Chương 43:
Bận rộn
Có hôm đi câu cá ngoài sông để cải thiện bữa ăn cho gia đình, Quốc có ghé qua nhà Hào hỏi thăm, nhà nó ít ruộng, rảnh rỗi thì qua phụ một tay.
Hào đúng là nhàn nhã vì không phải lo cấy, đàn ông không cần biết cấy, để mẹ làm là được rồi.
Nhà cậu ta có đúng một đám ruộng, không lo bước, cấy lúc nào cũng được.
Còn rẫy ngô thì ăn được 1 phần.
Chẳng còn bao nhiêu, đám đó không trồng lúa, ngô để khô đỡ phải mang về phơi.
Quốc nói thu hoạch sớm còn trồng vụ ngô mới, khi nào lúa chín thì lại có ngô ăn tiếp rồi.
Ít đất thi không nên lãng phí.
Có thể trồng xen canh với đậu đỗ, còn có thể thu thêm chút nông sản.
Ví dụ như đỗ tương ko cần chăm sóc nhiều, thời gian ngắn là thu hoạch được rồi.
Bán được hơn 30 ngàn một cân, gieo một chút thu hoạch cũng được một chút.
Quốc đồng ý cung cấp hạt giống đỗ tương cho hào để gieo, cậu ta hào hứng nhiệt tình giúp đỡ.
Hai đứa làm một ngày, sáng bẻ ngô, chiều mang xe đến đạp thổ.
Thu dọn trước một đám Thân ngô chặt nhỏ thành nhiều đoạn tận dụng làm phân xanh luôn.
Làm xong phần nhà mình thì lại qua nhà thằng hào, giúp ngược lại nó.
Thu hoạch số ngô còr lại.
Và trồng vụ ngô mới luôn.
Một năm có thể trồng được 2 vụ ngô.
Đặc biệt là vụ thứ 2 nhà Hào trồng xen với cây sắn.
Số lượng không nhiều chỉ đủ cho người ăn.
Quốc Cho hào chút đỗ tương trồng xen canh nhu đã hứa.
tận dụng triệt để phần đất của nhà có được.
Nhà hào ít rẫy, ko có vật nuôi, việc trồng trọt đều dùng sức người, mở hố gieo hạt rồi vun.
Thành thử, đất đai so với mấy hộ khác thì cứng chứ không tơi.
Nếu như không phải trồng thêm đỗ tương thì nhiều chỗ còn chưa cuốc đất lên bao giờ.
Cỏ dại bên trong mọc nhiều lắm.
Quốc nói với hào nên thường xuyên làm cỏ, làm đất.
Trồng thêm được cây gì thì trồng.
Hào luôn miệng nói sẽ làm theo nhưng hiển nhiên 1 mình sẽ không làm kỹ như Quốc.
Thường xuyên gieo hạt xong để nó tự phát triển, tưới tiêu thì mẹ của cậu sẽ làm.
Lo xong bên nhà của Hào thì lại về nhà bóc ngô TỔỒi đem ra phơi.
Ngô đã già thì thường dành để bán hoặc xát thành bột làm cám heo.
Nhà quốc không có heo nên đem bán rồi.
Tuy nhiên giá ngô thấp lắm, chỉ vài ngàn một cân.
Cả vụ và bốn tạ mà tiền thu về loanh quanh có 1 triệu.
Nếu biết trước thì đã không trồng ngô mà trồng đậu tương, như vậy còn lời nhiều hơn Nếu chưa nuôi heo thì có thể nói chuyện này với mẹ.
Vì nuôi heo phải xây chuồng, rồi chỗ thoát nước.
không có đàn ông trong nhà thì khó thực hiện lắm.
Còn chỗ ngô vàng trong sân, quốc nghĩ ngay đến biệt nổ bỏng ngô hoặc làm bắp rang bơ chê thành đồ ăn vặt.
ba của Quốc về được mấy ngày, Quốc lấy có sang nhà thằng Hào chơi ngủ ở nhà của nó, thực ra là tạo điều kiện cho ba mẹ có thời gian riêng tư.
Dù sao hai người vẫn còn trẻ, con trai cứ lù lù ở nhà không làm ăn được gì.
Đi cày cấy về mệt, cũng cần phải có thời gian để giải tỏa áp lực a.
Thấy con ham chơi đi đêm không về, vậy mà lại hay.
ba Quốc không hề trách mắng.
nếu được thì để nó ngủ nhà thằng Hào thêm vài hôm nữa cũng được.
Quốc ra nhà Thằng Hào ngủ, đây là lần thứ hai rồi.
Nói là muốn đi chơi nhưng nhà Hào thì có gì chơi cơ chứ, qua đó chỉ ngủ thôi, kiểu gì cũng sang nhà cái Mây xem phim.
ở quê, buổi tối chỉ có xem phim là giải trí.
Quốc ra ngoài chuyến này có chuẩn bị, bày món mới cho Hào.
đó là bắp rang.
nhà của Hào ăn ngô nhiều không kém gì ăn cơm.
thấy món ăn làm từ ngô thì lè lưỡi.
“Đầu mùa nướng ngô còn được, giờ ngô già cứng.
nhắc thì làm được gì, rang lên nhai gãy răng à.
Giã thành bột nấu với gạo thì may ra.
mà nếu mày muốn thì nhà tao vẫn còn một ít đấy”
“Không phải, cái này là bắp rang, làm nhanh lắm, ăn giống bịm bim ngoài cổng trường.
“Thật à?
làm thế nào?
Quốc mượn một cái nồi nhà Hào, nhóm bếp, cho dầu vào một thìa, tráng qua một vòng cho dầu lan đều trảo.
rồi thả một ít ngô vào, được một lúc thi nghe tiếng nổ tách một cái.
Quốc lấy cái nắp nổi đật lại rồi lấy dẻ cầm cai quai bắt đầu lắc.
bên trong nồi vang lên tiếng nổ như súng máy khiến nhà Hào vốn yên lặng về đêm bị một phen ổn ào.
Mẹ của Hào cũng vì tiếng động mà ngồi dậy tò mò hóng chuyện đến khi tiếng n-ổ ngừng lại thì Quốc nhấc cái nồi ra rồi mở nắp.
từ vài hạt ngô ít ỏi giờ chúng nổ bung ra tràn cả nồi.
Hàc nhìn thấy không khỏi kinh ngạc.
“Má.
cái này hay thế, ăn được không?
“Được chứ, nhưng có thêm tí đường hay mật ong xóc đều một chút sẽ ngon hơn.
“ Bột canh mỳ tôm được không?
“Cũng được.
Hào xé vội mấy gói bột canh mỳ tôm trong nhà, cho vào nổi và lại rắc, lần thứ hai mở nắp có cái mùi chua chua cay cay bốc lên làm cậu ta hắt xì mấy cái.
Vội xòe tay một nắm bắp rang đí ăn thử.
cảm thấy cay cay ngọt ngọt.
Đúng là giống bim bim ngoài cổng trường.
“Cái này được đấy.
Mẹ của Hào cũng tới ăn thử, cảm thấy ngô còn có thể được ăn theo kiểu này.
cách làm đơn giản mà ăn cũng rất ngon.
nhưng để lâu thì Íu xìu nên phải ăn nóng.
nếu có thêm đường hoặc mật ong cho vào thì sẽ hấp dẫn hon nhiều.
Một buổi tối tưởng là nhàm chán nhưng vì cái nổi bắp rang mà trở nên vui vẻ lạ thường.
Thằng Hào lại đổ vào rổ rồi mang sang nhà cái Mây để khoe.
SAng nhà nó vừa xem phim vừa ăn cái này thì hết ý.
Nhà của Mây đang tụ tập giữa nhà, ngồi coi TV thấy hào và Quốc ghé qua chơi lại mang the‹ món lạ.
mỗi người thử một chút, cảm thấy cũng rất lạ miệng.
Trên TV nói đó là bắp rang bơ, nhưng nhà quê không có bơ nên chỉ gọi là bắp Tang thôi.
“Ngon không, thằng Quốc vừa chỉ cho tao làm đấy.
“Quốc giỏi ghê ta, lần trước là chuối chiên, lần này là bắp rang .
không phải lại định bán kiếm tiền đấy chứ.
“Cái này bán cũng được nhưng lời không nhiều đâu, bằng số tiền thì người ta mua bim bim vẫn ngon hon.
Cái này đễ làm chỉ để ăn chơi trong nhà thôi.
nhà nào cũng có ngô mà.
Người lớn ăn thử cho biết thôi.
còn trẻ con thì mê cái món này lắm.
Thằng Hào biết cách làm rảnh tối lại rủ mấy đứa trẻ đi làm bắp rang.
có đứa còn mang theo chút mật ong tới nhà của Hào.
MẺ bắp rang đó thực sự là ngon nhất, riết rồi cứ nghe mấy đứa kháo nhau ngoài đường làng tới nhà Hào ăn bắp rang.
một hai nắm ngô là nhai mỏi răng rồi.
Bọn nó còn có thể tự làm ở nhà nữa.
Phổ biến đến nối khi qua nhà của chú thím, Quốc cũng phát hiện hai anh em đang hí hoáy trong bếp làm bắp rang, dùng chính món này để đãi Quốc như một món ăn vặt.
Chắcho không biết Quốc là người bày ra trò này đâu ha.
Bỏi vì nhà quốc tạm thời hết việc làm nên qua nhà chú thím phụ việc.
Nhật thì đi chăn trâu, còn NGuyệt thì đi nhổ mạ, công việc này chủ yếu dành cho đàn bà con gái, nên khi Quốc đi thì cái Nguyệt vui lắm, nhổ mạ có người nói chuyện cùng.
Đang nghỉ hè không bàn chuyện đi học, mà nó còn nhắc nhở Quốc trước đây hứa mùa hè dẫn nó ra thành phố đi chơi một chuyến.
Rồi còn cái món sữa đậu gì đó trước đây hứa làm cho nó.
Quốc xoa xoa cái đầu, phải công nhận cô em họ đúng là học sinh giỏi có khác, trí nhớ tốt thật “Đợi khi nào cấy xong, anh bảo mẹ làm một mẻ đậu phụ, khi đó mới có sữa đậu nành cho Nguyệt uống được.
Còn việc đi chơi chắc phải đợi anh thi lên cấp 10 xong đã.
kiểu gì trước khi khai giảng năm học mới sẽ đưa em đi chơi một lần.
“Thật không đóa, nghe nói ngoài thành phố đắt đỏ lắm.
Anh mà xin tiền mẹ là em ngại lắm đấy”
“Ha ha, anh có tiền riêng mà, không nhiều nhưng đưa em đi chơi, ăn uống, không vấn đề.
Tiền bán cà chua còn 7-8 trăm ngàn, trừ 240 ngàn tiền xe thì vẫn đủ ăn uống mua sắm vài món quà.
Trừ khi là NGuyệt đòi mua đồ đắt tiền thì Quốc đành chịu thôi.
Mà em họ của cậu chắc không hư hỏng đến mức đó.
Nhổ mạ xong thì mang ra ruộng để cấy.
nhìn công việc như trò chơi xếp hình nhưng mà không làm quen thì cũng gặp nhiều vấn đề lắm.
Đầu tiên là việc di chuyển ngược, cấy không thẳng hàng.
Lúc nào cũng cúi người, đau hết cả lưng, mỏi chân.
hôm nào trời râm còn đỡ, chứ vào ban trưa nắng phả vào lưng thì chỉ muốn nghỉ ngay.
Đến vụ cấy này mới cảm nhận sâu sắc được làm nông vất vả thế nào, vì sao người ta lại cố gắng học hành, đi làm ngồi điều hòa mát lạnh.
Cũng may việc cấy chỉ mang tính thời điểm, làm mãi thì nó cũng xong.
với lại ngoài mẹ và Thím thì Quốc và Nguyệt cũng đi cấy, hai đứa nhỏ làm thì chậm, được một lúc lại đứng dậy vặn mình, than thở.
nhưng thấy mặt mếu máo thì lại cười khì khì.
cắm đầu làm tiếp.
Vừa làm vừa nói chuyện thì thời gian trôi nhanh lắm, mới đầu còn lúng túng, làm chậm, về sau quen rồi thì chơi trò đua nhau.
Làm xong nhà chú thím, nghỉ một ngày rồi đến phiên nhà của Quốc, chẳng biết có phải do trồng xen canh hay không mà phần đất nhà cậu tơi xốp hơn, cày được sâu và dễ dàng lắm.
Có chăng là gặp khó ở khoản nhổ mạ khô, ngay tại ruộng nên thời gian gấp gáp hơn.
mạ khê thì khó nhổ hơn và dễ đứt gốc, không được vội vàng hấp tấp.
cây mạ dù có mọc tốt và dùng được nhưng tựu chung cũng có nhiều khuyết điểm không so được với mạ gieo ở vùng ngập nước.
Chuyện này vẫn cần phải tính toán lại.
Đàn ông mệt vì cày bừa, phụ nữ thì mệt mỏi vì cấy lúa.
Quốc đi cấy một vụ cho biết trải nghiệm làm ra cây lúa ra sao.
Thấy vất vả lắm, nhưng cậu càng quý trọng hơn khoảnh khắc cùng mọi người làm việc, cùng nhau vượt khó.
Khi cấy xong, Quốc nói với mẹ chuyện làm đậu phụ.
Mẹ với thím bàn với nhau, làm lụng vấ vả rồi cũng nên tự thưởng cho gia đình một chút.
Làm một mẻ cho hai nhà ăn, địa điểm là nhà của thím vì nhà thím có cái cối đá người xưa để lại thường dùng để nghiền bột ngô.
Quy trình làm thì hai bà mẹ đều biết nên trẻ con không cần nhúng tay vào chỉ là sau khi nấu bột đậu tương đến khi nó sôi thì múc ra một hai tô bỏ thêm đường trắng hoặc đường phèn là có món sữa đậu nành cho cái NGuyệt như đã hứa.
Trừ ba quốc và chú ra thì mọi người đều uống thử cảm thấy béo ngậy và mùi thơm đặc trưng của đậu nành.
“NGày nào cũng có cái này uống thì hay nhỉ.
“Cái này con gái uống nhiều mới tốt thôi, con trai uống nhiều không tốt lắm, cái này liên quan đến khoa học, sau này em tự tìm hiểu nhé.
Mẻ đậu phụ khá lớn, lại không có tủ lạnh bảo quản, Hai nhà ăn không hết phải sang biếu hàng xóm một hai bìa đậu.
có thể ăn sống hoặc đem rán lên đều rất ngon.
Hai gia đình có một bữa ăn chung, mua thêm thịt, câu thêm cá, có được một mâm cỗ để kết thúc lại một vụ cấy lúa bận rộn nhất trong năm.
Từ giờ cho đến khi trồng ngô, căn bản không còn việc gì nặng nhọc nữa.
Về đến nhà quốc thấy cha mẹ mình thở phào nhẹ nhõm.
sau gần chục ngày làm việc quần quật, cuối cùng cũng có thời gian để nghỉ ngơi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập