Chương 42:
Ba Về
Sau khi tạm thời kết thúc việc học ở trường.
Nhịp sống của Quốc ít nhiều có sự thay đổi, trước đây là đi học một buổi, giờ ở nhà nguyên ngày, thời gian dành cho đồng áng lại có phần dư thừa.
Hiện giờ chỉ còn việc chờ thu hoạch ngô, khi nào ba Quốc về thì bắt đầu cấy lúa.
Quốc bắt đầu dọn vườn.
Dù nhiều cây rau vẫn còn mọc rải rác, song về cơ bản là nó đã quá vụ không cho ra năng suất nữa.
vậy nên Quốc quyết định phá bỏ giàn cà chua, dưa leo, thu MẤy hốc bí cũng dọn luôn.
chúng gan chằng chịt khắp vườn, tán lại rộng nên khi dọn xong thì khu vườn rộng rãi hẳn ra.
Thu được chục trái bí ngô lớn nhỏ, có vài trái đã già, vỏ cứng, màu hơi ngả vàng.
Quả to nhất được 4 cân rưỡi, Mẹ Quốc tính dùng nó để làm giống nên không đụng vào từ đầu mùa.
Mùa hè đến, Quốc quyết định trồng các loại rau ngắn ngày như Rau muống, rau cải thìa, rau diếp, hành tỏi.
và đặc biệt là một loại rất dễ trồng là rau mồng tơi, chỉ cần râm vài cành không cần chăm sóc nhiều.
Mùa hè ăn mồng tơi cho mát ruột.
Từ tiền bán cà chua, thì Quốc có vài trăm ngàn bỏ túi riêng, việc cậu trồng rau gì trong vườn là do sở thích của cậu, mẹ Quốc không có can dự vào, ngược lại còn vô cùng ủng hộ việc làm của cậu.
Bởi thời gian vừa qua, Quốc làm việc như thế nào không cần phải chứng minh nữa.
Sự hiểu biết và chăm chỉ của cậu, đầu óc và kế hoạch làm việc rõ ràng.
khiến người làm mẹ cũng cảm thấy nể vài phần, có những thứ bà chỉ nghĩ và dự định tương lai mới làm thì Quốc đã làm luôn.
Biết trong vườn có nhiều loại rau mới, bà vui và háo hức ra mặt.
nói gì thì nói.
MẸ Quốc mới chỉ có 35-36 tuổi thôi.
Không phải cái gì cũng biết hết được.
Trước đây nào có trồng mồng tơi trồng hành bao giờ.
Ở quê chỉ trồng tỏi, thứ này phổ biến hơn hành.
MÀ cách trồng cũng rất tùy hứng chứ không quy hoạch thành từng.
luống, từng hàng.
Hai mẹ con hí hoáy hai ngày thì làm xong cái vườn rau.
Độ một hai tuần sau là có cải non để ăn.
ba bốn tuần là có rau muống để xào rồi.
Trong thời gian chờ đợi thì có thể ăn bí ngô, rau lang và Măng Khô làm đọt trước.
Một ngày nọ, mẹ cậu đi chợ bán hàng ngoài chợ phiên như thường lệ.
Lúc trở về không chỉ có một người đàn ông.
Còn ai khác ngoài ba của Quốc.
Ông đã quay về nhà sau hơn hai tháng đi biển biệt.
Chọn đúng ngày chợ phiên để chở về, thực ra là ông chọn ngày này về, tại qua chợ mua chút quà cho hai mẹ con, ai dè lại bắt gặp vợ đang bán hàng ngoài chợ.
Mới đầu ông không nghĩ đó là vợ mình, nghe thấy bánh giò thì ngạc nhiên và tò mò muốn mua thử.
Rồi mới người bán là vợ mình đấy chứ.
Từ lúc đi bán hàng thì mẹ Quốc ăn mặc gọi gàng, đầu tóc chải chuốt tươm tất.
Trước kia mặt rầu rĩ nặng như đeo chì, nào có cười nói rạng rỡ trước đông người như thế.
Vợ mình đã khác rồi, còn béo tốt hơn trước.
còn ông.
vẫn vậy thậm chí da đen hơn một chút do vào hè nắng nóng.
Nói chuyện vài câu rồi cũng thông tỏ sự tình.
Con trai ở nhà chăm sóc mẹ còn tốt hơn khi chồng ở nhà chăm sóc vợ nữa.
Không để thua thiệt, ba Quốc mua cái chân giò về làm quà nhân dịp đoàn viên.
Lần trở về này ông thấy nhà cửa có nhiều thay đổi, trong nhà có nhiều vật dụng hơn, đặc biệ là có nuôi một đàn gà.
Vườn rau thì đã làm cỏ cuốc xới, trồng vụ mới.
Mẹ Quốc tranh thủ khoe một số thành tựu mà hai mẹ con đã làm được từ việc ra thành phố bán măng, bán cà chua, thu hoạch đỗ tương, bí ngô, nuôi gà, sửa sang vườn tược.
Ba Quốc đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Ông còn cảm thấy ghen tị khi hai mẹ con ở nhà sống sung sướng hơn mình tưởng tượng.
Ông nói rằng biết vậy thì lần tới ở nhà khỏi đi làm nữa.
Ông nói chơi vậy thôi chứ nợ chưa trả xong thì vẫn phải đi.
Hai vợ chồng sau bữa tối gặp mặt thì lại bàn về chuyện kia.
Sinh hoạt ở nhà không cần lo, nên tiền làm công trình đem đi trả nợ hết.
Mẹ Quốc tình giành tiền đi chợ sang năm đủ tiền nuôi lứa heo.
Bà tính sơ qua hai lứa cộng thêm tiển của chồng là có thể trả hết nợ.
Nghe vợ tính toán được như vậy Ba của Quốc cũng mừng.
Cảm thấy gánh nặng trên vai nhẹ nhõm được phần nào.
Lâu ngày mới gặp lại ba mình, Quốc không vồ vập ôm hôn thắm thiết, dù gì cũng mang tâm lý của một người đàn ông có tuổi.
Cảm xúc không dễ dàng lộ ra như một đứa trẻ hồn nhiên vô tư.
Họ tuy là cha mẹ, nhưng xét về tuổi đời hiện tại thì Quốc bằng tuổi thân sinh ra họ ấy chứ.
Cái tình huống khó xử này khiến Quốc không thể nhìn ba mình một cách trực diện đượ:
đối phương dùng cặp mắt người cha nhìn người con, Quốc lại dùng cặp mắt người già từng trải nhìn đối phương.
Rốt cuộc ai mới là cha, ai mới là con đây.
Thôi thì nhìn nhau bằng cặp mắt của một người đàn ông.
Cố gắng khiêm tốn nhất có thể.
Nó ít mà làm nhiều.
Bà mẹ cứ ngồi nhà trên tâm sự, Quốc ở nhà bếp đem cái chân giò đi thui rồi nạo sạch, sau đó đem xào một phần với Măng khô, một phần hầm với là mác mật và đỗ tương.
Cuối cùng là canh bí đỏ.
Một mâm com thịnh soạn mừng ngày ba trở về.
Ngoại trừ cái chân giò ba mua, mấy thứ khác đều là hai mẹ con tự làm trong thời gian qua.
Ba Quốc ăn xong có lời khen.
“Thằng Quốc lớn rồi đấy, ở nhà phụ mẹ bao việc.
Lại còn đi thành phố với ra biên giới bán đồ.
Mấy thứ này học ở đâu thể?
Quốc tìm lý do để chống chế.
^À, thằng dũng bạn cùng lớp, nhà nó buôn bán lâu năm, con học hỏi được chút đó mà.
Nhà Thằng Dũng bán tạp hóa thì người trong vùng ai chẳng biết, chồng làm quân nhân, gia cảnh có thể coi là giàu có.
Quen được với người ta thì cũng là điểu tốt chỉ là,
“Hồi ba về có gặp gia đình của thằng Dũng đang trên đường ra Thành Phố, nghe nói là ra thành phố ôn thi.
Thế con không đi cùng nó à?
nếu muốn theo học trường thành phố thì bảo ba một tiếng, ba với mẹ còn thu xếp.
“Dạ không?
con thấy học trường làng cũng tốt.
Trường cấp 3 ở xã kế bên cũng đông lắm, mấy trăm học sinh lận, học ở đây cho gần nhà.
“Ù.
thế cũng được.
Nói xong câu ấy, Ba Quốc có phần thở phào nhẹ nhõm.
không cố gắng gợi chuyện học hành mà nói lảng sang chuyện đồng áng.
Sáng hôm sau, vợ chồng Quốc thu xếp đi trả tiền cho chủ nợ trước, coi như yên tâm một mối Đến buổi chiều, cả hai lại mang theo ít quà quê, sang thăm nhà chú thím vừa ở xa trở về.
Thăm hỏi xong, Quốc ngỏ lời mượn trâu cho vụ cấy sắp tới.
Chú thím vốn đã quen với việc nhà Quốc mượn đồ dùng, lại thấy hai vợ chồng lúc nào cũng chu đáo quà cáp nên thím tỏ ra thoải mái.
Trong vùng, mỗi vụ cấy thường nặng nhọc, nhưng nếu hai nhà giúp đỡ lẫn nhau thì công việc bót được nửa phần vất vả.
Dĩ nhiên, chú thím cũng ra điều kiện:
trước tiên phải làm ruộng cho nhà chú xong rồi mới tới nhà Quốc.
Biết ý định mượn trâu, chú thím tiện nhờ luôn hai vợ chồng phụ vụ thu hoạch ngô.
Lúc này ngô trong ruộng còn xanh, chưa khô hẳn, nhưng phần ngọn đã bị bẻ cho đàn trâu ăn từ trước.
Người trong vùng cũng đang lục tục dọn ngô để kịp cày bừa trồng lúa.
Thế là cả nhà Quốc lại sang giúp.
Ra đồng, Quốc gặp lại anh em Nhật và Nguyệt – hai con chú thím.
Cả hai vừa học xong, nay phải ở nhà phụ giúp, không được trốn việc.
Nhật lần trước cùng Quốc đi bán cà chua, kiếm được cả trăm nghìn tiền công, nên ấn tượng với anh họ lắm.
Cậu hồ hỏi bảo sang năm lên cấp 3 sẽ học cùng trường với Quốc, có việc gì thì cứ nương nhờ nhau.
Ngược lại, Nguyệt thì buồn bã.
Quốc sắp lên cấp 3, không còn học chung trường, trong lòng.
cô bé hụt hãng.
Đặc biệt, kỳ thi vừa rồi Quốc không lọt danh sách học sinh giỏi, không được tuyên dương trước toàn trường, khiến Nguyệt vừa bất ngờ vừa lo lắng.
Từ nhỏ trong mắt cô, anh họ lúc nào cũng thông minh tài giỏi.
Thấy vậy, Quốc chỉ cười, nói rằng lần thi ấy chẳng qua kém may mắn, hứa từ nay sẽ nỗ lực hơn.
Ba anh em nói chuyện vừa làm vừa cười đùa.
Ngoài đồng, người lớn thì gánh ngô về sân hoặc dùng xe đạp thồ từng bao.
Nhờ đông người, công việc chạy rất nhanh.
Chỉ nửa buổi đã xong một đám ruộng.
Sau hai ngày, nhà chú thím cơ bản thu hoạch hếtvụ ngô, chỉ còn công đoạn bóc vỏ, phơi khô.
Việc ấy được giao lại cho Nhật và Nguyệt làm ở nhà, còn người lớn rảnh tay lo chuyện cày bừa.
Cào đất, công việc ấy mệt mỏi lắm, cả người và trâu lấm lem bùr đất.
Làm không kỹ thì khó cấy, ruộng không giữ được nước, mỗi đám phải quần lên quần xuống hai ngày mới xong.
Về đến nhà liền thở không ra hơi.
Quốc về nhà của mình, bắt đầu thu hoạch ngô dẫn dần, chăm lo việc bếp núc.
Ba mẹ về thì chỉ nghỉ ngơi thôi.
Thấy con trai ngoan ngoãn được việc như vậy thì cha mẹ cũng mừng.
Nhìn cha mẹ ngày nào cũng quần áo dính bùn trở về, Quốc thấy thương lắm, nhưng đây là một của cuộc sống, khó khăn mệt nhọc người ta mới quý trọng nhau, đây chính là nét đẹp trong văn hóa làng xã ở việt nam.
Đợi vài năm nữa, Quốc lớn hơn một chút, việc cày cấy này cậu sẽ thực hiện, dĩ nhiên không đi mượn trâu nữa mà chuyển sang dùng máy cày.
Sau khi lần đầu cảm nhận sự vất vả trong vụ cấy, Quốc đã quyết định lưu tâm đến việc dùng máy đề giảm bót sức lực và tăng năng.
suất cho con người.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập