Chương 47: Một Tháng Nghỉ Hè.

Chương 47:

Một Tháng Nghi Hè.

Sau kỳ thi, Quốc chính thức bước vào quãng thời gian nghỉ hè đúng nghĩa.

Không còn cảnh sáng sớm vôi vã tới trường, cũng.

chẳng còn áp lực bài vở.

Công việc đồng áng trong năm cơ bản đã xong xuôi, vụ ngô thu hoạch được mấy ngày trước, giờ chỉ còn mấy việc lặt vặt như làm cỏ trong vườn, tưới nước cho luống rau sau nhà.

Số ngô thu hoạch mang về được phơi khô kỹ, sau đó cả nhà ngồi tẽ hạt.

Ở quê, việc này.

vẫn làm thủ công, dùng tay bóc từng bắp, xoay mạnh để hạt rơi ra.

Tay người lớn chai sạn thì không sao, chứ tay trẻ con hay phụ nữ là rát bỏng.

Cả sân loảng xoảng tiếng sọt, tiếng hạt ngô roi.

Năm nay năng suất không cao, cả vụ chỉ được hơn ba bao hạt, chưa đến hai tạ.

Nếu tính thec giá bán lẻ khoảng ba ngàn một ký thì chỉ được chừng sáu trăm ngàn đồng.

Trừ chi phí giống, phân bón, công vui xới chẳng còn lại bao nhiêu.

Quốc ngồi tính nhẩm, lắc đầu ngán ngẩm.

“ ba tháng chờ đợi, đổi lại chỉ bằng dăm ba ngày công của một người đi làm thuê ở thị trấn.

Phần lõi ngô thì được gom lại, phơi thêm vài ngày cho khô, có thể dùng đun nấu thay củi.

Ở nông thôn, thứ gì cũng tận dụng được, không bỏ đi cái gì.

Nhưng nhìn đống lỡi ngô chất đầy góc bếp, Quốc chỉ thấy thêm một nỗi chán chường:

mấy tháng trời lao động cật lực, mà kết quả chẳng khác nào làm cho có.

Cậu bắt đầu nghĩ nhiều hơn về chuyện làm nông.

Nếu chỉ bám theo lối cũ “đến mùa nào trồng cây nấy” thì mãi mãi không khá lên được.

Khi cả làng đều trồng cùng một loại cây, đế lúc thu hoạch, ai cũng có, thành ra chẳng ai cần mua của ai.

Giá rẻ mạt, thậm chí có lúc còn chẳng bán nổi.

Người dân ở đây quen với nếp sống giản dị.

Ăn uống cũng vậy, quanh năm chỉ vài món lặp đi lặp lại.

Có khi cả tuần chỉ rau luộc với mắm, thêm ít dưa muối, thịt cá hiếm hoi mới có.

Vó họ, “no bụng là đủ” chẳng ai nghĩ đến chuyện “ăn ngon” hay “ăn lạ”.

Vì thế, dù Quốc có trồng thêm cà tím, cà rốt, hành tây hay súp lơ đi nữa, đem ra chợ bán chưa chắc đã có người mua.

Họ cần thời gian để thay đổi, mà thời gian ấy, chẳng biết bao lâu mới đủ.

Từ lúc trọng sinh về đây, Quốc từng thử nấu nhiều món mới cho người nhà ăn thử.

Có lần làm canh chua kiểu miền Nam, có lần xào rau với tỏi, hay thử chiên trứng kiểu khác.

Lũ nhỏ trong xóm, đặc biệt là thằng Hào và con Mây, thích lắm.

Hai đứa còn học được vài món đơn giản, nhưng cũng chỉ là chơi cho vui.

Còn người lớn, nhất là mấy bà, mấy mẹ thì vẫn giữ nếp cũ:

ăn sao cho nhanh, cho no để còn ra đồng.

Thằng Hào được cái lanh lợi, biết làm, nhưng cũng là con trai, lười biếng sẵn.

Nhiều hôm chỉ luộc hai bắp ngô, ăn xong là lăn ra ngủ trưa, chẳng buồn đi bắt cá hay nấu nướng cầu kỳ.

Nếu hy vọng vào đám trẻ con để thay đổi thói quen ăn uống của người lớn, e rằng là chuyện xa vời.

Quốc bắt đầu nhận ra, có lẽ vấn đề không phải ở món ăn, mà là ở nhịp sống.

Người dân nơi đây không rảnh để cầu kỳ.

Còn những món cậu từng biết ở kiếp trước món Âu, món Nhật, hay thậm chí mấy kiểu nấu cầu kỳ hơn, lại quá xa lạ với khẩu vị quê nhà.

Ở kiếp trước, cậu rời đi khi còn trẻ, chẳng còn nhớ “vị quê” là như thế nào.

Sẵn được nghỉ hè hơn một tháng, Quốc quyết định sẽ tìm hiểu thêm về “Ẩm thực” ở quê nhà bằng cách ra thị trấn phụ việc trong một nhà hàng.

Cậu không đi một mình mà rủ thêm thằng Hào.

Hào nghĩ ngại, tay vẫn vân vê cong cỏ.

“Ra thị trấn làm thuê á, được không đó, mình nhỏ tuổi có biết làm gì đâu, ai mà nhận.

“Người ta quan tâm mình có làm được việc hay không chứ tuổi tác quan trọng gì, tao với mày cũng đủ nhanh nhẹn mà, cái gì không biết thì xem nhiều lần sẽ biết.

Hào nhăn mặt, tỏ vẻ chưa thông:

“Đang yên đang lành, mày đi làm gì cho cực, ở nhà chơi không sướng hơn à?

”Ở nhà có làm gì đâu, cấy lúa rồi, vườn rau cũng làm xong.

ở nhà chẳng còn việc gì nữa.

Chẳng lẽ lại ra bờ sông câu cá cả ngày.

“Nhưng mà sao lại đi phụ bếp làm gì, nếu cần tiền thì qua biên giới bốc dỡ hàng đi.

Đi một hai buổi là có tiền tiêu xài rồi.

“Kiếm tiền thì thiếu gì cách, quan trọng là sau khi đi làm thì có học được gì không, cái này đi làm phụ bếp, ít nhất cũng sẽ học được cách nấu ăn, còn đi bốc vác ngoài dùng sức ra thì còn gì nữa không?

“Thì ra là mày muốn đi học nấu ăn chứ gì, mày nấu ăn được rồi mà, cần quái gì học.

“Tao có phải thần thánh đâu, cái gì cũng phải học mới biết được chứ.

thế có đi không?

Hào nhìn Quốc một hồi, miệng còn lưỡng lự nhưng ánh mắt đã lung lay.

Cuối cùng nó chống tay đứng đậy:

“Đi thì đi, mày biết cái gì, tao cũng phải học cái đó.

Thằng Hào có tính hơn thua, thấy bạn đi học cái mới nên cũng đi theo ra thị trấn làm phụ bếp.

Thị trấn đông người và có nhiều công nhân viên chức hơn.

trường học, ngân hàng, bưu điện, ủy ban, bệnh viện.

Đời sống khấm khá hơn nên nhu cầu ăn uống “sang chảnh” hơn một chút.

lác đác có vài quán cơm phở bình dân, có chỗ mở cửa cả ngày, có nơi chỉ bán buổi sáng.

và sạp rau củ lúc nào cũng có bán.

Muốn xin làm phụ bếp không phải dễ, nhiều quán có mô hình hoạt động quá nhỏ, tiền lời chẳng được bao nhiêu hơi đâu đi thuê người làm.

lại là hai đứa nhỏ.

Cả thị trấn chỉ có đúng một quán ăn lớn nhất dám nhận người.

Quán này tên là Khánh Nhung, ngoài làm com phở hàng ngày còn nhận đặt tiệc, cỗ cưới.

Nhiều phen phải đi vào xã dựng rạp, khuân vác loa đài, nhóm bếp làm đồ ăn.

Những hôm bận rộn sẽ cần thêm người.

Và những sự kiện như vậy thường được báo trước cả chục hôm để nhà hàng chuẩn bị.

Những đám Cưới hỏi thường.

diễn ra theo mùa, và hiện tại thì không phải mùa cưới, nhà hàng tự nhiên sẽ cắt bót nhân sự để giảm thêm chi phí.

và thông thường họ sẽ trả tiền theo ngày sau mỗi sự kiện.

Vì sao lại nhận hai đứa trẻ như Quốc và Hào.

xét về vóc dáng thì tụi này đang ở tuổi dậy thì, đã thoát khỏi vỏ bọc trẻ em thuần túy rồi.

Chân tay nhanh nhẹn dễ bảo, và đặc biệt là trả tiền công thấp hơn người lớn, gần như chỉ nuôi ăn qua ngày thôi.

Mà nhà hàng thì không thiếu đổ ăn thừa.

Nên đồng ý cho làm thử một tuần.

Sau khi nhận vào làm thì ngay tối đó, hai đứa được ăn bữa tối đầy đủ thịt và rau, ăn xong phải đi rửa bát đĩa luôn.

Thằng Hào ngậm cái tăm trong miệng, mặt mũi giãn ra không phải vì mệt mà vì ăn quá no.

“Đồ ăn ở đây ngon thiệt.

Nhà tao cả tháng chưa được ăn tới hai món trong một bữa.

Còn tôn nữa chứ, hiếm lắm đó.

Ngày nào cũng được ăn vầy, làm không công cũng được luôn!

Mà mấy món thừa nhiều ghê, bỏ đi uống, xin cô chủ đem về chắc được không?

Quốc đặt mấy cái đĩa đã tráng nước sang một bên, khẽ nói:

⁄Ở đây không có tủ lạnh, đồ chín để lâu đễ hư, ăn vào đau bụng thì khổ.

Với lại, mới vô làm, mày đừng ham mấy chuyện đó.

Chủ người ta thấy không vừa mắt là đuổi liền.

Hào cười, hạ giọng:

“Thì tao nói với mày thôi, ai nghe mà sợ.

Mà công nhận chỗ này chuyên nghiệp ghê ha.

Hồi chiểu còn nghe bảo mai phát áo thun đồng phục nữa đó.

Quốc đã xem qua nhà hàng này cảm thấy quy mô và cách hoạt động rất bài bản, người chủ có kế hoạch rõ ràng.

Hiện giờ đang là nhà hàng lớn nhất mấy huyện mấy xã xung quanh, coi như chỗ này thầu hết mấy vụ đặt tiệc cỗ cưới.

Com phở bình dân phục vụ quanh năm, trừ khi người chủ đổi phương án kinh doanh bằng không thì cơ nghiệp này có thể tồn tại được rất lâu nữa.

Hiện giờ Quốc đi làm thuê chỉ là vỏ bọc bên ngoài, mục đích không phải là kiếm tiền mà xen người ta phục vụ những loại món ăn nào, và xem các loại thực phẩm được sử dụng.

sau này có thể sản xuất thêm loại nông sản đó để đáp ứng nhu cầu thị trường.

Nhà hàng này là một nơi tiêu thụ nông sản rất đáng kể.

Đồng thời cũng là nơi khởi nguồn cho sự đổi mới về thói quen ăn uống.

Người ở quê thường học món mới từ trong các nhà hàng, hoặc những sự kiện ma chay cưới hỏi.

họ ăn được món gì lạ lạ, mà dễ làm thì kiểu gì về nhà cũng sẽ làm thử một hai lần.

Dần dần món mới sẽ du nhập vào thực đơn của gia đình.

Ví dụ món thịt kho ở quê Quốc không có món này.

Bình thường thịt chỉ đem xào chứ ít khi luộc, vì luộc ăn nhạt lắm, phải chế thêm nước chấm, còn xào thì cho nhiều muối, và xào chung với rau củ để thức ăn trông nhiều hơn, nhờ vậy một hai lạng thịt có thể ăn san ra ăn nhiều ngày.

Việc này xuất phát từ điều kiện nông thôn khó khăn, ít nhà có điều kiện ăn thịt nên mới làm vậy.

Vậy nên các món xào nhiều dầu mỡ, gia vị đậm đà thường sẽ được ưu tiên hơn.

Thịt heo xào với cà rốt và hành tây ở dưới xuôi quen thuộc với món này nhưng ở quê của Quốc thì vẫn còn lạ lẫm.

Và trở thành một món chính trong thực đơn của quán cơm này.

thậm chí là còn xuất hiện ở một vài đám cỗ.

Công việc thường ngày của hai đứa là làm việc vặt trong cửa hàng, sáng thì mua thực phẩm ngoài chợ, rồi đến bữa thì bưng bê, lau bàn.

sau giờ cao điểm thì rửa bát, Buổi sáng và buổi trưa khá là bận rộn, đến chiều tối thì lại chuyển sang bán bia hơi, đặc biệt là cuối tuần có vịt quay và lợn quay, người ta thường họp gia đình hoặc tổ chức liên hoan.

Trong quán ăn có một tấm bảng lớn giống như thời khóa biểu, có đề thực đơn, giá cả, thời gian phục vụ cho các ngày trong tuần luôn.

Mọi thứ đều rõ ràng và minh bạch, nên nhiều kh chủ đi vắng, nhân viên vẫn tự vận hành được.

Nói qua một chút về vợ chồng chủ nhà hàng.

Ông Chồng làm ở sở giáo dục, quan hệ rộng, vợ thì ở nhà trông coi nhà hàng, đầu bếp tên là Trương năm nay ngoài 40 tuổi, và có vài bà c thay nhau xuất hiện, tùy theo lượng khách có đông hay không, đông thì gọi thêm người.

Và những dịp có cỗ bàn thì mấy bà cô này sẽ di chuyển để phục phụ người ta, còn ngày thường thì chỉ có ông Trương là ở nhà hàng làm bếp.

Một người lái xe tên là Tuấn, vận chuyển đổ ăn, trang thiết bị cho nhà hàng.

và người cuối cùng là Huệ, em của bà Nhung làm thu ngân ở nhà hàng.

Mấy người kia tương đối bận rộn không để ý nhiều đến Quốc và Hào, riêng “bà” Huệ thì thường soi mói sai vặt hai đứa.

Gọi là “bà” vì cái tính cọc chứ mới có hai năm hai sáu tuổi thôi.

dáng người thấp bé tròn tròn lại còn bị cận nữa được cái gương mặt dễ nhìn.

Hơi một tý là “Hào ơi.

Hào ơi.

Thằng Hào đâu có “thù oán” gì với “bà” Huệ đâu, lý do khiến cậu ta bị soi và vị sai vặt đơn giản là.

Trong một đám đông luôn có một người mà ta cảm thấy khó ưa hơn những người còn lại, dù người ta chẳng làm gì ảnh hưởng tới mình cả.

Xui cho cậu ta bị rơi vào tầm ngắm của đối phương.

Còn Quốc thì có sự điểm tĩnh, năng lượng từ cậu tỏa ra khiến “bà “ Huệ cảm thấy không được tự nhiên, nên việc gì cũng ưu tiên gọi “Hào” đi làm.

Bà Huệ làm thu ngân, ở và sinh hoạt tại chỗ, chuyên mở cửa và khóa cửa mỗi ngày.

Bà có mộ cái phòng riêng nho nhỏ, còn “đám thợ” thì có một gian phòng lớn làm kho chứa đồ.

Xếp gọn lại đồ đạc thì đủ kê vài tấm phản làm giường, mười mấy người ngủ chung cũng được luôn.

Người làm thuê không về nhà có thể ngủ lại, hoặc những hôm phải đi xa thì nán lại đâ để hôm sau lên đường sóm.

Ngày thường chỉ có quốc với hào, bà “Huệ” hay xét nét vậy chứ tan làm thì tốt lắm, còn rủ Hai đứa sang phòng ăn hoa quả xem phim truyền hình.

toàn mấy bộ phim tình cảm Hàn Quốc, vừa xem vừa khóc sướt mướt.

Hào qua đó ăn hoa quả xong thì về chứ chẳng buồn xem phim sến sẩm.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập