Chương 30:
Bán Măng (tiếp)
Đúng 8 giờ, xe khách bắt đầu lăn bánh.
Người người chen chúc, ghế ngồi kín mít, lối đi giữa xe cũng chẳng còn chỗ trống, ai lên muộn thì chỉ có thể đứng hay ngồi ghé tạm vào mép ghế Không khí bên trong nhanh chóng trở nên ngột ngạt.
Mùi xăng dầu, mùi động cơ hòa cùng hơi người, hơi quần áo ẩm ướt tạo thành thứ mùi hăng khó chịu.
Hào ban đầu còn tíu tít nói cười, vẻ mặt háo hức như sắp đi hội.
Nhưng chỉ sau mươi phút, khuôn mặt cậu đã tái nhợt.
“Ê.
tự nhiên tao chóng mặt quá.
Mẹ Quốc cũng nhăn mặt, tay ôm bụng:
“Con à, mẹ cũng thế, hình như say xe mất rồi.
Quốc thở đài, đã đoán trước tình huống này.
Cậu mở cặp lấy sẵn mấy túi nylon, đưa cho từng người:
“Ai say xe thì cầm trước đi, không thì lại nôn hết ra xe, khổ lắm.
Quả thật, hầu hết hành khách trên xe, già trẻ lớn bé đều thủ sẵn túi nylon trong tay.
Người đi quen đường thì còn chịu được, nhưng những người lần đầu đi xa, lại thêm tâm lý lo lắng, càng dễ bị say.
Hào thì cố gắng gồng mình nhịn, còn mẹ Quốc sau nửa đường thì không cầm cự nổi, đành nôn ra túi.
Trong khoang xe bắt đầu vang lên những tiếng ọe oe, rồi như phản ứng dây chuyển, hết người này đến người khác liên tiếp ói.
Mùi chua nồng đặc quánh trong không khí khiến ai chưa say cũng.
bắt đầu nôn nao, mặt xanh lét, mồ hôi vã ra như tắm.
Sau một hồi vật lộn mệt mỏi, cả xe rơi vào trạng thái im ắng lạ thường.
Ai cũng kiệt sức, cố tìm chỗ dựa đầu vào ghế hay vai nhau mà chợp mắt.
Không gian lắc lư, cộng thêm hơi thở nặng nhọc, khiến cả chuyến đi trôi qua nặng nể.
Chỉ đến khi xe gần vào thành phố, đường xá bằng phẳng, thoai thoải, không còn quanh co uốn lượn nữa, không khí trong xe mới dễ chịu hơn đôi chút.
Tiếng còi xe, tiếng rao vặt ổn ào từ ngoài đường vọng vào đánh thức mọi người.
Xe dừng lại ở bến, cửa bật mở, dòng người như thoát khỏi ngục tù, vội vã chen ra ngoài hít lấy hít để bầu không khí thoáng đãng.
Mẹ Quốc cùng Hào vẫn còn chao đảo, bước đi loạng choạng, phải vịn tay nhau để giữ thăng bằng.
Quốc từng đi xe và máy bay nhiều lần, quãng đường cả nghìn cây số, nên mấy chục km từ thị trấn ra thành phố không phải vấn đề.
Cậu quen với cảm giác ở trên xe nên hoàn toàn tỉnh táo.
Nhân lúc mọi người còn đang choáng váng, cậu chủ động trông coi đống hàng, nhấc từng thùng xuống khỏi xe, rồi tính toán tiền cước để đưa cho bác tài.
Trước khi rời đi, Quốc còn ghé lại nói với bác:
“Cháu chắc chiều nay sẽ về thị trấn.
Bác đi chuyến bốn giờ, có lẽ mình lại gặp.
Bác tài gật gù, cười hiển:
⁄Ừ, được rồi, chiều gặp lại mọi người.
Xong xuôi, Quốc quay sang hai người bạn đồng hành.
Thấy mẹ và Hào vẫn còn xanh mặt, Mỗi người giữ một phần hàng.
Hào và mẹ cầm măng khô, gọn nhẹ hơn.
Còn mấy hũ măng chua để cho Quốc mang, chừng sáu lọ thôi, nặng tầm bảy tám ký.
Đi bộ xa thì hơi mỏi, nhưng chắc vẫn chịu được.
Quốc lần theo trí nhớ, dẫn mẹ và Hào men theo những con phố đông đúc để tới chợ lớn.
Trước mắt họ là cả một dãy dài những gánh hàng rong, sạp bày san sát, chen lẫn tiếng Ta O, tiếng mặc cả ồn ào.
Đang vào giờ trưa, dòng người tấp nập qua lại, ai cũng vội vã mua bán trước khi tan chợ.
Tìm được một chỗ trống để ngồi xuống thật sự khó.
Không chọn chen vào hàng rau củ vốn quá nhiều người bán, Quốc chủ động tìm đến khu vực thịt cá.
Cậu biết khách mua thịt, mua cá thường sẽ có nhu cầu mua thêm gia vị hoặc nguyên liệu đi kèm để nấu nướng ngay.
Thế là ba người ngồi nép vào một khoảng nhỏ cạnh sạp cá.
Ý nghĩ của Quốc quả thật đúng.
Người ta mua thịt, mua cá xong, tiện mắt thấy lọ măng chua trắng trong, nổi bật với ớt đỏ và lát tỏi vàng thì lập tức tò mò ghé lại hỏi:
⁄Ủa, măng chua này nhà cháu làm hả?
Sao trông.
trắng thế, không bị xin màu như mấy loại khác ngoài chọ?
Quốc lễ phép đáp, giọng rành mạch:
“Dạ, nhà cháu muối đã được một tuần rồi, mua về dùng được ngay.
Cháu có ngâm qua nước Vo gạo nên măng trắng và giòn hơn.
Nghe vậy, nhiều người gật gù hài lòng.
Ở thị trấn trước đây, Quốc chỉ bán 30 nghìn một hũ, nhưng giờ ra thành phố, cậu mạnh dạn nâng giá lên 50 nghìn.
Với người dân nơi này, năm mươi nghìn cũng chỉ tương đương một cân thịt, chẳng phải số tiền quá lớn.
Có người chẳng mặc cả, nghe xong liền rút tiền mua ngay.
Măng chua dễ ăn, lại hợp với nhiều món cá, thịt nên rất nhanh được ưa chuộng.
Chỉ trong thoáng chốc, sáu hũ măng đã hết sạch.
Quốc đếm lại số tiền, vừa tròn 300 nghìn, cẩn thận nhét vào túi áo.
Trái ngược với sự hanh thông của Quốc, phần măng khô lại không thuận lợi.
Hào và mẹ Quốc, vì dư âm say xe còn chưa hồi lại, mặt mày.
vẫn xanh xao, chẳng đủ sức tươi cười chào mời khách.
Có vài người dừng lại hỏi han, nhưng hai cô cậu cứ ấp úng, nhìn nhau mà chẳng trả lời rành mạch.
Cuối cùng, cũng chỉ bán được 2 ký, đều là hàng của nhà Hào.
Có lẽ nhờ cậu nhỏ tuổi, nên được mấy bác lớn tuổi thương tình ủng hộ.
Khi Quốc quay lại, Hào hồ hỏi khoe ngay:
“Ê, bán được hai túi rồi nha.
Vậy là đủ tiền đi lại rồi.
Cố thêm chút chắc cũng bán hết thôi.
Mẹ Quốc thì thở dài, nét mặt đầy chán nản:
“Người ta đến hỏi thì chê trăm rưỡi đắt quá.
Thằng Hào còn bán có 80 một ký, rẻ bằng nửa giá mình, nên bán được chứ mẹ có nói mấy cũng không ai mua.
Thôi, chắc phải hạ giá xuống thôi, chứ thế này làm sao mà bán nổi.
Quốc khẽ lắc đầu:
“Mẹ tạm gói lại, đừng bán vội.
Măng chua con đã bán hết rồi, chuyến này coi như cũng có đồng ra đồng vào, trừ tiền xe thì vẫn có lời.
Mẹ cậu chau mày, lo lắng:
“Không bán nữa chẳng lẽ đi về luôn sao?
Mẹ mệt lắm, lần sau chắc mẹ không muốn đi nữa đâu, cực quá, chẳng còn sức mà rao bán gì cả.
Quốc dịu giọng:
“Vậy lát mình đi ăn chút gì cho lại sức đã.
Giờ cũng trưa rồi.
Thấy mẹ con Quốc thu dọn đồ, Hào ngạc nhiên hỏi:
“Ơ, Quốc, không bán nữa à?
“Mẹ tao mệt quá, để ăn cái đã rồi tính tiếp.
“Thế thì đợi tao chút.
Tao cũng mệt đây này, nhưng tao đang ráng bán nốt.
Đợi chút đi.
Quốc bước tới chống hông, liếc nhìn cậu bạn:
“Nghe nói mày bán 80 nghìn một ký hả?
Hào gật đầu, vẻ ngượng ngập:
⁄Ừ, tao ra giá trăm nghìn, người ta kì kèo mãi, nói tám chục thì mới mua.
Thế là tao đành hạ giá bán.
Quốc suy nghĩ một chút tổi nói:
“Nếu mày chấp nhận bán 80, thì thử mang vào trong chợ, mấy hàng thịt có sạp bán đồ khô.
Tao thấy họ cũng bán măng khô, biết đâu họ chịu mua lại.
Hào trọn mắt:
“Thật không đấy?
Người ta bán còn chưa hết, mua thêm làm gì?
Quốc nhún vai:
“Thử một lần là rõ ngay.
Ở đây ngồi chờ thì đến bao giờ mới bán xong.
Mẹ và tao đang đói lắm rồi đấy.
Thế là ba người kéo nhau đi ăn.
Trên đường ngang qua quầy bán hàng khô, Hào đánh bạo bước vào hỏi.
Quả nhiên có bày bán măng khô, nhưng nhiều loại đã ngả màu xám trắng, có dấu hiệu mốc.
Luộc kỹ thì vẫn dùng được, nhưng trông không bắt mắt.
Ngập ngừng một lát, Hào đánh liều lên tiếng:
“Bác ơi, cháu có ít măng khô, muốn bán lại.
Bác có lấy không ạ?
Bà chủ thoạt đầu lắc đầu nguầy nguậy:
“Hàng nhà bác còn chưa bán hết, mua thêm làm gì.
Thôi cháu mang về đi.
Nhưng sau một hồi nhìn kỹ, thấy Hào còn nhỏ mà rụt rè, bà lại hỏi giá.
Hào nói thật:
“Dạ, tám mươi nghìn một ký.
Bà chủ bật cười:
“Thôi được, coi như thương tình, bác lấy cho.
Đưa đây bác mua hết.
Hào sung sướng, ôm chặt xấp tiền trong tay, hón hở chạy ra khoe:
“Quốc, bán hết rồi!
Năm cân, thu được ba trăm hai chục ngàn.
Khó khăn tí nhưng cuối cùng cũng xong.
Chuyến đi này coi như có công có việc rồi.
Quốc mỉm cười, nhẹ nhõm thay cho bạn.
Cậu xốc lại cái thùng catton:
“Giờ thì đi ăn thôi.
Ăn bún, ăn phở cũng được.
Giá ở chợ bình dân, không lo tốn kém.
Nếu muốn ăn sang thì thành phố cũng chẳng thiếu chỗ.
Mẹ Quốc xua tay, giọng mệt mỏi:
“Mẹ chẳng còn bụng dạ đâu mà ăn sang.
Thôi ăn bún, ăn phở quanh đây cho xong.
Nhưng.
ăn rồi thì còn phải nghĩ cách bán nữa đấy.
Quốc à, hay mình cũng hạ giá xuống tám chục như Hào, bán hết cho nhẹ người, còn hơn mang vác về.
Quốc điểm tĩnh đáp:
“Mẹ thấy đó, ở sạp hàng khô kia, măng còn ế, ngả màu luôn rồi.
Người ta cũng chẳng mặn mà mua thêm.
Hạ giá lúc này e cũng.
chẳng giải quyết được gì.
“Thế con tính sao?
Quốc giải thích.
“Loại măng nhà mình, miếng to quá, người ta ngại mua.
Ở chợ này chắc chắn khó bán.
Nhưng thành phố lớn hơn thị trấn, đâu chỉ có mỗi khu chợ này.
Ăn xong, con sẽ dẫn mẹ đi bán ở chỗ khác.
Mẹ Quốc tròn mắt:
“Còn chỗ khác sao?
“Có chứ, mẹ yên tâm.
Thành phố rộng lắm, không nhất định cứ ngồi ở đây mới bán được hàng.
Ba người men theo con đường đông đúc trong chợ, tìm tới khu vực ăn uống.
Trời nắng chang chang, tiếng dao thớt lạch cạch, mùi nước lèo, mùi hành phi quyện vào không khí khiến ai nấy đều thấy đói.
Họ chọn một quán bình dân, gọi ba tô bún, mỗi tô giá mười lăm nghìn.
Hào bây giờ tâm lý thoải mái hẳn, sau khi bán xong hết măng khô, tiền cầm trong tay nên ăn gì cũng thấy ngon.
Cậu cúi xuống xì xụp, vừa ăn vừa gật gù:
“Ngon thiệt!
Bún ở ngoài này nhiều thịt quá, nước dùng cũng đậm đà, khác hẳn ở thị trấn.
Quốc và mẹ cậu cũng im lặng ăn.
Ở thị trấn, bún phở cũng có, nhưng chỉ lèo tèo vài ba quán, vào huyện mới gọi là “ăn sang”.
Đa số người dân vẫn ăn cơm, vì bún phở chỉ no bụng tạm thời, ăn xong đi làm đồng thì chẳng mấy chốc lại đói, thành ra làm việc kém sức.
Với người dân quê, bún phở chưa thành món ăn thường nhật, mà vẫn mang dáng dấp của một thứ xa xi.
Ăn xong, trời đã về trưa, dãy quán trong chợ bắt đầu dọn hàng, người mua thưa dần.
Nhìn thấy mẹ Quốc còn mang theo một bao măng khô cồng kểnh, Hào mới hỏi:
“Quốc, sao không bán đi?
Định mang về à?
Quốc lau miệng, trả lời gọn:
“Giờ tao mới dẫn mẹ đi tìm chỗ bán.
Mày cứ loanh quanh ở đây, khoảng bốn giờ chiều ra bết xe là được.
Đó là chuyến cuối, trễ thì phải ngủ lại ngoài này đấy.
Hào đảo mắt nhìn dòng người rồi lắc đầu:
“Đông vậy lạc lúc nào không hay.
Thôi, tao đi chung với mày cho chắc”
Thế là ba người cùng nhau rời khu chợ, theo hướng Quốc dẫn đường.
Cậu nhớ lại hồi học cấp ba, từng theo bạn bè đi liên hoan ở thành phố.
Đám bạn trong trường chuyên toàn con nhà khá giả, chỗ tụ tập đều là quán ăn có tiếng.
Mỗi lần ngồi vào bàn, món nào món nấy bày biện thịnh soạn, chẳng khác gì cỗ cưới.
Trong số đó, có một nhà hàng mà Quốc nhớ rất rõ tên:
Giang Lâm, nằm ngay bờ sông.
Nhà hàng rộng rãi, sang trọng, khách đến đủ loại:
lái xe đường đài, tiểu thương buôn bán, chủ doanh nghiệp, thậm chí cả cán bộ công chức.
Đứng trước cổng Giang Lâm, cánh cổng nguy nga sơn son thếp vàng, vài chiếc ô tô đỗ trước sảnh, mẹ Quốc thoáng rụt rè, kéo tay con trai:
“Con.
con không định bán ở đây đó chứ?
Chỗ này toàn người có tiền, mẹ con mình sao hợ nổi.
Nhìn xe kìa, toàn ô tô, khách khứa áo quần sang trọng, có khi họ còn chê mình phiền.
Quốc mim cười, trấn an:
“Mẹ với Hào cứ đứng ngoài đợi.
Để con thử xem thế nào.
Nói rồi cậu vác bao măng bước vào.
Lập tức, một bảo vệ tiến tới, giọng nghiêm:
“Ê nhóc, tìm ai đấy?
Quốc nhanh trí, đáp ngay:
“Dạ, cháu mang hàng cho bếp trưởng Hà”
Nghe đúng tên bếp trưởng, người bảo vệ nghĩ rằng đối phương là người quen liền gật đầu cho qua, chẳng hỏi thêm.
Quốc men theo lối dẫn vào bếp.
Giờ đã quá buổi trưa, nhịp làm việc lắng xuống, đầu bếp phụ đang dọn dẹp.
Một lát sau, cậu cũng tìm được bếp trưởng Hà.
Quốc nhận ra ông ta, vôn là phụ huynh của một bạn học cũ thời THPt ở kiếp trước, từng nghe cậu bạn khoe cha làm đầu bếp lớn ở đây, trong vài buổi liên hoan đã được gặp mặt.
Nhưng dĩ nhiên, theo chiểu ngược lại, ông Hà thì chẳng biết thằng bé trước mặt là ai.
Ông cau mày, giọng cảnh giác:
“Cháu tìm bác có việc gì?
Quốc vội vàng giải thích, thái độ thành thật:
“Cháu là bạn học của con trai bác.
Nó hay khoe bác làm ở Giang Lâm, nên cháu mới mạnh dạn đến.
Hiện vào mùa măng, nhà hàng chắc cũng có món liên quan, cháu có ít măng khô muốn bán cho nhà hàng.
Bác cứ xem qua, Nếu thấy không hợp thì thôi, còn nếu dùng được thì bác mua, coi như giúp đỡ.
Nghe nhắc tới con trai mình, bếp trưởng Hà liền dịu giọng, bớt phần cảnh giác.
Ông gât đầu, ra hiệu cho Quốc mở thùng ra.
Bên trong không phải đống măng khô lộn xộn như ông nghĩ, mà được chia gọn thành từng túi nilon sạch sẽ, mỗi túi khoảng một ký.
Cả thảy có tám ký, miếng măng đều đặn, to bản, màu vàng sáng, thoạt nhìn đã thấy khác hẳn loại hàng ngoài chợ.
Ông Hà bóc thử một túi, đưa lên ngửi.
Hương măng thơm, vẫn còn tươi mới, đúng là loại phơi đầu mùa.
Người làm bếp lâu năm, chỉ liếc mắt là biết hàng tốt.
Thiện cảm của ông với cậu bé lập tức tăng lên.
Ông hỏi thêm:
“Cháu tên gì?
Quả thật là bạn của thằng Hiếu sao?
“Dạ, cháu tên Quốc.
Con bác học giỏi lắm, chắc không để ý cháu đâu.
Nghe nói dạo này bạn ấy bận ôn thi vào trường chuyên phải không ạ?
Ông Hà thở dài, nét mặt dịu lại:
⁄Ừ, nó học ngày học đêm, áp lực lắm.
Thôi được, bác đã xem qua hàng, quả thật sạch sẽ, bảo quản tốt.
Bình thường nhà hàng chỉ nhập ở chỗ quen, không mua lẻ ngoài đường.
Nhưng lầy này coi như quen biết, bác phá lệ một lần.
Không có lần sau nha, nhà hàng không nhập hàng không rõ nguồn gốc.
Quốc gật đầu, vội vã cảm ơn.
Ông Hà ra hiệu cho cấp dưới thanh toán.
Giá ông đưa là 150 nghìn một ký, cao hơn hẳn so với ngoài chợ, nhưng hợp lý với một nhà hàng lớn.
Tổng cộng, Quốc nhận về hơn một triệu hai trăm ngàn.
Cậu ôm số tiền, lòng nhẹ nhõm, bước ra ngoài.
Thấy con trai trở về tay không, sắc mặt lại thoải mái, mẹ Quốc lập tức kéo ra hỏi dồn:
“Thế nào rồi?
Con bán cho ai, họ mua hết thật à?
Thằng Hào cũng vội chồm lên nghe ngóng.
Quốc chỉ cười:
“Người ta xem qua thấy ưng thì mua hết rồi.
Nhưng họ nói chỉ mua lần này thôi, nhà hàng lớn thường nhập ở mối quen, không nhận lẻ.
Mẹ Quốc tròn mắt, vừa bất ngờ vừa vui mừng, còn Hào thì xuýt xoa, không ngờ măng khô có thể bán được nhanh và giá cao như vậy.
Thằng Hào nghe Quốc bán giá gần gấp đôi thì choáng váng, tiếc hùi hụi.
chỉ muốn đâm đầu vào cột điện.
Nhưng trách ai bây giờ, trách mình thôi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập