Trọng Sinh Làm Nông Dân – Chương 32

Chương 32

Sau chuyến đi thành phố, là thời gian bón phân cho cây trồng và tiến hành vun gốc.

Mẹ Quố thường tranh thủ buổi sáng làm việc một mình, buổi chiều thì Quốc ra đồng cùng mẹ.

Nhờ vậy, cỏ dại được nhổ bớt, đất tơi xốp, gốc cây được đắp cao hơn, nhìn qua cả ruộng đã gọn gàng hẳn.

Đỗ tương và cà chua phát triển thuận lợi, lá non xanh mướt.

Chỉ riêng ruộng ngô vẫn vàng vọt, thấp hơn hẳn so với nhà khác trong vùng.

Quốc thắc mắc, không biết có phải vì mình trồng xen cà chua và đỗ tương nên cây ngô bị kìm hãm hay không.

Mẹ cậu thì bảo, năm nào mùa ngô nhà cậu cũng vậy chứ chẳng phải riêng mùa vụ này.

Đất ỏ khu ruộng này vốn không màu mỡ, lại ít được chăm sóc, ngô gieo lên thường không cho năng suất cao.

Dù đã bón thêm phân đạm, cây cũng chỉ cải thiện đôi chút, vẫn còi cọc hơn so với đại đa số các đám ruộng của nhà khác.

Quốc tìm hiểu trong sách thì thấy rằng, cà chua muốn cho năng suất cao thì cần nhiều nắng, lại phải ngắt ngọn để cây phân nhánh, dựng cột làm giá đỡ để cành không gãy.

Trồng xen vớ ngô, một phần tán lá che bớt ánh sáng, một phần bộ r Ễ của hai loại cây lại cạnh tranh dinh dưỡng, khó tránh khỏi việc kìm hãm lẫn nhau.

Cậu đem thắc mắc hỏi mẹ:

“Cà chua cần nắng mà mình trồng với ngô như vậy có sao không mẹ?

Mẹ cười:

“Lúc đầu con trồng có hỏi ý mẹ đâu.

Từ bé đến giờ mẹ chưa thấy ai trồng cà chua với ngô nhiều như vậy, chắc cũng có nguyên do cả.

Theo mẹ thấy thì Ngô vốn chẳng được năng suất, nhổ bớt vài cây cũng không sao.

Quốc ngạc nhiên khi thấy mẹ không phản đối.

Thế là cậu làm theo sách:

ngắt ngọn, dựng cột bớótđi mấy cây ngô để tập trung dinh dưỡng cho cà chua.

Sau vài ngày, ruộng trồng sáng sủa, có hàng lối rõ ràng:

ngô được giữ lại thành vành ngoài, cà chua trồng đan xen ở giữa, cao và nhiều lá hơn hẳn những cây cà chua trồng trong vườn.

Bón thêm phân đạm, tốc độ phát triển càng nhanh.

Còn đỗ tương thì vốn quen với kiểu xen canh, đễ chăm sóc.

Ngay cả mẹ Quốc cũng tỏ ra háo hức, vì từ lúc lấy chồng thì đây là lần đầu tiên thử cách trồng mới mà kết quả lại khả quan.

Hàng xóm thấy luống ruộng xanh rì, không chỗ trống, ai nấy đều khen, còn bàn sang năm sẽ thử làm theo.

Chỉ trong vòng một tuần, hai mẹ con đã xử lý xong toàn bộ việc vun gốc, bón phân.

Công.

việc nặng nhọc coi như đã xong, giờ chỉ cần chờ cây lớn và đến ngày thu hoạch.

Mẹ còn tranl thủ trồng thêm ít rau lang ở mảnh đất chân núi, vừa lấy ngọn làm rau ăn cho người và gà, vừa thử xem có hợp để sang năm trồng nhiều, còn có thức ăn để nuôi heo.

Mấy ngày nay, thằng Hào liên tục sang báo tin về chuyện làm măng khô, nói rằng nó và Mây đã chuẩn bị được một mẻ khá lớn, muốn ra thành phố bán măng.

Quốc nghe vậy, trong lúc đ câu cá liền ghé qua nhà nó để xem thử thành phẩm.

Quả nhiên, măng khô được phơi chất thành từng bó, sơ sơ cũng chừng mười lăm ký.

Hào cười kể, mẹ nó mấy ngày liền không quản nắng gió, đi đào măng từ sáng đến chiểu, đến mức trong rừng măng còn chưa kịp mọc lại.

Không chỉ nhà Hào, cái Mây cũng làm.

Trước nay nó vẫn quen thái sợi nhỏ để phơi, nhưng lần này lại thử thêm cách mới, để nguyên cả từng miếng măng to.

Tuy số lượng ít hơn, chỉ khoảng bảy ký, song nhìn qua thì trông bắt mắt.

Vì cả hai cùng làm một đọt nên đến lúc này măng đã khô, đủ ngày để đem bán ở thành phố.

Quốc bàn với Hào rồi rủ nhau ra thị trấn mua thêm vật tư.

Trong cửa hàng quen, mấy chiếc hũ nhựa cỡ vừa đã hết sạch và ông chủ chưa nhập về lô hàng mới, trong tiệm chỉ còn sót lại vài cái lớn, loại một lít rưỡi và hai lít, tổng cộng được ba cái.

Quốc không đắn đo, móc hết số tiền kiếm được từ lần bán măng trước để mua, coi như trống rỗng túi tiền.

Ông bác chủ tiệm nhớ ra chuyện cũ, vui vẻ bảo rằng măng lần trước Quốc làm ăn rất ngon, hôm nào cũng lấy ra một ít để đổi vị, lần này nếu có thì ông vẫn mua tiếp.

Nghe vậy, Quốc hơi ngập ngừng rồi nói thật là thời gian qua bận quá, chưa kịp làm măng chua, có lẽ phải đợi thêm một tuần nữa mới có thành phẩm.

Cậu còn hứa sẽ dành riêng cho ông bác một hũ loại lớn hai lít.

Thực ra, chuyện làm măng chua ban đầu hoàn toàn nằm ngoài ý định;

nhưng thấy có người ưa chuộng, Quốc nghĩ cũng chẳng ngại thử, vừa kiếm thêm ít tiền, vừa coi như bù phí đi lại.

Chuyến ra thị trấn lần này, mục đích chính của Quốc vẫn là mua mấy loại túi bóng trong suốt, vừa để đóng gói măng khô, vừa có thể chứa những loại thực phẩm khô khác.

Cậu dự tính mua cả một sấp về dự trữ, để sau này khỏi phải lặn lội ra thị trấn nhiều lần.

Khi hai đứa trở về, chúng bắt tay ngay vào việc đóng gói như lần trước.

Cái Mây cũng đem phần măng của mình sang nhà Hào, cùng nhau cân đo và phân chia.

Để dễ tính toán, cả ba thống nhất lấy phần chẵn:

tổng cộng chuyến này được đúng hai mươi ký, trong đó mười lăm ký thuộc về nhà Hào, năm ký là của Mây.

Ngoài ra, còn sót lại một ít măng khô từ đọt trước, loại thái sợi nhỏ, chừng ba ký.

Tuy so với mẻ mới thì không đẹp mắt bằng, nhưng nhìn chung cũng còn dùng được.

Trong lúc dọn đẹp lại góc sân, Quốc để ý thấy nhà Hào vẫn còn mấy gốc măng nhỏ, méo mó, dị dạng bị bỏ sót.

Trước đây, mẹ Hào cứ thấy măng là hái về, bất kể to nhỏ, nhưng giờ Hào lạ chỉ thích lựa những cây măng thẳng, đều để làm măng khô bán, thành ra còn dư ra hẳn một sọt.

Chúng không đẹp mắt, khó đem ra chợ, nhưng vẫn có thể tận dụng để làm măng khô hoặc muối chua, giữ lại dùng trong nhà.

Quốc liền dối Hào cái hũ nhựa loại một lít rưỡi để lấy vài gốc về làm măng chua.

Cậu dặn Hào mang tráng sơ qua nước sôi TỔi mới đựng măng chua cho sạch sẽ, tiện lợi.

Đồng cậu cũng tỉ mỉ chỉ cho bạn cách muối sao cho măng trắng giòn, để được lâu mà không bị nồng mùi.

Lần trước Hào cũng thấy hũ măng chua của Quốc rồi, thấy nhiều người khen nhưng Hào chưa có dịp ăn thử, lần này tự tay làm một hũ dùng trong nhà, xem có ngon thật không?

Hai đứa lại mất thêm một ngày để làm ba hũ măng chua:

một hũ cho Hào, một hũ cho Quốc, còn hũ lớn hai lít thì để riêng, chuẩn bị đem ra cho ông chủ tiệm ngoài thị trấn.

Với hũ dành cho ông, Quốc cố ý cho thêm nhiều tỏi và ớt để tăng hương vị, dự định bán tròn một trăm ngàn.

Tuy nhiên, tính toán lại chi phí đi lại, cậu biết chắc phải xin thêm hai chục ngàn nữa mới đủ tiền cho chuyến ra thành phố sắp tới.

Trong túi Hào hiện giờ còn độ chừng một triệu, số tiền mà nó coi như mức tối thiểu phải giữ Hễ hụt xuống dưới ngưỡng ấy là lập tức đi bán cá bù vào.

Giờ lại có thêm số măng khô chờ bán, nó càng yên tâm, hào phóng hứa sẽ lo hết phí đi lại và ăn uống cho cả nhóm.

Cái Mây với Hào nghe nói thì háo hức muốn đi ngay, nhưng Quốc cẩn thận ngăn lại.

Cậu bả.

phải đợi đến cuối tuần mới lên đường, vì không chắc số măng nhiều thế có thể bán hết trong một ngày hay không.

Bán ở chợ thì nhanh, nhưng giá rẻ, chỉ đủ đắp đổi.

Muốn có giá cao, phải tìm đến các quán ăn, nhà hàng, mà những nơi đó lại nằm rải rác khắp thành phố, tốn công di chuyển, mất thời gian.

Quốc nói trước để hai đứa kia chuẩn bị tỉnh thần, đừng trông mong chuyến đi dễ dàng.

Đến cuối tuần, cả ba mới gom góp hàng hóa, gói ghém gọn gàng rồi lên đường ra thị trấn.

Việc đầu tiên, Quốc mang theo hũ măng chua đã hứa gửi cho ông chủ tiệm.

Cậu nói phải đợ' thêm một, hai ngày nữa mới ăn được, nhưng bù lại có thể để cả tháng mà không hỏng.

Nghe vậy, ông chủ chỉ cười, TỒi thanh toán ngay, không quên chúc ba đứa chuyến này bán hàng.

suôn sẻ.

Lần này, khi bước lên xe khách ra thành phố, cả ba bất ngờ gặp lại ông chú tài xế quen mặt.

Ông tên Huy Hùng, trước đây đã có ấn tượng với Quốc nên nhanh chóng nhận ra lũ trẻ quê lại đang dắt díu nhau đi bán măng.

Ông cười hỏi vài câu xã giao, ánh mắt thoáng chút tò mò Quốc nhân cơ hội nhờ vả, nói hai đứa bạn của mình dễ bị say xe, mong ông thu xếp cho ngồi ghế trước.

Tiếc rằng chỗ ấy đã có người đặt và trả tiền từ sóm, chẳng thể đổi, đành phải lùi xuống ghế sau.

Hào vốn từng trải qua một lần say xe nhớ đời nên lần này chuẩn bị hẳn mấy chiếc túi nilon, không quên đúi cho cái Mây vài cái để phòng thân.

Thấy bạn gái có vẻ hồi hộp, Hào còn ra dáng “người từng trải” dặn dò cẩn thận, làm như mình lão luyện lắm.

Cái Mây hôm nay lại nổi bật theo cách riêng.

Cô mặc bộ quần áo mới, có lẽ là để dành từ dịp Tết, sặc sỡ hoa lá, màu.

sắc rực rỡ giữa không gian chật chội trong xe.

Ở trường thì cô chỉ mặc đồng phục, ra đồng lại khoác mấy bộ cũ kỹ bạc màu, nên khi thay diện mạo thế này, tuy sạch sẽ nhưng vẫn phảng phất nét quê mùa mộc mạc.

Trái lại, Hào diện bộ quần áo mua từ lần trước ở thành phố, trông hiện đại hơn hẳn, dáng vẻ cũng tự tin hơn.

Thế nhưng, vẻ ngoài bảnh bao nào có cứu vấn nổi cái dạ dày yếu ớt.

Nửa đường chưa tới nơi Hào bắt đầu nhăn nhó, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ mà chẳng ăn thua.

Rốt cuộc, cậu gục đầu vào túi nilon, phun ra xối xả trong tiếng thở dài ngao ngán của mấy hành khách lân cận.

Có người khác trên xe cũng chịu chung cảnh ngộ, khiến mùi chua nồng thoảng khắp khoang.

Ngược lại, Mây lần đầu đi xe, chỉ hơi choáng váng rồi ngả đầu vào thành ghế, thiếp đi chốc lát.

Khi đến bến, cô tỉnh táo bước xuống, mặt mày hồng hào, thậm chí còn lanh lợi hơn cả Hào.

Thấy thế, Mây bèn được phen lên mặt, cười hể hả trêu:

⁄Ủa, đi xe có chút xíu mà nôn ghê vậy Hào?

Hào ngượng chín mặt, chẳng biết biện minh ra sao, chỉ gãi đầu bảo:

“Lần này khá hơn lần trước rồi đó.

Lúc về chắc sẽ đỡ thôi.

Quốc nhìn cảnh ấy chỉ mỉm cười, giọng trấn an:

“Đi thêm vài chuyến là quen ngay.

Say xe cũng như bệnh vặt, một phần do thể trạng, một phần do tâm lý.

Có người đi xe trăm lần chẳng sao, nhưng cũng có ngày không khỏe là nôn ngay.

Ngược lại, người vốn dễ say, có lúc lại tỉnh táo lạ thường.

Đi đi lại lại nhiều rồi, mấy chuyện này chẳng đáng lo.

Lần này, Quốc không còn đưa hai người bạn ra chợ như trước, mà nhắm thẳng vào các quán bún phở, quán cơm quanh thành phố.

Việc chào hàng không.

dễ dàng:

có nơi vừa nghe nói măng khô đã lắc đầu từ chối, thậm chí không cho bước qua cửa.

Nhưng cũng có quán chịu dừng tay, xem xét kỹ từng bó măng, thử bẻ giòn một miếng rồi mới quyết định mua.

Thường hễ ai đã thử qua thì đều đồng ý lấy, ít cũng năm cân trở lên.

Giá cả dĩ nhiên không được như lần bán cho Giang Lâm, song cũng khá hơn chợ đôi chút.

Nếu ngoài chợ chỉ 100-115 ngàn một ký, thì nay ba đứa chốt được giá 115-120 ngàn.

Chênh lệch có vẻ nhỏ, nhưng cộng gộp lại, số lượng nhiều cũng kiếm thêm được chừng trăm rưỡi, hai trăm ngàn, coi như công sức rong ruổi cả ngày.

Đến đầu giờ chiểu, măng đã bán hết.

Ba đứa rủ nhau ghé một quán nước bên đường, gọi vài thứ giải khát.

Hào với Mây thử nước dừa, lần đầu tiên mới biết mùi vị.

Ấy vậy mà cốc nước dừa nhỏ xíu tận hai chục ngàn, uống vào lại ngòn ngọt lợ lợ, chẳng ngon bằng mấy loại nước ngọt bình thường.

Cả bọn vừa nhấm nháp, vừa bàn tán cười đùa, coi như phần thưởng cho một buổi sáng bôn ba.

“Thành phố lớn quá ha, lần đầu tiên mình ra ngoài này đó.

“Nhìn thấy quả dừa trên TV chưa biết mùi vị thế nào, hóa ra Nước dừa không ngon lắm, chẳng khác gì nước sông.

thế mà bắn mấy chục ngàn.

không bõ gì cả.

“Gọi thêm cốc nước mía đi.

hay ăn chè thập cẩm.

trời nóng ăn chè là ngon nhất.

“Hay là ăn kem đi.

vừa ăn vừa đi chơi, rồi cái tháp truyền hình, hôm nọ mày kể đó Hào, nó ở đâu, đưa tao đi xem.

Ăn vặt xong, Hào lại đòi bằng được phải ghé cái chợ lần trước từng đến.

Nó kéo Mây đi xem quần áo, nằng nặc bắt cô mua một bộ làm kỷ niệm.

Ban đầu Mây gạt đi, nói không cần, nhưng thực ra con gái thích mua sắm, thấy nhiều quần áo đẹp tự nhủ mua một bộ cũng không có sao, chỉ là con mắt thẩm mỹ của nhà quê khá kỳ lạ, đôi khi cứ thấy cầu kỳ sặc sỡ mà mua, thử đi thử lại cảm thấy vẫn chưa hài lòng không dám mặc ra đường, nên mua một bộ đồ đơn giản để mặc ở nhà.

Buổi chiểu, ba đứa thả bước dọc theo mấy con đường lớn, ngắm những ngôi nhà cao tầng, đi qua công viên, quảng trường, Tháp truyền hình địa phương, tất cả đều lạ lẫm trong mắt Mây Mấy nơi lần trước Quốc đã dẫn Hào đi qua, nay Hào lại hứng khởi đóng vai “hướng dẫn viên” say sưa kể lại từng trải nghiệm như thể mình vốn đã quen thuộc với thành phố từ lâu.

Mây thì mắt tròn mắt dẹt, nghe gì cũng thấy mới mẻ.

Cuối buổi, hai đứa kia còn mua thêm ít bánh trái, quà cáp mang về cho gia đình.

Chỉ riêng.

Quốc chẳng mua gì, bởi trong lòng cậu thấy mình chẳng còn ham hố mấy thứ ấy.

Đồ ăn ở nhà vốn có đủ, bánh kẹo thì cũng không còn hợp khẩu vị với một ông lão lớn tuổi.

Trên đường về, may mắn cả ba được xếp ngồi ở hàng ghế đầu.

Hào lần này không còn bị say xe, có thể tỉnh táo suốt dọc đường, thậm chí còn cao hứng nói chuyện với tài xế sau này muốn học lái xe, để tự mình đi lại thường xuyên hơn.

Trước đây sống loay hoay ở Quê ăn bữa nay lo bữa mai, sau hai chuyến đi xa trong lòng Hào nảy sinh nhiều thứ muốn làm, muốn đi nhiều nơi.

Thấy làng xóm và trường học ở quê quá nhỏ bé, và sống cả đời ở đó thì thật nhàm chán.

Cậu còn tưởng tượng sau này sẽ mua nhà ở thành phố, ăn uống vui chơi các kiểu.

Tương tự, cái Mây cũng cảm thấy ngây ngất sau chuyến đi xa, nó khác với chuyến đi làm ăn bươn chải kiếm sống.

chuyến đi với một đứa trẻ đem đến nhiều điều mơ mộng.

VÀ sau này mỗi khi mặc lại cái áo mới này, cô sẽ lại nghĩ đến buổi đi bán măng ngày hôm nay.

Bất giác Mây nhìn sang thằng Hào và Quốc, lại nhớ đến những chuyện xảy ra suốt dọc đường, cảm thấy trong lòng hạnh phúc lạ kỳ.

Dọc đường đạp xe về cả ba cứ ríu rít nói cười.

Trước đây Mây cũng từng thắc mắc, không hiểu sao thằng Hào lại tự nhiên chơi thân với Quốc.

Không phải vì Quốc học giỏi, mà là ở cậu có cái gì đó khiến bạn bè đồng lứa phải ngạc nhiên:

cách ăn nói, đi đứng đều toát lên vẻ chững chạc, tự tin.

Những lần đi bán măng vừa rồi, toàn là Quốc đứng ra chào hàng;

chứ để Hào với Mây, chắc chắn chẳng đứa nào dám mở miệng, lại càng không có chuyện gan dạ mang măng ra tận thành phố mà bán.

Hào cao hứng khoe, giọng như nổ pháo:

“Vậy là tao có thêm một triệu rồi nha!

Từ giờ hãy gọi tao là đại gia đi!

Mây tròn mắt:

“Trời, sao mày nhiều tiền thế?

Mà tiền này mày giữ hay đưa cho mẹ?

Mang nhiều bên người vậy không tốt đâu đó.

“Tất nhiên là tao giữ rồi.

Tiền tao làm ra mà.

Từ giờ muốn mua gì cứ bảo tao.

Mây chun mũi:

“Xí, tiền của mày ai thèm.

Tao cũng có vậy.

Nhưng mà.

lần đầu cầm nhiều tiền vậy, thích ghê á”

Hào cười to:

“Muốn kiếm thêm thì cứ đi theo thằng Quốc là được.

Nghe vậy, Mây liếc sang Quốc, mim cười cảm ơn.

Nhưng với cậu bạn này, cô vẫn thấy có chút gì đó khiến mình kiêng dè, không dám thoải mái trêu chọc như với Hào.

Hào vừa đạp xe vừa vòng lại gần Quốc, hỏi với vẻ háo hức:

“Giờ tao không còn sợ xe nữa rồi.

Hay làm thêm chuyến nữa đi Quốc.

Lần này làm nhiều măng khô, bán được nhiều tiền hơn.

Quốc lắc đầu:

“Thời điểm này người ta ăn măng chán chê rồi.

Có làm thì bán cũng chẳng được bao nhiêu, giá lại thấp.

Với lại.

hái hết măng trên rừng thì năm sau lấy gì nữa?

Phải để nó mọc lên thành cây chứ, chẳng lẽ lại đào sạch?

Hào xụ mặt:

“Thôi vậy.

Thế thì lại quay về bán cá thôi.

Nhưng nhớ nhé, khi nào có vụ gì thì gọi tao với, đừng có giấu làm một mình.

Mây híp mắt cười:

“Bảo mình với.

Quốc gãi đầu, giọng bình thản mà chắc nịch:

“Không vội, không vội.

Mọi người còn trẻ, còn phải lo học nữa chứ.

Nói gì thì nói, cứ học xong cấp ba đã.

Đến lúc đó, chẳng cần theo mình buôn bán kiếm mấy đồng bạc lẻ.

Hào thở dài:

“Bọn này học kém lắm, học xong cũng.

chẳng biết làm gì đâu.

Quốc nhìn bạn, chậm rãi:

“Đừng nói vậy.

Sau này tốt nghiệp phổ thông, các khu công nghiệp tuyển dụng nhiều lắm.

Chỉ cần có bằng là được nhận vào làm rồi.

Thu nhập cũng ổn định, vài năm là đủ tiền mua xe, xây nhà.

Hào ngờ vực:

“Thật hay đùa thế?

Quốc cười, ánh mắt sáng lên:

“Tao đã lừa mày bao giờ chưa?

Sau này có thật, thì nhớ đừng thắp nhang tế sống tao là được.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập