Chương 36:
Gặp lại Anh họ.
Để chuẩn bị bán cà chua ở cửa khẩu, Quốc muốn đi xem tình hình thực tế trước một lượt.
Trong quá khứ cậu chưa từng đi cửa khẩu.
mang tiếng là người trong tỉnh nhưng không phả nơi nào cậu cũng đặt chân tới.
Cửa khẩu biên giới cách có 30 cây số, bằng một nửa so với đường ra thành phố.
Địa phương này vẫn là một vùng đất lạ đối với Quốc.
Quốc sẽ không đi một mình, trẻ con ra biên giới nguy hiểm vô cùng.
b-ắt cóc buôn người đâu phải chuyện hiếm.
Trước giờ chỉ nghe tin đồn vậy chứ trong vùng chưa có ai bị brắt cóc cả, mà đa số là chủ động sang đất bắc làm chui.
đến tết hoặc vài năm mới về nhà một lần.
Người dẫn đường cho quốc lần này là Minh Nhật, anh của Minh Nguyệt, theo vai vế thì đều là em họ của Quốc.
Nhật lớn tuổi hơn, giờ đang học lớp 11.
Từ sau vụ trồng ngô thì ít gặp.
d Một người học cấp 2, một người học cấp 3.
Sang năm lên lớp 10, cùng trường, thì chắc chắn sẽ gặp nhiều hơn.
Còn thời điểm hiện tại thì muốn gặp phải chờ đến tối, bởi Nhật hay đi chơi với bạn bè.
Hôm đấy Quốc có hái cà chua với dưa chuột, thay mẹ sang biếu nhà chú thím.
Cái Nguyệt đang xem phim thấy Quốc thì lăng xăng ra đón.
Quốc đưa túi đồ cho nó mang vào bếp rồi nói chuyện phiếm với cái NGuyệt, chủ yếu là chuyện học hành.
Nó học khá giỏi, trong khối lớp 8 có thể coi là gương mặt ưu tú nhất nhì trong trường.
Để động viên, Quốc hứa mùa hè sẽ đưa nó đi thành phố chơi một chuyến.
Con bé sung sướng nhảy như con loăng quăng chạy vào bếp khoe với thím.
Được một lúc thì Minh Nhật về nhà, thấy Quốc thì hơi ngạc nhiên, tưởng anh họ đến chơi hóa ra là có việc tìm mình.
Quốc nói em họ ra ngoài sân nói chuyện riêng.
Nghe Quốc nói muốn đi biên giới chơi, Minh Nhật khá ngạc nhiên.
“Thật hay đùa đấy?
“Thật chứ?
nghe nói ở gần cửa khẩu có nhiều cái hay ho lắm.
Nhật chép miệng kể lể Trò vui thì cũng có, nhưng mà môi trường phức tạp bởi có cả người mình lẫn người của nước bạn.
Cửa hàng, quần áo, bi- a, chơi bài, quán ăn, quán nhậu.
Đi thì phải có hội chứ một mình lang thang dễ bị trấn Lột.
“Chỗ đó không có đơn giản đâu, hay là cứ ỏ nhà làm con ngoan đi.
Quốc nói
“Lần này đi là có việc quan trọng, nhà trồng nhiều cà chua quá nên muốn đem đi bán, thị trấn và ngoài chợ bán được ít quá.
Sau khi bán được có thể để cho Nhật một chút phí dẫn đường.
Nhật khách khí nói.
“Nếu là làm việc thì được thôi, tiền bạc thì khỏi đi, anh em giúp đỡ nhau.
Quốc lắc đầu
“Chuyện nào ra chuyện đó, làm ăn phải rõ ràng, chiều mai khi nào đi thì qua nhà rủ một tiếng.
“Được tồi.
Sau khi trao đổi xong với Minh Nhật, Quốc xin phép chú thím ra về dù hai người có nhiệt tình gọi ở lại ăn cơm.
Minh Nhật trong bữa cơm có thấy nhắc đến cà chua nhà Anh Họ mang sang, một phần đang nằm trên đĩa ăn, một phần còn treo ở trong bếp, còn có cả dưa chuột nữa.
Vậy là từ ngày đó đi trồng ngô, giờ anh họ đã có được thành quả, còn muốn đem đi bán kiến tiền nữa.
Là một thanh niên lớp 11, nhìn bạn bè có đứa đã biết kiếm tiển riêng, lúc đi chơi tự tin tiêu sài Minh Nhật cảm thấy có chút tự ti.
Chuyến này đi bán cà chua được trả một chút thù lao nghĩ kỹ thì chuyện này là chuyện tốt.
Sáng hôm sau đi học, Quốc đem chuyện sắp đi biên giới kể cho Hào nghe.
Nghe xong, Hai mắt gã sáng lên, thái độ còn háo hức hơn cả Quốc.
Vừa tan học, ăn xong com, cậu ta đã vội vàng phi xe lên nhà Quốc, nói nhất quyết phải đi cùng cho bằng được.
Dạo này Hào bận lo cái ao cá nên chẳng biết Quốc đang xoay xở với vụ cà chua.
Tới lúc gặp Minh Nhật, nghe loáng thoáng chuyện buôn bán mới ngớ người ra, hóa ra bạn thân đang đi kiếm tiền.
May mà lần này cà chua không liên quan đến Hào, chứ không khéo lại hờn dỗi vì nghĩ Quốc giấu giếm.
Quốc thì chỉ mang theo một túi nhỏ, đựng vài quả cà chua đỏ mọng treo trước ghi-đông xe đạp.
“Hôm nay chỉ đi dò đường, chưa chắc đã buôn bán gì đâu.
Minh Nhật cười, vừa dắt xe vừa nói:
“Cứ yên tâm, khu vực biên giới buôn bán nhộn nhịp lắm, hàng hóa phong phú hơn cả thị trấn.
Học sinh cấp ba tụ tập ở đó đông cũng vì thế.
Có lý do cả.
Ba đứa cùng đạp xe, mất hơn một tiếng thì đến nơi.
Đường nhìn chung bằng phẳng, nhưng có nhiều đoạn vắng, cây cối hai bên mọc rậm rạp, đi một mình quả thật hơi nguy hiểm.
Qua một con đèo thấp, nhà cửa bắt đầu thưa thớt hiện ra;
càng tiến gần biên giới thì đường sá càng rộng rãi, nhà mặt đường cũng khang trang, kiên cố hơn.
Thỉnh thoảng lại có vài chiếc x‹ máy chạy qua, chở hàng cổng kềnh, còi xe inh ỏi.
Khu vực này cũng có trường tiểu học, trường cấp hai, và một đồn biên phòng án ngữ ngay gần đường chính.
Dù thỉnh thoảng vẫn có ẩu đrả nhưng nhìn chung trật tự không đến mức quá nguy hiểm.
Trường cấp ba trong xã thì đủ hạng người, bạn bè của Minh Nhật có đến nử:
xuất thân từ vùng này, nhờ đó Nhật khá rành đường.
Cả ba dừng lại ở một ngã tư lớn.
Xung quanh san sát cửa hàng:
chỗ bán quần áo, giày dép, chỗ lại bán nông cụ, phụ tùng xe máy, có cả quán cơm, quán nước.
Người qua lại tấp nập, từng nhóm người kéo nhau qua đường, tuy không phải chợ chính thức nhưng khung cảnh đủ nhộn nhịp.
Minh Nhật dựng xe, hỏi Quốc muốn xem khu nào trước.
Quốc đáp thẳng:
“Đi chỗ có hàng ăn, chợ búa.
Nói chung là nơi tiêu thụ nông sản.
Nghe thế, Minh Nhật liền rẽ sang trái, dẫn tới một khu chợ dân sinh.
Không khí ở đây ồn ào, bụi mù mịt vì xe chở hàng ra vào liên tục.
Nhật giải thích:
“Ban ngày chợ này còn vắng, chứ ban đêm mới thật sự nhộn nhịp.
Đây là chỗ tập kết hàng, khuân vác rộn ràng suốt đêm.
Ở đây hàng gì cũng có.
Qua bên kia biên giới, cách độ một hai cây số, còn nhiểu hơn nữa.
Nhưng lần này thì thôi, chưa tiện.
Hào tò mò hỏi:
“Sao lại chưa tiện?
Nhật nghiêm giọng:
“Muốn sang đó phải biết tiếng Trung ít nhiều, không thì khó mà giao dịch.
Anh thì chỉ bập bẹ được vài câu, không dám liều dẫn hai đứa đi.
Với lại nếu đi đường chính thì phải có giấy tờ thủ tục, rườm rà lắm.
Người ta toàn chọn đi tiểu ngạch, sáng sang tối về, lách đường mòn mà qua.
Không quen thì không nên thử.
Hào vốn nghĩ biên giới chắc chỉ là chỗ buôn bán nhỏ lẻ, không ngờ nơi đây lại đông vui, nhộn nhịp hơn cả thị trấn.
Đám thanh niên thì tụ tập bi-a, ăn uống, hát hò, nhạc bật inh ỏi khắp nơi.
Minh Nhật chỉ vào một cửa hàng, cười nói:
“ Cửa tiệm mở loa suốt ngày.
Lúc thì Đan Trường, Cẩm Ly, lúc lại nhạc Tàu, có khi cả Châu Kiệt Luân.
Nhạc thì hay, nhưng nghe chả hiểu gà”
Trong khi Hào còn thích thú nhìn ngó, Quốc thì đi quanh chợ dò hỏi.
Mục tiêu của cậu là tìm nơi thu mua nông sản, trâu bò, lợn gà, rau củ quả.
Nhật rành mấy chỗ ăn chơi, còn chuyện buôn bán thì chịu.
Quốc hỏi thăm mãi mới tìm được khu tập kết hàng, gần bãi xe tải chờ chở sang bên kia.
Ở đó, cảnh tượng làm Quốc nhớ mãi:
nhiều mặt hàng bị dập nát do vận chuyển xa, gia súc c:
hết ngạt trên xe, người ta liền khiêng xuống, đem vào lò mổ bán lại cho dân trong vùng.
Đê bù đủ số lượng cho chuyến hàng, họ lôi con khác từ chuồng đẩy lên thay thế.
Rau củ cũng vậy, hàng đẹp thì phân loại đóng thùng bán giá cao, hàng kém chất lượng thì trộn lại thành l khác, bán rẻ ngoài lề đường.
Quốc đi ngang mấy sạp rau, nghe loáng thoáng vài câu tiếng Trung.
Cậu lắng tai, hiểu được nội dung:
một đôi vợ chồng trung niên người Trung Quốc đang trao đổi chuyện làm ăn, Chí phía bên mình là một phụ nữ chừng bốn mươi, trang điểm đậm, mặc chỉnh tể, đeo nữ trang sáng loáng.
Người phụ nữ này đứng ngay dưới tấm biến đề “Dũng Thanh”.
Chỉ nghe thôi, Quốc cũng đoán ra:
Dũng chắc là tên chồng, còn người trực tiếp đứng ra làm ăn chính là bà Thanh.
Quốc không vội chen ngang, đứng xa chò.
Khi thấy vợ chồng người Trung Quốc lên xe rời đi, cậu mới bước tới.
Từ cách năm bước đã ngửi thấy mùi nước hoa khá nồng trên người bà.
Bà Thanh mang giày cao gót, chiểu cao tăng thêm hẳn một phần, nhìn vừa sắc sảo vừa có uy lực.
Quốc giơ tay chào, rồi thẳng thắn mở lời:
“Chào cô, Cháu muốn bán cà chua, số lượng chừng hai mươi đến ba mươi ký.
Không biết cô có thu mua không?
Bà Thanh khựng lại, trợn mắt nhìn cậu.
Trang điểm đậm khiến ánh mắt càng thêm dữ dằn.
Với người buôn tính bằng xe tải, vài chục ký cà chua chẳng đáng gì, lại càng lạ lùng hơn khi đối diện chỉ là một thằng nhóc tuổi học sinh.
Câu đầu tiên bà hỏi:
“Mày con nhà ai đấy?
Khí thế từ đối phương ép tới, Quốc thấy rõ áp lực.
Nhưng cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý hít mộ hơi, bình tĩnh đáp:
“Cháu tên Quốc, ở xã bên.
Nhà vừa trồng xong vụ cà chua, thu hoạch cũng khá nhiều.
Muốn tìm đường bán sang bên kia, không biết cô có giúp được không?
Bà Thanh nhìn xoáy vào cậu, r Ồi gon lỏn:
“Hàng đâu?
Quốc đưa cái túi treo trước xe:
“Cháu chỉ mang thử vài quả, cô xem trước.
Nếu được, khi về cháu sẽ thu hoạch rồi mang đến”
Bà Thanh cầm quả cà chua lên, đảo qua trong tay.
Với người từng tiếp xúc nông sản nhiều năm, bà biết ngay đây chỉ là loại cà chua bình thường, không có gì đặc biệt.
Bà đặt xuống, không nói gì thêm, quay người ra hiệu cho tài xế dừng xe.
Lại gọi đôi vợ chồng lúc nãy trao đổi thêm mấy câu.
Quốc đứng ở xa, lắng tai nghe, biết họ bàn chuyện mua cà chua, nhưng hẹn ba ngày sau mới quay lại lấy hàng.
Nắm được thông tin rồi, Quốc giữ nguyên vẻ bình thản.
Quả nhiên, lát sau bà Thanh quay lạ nói:
“Ba ngày nữa, mang tới đây.
Càng nhiều càng tốt.
Giá mua bằng ngoài chợ, hai mươi nghìn một ký”
Quốc mỉm cười, chìa tay ra bắt.
Cử chỉ ấy khiến bà thoáng ngạc nhiên, song cũng đưa tay đáp lễ Bàn tay bà hơi thô ráp, chứng tỏ trước kia từng làm lao động vất vả.
“Mày học lớp mấy rồi?
Người lớn đâu mà để mày ra đây?
“Dạ, con học lớp chín, năm sau lên mười.
Thanh nhìn Quốc bằng nửa con mắt.
“Bằng tuổi thằng con nhà cô.
Về bảo bố mẹ đóng hàng cho cẩn thận.
Đường xa, đập nát nhiều quá người ta không nhận thì cô cũng không giúp được đâu.
Nói xong, bà trả lại túi cà.
Quốc từ chối, khẽ cười:
“Chỗ này coi như quà gặp mặt.
Sau này con còn nhờ cô giúp nhiều.
Giờ con xin phép.
Cậu chào bà Thanh, tổi thong thả rời đi.
Quay lại quán nước ven đường, nơi Minh Nhật và Hào đang ngồi chò.
Vừa thấy cậu, Hào hã cằm hỏi:
“Thếnào rồi, có ăn thua gì không?
Quốc kéo ghế ngồi, cười đáp:
“Ổn cả rồi.
Ba ngày nữa có mối, chỉ cần mang hàng đến.
Hào và Minh Nhật đưa mắt nhìn nhau.
Minh Nhật thoáng ngạc nhiên, không chắc Quốc nói thật hay chỉ bịa cho vui.
Theo lẽ thường cậu khó tin một đứa học lớp 9 như Quốc lại dễ dàng tìm được mối làm ăn ở chợ biên giới.
Nhưng Nhật cũng không hỏi thêm.
Với cậu, nhiệm vụ hôm nay chỉ là dẫn đường, còn chuyện làm ăn thế nào thì để Quốc lo.
Thấy xong việc rồi, Nhật liền đề nghị:
“Đị, ra kia chơi bi-a một ván cho biết, rồi về”
Thằng Hào nghe kể chuyện từ nãy đến giờ đã tò mò lắm rồi.
Đi chơi xa mà chỉ loanh quanh hỏi han mua bán thì quá nhạt nhẽo.
Nghe nhắc đến bi-a, mắt nó sáng rực.
Không vui chơi một chút thì chuyến đi này chẳng còn ý nghĩa gì.
Thế là ba đứa dắt xe rẽ vào một con ngõ nhỏ.
Noi này được xem là khu ăn chơi, khá nổi tiếng trong vùng.
Minh Nhật là khách quen, vừa đến đã chào hỏi một ông anh bảo vệ trông xe, gử cả ba chiếc xe đạp.
Giao hẹn rõ ràng:
lúc về chỉ cần trả hai ngàn một xe, yên tâm chẳng sợ mất.
Con ngõ lát gạch sạch sẽ, xe máy không được chạy vào.
9o với ngoài đường bụi bặm thì đây quả là một nơi hiếm hoi có chút thoáng đãng.
Bên trong, âm thanh lạch cạch của những quả bi-a v-a chạm nhau hòa cùng tiếng cười nói ồn ào.
Phần lớn khách chơi là thanh niên:
kẻ tóc nhuộm xanh đỏ, kẻ đầu trọc nhẫn bóng, miệng ngậm điếu thuốc, tay cầm cơ chọc bi-a đầy dáng vẻ.
Nhìn qua đã biết không phải dạng hiển lành.
Minh Nhật quay lại nói:
“Thằng nào có tin bỏ ra hai chục ngàn làm tiển bàn đi, chơi một lúc rồi về”
Nhật lớn tuổi nhất, nhưng lại chẳng bao giờ mang tiền theo.
Tính ham vui, quen thói để đàn em trả, chẳng chút ngại ngùng.
Hào đưa mắt nhìn Quốc.
Sau một thoáng, Quốc gật đầu, móc ví bỏ tiền bàn luôn.
Tiện thể, cậu còn gọi thêm cho mỗi người một lon nước ngọt, tổng cộng.
tốn năm chục ngàn.
Bình thường, chỉ trả tiền bàn là đủ, gọi thêm nước thì thường chỉ những đứa nhà khá giả mới dám.
Quán bi-a này thuê một cô gái trẻ trông coi.
Cô có nước da trắng, ăn mặc sành điệu:
áo thun ngắn, quần cũng ngắn cũn.
Khi đi ngang qua chỗ Hào, mùi nước hoa thoảng qua làm cậu ta chú ý, bất giác liếc nhìn vài lần.
Minh Nhật nhanh chóng giới thiệu luật chơi cho hai đứa mới.
Đúng lúc đó, một thanh niên I:
mặt tiến đến, xin được nhập hội.
Thằng này vốn chẳng có tiền, từ chiều chỉ đứng ngoài hóng hớt, giờ thấy có bàn ba người thì liền mặt dày xin chơi ké.
Nhật nhìn thấy không lạ lẫm gì, giới thiệu:
“Lưu Ban đấy, thằng này rảnh rỗi suốt ngày lớn vỏn ở đây.
Cho nó chơi ké một ván đi.
Bốn người cùng chia bài, mỗi người nhận phần rồi bắt đầu đánh.
Luật chơi khá đơn giản, chủ yếu dựa vào tính toán góc độ và lực điều bi.
Nghe thì dễ nhưng thực ra không hề đơn giản.
Trong bốn đứa, chỉ có Hào là hoàn toàn gà mò.
Minh Nhật và Lưu Ban vốn quen mặt ở quán, kỹ năng ổn.
Còn Quốc, ở kiếp trước cũng từng chơi đôi chút.
Không giỏi lắm, nhưng cũng goi là có chút căn cơ.
Cái khác biệt là tâm lý:
với sự điềm tĩnh của một ông già, Quốc không hấp tấp, tính toán cẩn thận, chỉ là tay chưa quen, lực đạo còn vụng.
Kết quả, ván đầu:
Lưu Ban đứng nhất, Quốc nhì, Minh Nhật ba, còn Hào thì chẳng đánh được cú nào ra hồn, mặt mũi đỏ gay vì bực.
Chơi đến ván thứ hai, Hào cuối cùng cũng may mắn đưa được một bi vào lỗ, coi như gỡ gạc chút thể điện.
Đến lúc trời ngả chiều, khách trong quán lần lượt kéo nhau ra.
Ba đứa cũng không ở lại nữa.
Đạp xe trên đường về, cả nhóm nói chuyện rôm rả về bi-a, coi như đã có thêm một kỷ niệm chung.
Hào vừa cười vừa lắc đầu:
“Má, cái thằng kia nhìn bẩn bẩn thế mà đánh hay thật.
Minh Nhật đáp ngay:
“Thằng Lưu Ban ấy hả?
Nó có học hành gì đâu, suốt ngày dính ở đây, không giỏi mới lạ.
Nhưng mà nhớ này, đừng thân quá.
Nó chuyên gạ kèo đánh ăn tiền.
Cuối tuần mới đông, nhiều anh lớn đến xem, vui cực.
Hào hào hứng:
“Thế cuối tuần này đi nữa không?
“Có chứ, tuần nào tao cũng đi.
À mà nhắc mày cái này, ” Nhật hạ giọng.
nhắc nhở, “cái con bé trông quán ấy, đừng có nhìn chằm chằm.
Nó có bồ làm đại ca, mày nhìn đểu, có ngày ăn gạcl đấy”
Hào trọn mắt:
“Ghê vậy cơ à?
“Đùa gì, kinh nghiệm xương máu cả.
chơi thì chơi, đừng có soi linh tỉnh là được.
Mà này, thằng Quốc, nhìn vậy mà mày đánh bi-a cũng được phết nhi.
Lần đầu mà ăn điểm hơn cả tao.
Quốc bật cười, đáp gọn:
“Chưa quen tay thôi.
Quen rồi thì khó ai ăn lắm à nha.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập