Chương 4: Bữa Cơm Tối

Chương 4:

Bữa Com Tối

Ngồi được một lúc, ngoài cổng truyền đến tiếng động lạch cạch.

Tiếng xe đạp, rồi giọng một người phụ nữ cất lên:

“Quốc đấy à, sao hôm nay về sớm thế con?

Quốc khựng lại.

Bước chân như dán chặt xuống nền.

Trong khoảnh khắc, cậu không vồ vập chạy ra, mà chỉ đứng trong nhà mắt dõi theo bóng người đội chiếc nón đang từ từ tiến lại gần.

Là mẹ!

Đã lâu rồi không nhìn thấy mẹ, cũng không nhớ nôi hình dáng của mẹ vào thời điểm này.

Bà ăn mặc giản dị, đội nón, mặt lấm tấm mồ hôi.

Nhìn bằng con mắt của một người đã sống đết năm mấy tuổi, Quốc bỗng thấy khó xử.

Mẹ bây giờ chỉ mới ngoài ba mươi, trẻ hơn cậu đến gần hai chục tuổi.

Thế nên đứng trước mặt bà, cậu lại thấy một sự gượng gạo, giống như bản thân không còn là “đứa con” như trước kia nữa.

Quốc cố giữ bình tĩnh, khẽ đáp:

“Con về được một lúc rồi.

Ánh mắt cậu không rời khỏi mẹ, như thể chỉ cần chớp mắt thì bóng dáng ấy sẽ tan biến mất.

Mẹ Quốc bước vào nhà, vừa đi vừa nhìn quanh.

Căn nhà vốn lộn xôn nay lại gọn gàng, sạch sẽ hẳn.

Xuống đến bếp, bà còn thấy bếp lửa vẫn đỏ than hồng.

Bà sững lại, quay sang nhìn con trai:

“Con dọn nhà đấy à, Quốc?

Quốc gật đầu.

Bà lại nhìn cậu bằng ánh mắt vừa kinh ngạc lại có chút khó hiểu.

“Ôi trời, hôm nay còn biết dọn nhà, nấu cơm nữa.

Có chuyện gì vậy?

Quốc nhún vai, nở nụ cười bình thản:

“Chỉ là dọn dẹp thôi mà, mẹ cần phải ngạc nhiên thế sao?

Mẹ vẫn chưa tin, hai tay chống hông làm bộ chất vấn.

“Rốt cuộc con muốn gì?

Học hành vất vả, định xin tiền mua gì chăng?

Muốn thì để bố về rồi tính.

Quốc lắc đầu.

“Con có đòi hỏi gì đâu.

Bố mẹ đi làm vất vả rồi, mấy chuyện lặt vặt trong nhà con làm được mà.

Nghe xong, mẹ chỉ thở dài một câu “Ôi trời ơi” nhưng trong ánh mắt không giấu nổi niềm vui.

Quốc thoáng thấy nụ cười nơi khóe môi bà, thấy người phụ nữ ấy xinh đẹp lạ thường, liền cũng mỉm cười theo.

“Nếu mẹ không tin, tối nay để con nấu cho.

Mẹ nhớ đến mấy quả trứng gà còn lại, bảo con ngồi nghỉ để bà ra vườn hái rau rồi nấu.

Nhưng Quốc lắc đầu, đáp rằng rau đã hái sẵn, chỉ chưa rõ bao giờ ba mẹ về để liệu cơm gắp mắm.

Mẹ Quốc bảo:

“Ba đi công trình ít hôm nữa mới về.

Thế t con muốn ăn bao nhiêu thì rán bấy nhiêu, mẹ thì sao cũng được.

Quốc đếm qua còn đúng sáu quả trứng.

Một tài sản nhỏ nhoi nhưng khiến cậu lúng túng chẳng kém khi từng cân nhắc những thương vụ tiền tỷ.

Cuối cùng, cậu chọn ba quả:

hai đem rán, một để nấu canh.

Rau thì phần đem xào, phần để nấu canh trứng, dù đạm bạc nhưng cậu muốn bữa cơm phải có đủ đủ hình thức.

Trong bếp, Quốc chế biến món ăn chẳng mấy khó khăn.

Mẹ đứng nhìn, ánh mắt đầy ngạc nhiên:

trong ký ức của bà, con trai chưa từng tự tay nấu nổi một bữa cơm.

Sao động tác cắt thái, đảo đũa lại thành thục như vậy.

Hơn nữa cho gia vị không cần nếm, mà cho bằng trực giác.

Cái này cũng không có gì lạ, trước đây khi rút khỏi thương trường, thời gian còn lại ở một mình quốc đều tự chế biến đồ ăn, chứ không thue người phục vụ.

kiểu như không muốt chấp nhận bản thân vô dụng phải nhờ người chăm, việc gì cũng muốn tự làm lấy.

Thành ra đối với một số chuyện nấu bếp, bất kỳ món ăn nào cũng từng làm qua vài lần.

tiêu chuẩn đề ra cũng rất cao.

Nên dù bản thân thấy bình thường nhưng người khác ăn lại thấy rất ngon.

Mẹ Quốc, tiện tay mở hũ dưa muối, múc bát nước chua, đưa lên miệng tu ừng ực, vừa uống vừa xuýt xoa khoan khoái.

“Con có uống không?

mẹ chìa bát cho Quốc.

Quốc chau mày, vội ngăn:

— “Mẹ đừng uống nước dưa thế nữa, hại lắm.

Uống nước ấm là được rồi.

Nhưng mẹ bật cười, nói giọng nhẹ tênh:

“Có gì đâu, đi làm về mệt, uống mấy ngụm cho đã khát là thấy sảng khoái rồi.

Quốc nhìn bát nước chua, trong lòng chọt nghẹn lại.

Ởngi phồn hoa, nước giải khát tràn lan, mấy chục nghìn mua cả thùng.

Còn ở đây, hũ dưa muối cạn kiệt, chỉ còn thứ nước chua sót lại, cũng thành “thức uống giải khát”.

Quốc lặng thinh, tự nhủ:

“Ngày mai phải đổ đi, không thể để mẹ uống kiểu này nữa.

Bữa cơm tối giản được bày ra trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ:

một đĩa trứng rán, một đĩa rau xào, thêm tô canh trứng loãng.

Mẹ của Quốc, có lẽ lần đầu tiên trong đời được con trai nấu cho một bữa, tâm trạng vừa xúc động vừa khó nói thành lời.

Bà cố tình gắp nhiều rau, chan thêm canh vào bát mình, còn phần trứng thì nhường lại cho con.

Vừa ăn vừa không ngớt khen ngon.

Quốc ăn, trong miệng còn thấy thiếu nhiều gia vị, nhưng kỳ lạ thay.

hôm nay mọi thứ đều ngon.

Có lẽ vì bữa cơm được chia sẻ, vì nụ cười của mẹ, hay vì sự thanh thản trong lòng khiến mọi thứ thật tuyệt vòi.

Giữa bữa, mẹ bỗng hỏi:

“Dạo này học hành thế nào rồi?

Sắp thi lên cấp, không được chếnh mảng đâu nhé.

Chuyện nhà cửa cứ để mẹ lo.

Tuổi con, việc học là trên hết.

Quốc ngẩng lên, thoáng sững lại.

Trong mắt mẹ, cậu vẫn là cậu học trò giỏi từng đi thi học sinh giỏi cấp huyện, là niềm tự hào của gia đình, là hy vọng duy nhất để đổi đời.

Biểu hiện hôm nay, dọn dẹp, nấu nướng, chỉ khiến mẹ nghĩ rằng con trai đã biết suy nghĩ hơn, nhưng, tất cả rồi cũng phải quay về trọng tâm đó là học.

Trong Lòng Quốc có dụ định của riêng mình, Cậu không muốn giải thích nhiều, chỉ khẽ gật đầu.

Có những điều không thể nói ra.

Những gì cần làm, cậu sẽ tự khắc làm, miễn sao gia đình này có thể sống tốt hơn.

Com nước xong, mẹ nhất định giành rửa bát, bảo con trai đi học đi kéo muộn.

Quốc đành rửa ráy chân tay rồi trở về căn buồng nhỏ của mình.

Căn buồng quen thuộc, gọn gàng ngăn nắp, nhưng khi mở sách ra, cậu chẳng còn tâm trí.

Trước mắt toàn là những dòng chữ quen thuộc:

đẳng thức, đa thức, giải phương trình.

Toài những kiến thức phổ cập, lặp đi lặp lại, mà sau này lớn lên chẳng mấy khi dùng đến.

Quốc nhìn chúng, bỗng thấy một nỗi chán chường dâng lên.

Cậu không muốn phí thời gian thêm vào những trang sách rỗng tuếch này nữa.

Đời người không chỉ có công thức và định lý.

Lấy quyển vở trống ra, cậu bắt đầu viết, từng hàng chữ nghiêng ngả dưới ánh đèn dầu:

“Kế hoạch cải thiện cuộc sống cho gia đình.

Trong thâm tâm Quốc hiểu rõ, gia cảnh mình vốn chẳng dư dả gì, thậm chí còn đang mang món nợ lửng lơ đâu đó.

Cụ thể nợ ai, bao nhiêu, cậu không được biết, bởi ba mẹ chưa từng nhắc trước mặt.

Nhưng Quốc đủ nhạy bén để cảm nhận:

mỗi đồng học phí, mỗi bộ quần áo mới, đều là sự chắt chiu mà thành.

Vì vậy, việc đầu tiên cậu có thể làm cho gia đình, chính là không xin thêm tiền, để cha mẹ vơi bót phần nào gánh nặng.

Nhưng mười lăm tuổi, học sinh lớp chín, chẳng thể đi làm thuê như người lớn.

Nếu có thì cũng chỉ là lao động chân tay, bị người ta bóc lột, mấy đồng bạc chẳng đáng là bao.

Quốc đã sống lại một lần, sẽ không chấp nhận cảnh đó nữa.

Cậu muốn tự chủ, nắm quyền chủ động trong tay mình.

Xác định sống ở quê, quanh năm bám lấy ruộng đồng thì tất nhiên phải làm nông.

Quê cậu một năm có hai vụ chính:

vụ lúa và vụ ngô.

Hết hai vụ ấy, vào mùa đông đất bỏ không, đồng ruộng hoang lạnh, nhìn mà thấy phí phạm.

Trong khi đó, ba Quốc lại theo thói quen:

gieo cất xong thì đi làm công trình xa, đến mùa thu hoạch mới về.

Vòng quay ấy lặp đi lặp lại, cả năn vẫn chỉ đủ ăn, muốn khá hon phải thay đổi phương pháp.

Hiện tại, chưa phải lúc Quốc có thể nhảy vào thay đổi ngay.

Nhưng trong đầu cậu đã sớm có tính toán:

nếu chỉ dựa vào hai vụ chính thì chẳng cải thiện được gì.

Muốn khác, phải tận dụng đất đai hiệu quả hơn.

Ví như ruộng ngô, hoàn toàn có thể trồng xen đậu tương, cà chua, hay khoai sắn.

Chỉ cần chứng minh bằng thành quả, khi ấy cậu sẽ thuyết phục được cha mẹ, rồi mới dần dần nắm toàn quyền quyết định việc canh tác.

Trước mắt, Quốc chỉ có thể bắt đầu từ cái nhỏ nhất, mảnh vườn quanh nhà.

Tự trồng thêm vài loại rau, làm phong phú bữa cơm hàng ngày.

Nhiệm vụ đầu tiên trong tuần tới đã rõ:

kiếm tiển mua hạt giống.

Hạt giống thì khá rẻ, vài chục nghìn là đủ.

Cậu thừa biết nếu mở miệng, chắc chắn sẽ mẹ hoặc bạn bè cho thể cho mình rất dễ dàng, nhưng đó không phải con đường mà Quốc mong.

muốn.

Sông lại một đời, biết trước tương lai, nếu liều lĩnh hơn, cậu có thể đặt cược vài trận bóng, hay im lặng chờ đợi cơ hội mua đất trước khi có quy hoạch, chỉ cần ăn may một lần là đổi đò ngay.

Nhưng tất cả những kiểu giàu sang ấy không phải là đích đến mà cậu mong muốn ở cuộc đời thứ hai này.

Cậu muốn cải thiện cuộc sống qua từng ngày, bằng chính đôi tay của mình chứ không phải một món tiền từ trên trời rơi xuống.

Càng nhiều tiền thì phiển toái cũng tự tìm đến, và chính bản thân mình cũng sẽ bị nó tha hóa lúc nào không hay biết.

Cuộc sống sẽ không còn yên bình nữa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập