Nếu mày có cá và chuẩn bị đủ rồi thì, mai ngày kia đều được.

nhưng tao nghĩ là bán vào chủ nhật đi.

Bán vào buổi sáng xem có khá hơn chút nào không?

Hào nghe xong thì khoái chí.

“Được tồi, thống nhất là chủ nhật nhé.

Nói ra thì ngại chứ, tao không giỏi ăn nói, sợ bán không được nên mới qua rủ mày đi cùng.

Thế mấy ngày này có bận rộn gì không, để tao giúp một tay, có qua có lại, không lại nói tao bóc lột sức lao động của mày.

“Buổi chiểu tao chỉ làm vườn thôi, nhặt hết đống đá vụn trong vườn, nói chung không phải ngày một ngày hai là xong.

Nếu thấy việc bán cá khó khăn quá thì cứ bảo tao đi cùng.

Một thời gian sẽ hết ngại thôi.

họ cũng là người chứ có phải gì ghê góm đâu.

“Mói thì dễ, chứ bảo không ngại là không ngại được ngay đâu, cái gì cũng phải từ từ chứ.

Mặt trời xuống núi, Quốc khoác cuốc lên vai, dẫn Hào về nhà, đưa cậu ta đi xem mảnh vườn gần nhà mình.

Quốc vừa đi vừa chỉ trỏ.

“Nhìn này, mấy hạt giống lần trước tao mua ở thị trấn đã bắt đầu mọc cả rồi.

Đám bí kia, mớ mấy hôm mà đã bò nhanh thấy rõ.

Đằng kia là dàn gỗ, sau này sẽ cho đưa leo với đỗ leo lên.

Cứ cái đà này, một hai tháng nữa là nhà tao không thiếu rau ăn đâu.

Hào đứng một bên ngẩn ra nhìn.

Xuất thân là con nhà nông, Nhưng cậu thấy công việc làm nông nặng nhọc, mỗi lần vào vụ l lười chẳng muốn làm.

người lớn nhờ cái gì là kiếm cớ chạy đi chơi.

Nếu bảo cậu cuốc đất trồng rau thì hoàn toàn là bị ép buộc.

Bạn bè đồng lứa đứa nào chẳng ham chơi, Thế nên thất vườn rau của Quốc cũng.

chẳng có gì đặc biệt.

Rau thì nhà nào cũng trồng, cái gì không có thì đi xin, cùng lắm thì đi chợ mua một mớ về là xong.

Ăn uống để no bụng, chứ trong đầu của Hào không có khái niệm ăn ngon, cứ đói bụng, thì ăn cái gì cũng ngon cả.

Thấy Hào có vẻ ngập ngừng, Quốc như đoán được, liền cười:

“Bác Hồ đã nói rồi, người nhỏ làm việc nhỏ tùy theo sức của mình.

Nếu mày chán ăn cá thì thử trồng rau xem.

Hào Thở dài.

“Hầy da, nhà tao không có nhiều đất đâu, xin được có hai mảnh, một mảnh quanh năm ngậr nước, trồng lúa, mảnh còn lại là đất đồi, quanh năm trồng ngô với sắn.

Ăn còn chưa đủ, lấy đâu ra chỗ trồng rau.

Quốc lại nói.

“Nhà mày có ít đất ruộng, nhưng muốn trồn rau thì thiếu gì.

Cái ao sau nhà ấy, nhìn thì tưởng chỉ để thả cá, nhưng thật ra là chỗ trồng rau lý tưởng đấy.

Mấy loại rau cải song, rau cần.

đều ưa nước, mà nước thì ao nhà mày đâu có thiếu.

Chưa kể, có thể trồng thêm bầu, bí mướp ở trên bờ.

Mấy thứ này, nếu không làm giàn, nó tự leo cũng được.

Chỉ cần chịu khó tìm hiểu một chút, dù không có ruộng vườn rộng rãi, vẫn trồng được loại rau củ phù hợp.

Sau này còn có thể nuôi thêm vịt cho tiện nữa.

Nói liền một hơi, Quốc còn dùng tay vẽ ra trong không khí cái viễn cảnh ao cải xanh mướt, ven bờ đầy mướp bí rủ xuống, mặt nước thì bầy vịt trắng bơi lội.

Hào nghe mà thấy đầu ong ong.

Bao nhiêu khái niệm mới mẻ đổ dồn vào một lúc, khiến cậu thấy vừa nặng vừa khó tưởng tượng.

Với độ tuổi của hai đứa, mấy kiến thức nông nghiệp ấy thực sự hơi quá sức tiếp nhận.

Nhưng Hào cũng không phủ nhận:

Quốc nói có lý.

Cậu gãi đầu, cố vớt vát:

“Thôi thì.

để mày làm trước đi.

Nếu quả thực ngon như mày nghĩ, thì sau này tao bắt chước theo cũng chưa muộn.

Quốc không hối thúc Hào phải làm theo mình.

Ở cái tuổi còn mái ham chơi, việc Hào chịu khó đi câu cá, lại còn nghĩ đến chuyện đem cá ra chợ bán đã đủ chứng tỏ cậu trưởng thành hơn nhiều so với đám bạn cùng lứa rồi.

Trong suy nghĩ của Quốc, Hào không phải kiểu người chỉ nói cho qua chuyện.

Nếu một ngày nào đó mảnh vườn của mình ra thành quả, Hà chắc chắn sẽ bắt chước theo, chẳng cần mình nhắc nhở.

Cuối tuần lại đến.

Đó cũng là lý do Hào tìm gặp Quốc để bàn chuyện bán cá.

Lần này, cậu chuẩn bị chu đáo hơn hẳn, cá bắt được nhiều đến nỗi phải dùng tới hai xô để đong, thường xuyên thay nước cho cá chờ đến ngày đem bán.

Quốc thì không quên nhắc:

“Nhớ chuẩn bị rau thơm, chanh, ớt, tỏi, gừng, nghệ.

chia thành từng túi nhỏ.

Mấy thứ lặt vặt ấy bán lẻ thì khó, nhưng gói kèm với cá, người mua lại thấy tiện.

Vài nghìn bạc chẳng đáng bao nhiêu so với con cá, lại mua ngay trước cửa nhà mình, họ dễ đãi thả lỏng, không tính toán.

Hào gật gù, lần nào đi bán cá Quốc cứ lải nhải câu này riết thành quen.

Nhà Hào không trồng mấy loại gia vị đó, cậu toàn đi xin nhà của Mây, do thân thiết với nhà đó cũng không có để bụng.

Sáng hôm Chủ nhật, hai đứa dắt xe đạp đi, dùng hai que là giá rồi buộc hai cái xô ở phía sau, phải di chuyển từ từ để tránh nước bị sánh ra ngoài.

Quả nhiên, hiệu quả bán hàng tốt hơn hắn.

Từ khoảng chín, mười giờ, thấy hai đứa đi qua đứng ở trước mấy nhà khá giả, ai nấy rảnh rỗi lại vây quanh chỉ trỏ, hỏi han.

Người này mua, người kia cũng mua, chẳng mấy chố mà xô cá vơi đi nhanh chóng.

Đến gần trưa, cá đã hết sạch, thậm chí còn có vài người tiếc rẻ vì đến muộn không kịp mua.

Nhìn cảnh ấy, Hào phấn chấn hẳn.

Bán được tám con, thêm hai chỗ gia vị, tổng cộng gần ba trăm ngàn.

Cậu cười tít cả mắt, miệng không khép lại được.

Trong lòng lại thấy lâng lâng.

Lần trước nhiều lần bán ế phải mang cá về, cậu đã nghĩ không kiếm được từ bán cá.

Nhưng sau buổi sáng hôm nay, niềm tin ấy lại được thắp sáng.

“Biết hôm nay bán được nhiều vậy thì tao đã bắt thêm vài con, nãy có vài người đến hỏi mua mà hết mất tiêu, tiếc quá.

Đấy là mình còn chưa đi hết đấy, hay là chiểu đi ra sông làm thêm một mẻ, tối đi bán tiếp.

Quốc cười đáp.

“Không cần phải vội thế đâu.

để lần sau cũng được mà.

Cái gì nhiều quá thì dễ nhàm chán, phải ít và hiếm thì người ta sẽ thích mua hơn.

hơn nữa nếu thấy mình bán được cá, người khác cũng sẽ làm theo, lúc đấy phải cạnh tranh.

Hào ngẫm nghĩ một lúc rồi than.

ki ha, tao quên mất cái vụ đồng nát của mày.

vậy thì phải hạn chế không để người khác biết mới được.

Quốc chậm rãi giải thích.

“Cái kim trong bọc lâu này cũng lòi ra, không giấu được đâu.

mình làm được người khác cũng làm được.

mình đi bán vài lần thể nào cũng sẽ có người làm theo.

Hào lo lắng hỏi.

“Thế phải làm thế nào?

bị người ta giành mất mối.

cứ để như vậy à?

Quốc bình thản đáp.

“Buôn bán, thì cạnh tranh là điều khó tránh khỏi.

Chỉ cần chất lượng tốt, giá cả hợp lý thì không sợ bị người khác giành phần.

Hào nghe xong thì cũng bớt lo, không phải vì lời giải thích của Quốc, mà là cho đù có khó khăn gì, thì cậu bạn này sẽ có biện pháp giải quyết.

Quốc càng bình thản thì Hào lại càng thấy yên tâm.

Trên đường về, bước chân Hào nghênh ngang, đầu ngẩng cao, không khác gì một gã đại gia mới nổi.

Cái gì cũng thấy muốn mua, cái gì cũng đòi “để anh bao hết”.

Dĩ nhiên, cậu chỉ nói cho sướng miệng vậy thôi, đi qua cửa hàng mới dám lớn giọng, chứ thực tình chẳng dám rút tiền ra tiêu bừa.

Hào không phải kẻ phung phí.

Số tiền kiếm được, cậu cẩn thận gói lại, để dành từng chút.

Ban đầu cậu nôn nóng, muốn kéo dây điện ngay cho bằng bạn bằng bè.

Nhưng sau hai tuần chờ đợi, thời gian đủ để cậu hiểu ra:

có điện bây giờ cũng chẳng làm gì nhiều ngoài việc thắp bóng đèn.

Chưa có tivi thì ánh sáng kia cũng chỉ để soi gian nhà trống trơn.

Nghĩ vậy, Hào bình tĩnh hơn, tự nhủ khi nào có tiền mua được cái tivi hằng tính chuyện kéo điện về.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập