Chương 151: 20-11

Chương 151:

20-11

Kể từ sau bữa ăn học trò nấu cho, cô Ninh quyết tâm học thêm vài món Tây theo sự hướng dẫn của Quốc.

Đồng lương giáo viên vốn chẳng dư dả gì, nay lại được cô trích ra một khoản riêng, đều đặn mỗi tháng để phục vụ cho cái sở thích nấu ăn.

Thực tế, đồ ăn phương Tây với đặc trưng xoay quanh khoai tây, bơ và bột mì thường khiến người Á Đông mau ngán.

Ăn một hai bữa thì thấy lạ miệng, chứ ăn đến bữa thứ ba là nhiều người đã thèm một bát cơm nóng với cá kho tộ.

Thế nhưng, sở thích vốn là thứ không cần và cũng chẳng thể giải thích.

Cô Ninh thích những món đó đơn giản vì thấy hợp khẩu vị, thấy cái vị béo ngậy của phô mai hay mùi thơm nồng của lá hương hoa mang lại.

Cô nấu ăn, tuyệt nhiên không phải để làm màu hay cố tỏ ra mình khác biệt với đồng nghiệp trong trường.

Thời gian thấm thoắt trôi, mới đó mà đã đến ngày 20 tháng 11.

Đây là dịp để học trò bày tỏ lòng tri ân, và cũng là lúc

"thị trường"

quà tặng lưu niệm trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết.

Để hướng ứng phong trào tập thể, Mỗi học sinh trong lớp đóng góp vài chục ngàn đồng, để mua quà tặng giáo viên bộ môn.

Nào là những bó hoa rực rỡ, những chiếc khung ảnh thiên nhiên trang trí nhà cửa, hay những cuốn sổ tay bìa da bóng loáng.

Những món quà ấy thường được đại diện

"cộm cán"

như lớp trưởng, lớp phó hay các tổ trưởng mang đi tặng thầy cô.

Năm nay, trường tổ chức lễ kỷ niệm khá quy mô.

Từ chiều ngày 19, sân trường đã được quét dọn sạch sẽ.

Giữa sân, chiếc bục lễ được dựng lên uy nghiêm với một tấm bảng hiệu lớn:

“Chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11”.

Sáng sóm ngày lễ, Học sinh toàn trường đều mặc đồng phục mùa đông, vì dạo này trời trở lạnh vào sáng sớm và chiều tối.

Khổ nhất vẫn là mấy đứa trong đội văn nghệ của trường, khi lên bục trình diễn phải mặc những trang phục mỏng manh, sặc sỡ, vừa múa vừa run.

Từng tốp đứng tụm lại dưới hành lang, đứa thì lẩm nhẩm lại lời bài hát, đứa thì rà lại từng động tác múa sao cho đều tăm tắp.

Có đứa run cầm cập vì gió mùa, nhưng vẫn cười đùa để át đi cái sợ quên bài khi đứng trước hàng trăm con mắt.

Buổi lễ khai mạc bằng bài phát biểu dài hơi của thầy bí thư Đoàn trường.

Nội dung vẫn là những lời ngợi ca nghề giáo cao quý, chỉ khác mỗi cái tên năm học và số thứ tự buổi lễ.

Tiếng nhạc bắt đầu nổi lên từ chiếc loa cũ đặt bên mé sân khấu.

Âm thanh đôi chỗ còn rè và chói tai, nhưng sự nhiệt huyết của đội văn nghệ đã xua đi tất cả.

Hết tốp ca lại đến đơn ca, những bài múa quạt rộn ràng.

Sau phần văn nghệ là màn tổng kết thi đua trong mấy tháng vừa qua.

Thầy đứng trên bục, giọng đõng dạc nhắc lại truyền thống hiếu học của trường, biểu dương những lớp dẫn đầu và vinh danh những thầy cô có thành tích xuất sắc.

Hết thảy đều là những hoạt động quen thuộc diễn ra hàng năm.

Buổi lễ kết thúc vào lúc nắng gần đứng bóng.

Sân trường bỗng chốc trở nên hỗn loạn một cách đáng yêu.

Học sinh nhao nhao như đi

"săn"

thầy cô để tặng hoa, thầy ở đâu, ở chỗ nào còn đi tặng quà.

Trong khi đó những đứa không có phận sự liền kéo nhau ùn ùn ra cổng, khiến đường đi bị kẹt cứng.

Nửa tiếng sau, sự ổn ào tan biến, trả lại cho sân trường vẻ yên tĩnh.

Những cánh hoa rơi vãi, phông bạt vẫn còn đó nhưng tiếng nhạc đã tắtlịm.

Thầy cô giáo tập trung ở phòng hội đồng, rục rịch sửa soạn để lên thị trấn liên hoan.

Quốc vẫn chưa vội ra về.

Cậu không nằm trong nhóm cán bộ lớp đi tặng quà kiểu hình thức, nhưng vẫn chuẩn bị một món quà đặc biệt.

Đó là một túi khoai tây nhà trồng, chừng ba ký.

Cậu đã cẩn thận chọn ra những củ to nhất, tròn trịa, không một vết sâu để dành tặng cô Ninh.

Cậu nghĩ, với số khoai này, cô có thể tha hồ thực hành món khoai tây nghiền hay khoai tây đút lò mà không phải lo chạy ra chợ để mua.

Lúc này, trong gian nhà công vụ của cô Ninh, hoa và quà chất đầy trên bàn.

Cô Ninh là giáo viên ngoại ngữ duy nhất của trường, thế nên lớp nào cũng ghé qua tặng cô một phần quà.

Những bó hoa lộng lẫy bắt đầu có dấu hiệu héo rũ dưới cái lạnh khô, những cuốn sổ tay thì xếp chồng lên nhau, có lẽ cô dùng cả đời cũng không hết, còn khung ảnh thì chất đống ở góc tường vì không còn chỗ để treo.

Quả thực, nhìn cảnh ấy, ai cũng thấy có chút lãng phí.

Khi Quốc xách túi khoai tây bước vào, cô Ninh không khỏi ngạc nhiên xen lẫn thích thú.

So với những bó hoa chóng tàn hay những món quà lưu niệm chỉ để ngắm, túi khoai của Quốc mang một giá trị thực tiễn và tỉnh tế hơn hẳn.

Quốc đặt túi khoai tây xuống góc bàn, ngay cạnh những giỏ hoa đang bắt đầu rũ cánh.

“ Hôm nay là ngày Nhà giáo, em tặng cô một chút khoai tây để cô thực hành mấy món Tây ạ Khoai nhà em trồng được đó.

Cô Ninh nhìn túi khoai, đôi mắt nheo lại đầy ý nhị.

Cô không thấy món quà này là tầm thường, trái lại, cô cảm nhận được sự quan tâm rất thực tế của cậu học trò.

Cô mỉm cười,

“ Khoai tây à.

Cảm ơn Quốc nhé.

Như sực nhớ ra điều gì, cô Ninh thu lại nụ cười, sắc mặt chuyển sang vẻ nghiêm túc của một giáo viên chủ nhiệm:

“À, Quốc này, vài hôm nữa là đến kỳ thi rồi đấy.

Em đừng có nghỉ học đột ngột hay đi đâu xa, kéo lại bỏ lỡ thông tin quan trọng từ nhà trường.

Quốc hơi khựng lại, cậu hỏi khẽ:

“ Đã có lịch thi chính xác rồi ạ cô?

“Cụ thể ngày giờ thì văn phòng chưa dán thông báo chính thức, ”

Cô Ninh vừa nói vừa tháo chiếc áo khoác mỏng, chuẩn bị thay đổ đi liên hoan

“Chiều nay các thầy cô tổ chức ăn liên hoan ngoài thị trấn, chắc trong bữa ăn sẽ trao đổi kỹ hơn về kế hoạch này.

Có thông tin gì mới, cô sẽ báo cho em ”

Ở khu vực gần trường vốn không có nhà hàng hay quán ăn nào đủ lớn để đón tiếp cả đoàn giáo viên, nên việc kéo nhau ra thị trấn đã thành thông lệ.

May mắn là vài năm gần đây, đời sống nâng cao, hầu hết thầy cô đều đã sắm được xe máy.

Việc di chuyển hơn chục cây số đường nhựa giờ đây chỉ mất mươi mười lăm phút, nhẹ nhàng hơn cái thời đạp xe cọc cạch rất nhiều.

Sau ngày kỷ niệm 20-11 đầy hân hoan, không khí học tập trở lại với sự yên bình thường.

ngày, ngoại trừ một số học sinh đặc biệt, khi kỳ thi Học sinh giỏi cấp huyện được ấn định và‹ cuối tuần.

Theo quy định, trước ngày thi chính thức, học sinh phải có mặt tại địa điểm tập trung.

để xen sơ đồ phòng thi và nghe phổ biến quy chế.

Buổi chiểu hôm ấy, mười học sinh ưu tú của trường An Bình tập hợp trước cổng trường.

Cô Hà, Bí thư Đoàn trường, được giao nhiệm vụ phụ trách dẫn đoàn.

Cô Hà nổ máy chiếc xe máy đi trước rồi hẹn mấy đứa ở trước văn phòng sở giáo dục.

Ngay phía sau là một hàng người đi xe đạp.

Đứa đi nhanh, đứa đi chậm, tiếng xích xe lạch cạch.

Đều là những gương mặt ưu tú trong trường An Bình, tự nhiên cũng muốn tiếp cận và làm quen với nhau.

Dọc đường cứ nói chuyện không ngót, ai nấy đểu có một hoài bão lớn lao, đi vào quân đrội, vào ngành sư phạm, r Ổi ngành y.

Đại học thì khả năng không tới, nhưng cao đẳng thì có thể.

rồi sau này học liên thông.

Bao nhiêu nỗi niềm, mơ ước của tuổi trẻ, cứ rải đều trên những vòng xe, dưới cái nắng vàng của những ngày cuối năm.

Đúng 2 giờ chiều, cả đoàn đã có mặt đông đủ trước cổng Phòng Giáo dục huyện nằm ngay trung tâm thị trấn.

Lần đầu tiên bước chân vào một cơ quan hành chính lớn của ngành giáo dục, Quốc không.

cảm thấy ngợp như những bạn bè và anh chị khóa trên.

Bên trong sân, học sinh từ khắp nơi đổ về.

Không chỉ có những khuôn mặt quen thuộc từ trường An Bình, mà còn có học sinh từ trường thị trấn và cả một ngôi trường cấp 3 gần đó.

Quốc lặng lẽ quan sát.

Đám học sinh trường thị trấn trông nổi bật hẳn với dáng dấp hiện đại da trắng trẻo, nhiều đứa đeo kính cận dày cộp, khoác trên mình những chiếc áo ấm hợp thời trang.

Chúng ăn nói hoạt ngôn, nhanh miệng, đi ra đi vào các dãy hành lang một cách tự nhiên như thể đây là nhà mình, khác hẳn với vẻ lóng ngóng, rụt rè của đám học trò trường làng.

Tầm 2 rưỡi, tiếng chuông báo hiệu vang lên, tất cả được dẫn vào hội trường lớn.

Trên bục, ông Phó giám đốc Phòng Giáo dục huyện bắt đầu đọc bài diễn văn khai mạc, sau đó là thông báo quy chế thi cử.

Giọng ông dõng dạc không dùng loa mà vẫn vang khắp hội trường.

Bài diễn văn hai mặt giấy khá dài, đại ý như sau.

Kỳ thi sẽ diễn ra vào sáng Chủ nhật tuần này.

Tất cả thí sinh phải có mặt lúc 7 giờ sáng để làm thủ tục.

Đúng 8 giờ bắt đầu làm bài.

Những em ở xa phải chủ động dậy sớm, đến muộn dù bất cứ lý do gì cũng sẽ bị coi là bỏ thi giữa chừng.

Trong quá trình thi, tuyệt đối không quay cóp, không mang tài liệu hay các thiết bị điện tử vào phòng thi.

Ai vi phạm sẽ bị đình chỉ ngay lập tức.

Đến 3 rưỡi chiều, buổi phổ biến kết thúc.

Cô Hà vẫy tay gọi cả đoàn tập trung lại một trong sân.

Cô lấy từ trong cặp ra một xấp phong bì nhỏ và những tấm giấy, có ghi tên và dán hình của học sinh, một con dấu của sở giáo dục được đóng lên đó.

“ Đây là thẻ dự thi của các em, giữ cho kỹ, mất là không có thẻ vào phòng đâu đấy.

Vừa phát thẻ, cô vừa đưa cho mỗi đứa một khoản tiền hỗ trợ:

“ Còn đây là 200 ngàn đồng tiền ngân sách nhà nước hỗ trợ chi phí ăn sáng và đi lại cho mỗi em trong ngày thi.

Các em đứng gọn vào để cô phát cho từng người.

Chưa thi mà đã có tiền, đây chính là một liểu thuốc tỉnh thần để học trò có động lực tham gic thi cử, mang vinh quang về cho trường học.

Học sinh ở quê đa số là con nhà nông, cầm tiền trong tay mặt mũi ai cũng rạng rỡ.

hẳn lên.

Cầm số tiền 200 nghìn đồng còn thơm mùi giấy mới và tấm thẻ dự thi có dán ảnh mình, Quốc cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, từ lúc bắt đầu vụ đông, trên người không có một xu, làm gì cũng phải đắn đo suy nghĩ, rồi xin tiền mẹ.

Rơi vào tình huống không thể tự quyết, ai có thể vui được chứ.

Nay có tiền rồi, chỉ 200k thôi, Quốc vẫn cảm thấy vô cùng tự tin.

Sáng sớm chủ nhật, trời còn chưa rõ mặt người, không gian bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc và cái lạnh căm căm của vùng núi.

5 giờ Quốc đã nhẹ nhàng rời khỏi giường, vào bế lọ mọ nấu chút đồ ăn sáng, Cậu ăn vội bát cơm nguội với quả trứng rán còn nóng hổi, kiểm tra lại giấy bút và thẻ dự thi cho chúng vào trong cặp xách dắt chiếc xe đạp cũ ra khỏi sân.

Mẹ Quốc ngáp ngắn ngáp dài bước ra hỏi.

“Làm gì mà đi sớm thế Quốc.

Hôm nay hình như là chủ nhật mà.

“Con có chút việc ở ngoài thị trấn, buổi trưa mẹ không cần đợi cơm đâu nhé.

Tiếng xích xe lạch cạch khô khốc vang lên giữa sự yên tĩnh của xóm nhỏ.

Quốc chưa nói chuyện mình đi thi học sinh giỏi, bởi trong suy nghĩ của cậu lúc này chưa phải thời điểm thích hợp, chí ít phải có giải gì đó.

Với lại chuyện thi cử này giống như thò tay vào ví lấy tiền không phải phấn đấu nỗ lực như hồi trẻ, dù sao dùng kinh nghiệm của một ông già đi tham gia cái giải của học sinh, nói ra chẳng đáng tự hào mà khoe ra ngoài.

Con đường từ xã lên thị trấn phủ đầy sương, đạp xe qua đó, giống như đưa bản thân vào một không gian hư ảo, không có thật, gần đến thị trấn, nhà cửa hai bên mới mở cửa ra, lấp ló làn khói bếp.

Càng đạp xe gần về phía trung tâm, những cánh đồng lúa thưa thớt dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những dãy nhà cao tầng san sát và tiếng động cơ xe máy nổ lạch bạch bắt đầu rộn ràng.

Sau vài khúc cua, ngã rẽ quốc đặt chân tới trường cấp 2 thị trấn, nơi tổ chức kỳ thi học sinh giỏi.

Trước cổng đã có vài người tập trung có cả một đồng chí công an, một tấm bảng chắn ngay cổng.

“Không phận sự miễn vào”

Dù mới sáng sớm nhưng trong sân đã khá đông đúc.

Có những học sinh đi một mình như Quốc, lặng lẽ dựng xe vào góc, nhưng cũng có không ít người được ba mẹ đưa đi bằng xe máy.

Những người phụ huynh ấy ân cần lạ thường, người thì dúi vào tay con hộp sữa, ngườ thì vừa chỉnh lại cổ áo cho con vừa dặn dò tranh thủ ăn nốt miếng xôi hay ổ bánh mì cho ấm bụng.

Kỳ thi năm nay có sự tham gia của ba ngôi trường lớn trong huyện.

Nhóm của Quốc đứng lẻ loi ở một góc sân, quân số chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Ngược lại, phía học sinh trường thị trấn đông đảo hơn hẳn, các em mặc đồng phục chỉnh tể, phẳng Phiu, đứng tụm năm tụm ba nói chuyện rôm rả với vẻ mặt đầy tự tin.

Chỉ cần nhìn vào số lượng và phong thái ấy dễ dàng nhận thấy sự chênh lệch rõ rệt về điều kiện kinh tế lẫn chất lượng giảng dạy giữa trường phố và trường làng.

Những gương mặt xung quanh Quốc đều hoàn toàn xa lạ, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt mỗi người đều có một điểm chung:

đó là sự hòa quyện giữa hồi hộp và niềm kiêu hãnh.

Ở một huyện nghèo, bất cứ đứa trẻ nào được chọn đi thi cấp huyện đều được xem là là niềm hy vọng của cả một ngôi trường.

Ít nhiều, họ đều mang trong mình cảm giác bản thân có chút khác biệt so với số đông bè bạn ở nhà.

Họ có quyền tự tin và ngạo mạn.

Quốc dựng xe ở trong sân rồi đi vào khu vực trung tâm.

Đám đông bắt đầu tản ra, đổ về phí phòng học, nơi có những bảng danh sách dán trên cửa phòng thi để đối chiếu số báo danh.

Môn Tiếng Anh của Quốc năm nay chỉ có vỏn vẹn 4 thí sinh.

Qua danh sách, cậu biết có hai người đến từ trường thị trấn, người còn lại đến từ trường An Ninh, và cuối cùng là cậu, đại diện duy nhất của trường An Bình.

Sự lo lắng cùng cái lạnh buốt giá buổi sớm khiến chẳng ai còn tâm trí để đi lại hay trò chuyện.

Các thí sinh đứng tựa vào lan can phía trước phòng thi, tranh thủ từng phút một.

Có người loay hoay kiểm tra lại máy tính Casio, có người nhắm nghiền mắt nhẩm lại các công thức Toán, Lý phức tạp.

Những bạn thi ngoại ngữ thì cầm tờ giấy nát bươm ghi bảng động từ bất quy tắc, miệng lẩm bẩm như đọc thần chú.

Giữa khung cảnh bận rộn đó, Quốc có vẻ lạc lõng.

Cậu đứng tựa vào lan can, hai tay đút sâu vào túi quần cho ấm.

Ngoài hai chiếc bút chì và thẻ dự thi đã cất sẵn, cậu chẳng mang theo bất cứ tài liệu nào.

Với Quốc, kiến thức lúc này hoặc đã nằm trong đầu, việc nhồi nhét thêm vài phút cuối chẳng giúp ích gì hơn.

Đúng giờ, đội ngũ giám thị bước tới với vẻ mặt nghiêm nghị.

Họ vào phòng kiểm tra kỹ lưỡng từng ngăn bàn, lật từng kẽ ghếxem có tờ giấy vụn hay tài liệu nào được cài cắm tỉnh vi hay không.

Một giám thị khác thì kiểm tra niêm phong bộ để thi và thử chiếc đài cassette để chuẩn bị cho phần thi nghe.

7 giờ rưỡi, tiếng trống trường vang lên dõng dạc.

Toàn bộ thí sinh xếp hàng dọc hành lang đá điểm danh vào phòng.

Trước khi bước qua cánh cửa, giám thị tiến hành kiểm tra túi quần, tú áo của từng người.

Cặp sách và tài liệu phải để hết ngoài hành lang.

Tùy theo môn thi mà thí sinh được mang dụng cụ bổ trọ:

Toán có máy tính, Hóa có bảng tuần hoàn.

Các môn khác, ngoài hộp bút và thước kẻ, mọi thứ khác đều bị từ chối.

Bốn thí sinh môn ngoại ngữ lần lượt bước vào phòng.

Không ai nói với ai câu nào, nhưng giữa họ có một sự dò xét tự nhiên.

Nhìn cách ăn mặc và phong thái điểm danh, họ ngầm phân định

"đẳng cấp"

của nhau.

Hai học sinh trường thị trấn có dáng ngồi rất thẳng, vẻ mặt tự tin hiện rõ vì họ có ưu thế tuyệt đối về tài liệu học thuật và cơ hội tiếp xúc với các tài liệu goại ngữ.

Một trong hai ngườ đó khẽ liếc nhìn Quốc, rồi nhanh chóng quay đi với vẻ không mấy để tâm, như thể đã loại Quốc ra khỏi danh sách đối thủ nặng ký của mình.

Vào trong lớp ổn định chỗ ngồi, mỗi người ngồi một bàn, ở 4 góc lớp, hoàn toàn không có khả năng trao đổi.

Đề thi được thầy giám thị phát ra và đặt úp xuống mặt bàn.

Trong không.

gian im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng hơi thở, giám thị nhắc lại lần cuối các lưu ý về quy chí thi mà họ đã nghe ngày hôm qua.

Đúng 8 giờ, tiếng trống báo hiệu làm bài vang lên, bốn thí sinh đồng loạt lật mặt giấy lên, bắt đầu làm bài thi

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập