Chương 18: Em Họ

Chương 18:

Em Họ

Ít hôm sau, ba của Quốc trở về.

Lần này ông mang theo một túi thịt cùng mấy món quà lặt vặt cho vợ con.

Dù làm ở ngoài vất vả nhưng về nhà luôn giữ tỉnh thần lạc quan.

Quốc nhớ, lại lời hứa lần trước của mình, khi nào ba về sẽ có nhiều món ăn ngon hơn.

Giờ đây vườn rau sau nhà đã xanh tốt.

trồng 5 hốc bí, giò ngọn bí mọc chẳng chịt xâm lấn khắp vườn, hai mẹ con ăn không kịp, mặc định là rau bí xào cả tuần rồi.

Dưa chuột, đỗ đã kịp trổ hoa vàng li ti, phải chờ thêm 1-2 tuần nữa.

Ba nhìn quanh khu vườn, cười gật gù:

“Năm nay, sao nhà mình trồng nhiều thế”

Mẹ Quốc than

“Con trai của anh làm chứ ai, bảo trồng vừa vừa thôi mà nó cứ không nghe.

Cái vườn này là nó làm đấy, tự cuốc đất tự kiếm hạt giống, làm cỏ, tưới nước.

không thiếu thứ gì.

Ba của Quốc sừng sờ một lúc rồi cười gượng, không có khen nữa, vì từ lúc lấy vợ đến nay, hai vợ chồng chưa từng trồng nhiều rau củ thế này.

Chuyến này về nhà, ba của Quốc được nghỉ lâu hơn, Nghỉ công trình chứ không phải nghỉ ngơi, vì ở nhà còn nhiều việc phải làm.

Vừa ăn cơm tối xong, hai vợ chồng đã đi sang nhà Ông chú trong họ, bàn chuyện mượn trâu.

Ông chú vốn chẳng phải người thân tình gì cho cam, quý thì không, ghét thì cũng chưa hẳn.

Nhưng bà thím thì xót con trâu lắm, lo cho nó làm mệt, làm hỏng.

Nếu không phải hai vợ chồng Quốc mang quà sang biếu, e rằng đã hậm hực từ chối.

Sau một hồi năn nỉ, điều kiện đưa ra là:

phải giúp nhà chú thím cày bừa trước, làm xong ruộng nhà họ rồi mới đến lượt nhà(@rấe

Cả hai vợ chồng gật đầu đồng ý.

Ở cảnh ngộ hiện giờ, đi vay mượn vẫn là thân phận chiếu dưới, chỉ biết nhẫn nhịn.

Chừng nào trả hết nợ, thì sẽ gom tiền nuôi con trâu, con bò không phải nhờ ai nữa.

Hôm sau, sáng sớm đã phải ra đồng.

Buổi sáng cày, buổi chiểu gieo hạt.

Sau giờ học trên trường, Quốc cũng theo ba má sang nhà ông chú phụ một tay.

Nhà ông chú có hai người con.

Đứa lón là Nhật, đang học cấp ba.

Tuổi mười bảy, mười tám, tính khí ngông nghênh, khó bảo, chẳng mấy khi chịu ở nhà.

Đứa thứ hai là Nguyệt, mới học lớp tám.

Nguyệt nổi tiếng học giỏi, được chọn vào lớp chọn, dáng người tròn trịa, gương mặt sáng sủa, xinh xắn.

Cô bé ít ra ngoài, suốt ngày chỉ cắm cúi vào sách vở, cái dáng vẻ ấy rất giống Quốc.

Theo trí nhớ của Quốc, sau này lên cấp ba, Nguyệt sẽ thay đổi nhiểu:

học hành sa sút, bị cuối theo mấy trào lưu thần tượng Hàn Quốc, tập tành son phấn điệu đà, yêu đương rồi lấy chồn sớm, chưa hết lớp 12 đã dính bầu rồi nghỉ học.

Về sau, tin tức về cô gần như mất hút, chỉ ngh loáng thoáng chuyện tình trường phong phú, 30 tuổi mà đã qua mấy đời chồng.

Nghĩ tói đó, Quốc khẽ thở đài.

Giờ mới lớp tám thôi, nhưng chỉ nhìn khuôn mặt cũng biết lớn lên chắc chắn sẽ là cô gái xinh đẹp, được nhiều người theo đuổi.

Lúc này, Nguyệt vẫn còn là cô bé ngoan ngoãn, coi Quốc như một tấm gương để phấn đấu.

Thấy cậu sang phụ trồng ngô, nó liền lăng xăng chạy theo, cái gì cũng muốn làm cùng.

Có miếng ăn ngon, nó bẻ đôi chia cho Quốc, thân thiết chẳng khác nào anh em ruột thịt.

Quốc mang theo chiếc xe đạp cà tàng, trên xe luôn buộc sẵn một tấm ván.

Cậu quen tay xúc phân trâu vào bao, chất lên xe rồi kê ván làm thang, đồn sức đẩy từng chuyến ra đồng.

Thấy thằng bé thạo việc như người lớn, chú thím không khỏi xuýt xoa, còn quay sang chép miệng.

trách thằng con trai mình:

“Con nhà người ta học giỏi lại biết đỡ đần, chứ thằng Nhật nhà tôi thì chỉ biết la cà ngoài đường với đám bạn, có đêm còn không.

về.

Nói mãi mà có nghe đâu.

“Tuổi này nó thế thím ạ, một thời gian nữa sẽ hiểu chuyện thôi.

Cái Nguyệt ban đầu được giao cầm hạt giống với bình nước, nhưng, chẳng chịu đi cùng người lón, cứ lẽo đẽo theo sau Quốc.

Thấy vậy, cậu đưa luôn cho nó cái ván gỗ:

“Cầm lấy, lát gặp ổ gà thì phụ anh đẩy xe.

Hai đứa đi chậm hơn, nhưng một chuyến xe chất đầy của Quốc cũng chẳng thua kém mấy s‹ với người lớn gánh vai.

Thấy thế, chuyến sau chú thím cũng bắt chước, dùng xe thổ luôn cho tiện.

Cả nhóm chia việc:

hai phụ nữ rắc phân, hai đứa nhỏ gieo hạt, người còn lại thì lấp đất.

Nguyệt vừa làm vừa ríu rít bên tai Quốc, hết hỏi chuyện học hành lại đọc thơ, đố tiếng Anh:

“Con trâu là gì?

Con bò là gì?

Quốc đáp tron tru, không làm cha mẹ mình mất mặt.

Người lớn nhân đó cũng khoe thành tích con cái.

Nhật thì hư hỏng bao nhiêu, thì em gái lại ngược lại:

nào là kỳ một được học sinh giỏi, học đến quên ăn quên ngủ.

Thực hư ra sao thì chỉ ngưò trong cuộc mới biết.

Rồi thím quay sang Quốc, giọng nửa đùa nửa thăm dò:

“Quốc này, bị người lớn bắt đi trồng ngô thế này có buồn không?

Quốc bình thản, cười đáp:

“Hôm nọ con cũng qua nhà bạn trồng ngô.

Con thấy vui lắm, như đi chơi ấy mà.

Mai mốt nhà con trồng ngô, chú thím nhớ qua nha

Chú thím nghe xong thì sững người.

Lời tưởng ngây ngô mà khác nào ám chỉ chuyện có qua có lại.

Ba mẹ Quốc thì phì cười, coi như trẻ con nói gió bay, chẳng bắt bẻ thêm.

Nguyệt hôm nay vui lắm, mắt sáng lấp lánh, còn ghé tai Quốc thì thầm:

“Khi nào nhà anh Quốc gieo hạt, em qua phụ nhé.

Ba Quốc nghe được, hắng giọng đánh trống làng, lái chuyện sang hướng khác, không muốn.

người lớn soi mói chuyện con nít.

Người lớn thì nói chuyện đồng áng, cô dì chú bác ở xa lắc xalo.

Gieo hạt xong, bàn tay Nguyệt lấm tấm bụi hạt giống.

Nó chẳng buồn rửa, còn cố tình quẹt lên má làm màu hồng, rồi quay sang hỏi Quốc.

“Anh Quốc thấy em có xinh không?

Quốc cau mày:

“ Lau đi, hạt giống có hóa chất đấy, dính vào da ngứa lở thì khổ.

Nguyệt hoảng, vội vàng đưa tay quet, nhưng càng lau càng lem luốc.

Cuối cùng phải kéo nhau ra bờ suối gần đó rửa sạch.

Nước mát lạnh, trôi đi lớp bụi bẩn, chỉ còn lại khuôn mặt đ hây hây của con bé, nửa quê nửa thẹn.

Cứ cúi xuống kỳ cọ lia lịa, nước bắn tung toé.

Đến nỗi hai gò má đỏ ứng cả lên vì bị chà mạnh.

Quốc thấy thế mới ngăn lại:

“ Đừng có kỳ mạnh quá, lỡ làm trôi đi sự xinh đẹp của em thì sao?

Nguyệt ngẩng phắt lên, mắt tròn xoe:

“Anh Quốc trêu em đấy à?

“ Không có.

Quốc khẽ cười.

“Hạt giống người ta tẩm thuốc, rửa qua nước suối thì sạch thôi, nhưng da con gái thì mỏng manh, dễ bị hỏng lắm.

Đừng có tùy tiện bôi thứ gì lên.

bình thường như vậy cũng rất xinh rồi.

Nguyệt chớp mắt mấy cái, ngờ vực hỏi:

“ Nghe dẻo miệng nhỉ.

Chắc quen nói với mấy chị lớp 9 rồi nên mới trơn tru như thế chứ gì?

Quốc nhăn mặt.

“Làm gì có?

Con bé híp mắt, hạ giọng trêu chọc:

“Anh thích ai trong lớp rồi?

Có phải chị Lan lớp trưởng không?

cao ráo, học giỏi, Thần tượng của em đấy”

Quốc đỏ bừng, quay mặt đi:

“Trẻ con không nên yêu đương sớm.

Chưa gì đã nghĩ đến mấy chuyện này, dễ bị người ta dắ mũi lắm.

Nguyệt chống cằm, cười hì hì:

“ Em thì tiêu chuẩn cao lắm, người thường không lừa nổi đâu.

Quốc bèn đưa tay gõ nhẹ lên trán nó:

“Chưa gì đã đặt ra tiêu chuẩn yêu đương tồi à?

Nguyệt che trán, lí nhí phản bác:

“Làm gì có?

Nguyệt không đáp ngay, chỉ cúi xuống vốc một vốc nước dội lên mặt, giọng lí nhí vang lên giữa tiếng róc rách của con suối:

“ Em không biết phải nói thế nào.

nhưng mà.

người yêu em sau này nhất định không.

được thua kém so với anh Quốc.

Quốc hơi khựng lại, nửa muốn bật cười, nửa lại thấy câu nói ấy có chút gì quá sức trưởng.

thành so với một đứa con gái mới lớp tám.

Cậu nghiêng đầu nhìn Nguyệt, thấy khuôn mặt nó vẫn đỏ hây hây, không rõ vì xấu hổ hay vì nước suối lạnh.

Quốc không phân bua thêm với Nguyệt.

Con bé này vốn quá nhạy cảm, dễ suy diễn lung tung, nói một đẳng thì hiểu ra một nẻo.

Cậu chỉ mong rằng, với sự để mắt của mình, tương lai của Nguyệt sẽ khác đi, không còn u ám như cái kết mà ký ức mơ hồ của cậu từng chứng, kiến.

Rửa ráy xong xuôi, cả nhóm thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ra về.

Vừa về đến sân thì gặp ngay thằng Nhật, anh trai của Nguyệt, đang ngồi chễm chệ trước cái tivi, mắt dán vào bộ phim hành động ầm 1.

Thấy cha mẹ, nó vẫn trơ trơ, chẳng buồn đứng dậy.

Chú thím lập tức nổi giận.

Một tràng rầy la vang dội khắp nhà:

nào là “cả nhà đi làm còn mày thì ngồi chơi” nào là “đàn ông con trai chẳng biết phụ giúp” nào là “ăn chẳng biết nấu, chỉ chờ người ta hầu”.

Tiếng trách mắng, nối đuôi nhau, giống như cái roi quất xuống mà thằng Nhật vẫn ngồi lì, mặt mày khó chịu nhưng không cãi lại.

Quốc chẳng muốn nghe thêm, vốn hiểu những lời này chẳng lọt tai được thằng kia.

Cha mẹ vốn định vào nghỉ ngơi uống miếng nước, nhưng thấy không khí căng thẳng quá nên lấy cớ trời tối nên về luôn.

Trên đường, gió chiều mát rượi, mang theo mùi đất mới bốc lên sau một ngày làm đồng.

Quốc lặng lẽ dắt xe đi bên cạnh ba má, dang đôi chân bước cùng nhịp với hai người, trong lòng cảm thấy được sự kết nối đặc biệt.

thích thú vô cùng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập