Chương 2: Tái sinh.

Chương 2 Tái sinh.

Âm thanh mơ hồ vang lên trong không gian tối đen, ban đầu chỉ như một tiếng vọng xa xăm rồi dần rõ rệt, gấp gáp hơn, lôi kéo ý thức của Kiến Quốc từ hư vô trở lại.

“Dậy đi.

đậy đi, vào lóp rồi!

Một bàn tay rắn chắc đặt mạnh lên vai, lay lay.

Ánh sáng dần xua tan bóng tối .

Quốc thở hắt ra, mí mắt nặng nể mở ra, và ông sững sờ.

Trước mắt không còn bệnh viện, không còn ánh đèn chói chang nơi cấp cứu.

Ông đang gục mặt trên bàn gỗ.

Tầm nhìn thấp lè tè, những gì ông thấy đầu tiên là một hàng mông đang đứng xếp hàng phía trước.

Mùi phấn, mùi giấy vở cũ kỹ và mùi mồ hôi tuổi thiếu niên hòa quyện lại.

“ Dậy đi, thầy giáo vào kìa.

Người kia lại thúc vào người Quốc, lôi cậu đứng dậy.

Quốc ngẩng đầu, dụi dụi mắt nhìn người kia.

Khuôn mặt của cậu thiếu niên hiện ra, lạ lẫm mà quen thuộc.

Đôi mắt sáng, mái tóc húi cua, nét tỉnh nghịch ấy.

Ông thoáng bàng hoàng, lắp bắp hỏi:

“Cháu là ai?

Cậu thiếu niên trọn tròn mắt, hạ giọng thì thầm:

“Cháu nào ở đây, mày chưa tỉnh ngủ à, quên tên tao luôn?

Quốc cúi xuống, bắt gặp quyển vở mở rộng trước mặt, góc trang ghi rõ nét chữ nguệch ngoạc:

Nguyễn Văn Dũng.

Tim ông khựng lại.

Dũng, tên này nghe quen thật, là thằng bạn chung lớp của ông suốt những năm trung học cơ sở.

Khuôn mặt này, cái tên này, đã chìm khuất trong ký ức hơn bốn mươi năm, nay lại hiển hiện sống động trước mắt.

“Chẳng lẽ.

là nằm mo?

Quốc lẩm bẩm, giọng run run đến mức chính mình cũng không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Cạch!

Cánh cửa lớp bật mỏ.

Một người đàn ông trung niên bước vào, áo sơ mi trắng, cà vạt ngay ngắn, tay xách chiếc cặp cũ và chiếc thước gỗ dài.

Ông tađi thẳng lên bục giảng, vừa đi vừa gật đầu chào học trò.

Tất cả lập tức ngồi xuống, tiếng ghế kéo loạt xoạt, không gian lặng im.

Trên tường, tấm bảng đen lớn hiện ra, phấn trắng kẻ thẳng hàng, quen thuộc đến mức tim Quốc thắt lại.

Người thầy chậm rãi đặt cặp xuống, đưa thước gõ mạnh “cộp” một cái.

“Các em mở sách ra chúng ta học bài mới ”

Giọng nói trầm ấm ấy đánh thức một vùng ký ức ngủ quên.

Quốc ngẩn ngơ nhìn xuống quyển sách trước mặt.

Giấy đã ngả vàng theo năm tháng trong ký ức, nhưng giờ đây lại mới nguyên.

Ngón tay Quốc run rẩy lật từng trang, mỗi con số, mỗi bài toán đều quen thuộc, như thể ông vừa học hôm qua.

Cả người ông rùng mình.

Cảnh vật xung quanh sống động, rõ ràng, không chút giả tạo.

Tiếng phấn lạch cạch trên bảng, tiếng bạn bè sột soạt viết vở, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ chiếu nghiêng lên mặt bàn.

tất cả quá chân thực so với một giấc mơ.

Quốc siết chặt bàn tay, nghe nhịp tim dồn dập trong lồng ngực.

Làn da căng mịn, đôi bàn tay gầy guộc.

Không còn là thân thể tiểu tụy, già nua.

Ông đã trở lại, trở về năm mười lăm tuổi, đúng cái tuổi sắp bước vào kỳ thi cấp ba định mệnh.

Trong tâm trí ông, những ký ức về công ty, về người vợ tham vọng, về cô vợ trẻ, thậm chí cả hai đứa con.

đần trở nên nhạt nhòa như mảnh khói.

Chúng lùi dần, tan biến, nhường chỗ cho những gương mặt bạn bè, những trò nghịch dại thời đi học, những buổi chiều nắng vàng chạy tung tăng ngoài sân trường.

“Ê Quốc/

Dũng lại huých cùi chỏ, mim cười

“ hôm nay, mày cứ như người mất hồn ấy.

còn chưa tỉnh ngủ à?

Quốc khẽ rùng mình.

Ông ngẩng nhìn lên bảng, nơi người thầy đang cần mẫn viết công thức phấn trắng loang loáng.

Một nỗi xúc động nghẹn ngào dâng lên trong ngực.

Hôm nay ông lại được ngồi đây, như một đứa học trò lớp chín, hồn nhiên vô lo.

“vậy là mình đã sống lại, hay những thứ kia chỉ là một giấc mơ trong giờ giải lao?

Dù là thực cũng được, là mơ cũng chẳng sao.

Kiến Quốc tự nh bản thân sẽ lựa chọn một con đường khác.

Ông không còn chú ý đến những con số thầy giáo đang giảng, cũng chẳng bận tâm tới công thức toán học viết chi chít trên bảng đen.

Thay vào đó, ánh mắt ông lặng lẽ lướt qua từng.

gương mặt trong lớp.

Ba mươi sáu người.

Một lớp học ồn ã nhưng đầy sức sống.

Những đôi mắt sáng, những bàn tay nhanh nhẹn ghi chép, những tiếng cười khúc khích xen lẫn cái nghiêm trang gượng gạo mỗi khi thầy liếc xuống.

Đây là Lớp 9A

Ngày xưa, ở cái huyện này, cứ mỗi khối đều có một lớp đặc biệt gọi là “lớp chọn” nơi tập hợi tất cả những học sinh được xem là ưu tú nhất của cả khối.

Mỗi cái tên, mỗi dáng vẻ, từng chút một trỗi dậy trong ký ức của Quốc.

Có người sau này ra nước ngoài, du học phương xa.

Có người thành bác sĩ, quân nhân.

Có người mở cửa hàng buôn bán, sống đời bình thường nhưng yên ổn.

Hậu vận của họ, Quốc chỉ nghe loáng thoáng trong những lần về thăm quê, bởi lớp 9 là thời gian cuối cùng ông gặp mọi người.

Lên cấp 3 thì Quốc chuyển trường, gần như cắt đứt mọi liên lạc với cả lớp.

Ông quay sang nhìn Dũng, người bạn ngồi cùng bàn, đúng là cái dáng vẻ đó rồi.

Không sai được.

Tiếng trống trường vang lên.

Chỉ một khoảnh khắc, lớp học vốn yên ắng trong giờ Toán liền vỡ òa tiếng cười nói, tiếng bàn ghế dịch chuyển lạch cạch, tiếng dép lẹp xẹp trên nền gạch.

Quốc chậm rãi thu dọn bút vở, thong thả bước ra ngoài.

Luồng gió từ khoảng sân rộng ùa vào, mang theo mùi bụi phấn còn vương trên áo, hòa lẫn hương ngai ngái của cỏ non, và xa xa thoản chút hương hoa sữa từ đầu ngõ thổi tới.

Ông ngẩng đầu hít một hơi thật sâu, để mặc hương vị tuổi trẻ tràn đầy lồng ngực.

Một nhóm học sinh ào xuống sân đá cầu, vừa chơi vừa hò hét, tóc bay, mồ hôi lấm tấm.

Rồi khi tiếng trống giục giã lại vang, tất cả lập tức ríu rít quay về lớp, chẳng khác nào đàn chim về tổ.

Nhìn cảnh tượng ấy, Quốc bất giác bật cười, nhưng trong lòng dấy lên một nỗi ngậm ngùi:

Học trò trong trường, nào khác gì đàn gà trong trại?

Tiếng trống là hiệu lệnh, còn thầy cô là người phát thức ăn.

Cái gọi là kỷ luật, kỳ thực chỉ là rèn con người vào khuôn phép.

điều đó không xấu, mỗi con người đều phải được uốn nắn về tư duy và đạo đức.

Nếu không có giáo dục thì cả xã hội sẽ loạn mất.

Nếu vẫn là cậu bé của ba mươi năm trước, chắc hắn Quốc cũng cúi đầu chấp nhận.

Nhưng với tâm thế một người đàn ông đã sống qua một đời, đã đứng trên đỉnh cao và cũng từng ngã xuống tận cùng, ông không còn muốn tuân theo những quy tắc ấy nữa.

Học hành ư?

Đỗ đại học u?

Quốc nhếch môi cười nhạt.

Lần này ta sẽ không đi lại con đường cũ.

Chỉ cần tốt nghiệp trung học là đủ.

Không cần chen chúc phố thị, không cần ngày đêm học bài giải đề nữa.

Tiết học tiếp theo là môn Ngữ Văn, hôm nay cô giáo đưa ra đề kiểm tra:

“ Tưởng tượng 10 năm sau, em quay lại thăm trường cũ.

Tiếng rì rầm thoáng qua, rồi cả lớp đồng loạt cúi xuống, bút máy khẽ loạt xoạt trên trang giấy trắng.

Quốc cầm bút, mắt chậm rãi lướt qua từng dòng chữ in nghiêng trên để.

Trong trí nhớ, mọi thứ rõ ràng như vừa mới hôm qua.

Chính năm ấy, chính đề văn này, cậu Quốc đã hăng hái viết:

“Mười năm sau, tôi sẽ trở thành doanh nhân thành đạt.

Bài văn khi đó được cô khen ngợi, đem ra đọc trước lớp.

Bạn bè nhìn cậu bằng ánh mắt ngưỡng mộ, ganh tị, và đôi phần tin tưởng.

Quốc quả thật đã đi con đường ấy.

Ông từng khoác vest, từng đứng trên sân khấu đèn vàng, từng cụng ly trong những bữa tiệc xa hoa.

Nhưng giờ đây, khi ngồi lại trong căn phòng học cũ, ông chỉ thấy vị ngọt bắp ngô trong đêm mưa, mùi khói nghi ngút từ nồi luộc ven đường, cùng nụ cười nhăn nheo của bà cụ bán hàng rong.

Hình ảnh giản dị ấy lại khắc sâu trong trí nhớ hơn bất cứ cuộc thương thuyết bạc tỷ nào.

Ngòi bút chạm xuống trang, mực lan đều.

Quốc viết chậm rãi, từng nét chắc nịch:

“Mười năm sau, tôi là một anh nông dân.

Đời người, cuối cùng cũng xoay quanh miếng ăn.

Mọi dịch vụ, mọi ngành nghề đều thay đổi theo thời gian nhưng nhu cầu ăn uống thì vĩnh viễn còn đó.

Đất nước này vốn là nông nghiệp, khí hậu thuận hòa, chỉ cần canh tác có khoa học, đủ nuôi sống bản thân và gia đình.

Tự trồng, tự ăn, phụng dưỡng cha mẹ già, sống an yên nơi thôn quê, ấy mới chính là hạnh Phúc mà Quốc mong muốn ở kiếp này.

Bên cạnh, thằng Dũng nhòm sang, thấy mấy dòng chữ liền mở to mắt, rồi cất giọng oang oang:

“cái gì làm nông dân á, mày chưa tỉnh ngủ nên viết nhầm phải không?

Có bạn học ồ lên.

“Xạo.

thằng quốc làm nông dân thì tao đi đầu xuống đất.

Cả phòng học lập tức rộ lên tiếng cười.

Ai cũng biết Quốc học giỏi, lúc nào cũng trong tốp đầu của lớp, giáo viên kỳ vọng, bạn bè ngưỡng mộ.

Thế mà giờ lại “muốn làm nông dân”?

Đứa thì trêu cậu chém gió, đứa khác cười khẩy cho là trò đùa.

Quốc nghe hết, nhưng chẳng bận lòng, chỉ mim cười, cúi xuống viết tiếp, .

Trang giấy kín hai mặt, từng câu chữ đều là dự định mà cậu sẽ làm trong cuộc sống mới.

viết liền một mạch cho đến sát giờ ra chơi.

quốc cảm thấy đầu óc nhẹ nhõm vô cùng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập