Chương 48:
Làm thêm ở nhà hàng.
Trong lúc rửa rau củ chuẩn bị nguyên vật liệu để làm bếp, Quốc có lân la lại gần chỗ nấu ăn, về thực đơn trong nhà hàng thì cậu đã nắm được và có vài món cậu cũng biết làm.
xem ông Trương đầu bếp chế biến ra sao, rồi so sánh cách làm của hai người.
Tay nghề nấu ăn của ông bác trong mắt nhiều người địa phương có vẻ cao siêu nhưng đối với Quốc, dù gì cũng là một ông già, hơn ông Trương chục tuổi, tự nhiên thấy “thủ pháp” của đối phương cũng bình thường.
Đây là quán ăn bình dân, món ăn mới lạ, nêm nếm vừa phải là đạt yêu cầu, chứ không phải màu mè hoa lá cành cho thêm mệt.
Đối với cắt thái rau củ chẳng cần có kỹ thuật cao siêu, thái chỉ ra thái chỉ, thái hạt lựu ra hạt lựu là được.
Mấy việc này ông làm khá nhanh tay, sau thấy Quốc cứ lảng vảng ở xó bếp thì tiện miệng, sa cậu ta thái cái này cái kia.
Công việc hàng ngày cũng vì vậy mà rảnh tay hơn nhiều.
Cái hay của ông Trương có lẽ nằm ở kinh nghiệm nhiều hơn là kỹ thuật.
8o với các món ăn bình dân phục vụ vào buổi sáng và buổi trưa thì ông ấy khoái làm mấy món nhậu vào buổi tối hơn.
có khi là cá chép om dưa, lòng xào dưa, tim heo xào chua ngọt.
Nấu xong nếm thử một vài miếng, ông ấy lôi chai rượu ra làm một hai chén coi như nhậu trước luôn.
Tĩnh thần phấn khởi hơn hẳn.
Mấy món nhậu có mùi thơm lắm, thằng Hào tò mò vào trong học ké, tiện thể nếm thử tay nghề ông bác một chút, tất nhiên là lén lút ăn thử được có một miếng thôi.
chủ mà biết thì lại lớn chuyện.
Thằng Hào không chút nể nang mà cắm đầu vào bếp hỏi bác ơi làm thế nào, cái này dùng làm gì.
Vì là trẻ con nên ông Bác cứ tùy ý trả lời, hoàn toàn không biết hai đứa này thế mà lại học ké được cách làm mấy món nhậu.
Ông bác chỉ cho hai đứa cách làm đậu lướt ván, cái này dễ làm không yêu cầu gì khắt khe quan trọng là có chảo chuyên dụng và nhiều dầu là được.
KHách tới uống bia, ăn nhậu nói chuyện ồn ào lắm, nhưng có tý men vào ai cũng bạo chi, móc ra nhiều tiền hơn.
nhờ thế, buổi tối tuy ít khách nhưng thu nhập rất đáng kể.
Đến tầm 1( giờ thì nhà hàng đóng cửa dọn dẹp.
Quốc và Hào đi làm một tuần là quen việc, một người làm thì hơi mệt nhưng có hai người lại có nhiều thời gian rảnh tay.
Một hôm bên cơ quan ông chủ có tổ chức sự kiện, có đoàn khách mời từ xa tới, và có đặt cơm trưa ở nhà hàng.
Ông chủ có báo trước mấy hôm, phải nhờ Tuấn lái xe ra thành phố mua chút đổ hải sản về và dặn ông Trương chuẩn bị kỹ một chút.
Ông cũng nhắcluôn mấy người làm thuê ăn mặc gọn gàng sạch sẽ.
Ông trương mặc quần áo đầu bếp hẳn hoi, đeo tạp dề mới.
Quốc và Hào thì mặc cái áo thun đồng phục, quần dài, đi giày hoặc đép quai hậu thậm chí b:
ị b'ắt đi cắt tóc cho gọn gàng.
Hai chị em Nhung và Huệ cũng tranh thủ thời gian đi làm Tóc luôn, xem ra nhóm khách tới dùng bữa không phải nhân vật bình thường.
Là cán bộ trên tỉnh xuống tham dự hội nghị gì đó.
Giám đốc sở giao nhiệm vụ đón tiếp cho ông Khánh, cái này ảnh hưởng đến bộ mặt của sở nên ông khá lo lắng.
Buổi tối, cô Nhung và ông Khánh có qua nhà hàng gặp ông Trương sau giờ làm, thảo luận lên thực đơn.
NGhe loáng thoáng có mấy món chim trời cá biển còn món gì của nước ngoài nữa .
Ông Trương nghe mà toát mồ hôi hột, mấy món trong nước thì ông còn cố gắng chứ nước ngoài ông chưa ra bao giờ nên chịu không.
biết làm.
Hôm đó, ông Trương phải gọi thêm bà Phương, cô Thảo đến phụ một tay, có thể coi hai bà này làm phó bếp thời vụ, chuyên đi nấu cỗ, lần này bà đến lo việc nấu ăn cho khách thường, còn ông Trương, cô Thảo thì tập trung làm đồ cho khách “Vip”.
Toàn là các món lạ, tốn thời gian.
Nào là Mực nhồi thịt, gà nướng sốt mật ong, Cá chép om dưa, bò sốt tiêu đen, và đặc biệt là Thịt kho tàu Đông Pha, ông Trương có dịp sang bên Trung Quốc học lỏm được món.
này và hiếm lắm mới đem ra chế biến.
Ngoài ra còn có nem rán, gỏi cuốn, rau muống xào Tỏi.
không thể thiếu trái cây tráng miệng.
Sau khi Tuấn lái xe mang nguyên liệu từ thành phố vào, công việc trở nên bận rộn hơn, từ đầu bếp cho đến mấy đứa phụ việc như Quốc và Hào, hai đứa không được ngơi tay, nguyên liệu vệ sinh thật kỹ.
Sáng thì nhóm lò làm gà quay, nem rán, gỏi cuốn, canh bí đỏ có thể làm trước, còn mấy món chính thì tẩm 9-10 giờ mới bắt đầu chế biến để khi lên món còn nóng hổ tươi mới.
Sau khi ông Khánh cho người về thông báo thời gian khách tới dùng bữa thì căn bếp bắt đầu náo loạn lên, có quá nhiều món cần phải làm gần như cùng lúc cho kịp giờ, nhất là con gà quay mật ong, ông Trương phải chăm thật kỹ, rồi lại bò sốt tiêu đen, thịt kho Tàu Đông Pha, cái nào cũng tới tay ông.
Mực nhồi thịt, tôm hấp sả và mấy món khác thì bà PHương lo được tuy nhiên bà cũng phát cáu khi phải “tia” hoa lá cành cho củ cà rốt cho đẹp mắt Ớt còn phải tia hoa, toàn những công việc mà trước đây bà chưa từng làm, phải gọi cô Thảo vào, cô còn trẻ, khéo tay hơn.
Nhìn căn bếp nhốn nháo như vậy mới thấy rõ đặc quyền của người giàu có thể khiến người nghèo trở nên bận rộn chỉ vì một bữa ăn.
Bữa trưa này tính qua cũng vài triệu rồi, Quốc trước đây thưởng thức với vai trò là khách hàng, chứ chưa từng nghĩ tới việc làm ra một mâm com lại tốn nhiều công sức như thế.
Đến giờ ăn, khách “Bình dân” vẫn vào quán dùng bữa như mọi khi, Cô Thảo phải đứng quầy bán hàng.
Huệ và Tuấn đang loay hoay sắp xếp bàn ghế đón khách “vip” có khăn trải bàn hẳn hoi, bàn ghế gỗ khác hẳn với nội thất với trong quán.
Rồi còn kê bình hoa, tủ gỗ các kiểu cô Nhung thì đứng ở ngoài chỉ đạo, đến khi có khách vào ăn thì chị Huệ ra quầy để thằng Hào vào phụ Tuấn kê đồ.
ông Khánh có tranh thủ phi xe về nhà xem chuẩn bị tới đâu, thấy chưa thuận mắt lại bảo đổi màu khăn trải bàn, vì cái màu trắng không được tự nhiên, rồi ông lại muốn kê bàn ghế sang hướng khác cho hợp phong thủy, khiến công sức mấy cô cháu cả sáng coi như bỏ.
Nhưng vẫn phải làm lại vì chuyện này có vẻ ảnh hưởng đến con đường thăng tiến của ông Khánh.
Thế lại phải đi mua cái khăn trải bàn mới.
mà màu gì thì ông Khánh không nói, ông về một lúc rồi lại đi gặp “lãnh đạo” rồi để cho cô Nhung một phen đau đầu.
Thằng Hào chạy tới chạy lui, thè lưỡi thở phì phò.
“Má nó, mệt thật đấy, tưởng xong rồi thế mà ông chủ về bảo một câu, tao và ông Tuấn phải kê lại bàn ghế”
“Mệt quá thì qua đây phụ đi, tao vào đó thay cho.
⁄Ừ, mày vào đi, cô Nhung đang đau đầu, lải nhải nhiều quá điếc tai luôn.
Quốc đi vào gian trong, thấy anh Tuấn lái xe đang chống hông, trên trán lấm tấm mổ hôi.
Cô Nhung thì đang cầm cái khăn trải bàn ánh mắt đăm chiêu, lầm bầm nói.
“Khăn nào chẳng là khăn, ông Khánh đúng là lắm chuyện, đổi màu gì không nói, người ta biết làm thế nào.
Bực mình ghê.
Hôm nay là ngày quan trọng cô đã mặc áo dài bên ngoài, trang sức đủng đỉnh trên người.
Dù ra dáng người có tiền, nhưng cô chỉ giàu thôi, chưa sang.
người nông thôn, mắt thẩm mỹ có thể cao đến đâu được chứ.
Dùng khăn trải bàn, bọc ghế bằng màu trắng, là cách đám cưới hay dùng, trong mắt nhiều người thì nó cũng là “sang” nhất rồi.
Cô Nhung có tham dự vài sự kiện và cũng thấy nhiều nơi dùng màu này.
Và đã quen với màu trắng, nên bảo cô đổi qua màu khác, cảm giác đầu tiên là lạ lẫm và không được tự nhiên.
Con ông Khánh, trong lòng có phần lo lắng, muốn tạo ra sự khác biệt nên mới muốn tạo thứ gì đó mới mẻ.
Nên mới muốn đổi, chứ thực tâm cũng chưa biết đổi sang màu gì, chỉ đơn giải là muốn có gì đó lạ, gây ấn tượng mà thôi.
Tuấn than thở.
“Anh Khánh muốn đổi màu thì mình cứ đổi đại sang màu khác đi chị Nhung.
cứ đắn đo mãi thì muộn mất.
Đổi sang màu xanh đi, bữa giờ em đi ngang qua chỗ người ta thi công, trong hội trường bày màu xanh, toàn mấy ông quan to thôi, màu xanh hợp đấy chị.
Cô Nhung gật đầu đồng ý, thế là Tuấn vào kho lôi ra tấm khăn trải bàn màu xanh giăng ra.
Tuần phủ khăn xong, nhìn với vẻ đắc ý.
“Ô kê chưa chị, Quá rực rỡ luôn ấy chứ!
phủ kín cái bàn.
Cô Nhung bước ra xa ngắm nhìn tổng thể, lại cảm thấy hơi gợn trong lòng.
“Chị cứ thấy thế nào ấy, đổi sang màu vàng xem.
Tuấn càu nhàu.
“Lại đổi nữa à.
Màu vàng có được không đó, em thấy màu xanh hợp rồi mà.
Nhung gắt gỏng đáp.
“Đừng có làm biếng, đổi đi.
“Thế chốt màu vàng nhé, đổi qua đổi lại mấy lần, chốt một cái đi rồi còn bày biện đồ nữa.
Có mỗi cái khăn trải bàn thôi mà, làm lỡ việc anh Khánh lại chửi c.
hết.
“Tại ổng chứ chị có muốn đổi đâu.
Muốn đổi màu gì thì không nói cứ thế bỏ đi, bực mình thiệt chứ.
Tuấn thu cái khăn màu xanh lại rồi nói với Quốc lấy cái khăn màu vàng ra.
Quốc nhìn qua màu vàng chói như cái long bào của Quàng Thượng thì lắc đầu ngán ngẩm.
“Màu vàng này không hợp đâu, khung nhà và nội thất bằng gỗ, lệch tông so với màu vàng, chọn màu đỏ mận như vậy sẽ hài hòa hơn.
Cháu thấy màu này vừa đủ sang trọng, mà khác có làm rớt đồ ăn hay đổ ít canh cũng ít bị phát hiện, khách bớt ngại mà ăn uống thoải mái hơn.
Tuấn nghe qua lời giải thích của Quốc rất hợp lý liền gật gù mấy cái, sau đó ngoảnh mặt sang Phía cô Nhung, thấy cô đang đăm chiêu suy nghĩ.
“Chị thấy sao?
em thấy thằng nhỏ này nói có chỗ đúng phết á.
“Ừ thế chọn màu đó đi.
Quốc đem cái khăn trải bàn ra hai anh em giăng hai đầu rồi phủ thêm mấy cái ghế nữa.
Cô Nhung đứng từ xa nhìn tổng thể cảm thấy không nổi bật, nhưng tổng thể lại thuận mắthon nhiều.
Không bị gọn khi chọn những khăn trải bàn sáng màu.
Vị trí ghế ngồi cũng rất quan trọng, ghế “chủ” được đánh dấu đặc biệt một cách có ý đổ.
Người lớn ngầm hiểu với nhau, cô Nhung đối với vấn đề này có chút am hiểu và được chồng dặn kỹ, ghế nào gần ghế nào xa đều không phải là tùy tiện sắp đặt.
Trên bàn có thêm một cái bình bông, được cô tỉa tót rất kỹ nhìn tổng thể đã ổn thỏa.
An Tuấn lái xe cuối cùng cũng thở phào một hơi, còn Quốc xuống bếp bắt đầu dọn bát đĩa bày lên bàn.
Nào đĩa lót, thìa, đũa, bát ăn cơm, nào chén nào ly.
thêm mấy chai rượu vang, về có cả rượu ngâm trong hũ thủy tỉnh nữa, đúng.
kiểu đông tây kết hợp thoạt nhìn có một chút lộn xộn, nhưng cứ bày ra đã, có thay đổi gì thì sẽ dọn sau.
Vừa chuẩn bị xong cái bàn thì bên ngoài nhà hàng có hai ba chiếc ô tô kéo đến.
mấy ông cán bộ mặc vest, sơ mi lần lượt bước xuống, có nam có nữ, có già có trẻ.
Người làm quan luôn có khí chất hon người thường, từ giọng nói cho đến dáng đi dáng đứng.
Vừa xuống xe đã khiết người khác ngước nhìn.
Cán bộ trên tỉnh tới đây dùng bữa, giống như ngày xưa được vua chúa thân chinh, phong tặng bảng hiệu vậy.
Danh tiếng của nhà hàng càng thêm vững chắc.
Ông Khánh là chủ nhà hàng hối sáng ăn to nói lớn vậy thôi, chứ có mặt sếp trên tỉnh thì cũng khúm núp, đi nhẹ nói khẽ, lời lẽ khiêm tốn lắm.
Vào tới bàn ăn cả chủ và khách không có phản ứng gì, mọi thứ diễn ra rất tự nhiên.
Đây là tí:
hiệu tốt.
Cô Nhung nở nụ cười tươi rói ra đứng cạnh chồng bắt tay mấy ông sếp, đều nói mấy câu xã giao thôi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập