Chương 37:
Thành quả
Về nhà Quốc nói với mẹ chuyện mình đã tìm được đầu ra cho cà chua.
Giá ngang với ngoài chọ.
Hẹn ba ngày sau sẽ giao hàng.
Có Em họ dẫn đường nên mọi chuyện diễn ra khá dễ dàng.
Mẹ Quốc nghe xong thì an tâm, bà không có lo lắng về chuyện này giống như đã quen với việc Quốc sẽ tìm được biện pháp giải quyết vấn để.
Quốc cũng nói thêm đã hứa cho em họ Minh Nhật tham gia nên vụ bán cà chua ở biên giới cậu và em họ sẽ thực hiện.
Mẹ quốc không có phản đối, tuy hai mẹ con cùng làm thì tiền sẽ không chảy ra bên ngoài, nhưng nghĩ lại thì vụ cà chua này là con bà tự trồng, quá trình lên kế hoạch, chăm sóc ra sao bà là người rõ nhất.
nên trừ khi con lên tiếng bằng không bà sẽ chỉ đứng quan sát.
Minh nhật là con của chú thím, nghe nói chơi bời lêu lổng, nay cho nó đi trải nghiệm với thằng Quốc hi vọng có thể biết tu chí, suy nghĩ chín chắn hơn.
Mấy ngày sau, Minh Nhật có qua nhà Quốc rủ đi biên giới chơi, Thằng Hào cũng hào hứng lắm, dường như thích cái món bi-a kia rồi.
Thậm chí còn nằm mơ đánh bi-a nữa kìa.
Bộ môn này không nguy hiểm, nó chỉ nguy hiểm khi có yếu tố đỏ đen thắng thua.
Quốc không đi thì Hào dù ham cũng tự kiểm chế lại.
Hai người kia rảnh thì ra đồng giúp mình thu hoạch cà chua.
Minh Nhật tính đi chơi mà giờ lại vướng vào chuyện này, trong lòng.
thầm nhủ ngày mai không qua rủ nữa.
Đi chơi một mình với bạn cùng lớp luôn.
Ra đến ruộng ngô, nhìn toàn cây cà chua mọc thẳng hàng, có dựng giàn đỡ, bên dưới toàn là quả chín.
Mỗi ngày lại chín thêm một loạt.
Quả nào chín quá thì hái trước, yêu cầu là phải đề nguyên cuống, tưởng đơn giản nhưng lại tốn thời gian.
Đám ruộng này có trồng ngô ở vòng ngoài, thoạt nhìn như một lớp rào bảo vệ, ít người để ý bên trong cà chua sai trĩu quả ra sao.
Chỉ khi tiến vào, Hào mới trầm trồ trước ruộng cà của Quốc.
“Ôi mẹ ơi, tưởng chỉ có một chút thôi sao mà nhiều thế được.
Nhiều thế này bán được nhiều tiền lắm nhỉ.
Biết thế lúc trước học theo mày, giờ có phải kiếm được một khoản tiền rồi không.
Minh Nhật cũng có cảm xúc tương tự, người anh họ của mình đúng là tuổi trẻ tài cao, tưởng bán vài sọt cà chua thôi ai ngờ lại nhiều như thế.
chẳng trách đi đánh bi-a gọi nước, chơi sang như thế hóa ra không phải trộm tiền mẹ đi chơi mà thực sự là tiền cậu ta kiếm được từ việc trồng và bán cà.
Trong khi người ta mới học lớp 9 đã làm thế này, còn mình học lớp 11 lại trộm tiền ở nhà đi đánh bi-a, nghĩ lại có chút hổ thẹn.
Tự nhiên cái ham muốn đi chơi lại giảm đi không ít.
“CÀ chua này bán bao nhiêu đấy Quốc.
“20 ngàn một ký”
Hào trầm trồ.
“Thế à, vụ cà chua này bán hết chắc được tiền triệu đấy nhỉ.
Vẫn ít hơn tiền tao đi bán măng.
Đọt thu hoạch này dự tính được 30-40 kg, một thời gian nữa vẫn có thể thu hoạch thêm, nhưng năng suất sẽ không bằng và giảm dần về cuối vụ.
chưa kể, còn phải nhổ hết để chuẩn bị vào mùa cấy.
Nếu thuận lợi buôn bán thì cũng được hơn triệu cho vụ này.
so với bán măng và bán cá thì đúng là còn kém hơn một chút.
Điều này cũng dễ hiểu thôi, làm giàu từ nông nghiệp chưa bao giờ là dễ, một hai ngày làm của công nhân là bằng số tiền Quốc trồng cà rồi.
chưa tính đến các công việc sử dụng chất xám khác, tiền lương có thể tính 1 triệu/ ngày.
Thậm chí còn không bằng việc thắng một ván bi-a theo lời kể của Minh Nhật.
Tưởng số tiền lớn, nhưng ngẫm lại cũng bình thường thôi.
Nhưng đem so với độ tuổi và bối cảnh hiện giờ thì đó là một số tiển không nhỏ, và quan trọng hơn đó là thành quả sau một chuỗi ngày lao động.
nó xứng đáng và sung sướng.
Sau hai ngày thu hoạch thì số lượng cà chua đã vơi đi nhiều, Quốc cho vào khay đem cân trước tính phần chẵn đủ 40 ký, phải ra ngoài thị trấn mua thêm một cái khay nhựa mới đủ dùng.
Mỗi khay đều lót lá chuối và vài lớp vải cho khỏi bị dập.
Nhìn thì đây có vẻ là sự thừa thãi vẽ chuyện, nhưng đối với một người trọng sinh như Quốc, đây là một sự tôn trọng đối với thành quả của mình.
Đoạn đường ra biên giới không phải lúc nào cũng bằng phẳng.
Gặp đoạn gập ghềnh ổ gà, cả ba đứa lại phải xuống dắt bộ, đoạn nào phẳng mới leo lên xe đạp đạp tiếp.
Gần hai tiếng đồng hồ mới tới nơi tập kết hàng.
Theo lịch hẹn thì ngày thứ ba mới giao, nhưng chiều tối ngày thứ hai Quốc đã quyết định chở cà chua tới trước.
Lý do đơn giản:
ngày hôm sau cậu còn phải đi học, khó mà sắp xếp được thời gian.
Lần này gặp lại, Quốc mới biết cô Thanh không chỉ một mình buôn bán mà còn có hai cô con gái phụ giúp.
Đứa lớn tên Mai, học cùng lớp với Minh Nhật, đứa nhỏ tên Phương, đang học lớp 9 nhưng khác trường.
Nếu lên cấp ba mà không đi học xa, chắc chắn sẽ có ngày gặp mặt Quốc và Hào.
Trong suy nghĩ của cô Thanh, con gái chẳng cần học hành cao siêu.
Chỉ cần xinh đẹp, khéo léo, lấy được chồng khá giả là đủ.
Mà hai cô con gái quả thật được thừa hưởng gen trội, cao ráo, gương mặt sáng sủa giống mẹ, cả khu vực này đều biết nhà Dũng Thanh thuộc dạng “cé điều kiện”.
Lúc Quốc mang cà chua tới, hai chị em Mai và Phương đang phụ mẹ kiểm hàng, vừa ghi chép vừa theo dõi nhân công cân đo.
Mai tỏ rõ sự chán nản, hết than thở lại đùn đẩy cho em gái.
Ngược lại, Phương ngoan ngoãn, mặc đổồ khá sành điệu, tóc cắt ngắn nhuộm hạt đẻ, đi đôi dép hình thú, tay cẩm máy tính cùng quyển sổ ghi chép.
Giữa sân, hai thanh niên lao động đang bê hàng lên cân.
Cô Thanh đứng bên, vừa quan sát vừa điều phối.
Thấy Quốc xuất hiện, bà thoáng ngạc nhiên, nhưng nhớ lại lời hẹn trước liền gọi lại gần.
Quốc và hai người bạn lần lượt dỡ cà chu:
khỏi xe, trình bày rằng ngày mai bận đi học nên phải mang đến sớm.
Cô Thanh lập tức ra hiệu cho hai anh thợ khuân đồ lên cân đo.
Con số hiện ra:
40 ký, tròn trịa như đã cân thử từ trước quy đổi thành tiền là 800 ngàn.
Cô Thanh mở túi, trả tiền ngay tại chỗ.
Sau đó, cà chua được đổi vào khay hàng của bà, nhập chung với lô chuẩn bị đưa sang bên kia.
Công việc này hơi mất thời gian, vốn dĩ để hai con gái làm, nhưng Mai liên tục càu nhàu.
Đến khi thấy Minh Nhật, bạn học cùng lớp, thì cô nàng mới giữ ý, thậm chí còn kéo Nhật và Hào lại phụ mình.
Cả hai đành lăn xả bê vác theo.
Trong lúc ấy, Quốc tranh thủ hỏi cô Thanh đổi cho ít tiền lẻ, rồi nhân cơ hội dò thêm vài thông tin:
tỷ giá quy đổi giữa tiền Việt và tiền Trung, tình hình xuất nhập hàng dạo này ra sao.
Những câu hỏi vượt xa cái tuổi học sinh lớp 9 khiến cô Thanh thoáng bật cười.
Bàn chuyện làm ăn với một đứa trẻ, dù nghiêm túc mấy vẫn thấy có chút không tự nhiên.
“Muốn bán sang Trung Quốc thì phải làm số lượng nhiều cơ, tính bằng tạ, bằng tấn mới ngon, Vài chục ký này chẳng đáng bao nhiêu.
Chẳng qua mối hàng kia họ gom nhiều loại nêi mới nhận cho nhét thêm vào thôi.
Quốc gật đầu, đáp lại bình tĩnh:
“Năm nay mới là vụ đầu, cháu trồng thử nghiệm.
Nếu đầu ra ổn định, sau này sẽ tính mở rộng.
Cô Thanh tiếp lời:
“Bên Trung người đông, chỉ lo thiếu hàng chứ không lo không bán được.
Mùa hè sắp tới họ chuộng chanh leo lắm.
Nếu cháu muốn làm, cô liên hệ cây giống cho.
Bán sang bên đó chắc chắn có giá.
Quốc khựng lại.
Trong nước, chanh leo vẫn còn xa lạ, ít ai trồng.
Nếu thử mà không bán được, coi như công sức đổ sông đổ biển.
Cậu hiểu cô Thanh nói vậy là thật lòng, hai bên cùng có lợi, nhưng rủi ro vẫn quá cao.
Sau một thoáng suy nghĩ, Quốc chọn cách từ chối khéo:
“Chuyện này hơi đột ngột, cháu cần hỏi thêm ý kiến người lớn.
Muốn làm lớn thì cũng phải chuẩn bị kỹ, e là mùa hè này lỡ hẹn với cô rồi”
Cô Thanh mỉm cười:
“Không sao, thời gian còn dài.
Nhìn cách mấy đứa chuẩn bị hàng cẩn thận thê kia là biết người làm ăn đàng hoàng, nghiêm túc.
Nhiều khi nhập hàng từ dưới xuôi lên, xa xôi, đến no dập nát hết, không đủ khách bên Trung cứ than phiền đòi ép giá suốt.
Nếu có nguồn cung ngay tại chỗ thì càng tốt, giá thu mua sẽ cao hơn một chút.
“Cháu sẽ tìm hiểu thêm.
Trong lúc hai người trò chuyện, Minh Nhật và Hào đã giúp chị em Mai, Phương sắp xếp xong hàng hóa.
Quốc liền rút ra 200 ngàn, chia cho mỗi người 100 coi như tiền công.
Hai đứa kia mặt mày hớn hở, coi như chuyến đi hôm nay không uống.
Trời đã muộn, không kịp ghé quán bi-a nữa, cả bọn đành trở về.
Đọt cà chua này thu hoạch 40 ký, nhưng Quốc biết đây là sản lượng đạt đỉnh cao nhất.
Về sau, ruộng cà vẫn còn quả, nhưng thời điểm chín rải rác, số lượng giảm dần, chỉ hợp bán lẻ ngoài chợ.
Còn tồn nhiều quá, cậu đã nghĩ đến phương án cuối cùng:
làm tương cà để bảo quản lâu hơn, vừa ăn vừa bán.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập