Chương 34:
Hội Trại
Cuối tháng Ba, khi những cơn gió xuân còn phảng phất mùi hoa bưởi, cũng là dịp kỷ niệm ngày thành lập Đoàn Thanh niên, trong trường lại rộn ràng không khí chuẩn bị hội cắm trại, một sự kiện lớn đối với học sinh và nhà trường.
Hội trại không chỉ là cuộc vui, mà còn là dịp để các lớp trổ tài đoàn kết, sáng tạo, nên công tác chuẩn bị thường kéo dài nhiều ngày.
Theo thông lệ, mỗi lớp phải dựng một lều trại riêng.
Ở quê, vật liệu quen thuộc vẫn là những cây nứa.
Khung tại được dựng bằng nứa, rồi dán giấy màu, treo cờ hoa, vẽ thêm những khẩu hiệu rực rỡ.
Đến ngày hội, ban giám khảo sẽ đi từng trại để chấm điểm, lớp nào làm đẹp và sáng tạo thì được trao phần thưởng nho nhỏ.
Đầu tuần, trong buổi họp lớp, cô giáo chủ nhiệm phân công rõ ràng:
nhóm thì lo chặt nứa, dựng cổng trại và hàng rào;
nhóm thì chuẩn bị dây thừng, vải bạt;
nhóm khác phụ trách rèm cửa, trang trí lều.
Ngoài ra, mỗi học sinh góp thêm một ít tiền khoảng 50 nghìn để mua nguyên vật liệu làm trại và bánh kẹo, hoa quả làm liên hoan.
Một nhóm bạn nam cùng vài bạn nữ khéo tay được giao nhiệm vụ làm cổng trại.
Nhà thằng Dũng ở gần trường nhất nên nghiễm nhiên trở thành nơi tập kết vật liệu.
Cả lớp 9A chỉ có chín đứa con trai, đến ngày chuẩn bị thì kéo nhau ra bờ nương chặt nứa, nứa này thuộc về gia đình của một bạn trong lớp, mỗi tội đường đi hơi xa.
Với lũ trẻ, ngày hội trại chẳng khác nào ngày hội lớn, trong lòng háo hức vô cùng.
Nhưng phụ huynh thì không khỏi ngán ngẩm:
bao nhiêu cây nứa bị chặt đem về, hết hội trại lại bỏ xó, cuối cùng ch để làm củi đốt.
Sau này, vì có quá nhiều phản hồi từ phía gia đình, lại thêm yêu cầu tiết kiệm và phù hợp thời đại, nhà trường đổi mới:
chuẩn bị sẵn cổng trại bằng khung thép, học sinh chỉ việc dán giấy, treo cờ hoa cho đẹp.
Vừa gọn gàng, vừa tiết kiệm công sức, nhưng đối với lứa học trò ngày ấy, ký ức về những ngày lội bờ nương chặt nứa, tụ tập cười đùa bên sân trường, vẫn là những kỷ niệm không thể nào quên.
Sau khi chặt xong, từng cây nứa lớn được cắt khúc gọn gàng, mỗi đứa gánh một đầu, khệnh khạng khiêng về nhà thằng Dũng.
Tiếng nứa kêu lộc cộc trên vai, vừa nặng vừa vướng víu, nhưng đứa nào cũng hớn hở như vừa hoàn thành chiến công.
Tổng cộng bốn cây nứa được chia thành sáu đoạn:
bốn đoạn để dựng cổng trại, hai đoạn còn lại làm khung lều.
Ngày đầu kết thúc bằng việc đi chặt nứa, thì sang ngày thứ hai, cả lớp bắt tay vào dựng cổng Công việc tưởng đơn giản lại hóa ra lắm chuyện lúng túng.
Nào là đo đạc cho cân xứng, nào là đục lỗ, vót nhọn, cột dây.
Người lớn thì chỉ mất một buổi là xong, nhưng với đám học trò thì tay chân lóng ngóng, đứa cưa lệch, đứa buộc nút dây không chặt, vừa làm vừa cười rộ lên vì những pha vụng về.
Có đứa giữ nứa, đứa cầm búa, đứa kê chống, đứa lo vót cành làm hàng rào.
Chính những công đoạn chậm chạp, lấm lem ấy lại trở thành bài học đoàn kết, để mỗi đứa thấy mình cũng góp phần, cũng có trách nhiệm trong công việc chung của tập thể.
Trong khi đám con trai hì hục với nứa, cưa đẽo kẽo kẹt suốt buổi, thì đám con gái cũng chẳng kém phần bận rộn.
Giấy màu, kéo, hồ dán trải khắp chiếu.
Đứa cắt hoa lá, đứa tỉ mẩn làm ngôi sao, đứa khác cẩn thận nắn nót từng con chữ để ghép thành khẩu hiệu:
“Tiên học lễ, hật học văn”
“Uống nước nhớ nguồn”.
Tiếng kéo sột soạt, tiếng cười ríu rít làm căn nhà Dũng như một xưởng thủ công thu nhỏ.
Lớp trưởng thì được giao thêm nhiệm vụ quan trọng hơn.
Ngoài việc tham gia cắt dán, cô còn phải soạn một bài thuyết trình để giới thiệu chủ để của trại trước ban giám khảo.
Cũng.
chính cô là người phác thảo mẫu cổng trại từ trước, rồi đem ra cho cả lớp góp ý.
Về phần thẩm mỹ, mọi người đều tin tưởng giao cho nhóm con gái, vì sự khéo léo và mắt thẩm mỹ của họ rõ ràng hơn lũ con trai vụng về.
Đứng bên cạnh, Quốc lặng lẽ quan sát.
Nhìn những bàn tay lấm lem hồ dán, mồ hôi lấm tấm trên trán bạn bè, cậu bỗng thấy lòng dâng lên một nỗi bồi hồi khó tả.
Cảnh tượng này vừa quen vừa lạ, như một mảnh ký ức quý giá đang được tái hiện trước mắt Quốc thẩm nghĩ, mình thật may mắn khi có cơ hội tham gia và chứng kiến.
Bởi cậu biết, sẽ có một ngày những hội trại như thế này không còn nữa, cậu không thể níu giữ chỉ có thể hòa mình vào nó.
Cũng bởi thế mà khi nhà trường phân công tham gia đội văn nghệ, lần này Quốc không hề từ chối như trước.
Tiết mục biểu diễn là dàn đồng ca đông người, cậu chỉ việc đứng vào hàng, cất giọng hòa chung cùng tập thể, không cần lo lắng hay ngại ngùng.
Trong khi đó, mấy đứa con gái thì vất vả hơn nhiều:
có đứa phải tập nhảy, đứa khác tập múa, thậm chí có bạn còn tham gia ba bốn tiết mục liền, chạy ngược chạy xuôi suốt mấy ngày trước hội trại, mồ hôi nhễ nhại nhưng khuôn mặt vẫn ánh lên niềm vui.
Nổi bật nhất là cái Nguyệt, em họ Quốc, hầu như chiểu nào nó cũng có mặt ở trường để duyệt văn nghệ.
Nó tham gia đội múa nên được mặc đồ hóa trang sặc sỡ.
Cô giáo trẻ còn lấy chút phấn son trang điểm, chỉ vài nét đơn sơ thôi mà mấy đứa đã trở nên rực rỡ lạ thường, vừa ngại vừa thích thú, ríu rít khoe nhau trong gương.
Ngày hội trại 26/3 diễn ra vào giữa tuần.
Ngoại trừ buổi chào cờ có đoạn thầy hiệu trưởng đọc diễn văn hơi đài, còn lại thì niềm vui tràn ngập khắp sân trường.
Tầm chín giờ, sau khi xong thủ tục khai mạc, các chi đội bắt đầu mang vật liệu đến khu vực được phân chia.
Tiếng xà beng, tiếng búa nện chan chát khi đào hố đóng cọc.
Bên trong, bạt được kéo căng, dây được buộc chặt, từng nhóm học sinh hì hục làm việc, mỗi người một tay.
Chẳng mấy chốc, đấy lều trại với đủ sắc màu lần lượt hiện ra.
Bên trong, chiếu được trải, bánh kẹo bày biện gọn gàng.
Có lớp còn sáng tạo dựng thêm mô hình “nhà bếp”
“sở thú”
“vườn rau“ “ao cá” ở các góc trại, tuy chỉ làm từ đất nặn, chai lọ, đồ chơi.
nhưng vẫn toát lên sự hồn nhiên ngây ngô.
Nghĩ kỹ thì thương nhiều hơn buổn cười, vì trong trường làm gì có ai từng được đi sở thú thật sự đâu.
Đến trưa, có bạn mang cơm nắm từ nhà, ngồi ngay trong trại vừa ăn vừa chuyện trò.
Có bạn.
thì rủ nhau ra chợ mua quà vặt cho qua bữa.
Không khí yên bình, xen lẫn tiếng gió đưa những dải giấy màu phấp phói, tạo nên một khung cảnh vừa rực rỡ vừa thơ mộng.
Quốc nhìn mà thầm mong:
giá như những giây phút này có thể kéo dài mãi, đừng tan biến.
Bất giác, cậu thấy khóe mắt mình hơi cay.
Hôm nay Quốc mang cơm theo:
cơm trắng, cá rán, thêm mấy quả dưa chuột tươi giòn.
Cậu chia cho mấy bạn trong lớp, mỗi người nửa trái, ai cũng xuýt xoa khen ngon.
Ăn xong, Quốc đi sang lớp Hào và Mây.
Ngồi cùng hai người bạn, cậu thấy trại của họ có phần đơn sơ, “phèn” hơn lớp mình thật:
học sinh trong đó đa phần là con nhà nông, cơm nắm bằng lá chuối, thêm quả trứng rán, dăm củ khoai luộc.
Thế nhưng, khi cả bọn ngồi quây quần lại, vừa ăn vừa cười, sự chân chất ấy lại hóa thành một niềm vui giản dị mà Quốc thấy đáng quý vô cùng.
Quốc qua rủ hai người kia đi một vòng quanh trường xem cổng trại, hai người kia đi một lần rồi giờ lại đi tiếp, nói chung là xem mãi không thấy chán.
Thời điểm này, chưa có điện thoại nên mọi hoạt động đều là trao đổi trực tiếp, không chụp ảnh tạo dáng nên đám trẻ tha hồ lặr lê bò xoài không sợ bị chế giễu.
Đến buổi chiều, khi tiếng nhạc hiệu vang lên từ loa phòng ban giám hiệu, cả sân trường lập tức sôi động.
hẳn.
Tất cả học sinh nhanh chóng tập trung, xếp thành vòng tròn quanh khu sân khấu ở giữa sân trường.
Đầu tiên, dàn đồng ca của khối 7 cất giọng với ca khúc quen thuộc, vừa hát vừa vỗ tay đều nhịp.
Giọng hát có đứa cao, đứa thấp, chưa thật sự chuẩn xác, nhưng chính cái sự trong trẻo vụng về ấy lại mang trên mình một vẻ đẹp ngây ngô.
Lớp 9A của Quốc thì có tiết mục đồng ca, đứng san sát thành hàng, từng tiếng hát vang lên hòa thành một khối.
Chững chạc hơn một chút so với khối lớp 7.
Đặc sắc nhất phải kể đến tiết mục của đội lớp 8.
em họ của Quốc cùng nhóm bạn biểu diễn một điệu múa dân gian, vừa dẻo dai vừa duyên dáng.
Lúc mấy đứa bước ra trong bộ váy thô cẩm, má điểm chút phấn hồng, môi đỏ thắm.
Tiếng vỗ tay nổ rền khi điệu múa kết thúc, mấy thầy cô cũng gật gù khen ngọi.
Sau phần văn nghệ, sân trường nhanh chóng chuyển sang bầu không khí rộn ràng của các tr choi.
Tiếng trống, tiếng còi hiệu dồn dập, gọi tên từng đội tham gia.
Trò kéo co mở màn luôn được mong chờ nhất.
Hai bên nắm chặt sợi dây thừng to, chân cắm xuống đất, mặt đỏ gay vì đồn sức.
Tiếng hò hét cổ vũ vang trời:
“Cố lên!
Cố lên!
” khiến cả người kéo lẫn người xem đều hồi hộp nghẹt thở.
Dây vừa nghiêng hẳn về một phía, cả sân trường lại bùng nổ reo hò.
Kế tiếp là nhảy bao bố.
Học sinh từng cặp chui vào bao tải, nhảy lò cò trên sân, vấp ngã thì cười nghiêng ngả, nhưng ai cũng cố nhảy đến đích.
Rồi đến trò đi xe đạp chậm, ngược đời ở chỗ ai đi càng chậm càng thắng.
Mấy đứa vốn đi xe giỏi lại thua, vì không giữ được thăng bằng mà ngã kểnh.
Cả sân cười rần rần, náo nhiệt đến mức thầy giám thị cũng không nén nổi bật cười.
Trong khi đó, ban giám khảo gồm vài thầy cô lại âm thầm đi một vòng quanh sân để chấm điểm trại.
Buổi sáng đã chấm tiến độ dựng trại, buổi chiều là lúc quan sát trang trí, nghe học sinh thuyết trình.
Mỗi lớp đều cử ra một đại diện.
Riêng lớp 9A, lớp trưởng đứng ra thuyết trình, giọng rõ ràng, tự tin, thỉnh thoảng còn đưa tay chỉ vào khẩu hiệu treo trên cổng trại.
Các thầy cô gật g ghi chép, còn học sinh thì hồi hộp đứng quanh, vừa mong vừa lo.
Kết quả chưa công bố ngay mà để đến sáng thứ Hai, nhưng trong lòng Quốc biết rõ lớp mình sẽ giành giải cao.
Khi những phần thi đã kết thúc, cả bọn quay lại trại lớp, mở tiệc liên hoan nho nhỏ.
Bánh kẹo, nước ngọt bày la liệt trên chiếu, nào kẹo lạc, kẹo dừa, nào bim bim, xá xj, cam ép.
Trẻ con nông thôn vốn ít dịp được ăn vặt, hôm nay có cơ hội thì ai cũng ăn tới no căng bụng, vừa ăn vừa cười nói không ngót.
Thứ gì còn thừa đều được gói cẩn thận mang về, coi như phần thưởng nhỏ để kéo dài niềm vui.
Đến khi tan hội, sân trường trở nên hỗn độn như bãi chiến trường.
Có nhóm tự giác gom rác, xếp đồ gọn gàng, nhưng cũng có mấy đứa hiếu động tháo luôn hàng rào nứa ra múa võ loạn xạ, cười như phá.
Thầy giám thị phải liên tục nhắc nhở, kẻo đồ đạc thất lạc thì về nhà lại khổ Vì bị cha mẹ mắng.
Tuần lễ chuẩn bị hội trại, từ những ngày chặt nứa dựng cổng cho tới lúc tàn hội, có lẽ chính là khoảng thời gian vui nhất.
Bởi lẽ, suốt cả tuần ấy, thầy trò đều gác lại chuyện học hành, bà vở.
Nhưng khi Ngày vui qua đi, cũng là lúc năm học dần dần kết thúc, quyển sách giáo khoa đã lật đến những trang cuối.
Học sinh bắt đầu vào chuỗi ngày ôn tập thi học kỳ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập