Chương 31:
Về Nhà
Bán xong hàng, mẹ Quốc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Suốt từ sáng bà vẫn thấp thỏm, sợ phải bê cái thùng đi bán rong ngoài đường, ai ngờ con trai chỉ vào trong nhà hàng một lúc là giải quyết xong.
Trong lòng bà vừa kinh ngạc vừa tự hào, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điểm tĩnh, sợ con trai tự kiêu.
Giữa trưa trời nắng chang chang, ba người tìm một quán nước mát ven đường.
Họ gọi mỗi người một cốc, người uống chè, người chọn nước ép hoa quả, thêm ít đá lạnh, vừa uống vừa thấy người dịu hẳn.
Không gian quán nhỏ, tiếng quạt chạy vù vù át đi cái nắng hầm hập ngoài kia.
Ngổi lại, cả ba cùng nhau tổng kết thành quả.
Quốc tính toán:
tiền măng chua bán được 360 nghìn, măng khô bán được 1 triệu rưỡi.
Tổng cộng 1, 860 triệu đồng.
Trừ phí xe khách đi lại cả lượt đi lẫn lượt về là 240 nghìn (cho hai người)
số còn lại tròn 1, 620 triệu.
Quốc lấy ra 1 triệu đưa cho mẹ, dặn bà cất giữ.
Phần còn lại, cậu muốn để mua sắm một số thứ.
Mẹ Quốc nhìn con cầm tiền thì lo lắng:
“Cầm nhiều thế này lỡ mất thì sao?
Với lại, con đừng tiêu bừa bãi, tiền này cực khổ lắm mới có được.
Tâm lý phụ huynh bao giờ cũng vậy, nhất là với gia đình quanh năm chắt chiu từng đồng.
Quốc hiểu, liền đáp:
“Con chỉ muốn mua ít sách không phải đồ chơi, mẹ yên tâm.
Nghe thế, bà mi thở dài, gật đầu.
Ăn uống nghỉ ngơi xong, Quốc dẫn mẹ và Hào đi dạo một vòng trong thành phố.
Trước tiên là ra quảng trường rộng lớn, nơi thường tổ chức các sự kiện vào dịp lễ tết.
Cả hai người đi cùng đều choáng ngợp, chưa từng thấy không gian nào mỏ mà đông đúc như vậy.
Tiếp đó là đi ngang tháp truyền hình, công trình cao nhất thành phố, đứng từ xa đã thấy nổi bật.
Rồi cả ba đi vào khu chợ lớn chuyên bán hàng tiêu dùng:
quần áo, giày dép, chăn màn.
khác hẳn khu chợ thực phẩm buổi sáng.
Lần đầu tiên đứng trong một không gian đồ sộ, hàng hóa chen kín từ tầng trệt lên tận lầu, mẹ Quốc và Hào ngước nhìn mà mỏi cả cổ.
Hào hứng quá, quyết định mua một bộ quần áo làm kỷ niệm.
Cậu lựa theo mốt hiện đại mà đám trẻ thành phố hay mặc:
quần bò, áo thun, bên ngoài khoác áo gió.
Nhìn gương trong cử:
hàng, Hào vừa ngượng vừa khoái chí, tiêu gần hết số tiền mình kiếm được, chỉ còn giữ lại và chục nghìn lận lưng.
Mẹ Quốc cũng định mua cho con trai một bộ, nhưng Quốc nhanh tay kéo bà sang quầy khác, nằng nặc chọn cho bà một bộ đồ mặc ở nhà.
Bà gắt nhẹ:
“Con này.
có mấy đồng bạc mà bày đặt mua sắm.
Mẹ mặc đồ cũ cũng được.
Quốc cười:
“Ba nhờ con chăm sóc mẹ mà.
Mẹ mặc đồ thoải mái, con mới yên tâm.
Với lại lần đầu mình ra thành phố, coi như kỷ niệm.
Thấy con trai nói thế, bà khựng lại, không cười cợt nữa.
Đôi mắt thoáng chút ngại ngùng.
Bà vốn quen với sự dè sẻn, nay cầm tới cái áo mới trong tay lại thấy lạ lẫm, dường như không tin nổi nó dành cho mình.
Quốc lựa một bộ đơn giản:
quần vải mềm màu xám nhạt, cùng chiếc áo thun dài tay màu be nhã nhặn, chất vải mát, nhẹ, hợp để mặc ở nhà.
Cậu còn nhờ cô bán hàng chọn giúp màu sắc tươi sáng trẻ trung, hợp dáng người của mẹ.
Người bán hàng tươi cười nói:
“Cô mặc màu này nhìn sáng da lắm.
Bộ này rộng rãi, ở nhà hay ra ngoài đều tiện.
Mẹ Quốc cầm bộ đồ, vừa mừng vừa lo:
“Tiển bạc đâu ra mà con bày vẽ thế này.
Quốc cười, dúi tiền cho cô bán hàng rồi nói:
“Mẹ cứ nhận đi, .
Tiền kiếm được từ măng khô hôm nay, công sức mẹ bỏ ra cũng nhiều, mẹ phải hưởng chứ.
Bà không nói thêm gì, chỉ khẽ thở dài, ánh mắt hơi ươn ướt.
Trong lòng vừa tự hào, vừa xúc động, vừa ngượng ngập.
Lấy chồng bao năm mà chưa được ai mua quà tặng cho bao giờ, có cái áo mới thì toàn chờ có lễ lạt mới mang ra mặc, bình thường toàn cất tủ thôi.
Từ ngày cha Quốc đi làm xa, bà luôn gồng gánh, giờ thấy con trai đã lớn, biết nghĩ cho mình, bà bỗng thấy mọi vất vả cũng có giá trị.
Xong việc, Quốc chạy ngay vào nhà sách.
Cậu lục tìm góc ít người lui tới, nơi xếp mấy cuốn sách nông nghiệp.
Trái ngược với kệ tạp chí hay truyện tranh đông nghịt học sinh, khu này vắng vẻ, bụi phủ mỏng trên gáy sách.
Quốc chọn được ba cuốn:
“Nông nghiệp bền vững”
“Ứng dụng vi sinh vật” và “Thực hành nông nghiệp hữu co”.
Đây mới là thứ cậu thật sự cần Trước khi rời thành phố, Quốc còn ghé qua tiệm tạp hóa lớn, mua thêm ít bánh kẹo, đường, sữa hộp, coi như có quà mang về cho cả nhà.
Thấy con ôm linh kinh túi xách, mẹ Quốc lắc đầu than:
“Trời ơi, con mua gì mà lắm vậy?
“Lâu lâu mới đi thành phố, tranh thủ sắm chút đổ.
Phần tiền còn dư, mẹ cho con tiêu luôn nhé.
Bà ngập ngừng một lát rồi gật đầu.
Bà hiểu con trai vất vả tính toán cả ngày, xứng đáng có phần thưởng.
Trong lòng, bà cũng tự nhủ:
phải học con, đần bỏ cái tính tằn tiện quá mức.
Chuyến đi này trừ chi phí, bà cầm về hơn 1 triệu, bằng mấy buổi bán bánh giò ở chợ.
Chưa kể lại còn có thêm quà, được tới thành phố mở mang tầm mắt, đúng là đáng giá.
Điều khiến bà không vui, có lẽ chỉ là khoảnh khắc ngồi lên xe khách quay về.
May mà lần này ba người tới bến sớm, lại là khách quen buổi sáng nên được ưu tiên ghế đầu.
Lúc về số người đi ít hơn, không khí trên xe thoáng đãng.
Bác tài cũng thong thả, không gấp gáp.
Trên đường, ông bác còn khen măng chua:
“Trưa nay về ăn thử măng chua nhà của chị và cháu, Ngon thật, trắng giòn, chua vừa phải.
Mang ra thành phố chắc hết veo rồi nhi?
Quốc gật đầu:
“Măng chua thì dễ bán, nhưng nặng và cồng kểnh.
Còn măng khô thì khó hơn.
Hôm nay may mắn gặp được nhà hàng Giang Lâm mới bán hết được.
Bác tài xế tỏ ra ngạc nhiên khi nghe Quốc nói đã bán được măng khô cho nhà hàng Giang.
Lâm.
Ông vừa lái xe vừa lắc đầu:
“Nhà hàng đó xưa nay nổi tiếng không nhập thực phẩm lẻ bên ngoài.
Tất cả đều lấy từ nông trại Cường Thảo ở ngoại ô.
Làm ăn với nhau thành hệ thống cả rồi, có gốc có tễ, người lạ chen vào khó lắm.
Lạ thật, chắc cháu quen biết gì trong đó?
Quốc chỉ cười, không giải thích thêm.
Nghe nhắc đến, bác tài lại kể:
nông trại Cường Thảo là nguồn cung ứng rau củ, nấm, thực phẩm lớn nhất thành phố, diện tích canh tác cả trăm héc-ta, chiếm quá nửa thị phần trong thành phố.
Bạn của bác tài thi thoảng còn chở hàng liên tỉnh cho nông trại này.
Không phải ngẫu nhiên mà họ giàu có:
chủ nông trại vốn là “con Ông cháu cha” nhờ dự án quy hoạch mà có sẵn đất đai rộng rãi, không lo đầu tư ban đầu.
Vợ ông ta lại là kỹ sư nông nghiệp, ăn học đàng hoàng, quản lý bài bản, nhờ vậy mới gây dựng được một mô hình lớn và ổn định như hiện nay.
Suốt dọc đường, bác tài vừa trò chuyện, vừa lái thong thả.
Câu chuyện khiến quãng đường trở nên ngắn hơn.
Mẹ Quốc và Hào thì lắc lư, thi thoảng gật gù, có chút say nhưng không còi nôn ọe dữ dội như buổi sáng.
Chiểu muộn, xe về tới thị trấn.
Xuống xe, mẹ Quốc tranh thủ ghé đại lý mua ngay hai bao phân đạm, chuẩn bị bón cho ruộng ngô sắp tới.
Mỗi người chở một bao, rồi cùng đạp xe về nhà.
Hào đã mệt lử, tay chân rã rời.
Cậu than thở:
“Đi thành phố vui thì vui, nhưng ngồi xe khách ngán quá.
Cứ ngửi mùi xăng dầu là đầu óc quay cuồng.
Quốc cười trêu:
“Thế thì phải đi nhiều cho quen.
Mai mốt mày dẫn con Mây đi chơi thành phố, chẳng lẽ lại nôn thốc nôn tháo giữa đường như hồi sáng, mất mặt lắm.
Hào lầu bầu:
“Cả đi cả về hết trăm hai tiền xe, thêm bộ quần áo nữa là gần hết vốn rồi.
Còn mày với bác gái thì bán được khối, phen này chắc khá lắm ha.
Quốc xua tay:
“Mẹ tao vừa mua hai bao phân đạm kia rồi, coi như hết.
Với lại mua thêm ít bánh kẹo, coi như chuyến này chủ yếu đi chơi.
Hào lại tỏ vẻ nghi ngờ:
⁄Ủa, mà tao thấy mày rành đường thành phố.
lắm nha.
Bộ từng ở đó rồi sao?
Nhìn giống nhu dân thành phố chứ không phải lần đầu lên.
Quốc chống chế:
“Làm gì có.
Thành phố lớn, đi vài bước thế nào cũng gặp đúng chỗ.
Không quán này thì cửa hàng khác, có gì khó đâu.
Hào nghe xong cũng thấy hợp lý, không hỏi nữa.
Cậu chỉ muốn nhanh về nằm nghỉ ngơi cho khỏe.
Về đến nhà, Quốc và mẹ đều mệt rã rời.
Chẳng buồn nấu nướng cầu kỳ, Quốc lấy phở khô mua ở thành phố, làm một bát phở xào, khai trương hết đống gia vị hôm nay mua ở thành phố.
Trước khi ngủ còn pha hai cốc sữa nóng.
Mẹ của Quốc uống xong thì nhanh chóng vào giấc.
Riêng Quốc thao thức.
Cậu nhớ lại cuộc sống trước đây ở thành phố:
từng thoải mái tiêu xài, xin tiền bố mẹ không máy may nghĩ ngọi.
Giờ thì khác, chỉ một chuyến đi, cậu đã thấm thía hết sự vất vả, hiểu rằng để có được đồng tiển, cha mẹ phải xoay sở thế nào.
Có hai bao phân đạm trong nhà, từ nay tới vụ ngô thu hoạch gần như không cần lo chi phí g thêm, ngoại trừ chuyện hiếu hi bất chợt.
Việc đó mẹ sẽ lo, còn Quốc có thể dành nhiều thời gian nghiên cứu tài liệu.
Nghĩ tới nông trại Cường Thảo, lòng Quốc lại sôi sục.
Đó chính là mô hình nông nghiệp bền vững, vừa đủ ăn, vừa làm giàu được.
Nhưng để lập một nông trại như thế, cần đất đai tập trung, thị trường tiêu thụ lớn, vốn đầu tư và nhân lực.
Với Quốc bây giờ, tất cả đều thiếu.
Bán vài cân măng còn phải lọ mọ ra tận thành phố, huống hồ cạnh tranh với nông trại lớn.
Cậu nghĩ tới phương án bán hàng qua biên giới.
8o với ra thành phố, đường đi còn gần hơn, nhưng tuyến đường chính vẫn đang xây dựng, chưa khai thông.
Ít nhất hai năm nữa mới hoàn thiện, lúc đó Quốc sẽ học lớp 11, cơ hội thực sự mới xuất hiện.
Hiện tại, việc quan trọng nhất là củng cố kiến thức, chuẩn bị kỹ nền tảng, để khi thời cơ đến thì lập tức nắm lấy.
Tin gia đình Quốc bán được măng khô lan ra xóm.
Vài người hàng xóm đi ngang còn ghé hỏi thăm, xem giá cả thế nào.
Mẹ Quốc chỉ cười trừ, kể rằng ra chợ thì ế, may mắn mới bán hết ở nhà hàng.
Bà đúc kết được kinh nghiệm sau chuyến đi:
có thể kiếm tiển nếu bán hàng số lượng lớn nhiều, nhưng công sức bỏ ra cũng không nhỏ chưa kể đi xe khách là cảm giác mà bà không muốn trải nghiệm lần nữa.
Nếu có ai hỏi muốn làm thêm chuyến nữa không, bà sẽ lắc đầu, bán bánh giò ở chợ cũng đủ đồng ra đồng vào, nhàn hơn nhiều.
Dẫu vậy, mùa măng mới bắt đầu, chuyện làm thêm một mẻ cũng không hắn là không thể.
Mẹ còn ngại, Hào cũng ngại, nhưng nghĩ đến lời Quốc trêu chọc, rằng sau này dẫn Mây đi thành phố không thể để mất mặt, cậu bắt đầu rục rịch.
Trong một bữa cơm ở nhà Mây, Hào đã lỡ miệng khoe về chuyến đi thành phố:
nào là nhà cao tầng, quảng trường, tháp truyền hình.
Thấy Mây háo hức, cậu còn mạnh miệng hứa sẽ dẫn đi chơi.
Cậu nói oang oang:
“Chỉ cần bán hai ký măng khô là đủ tiền xe rồi.
Mẹ Mây nghe thể tưởng đễ ăn, liền nhờ Hào khi nào đi thì bán hộ cho nhà mình vài ký măng.
Về sau, Hào mới kể hết cho Quốc, nhờ cậu chỉ cách xử trí.
Quốc phân tích:
măng khô vẫn có thể bán, ngoài Giang Lâm còn nhiểu nhà hàng nhỏ, nhưng số lượng ít thì không bõ công.
Tranh thủ thời gian đầu mùa phải làm thật nhiều để đem bán, có thể kiếm thêm được một khoản tiền nữa.
Hào hưng phấn về nói lại với Mây, thể là liền mấy ngày sau hai đứa để đám nhỏ chăn trâu, trong khi bản thân lại lên núi hái măng.
sau đó đem về nhà Hào so chế.
Hào kể chuyện mình làm măng khô đi bán, Mẹ của Hào không có ngờ vực thấy việc kiếm ra tiền thì liền phụ một tay, ở nhà nấu măng và phơi khô, Nghe theo lời của Hào, lần này bà không thái nhỏ mà học theo Quốc là chỉ khứa dọc và để nguyên thành mảng lớn.
treo lên sào
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập