Chương 39:
Chuối Chiên.
Mây hớn hở chạy về nhà, kể lại cho mẹ nghe chuyện Quốc làm chuối chiên và ý định đem bán ngoài chợ.
Nghe xong, mẹ cô chỉ nhíu mày, ánh mắt thoáng chút ngờ vực.
Bà chưa từng.
ăn thử món đó bao giờ, lại càng không biết hương vị ra sao, bán được hay không thì hoàn.
toàn mù tịt.
Trong mắt người lớn, chuyện buôn bán đâu phải cứ bày ra là có khách, nói thì đê, làm mới k Hó.
Thấy con gái hào hứng, bà gạt đi ngay:
“Trẻ con biết cái gì?
Mây vẫn kiên nhẫn, giải thích cách làm:
chuối bóc vỏ, ép dẹt, lăn qua hỗn hợp bột gạo, bột sắn, chiên trong chảo dầu nóng cho vàng đều.
Nghe đến đây, mẹ cô càng thấy ong ong cả đầu.
Nào là bột gao, bột sắn vốn chẳng phải thứ nhà nào cũng có;
nào là chuyện chiên bánh thì hao dầu, mà dầu ăn ở quê lúc nào cũng được tiết kiệm tối đa.
Cũng giống với tâm lý an phận của phụ nữ nông thôn, mẹ của Mây không ưa mạo hiếm, mà trung thành với cách làm truyền thống bán chuối như bao người là được, sao cứ phải làm màu mè mất công mất sức.
Nói mãi mà mẹ không tin Mây buồn lắm, đi lên nhà Quốc báo cho cậu biết tình hình.
Nghe xong Quốc chỉ cười, không lấy làm lạ trước phản ứng của mẹ Mây.
Cũng giống như mẹ của Quốc lần đầu đi bán bánh giò vậy, nghi ngờ đủ thứ xong nhờ sự xúi dục của cậu nên mẹ đã đánh liều làm theo và giờ đã quen mặt ở ngoài chợ, bánh giò bán ra chỉ thiếu chứ không bao giờ thừa, tạo nên sự khan hiếm nên lúc nào cũng đắt hàng, bán được rất nhanh.
Nếu nhà Mây ngại mạo hiểm, vậy thì Quốc sẽ tự đứng ra làm.
Nghĩ thế, cậu theo Mây về nhà, thẳng thắn nói muốn mua một nải chuối để làm thử.
Nghe cậu bé nói tói chuyện mua chuối, mẹ của Mây chọt sững lại.
Lúc này bà mới tin rằng chuyện chuối chiên không phải lời bông đùa.
Hơn nữa, chuyện mẹ Quốc bán bánh giò ngoài chợ bà cũng nghe qua, nhà ấy làm ăn thuận lợi thế nào.
Nếu chuối chiên thực sự bán được, thì đây là một cơ hội.
Ý nghĩ ấy khiến bà thoáng dao động, song cuối cùng.
nỗi lo về vốn liếng và thói quen “ăn chắc mặc bền” vẫn lấn át.
Bà quyết định giữ quan điểm cũ:
bán chuối tươi như bao người, lời ít cũng được, miễn an toàn.
Ở quê, chuối được định giá theo cảm tính, tùy kích cỡ, màu sắc.
Một nải chuối mà dao động từ mười lăm đến hai mươi ngàn đồng.
Nải chuối mà Mây mang ra có mười sáu quả, Quốc chẳng mặc cả, trả giá hai mươi ngàn.
Mẹ của Mây gật đầu đồng ý, không nói thêm gì.
Sau khi nhận tiền, mẹ của Mây vẫn không khỏi tò mò, liền hỏi:
“Thế nhà cháu làm chuối chiên đem bán thật à?
Quốc gật đầu, trả lời chắc nịch:
“Vâng ạ.
Chiều nay bọn nhỏ ăn thử khen lắm, nên cháu định bảo mẹ làm rồi mang ra chợ xem sao.
Mẹ của Mây thoáng lặng im, đôi mắt nhìn theo bóng Quốc đang xách nải chuối bước ra ngõ.
Trong lòng bà vẫn ngổn ngang, nửa tin nửa ngờ.
Không biết rồi cái món mới lạ ấy có thực bán chạy như bánh giò của nhà Quốc hay không.
Mẹ của Quốc thoạt đầu chỉ nghĩ con trai mua nải chuối vì thích ăn.
Nhưng khi Quốc nói thẳng rằng muốn làm chuối chiên để mẹ đem ra chợ bán thêm, bà mới sững người.
Nghe đết cái món mới lạ lẫm ấy, bà có chút ngạc nhiên, song khác với trước kia, bà không còn cái thói tính toán chỉ II, lo trước lo sau nữa.
Giờ đây, tâm lý của bà đã thay đổi:
“Có cái gì kiếm ra tiểr thì cứ thử, không bán được thì thôi, chẳng sao cả”
Hiện tại, gánh bánh giò của bà ở chợ vẫn bán rất tốt.
Dù đã có vài người bắt chước làm theo, nhưng do cách làm khác nhau dẫn đến thành phẩm không giống nhau.
Nghe phong thanh, nhân bánh của họ ít thịt, chủ yếu toàn mộc nhĩ với miến;
có chỗ vỏ bánh khô cứng, mùi vị không thơm bằng.
Người đi sau lại không làm tốt hơn người đi trước, nên khách hàng chẳng mặn mà.
Người kia buộc phải giảm giá xuống còn bốn ngàn một cái nhưng cũng không ăn thua, sau một vài phiên thấy chẳng lời lãi gì những hàng bắt chước ấy cũng lần lượt bỏ cuộc Chuyện ấy khiến mẹ Quốc càng thêm tự tin vào tay nghề của mình.
Giờ có món mới, bà cũng hăng hái thử sức, chẳng ngần ngại.
Nhìn cách Quốc làm, bà nhận ra chuối chiên còn dễ hơn bánh giò nhiều, chỉ có điều hơi tốn dầu.
Lần này, bà không dùng mỡ như thói quen thường ngày, mà chịu khó bỏ tiển mua dầu ăn cho sạch sẽ.
Hai mẹ con còn đầu tư riêng một cái chảo lớn chỉ để chiên chuối, không dùng chung với chảo nấu nướng thường nhật.
Khi mẻ chuối chiên đầu tiên ra lò, mẹ Quốc tự mình ăn thử.
Hình dáng bên ngoài giống bán!
rán, nhưng kích cỡ lớn hơn.
Nếu bánh rán ngoài chợ bán mười ngàn bốn cái, thì chuối chiên bà dự định bán mười ngàn ba cái.
Một nải chuối mười lăm quả làm ra được khoảng năm chụ ngàn tiền bán.
Trừ đi chi phí bột, dầu, đường muối, lời lãi được khoảng hai chục.
Hai mẹ con lại nhìn nhau cười mếu với số tiền lời từ một nải chuối chiên.
Hiện tại, mỗi phiên chợ bà bán khoảng ba mươi cái bánh giò, thu về tầm trăm rưỡi.
Sau khi trừ chi phí, lời chỉ còn vài chục ngàn.
Nếu nay kết hợp thêm chuối chiên, tiền lãi có thể tăng đến mốc một trăm ngàn.
Một tháng có năm phiên chợ, tức là bà dư ra được khoảng năm trăm ngàn, tương đương bốn, năm ngày công của công nhân thời ấy.
Số tiền tuy không phải lớn lao gì, nhưng đấy còn phụ thuộc vào việc so sánh với ai, với công chức cán bộ, thì không bằng, còng với nông dân quanh năm làm việc trên đồng ruộng thì, cũng coi như là làm ra chút tiền.
Bữa ăn hàng ngày no đủ hơn.
Quan trọng hơn cả, từ ngày ra chợ bán hàng, mẹ Quốc thay đổi nhiều lắm.
Bà không còn cau mày nhăn nhó vì lo toan chuyện com áo.
Gặp ai cũng tươi cười, gương mặt giãn ra, rạng rỡ.
Ở nhà, việc ăn uống đầy đủ hon khiến thân hình bà trông đầy đặn, làn da hồng hào, không còn vẻ gầy gò, lam lũ như trước.
Lần này, mẹ Quốc đem chuối chiên ra chọ.
Chuối được chiên vào sáng sớm, chiên qua hai lầy để giữ độ giòn lâu hơn, sau đó gói trong lá chuối sạch sẽ, nhìn vừa bắt mắt vừa tiện cầm.
Theo lời Quốc dặn, bà còn mang thêm một hũ tương cà đỏ au để ai ăn ngay tại chỗ có thể chấm ăn kèm.
Quả nhiên, khi bày ra, nhiều người vốn quen mua bánh giò tò mò dừng lại, vừa vì món mới lạ, vừa vì cái hũ thủy tỉnh đỏ rực trông khá hấp dẫn.
Họ hỏi thử, rồi mua vài cái chuối chiên ăn liền.
Giá niêm yết là mười nghìn ba cái, nhưng nếu mua lẻ một cái thì bốn nghìn.
Chính cái “bẫy tâm lý” nhỏ này khiến phần lớn khách chọn mua cả ba cái một lúc, thấy vừa lời vừa gọn.
Ăn thử, ai cũng tấm tắc.
Vỏ ngoài vàng ươm, giòn rụm, bên trong chuối mềm ngọt.
Chấm thêm chút tương cà, vị chua nhẹ quyện với vị ngọt bùi, tạo cảm giác mới lạ mà ngon miệng.
Chỉ tiếc là số lượng quá ít, chỉ năm người mua được, còn lại đành tu nghỉu quay đi, không quên than phiền:
“Bán ít thế thì sao đủ, lần sau nhớ làm nhiều vào nhé!
Mẹ Quốc cười xòa:
“Lần đầu làm thử nên chưa dám nhiều, lần sau tôi sẽ làm nhiều hơn.
Không ngờ, chuối chiên còn hết nhanh hơn cả bánh giò.
Trong đám người đi chợ hôm đó, mẹ của Mây cũng có mặt.
Bà cố tình theo dõi chuyện chuối chiên vì nghe phong thanh từ trước.
Thấy cảnh người ta tranh nhau mua, bà không khỏi tiếc ngẩn ngo.
Chuối bình thường bán lẻ chỉ một ngàn một quả, nay qua tay thành bốn ngàn mà vẫn cháy hàng, ai chẳng tiếc?
Trên đường về, ý nghĩ cứ xoáy mãi trong đầu, cuối cùng bà quyết định cũng sẽ học làm chuô chiên.
Tới gần sạp, bà cất giọng dò hỏi:
“Cô Dung hôm nay bán nhanh quá nhể?
Chuối chiên hết sạch rồi à?
Mẹ Quốc niềm nở:
“Vâng, mẹ cái Mây đấy à?
Hôm nay may mắn, vừa bày ra đã hết sạch.
“Tiếc thật, tôi đang định mua về ăn thử, mà giờ chẳng còn.
Không biết món này làm thế nào, để tôi về làm cho nhà ăn thử cho biết.
Mẹ Quốc chẳng hề giấu giếm, liền kể qua cách làm chuối chiên.
Mẹ Mây nghe kỹ không sót một chữ, gật gù nhớ hết.
Về nhà, bà liền dặn Mây, ngày hôm sau tan học thì ghé thị trấn mua bột gạo, bột sắn.
Nghe thế, Mây biết ngay mẹ mình đã đổi ý, lòng đầy háo hức phụ giúp chuẩn bị nguyên liệu.
Buổi chiểu nhà Mây làm thử, ba của mây và ông bà nội đều ăn một miếng, cả nhà ăn xong đều thấy rất ngon.
Khiên cho mẹ của Mây cảm thấy có thể bán được ở ngoài chợ.
Điều này đồng nghĩa từ nay họ sẽ không bán chuối cho nhà Quốc nữa.
Khi Quốc đến hỏi mua chuối thì phát hiện ra điều này, Mây ngập ngừng nói rõ:
“Nhà mình giờ cũng làm chuối chiên để bán rồi, nên không có chuối bán lại cho Quốc rồi.
“Nhà cậu cũng làm chuối chiên à?
“Đúng rồi, hôm nay vừa làm thử ăn ngon lắm.
Quốc thoáng sững người, rồi chỉ cười cười, vui vẻ chào về.
Về nhà, cậu kể lại sự tình cho cho mẹ nghe.
Mẹ Quốc nghe xong, chột dạ:
“Thôi c-hết!
Hôm nọ tưởng bà ấy hỏi để làm cho cả nhà ăn, ai ngờ là để đem ra chợ bán à?
Giờ mình không có chuối, làm sao mà làm được nữa?
Quốc trấn an:
“Thì thôi chứ sao giờ, nhà mình.
vẫn còn bánh giò mà.
Trong lòng mẹ Quốc không khỏi hụt hằng.
Cảm giác vừa khó chịu, vừa tiếc nuối.
Bà lẩm bẩm:
“Quốc này, mẹ lỡ miệng để người ta học được, giờ lại mất nghề.
Cái chủ ý này của con coi như chẳng kiếm được rồi.
Con có buồn không?
Quốc lắc đầu, giọng thản nhiên:
“Dạ, con nói cách làm chuối chiên cho cái Mây với thằng Hào rồi, món ngon như vậy.
Ai cũng biết làm thì càng tốt chứ sao.
Mẹ chau mày:
“Nhưng ai cũng biết thì mình bán kiểu gì?
“Thì mình không bán, chỉ mua ăn thôi.
“Con đùa mẹ đấy à?
Cái chuối chiên bán được lắm đó!
Người ta còn hẹn chợ sau mẹ làm nhiều nhiều nữa kìa.
Giờ bỏ ngang, lỡ khách giận mà không mua bánh giò nhà mình nữa thì sao?
Nhìn gương mặt lo lắng của mẹ trông đáng yêu vô cùng, có lẽ bà không tiết chế cảm xúc khi nói chuyện với con của mình.
Là một người từng trải, Quốc nói với mẹ.
“Mẹ đừng lo quá, mình cứ làm tốt phần của mình người ta sẽ có ấn tượng tốt, không vì một hai phiên nghỉ bán mà người ta quên mình ngay đâu.
Người ta tìm mẹ để mua bánh giò mà, còn chuối chiên, nếu nhà cái Mây làm được thì cứ để họ bán đi.
Người ta cũng đâu có giàu c‹ gì, chỉ muốn kiếm thêm đồng ra đồng vào thôi mà.
Mẹ Quốc thở đài.
“Con nói thì dễ lắm, tưởng tượng chợ tới mà mẹ cái Mây đắt hàng trước mặt, mẹ thấy khó chịu lắm a.
Quốc nhún vai.
“Sao lại khó chịu cơ chứ?
Con thấy mẹ cứ mua vài cái ủng hộ bà ấy đi.
Mua về ăn thử xem thế nào, có khi bà ấy làm ngon hơn nhà mình thì sao?
Mẹ nhớ mua cho con vài cái nhé.
“Được tồi, mẹ sẽ mua.
chẳng biết con nghĩ gì nữa.
Phiên chợ kế mẹ của Mây mang chuối chiên ra chợ bán, chắc cỡ hai nải chuối, được mấy chụ cái.
Bà áp dụng luôn cách bán của mẹ Quốc, 10 ngàn ba cái, bán lẻ thì 4 ngàn một cái.
NGười ta ghé qua hàng mẹ Quốc mua bánh giò, hỏi chuối chiên sao hôm nay không bán?
Mẹ Quốc bất đắc dĩ chỉ sang gian hàng của nhà Mây.
Lúc này đã có lúc nhúc người đến mua và ăn thử Tuy vậy điều đó không ảnh hưởng đến việc bán bánh giò, họ đều là những người khách quen, mua về làm quà cho người già và trẻ nhỏ rất thích hợp.
mang về nhà vẫn còn cảm giác ẩm nóng, rất vừa miệng.
Họ đến mua bánh giò chứ không phải vì chuối chiên ở phiên trước, điều này an ủi mẹ Quốc phần nào.
Xe hàng của bà bán xong mà bên kia chuối chiên vẫn còn sót lại vài cái.
Mẹ Quốc đi tới và mua vài cái mang về.
đối mặt với mẹ Quốc, mẹ của Mây có chút ngượng ngùng.
“Tôi làm ở nhà thấy mọi người khen ngon nên mang thử ra chợ bán, hóa ra cũng không bán chạy lắm.
Mẹ của Quốc cẩm một miếng chuối chiên ăn thử.
thấy mềm oặt luôn, mùi vị cũng không khác biệt so với bà làm có chăn là hơi ít bột, hoặc là bột chiên loãng quá.
“Bánh này mềm quá, chị làm từ tối qua phải không?
“Hai mẹ con làm từ tối qua, sợ buổi sáng dậy làm không kịp.
Mẹ của quốc chóp chép miệng rồi nói với giọng sành sỏi.
“Bánh này nóng giòn ăn mới ngon, nếu có bếp và chiên ở ngoài này là tốt nhất, chín nhanh không mất nhiều thời gian, chị để qua đêm không có được đâu.
Buổi sáng gần đi chợ chiên nửa tiếng là được, Với lại chị phải chiên qua hai lần mới giòn được lâu.
Mẹ của Mây than nhẹ.
Gương mặt không giấu nổi sự buồn bã.
“Tốn bao công mà chẳng được bao nhiêu, tôi thấy mình không hợp bán hàng cho lắm.
Chắc là thôi không làm chuối chiên nữa vậy”
Mẹ của Quốc động viên.
“Chị đừng nản, mới đầu ai cũng có thiếu sót cả, tôi mới đầu cũng ngại lắm, về sau quen rổi.
Chị cố gắng dậy sớm, 4-5 giờ là được, nó không tốn nhiều thời gian đâu.
mỗi Nải mình kiếm được thêm một chút cũng tốt mà.
“Tần tới tôi làm theo lời chị xem sao?
“À, chị vẫn dùng cái chảo xào nấu thức ăn để chiên à, theo tôi là nên đổi đi tránh việc ám mù thức ăn dầu cá ám vào, cũng không nên dùng mỡ để chiên, dùng dầu thực vật ấy.
nếu chị không ngại thì nhà tôi còn cái chảo mới mua, chiên một lúc được vài cái đỡ phải chờ từng cái một.
Chị cần thì tôi nhượng lại cho bán rẻ thôi.
“Được tồi, vậy chiều tôi qua lấy nhé.
Trên đường về, mẹ Quốc nghĩ mãi.
Ban đầu thấy hàng xóm ế bà có phần hả hê, nhưng sau lạ thấy thương.
Người trong cùng xóm, còn chạm mặt nhau dài dài, giữ riêng làm gì.
Nói ra hế kinh nghiệm thấy lòng nhẹ nhõm hơn.
Về nhà, bà vừa chiên lại mấy cái chuối mềm vừa kể lể với Quốc, từ chuyện ế hàng đến chuyện cái chảo.
Bà kết lại bằng một câu như than thở:
“Lúc đầu mẹ hả dạ lắm, nhưng rồi thấy cũng tội.
Hồi sáng mẹ nói lại cách làm hết rồi, nhất l¿ mấy cái lưu ý khi làm chuối chiên, giờ không còn gì bí mật nữa.
mẹ làm thế có ổn không nhi?
Quốc nghe xong, bật cười:
“Tuyệt vời luôn ấy mẹ ạ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập