Chương 5 :
Ve Chai.
Sau một đêm trằn trọc, chập chờn mãi chẳng ngủ yên, sáng ra Quốc mở mắt, nhìn mái ngói, nhìn vách đất quen thuộc, mới chính thức xác nhận:
mình thực sự đã sống lại.
Trong đầu cậu lập tức hiện ra hàng loạt việc cần làm.
Trước hết là đống quần áo bẩn chất trong góc buồng, lẽ ra hôm nay phải đem ra giặt.
Nhưng rồi nghĩ đến chuyện nếu mình tự ý nghỉ học, mẹ chắc chắn sẽ buồn lắm.
Chuyện giặt giũ để dành đến cuối tuần, còn bây giờ phải đi học.
Quốc vội vàng sửa soạn, đạp chiếc xe cà tàng ra đường.
Buổi sớm quê nhà trong trẻo, tiếng chim ríu rít, đồng ruộng còn phủ hơi sương.
Bánh xe lăn đều, trong đầu cậu lại bắt đầu xoay quanh chuyện tìm cách kiếm tiền.
Thực sự, ý tưởng lóe lên ngay khi cậu nhìn thấy một cái chai nhựa vứt bên vệ đường.
Tưởng như vô tình, nhưng lập tức Quốc nắm lấy:
ve chai!
Đây là công việc không cần vốn, từng có người chuyên đi nhặt mà dựng nổi cả căn nhà.
Dĩ nhiên, muốn làm giàu từ công việc này thì khó lắm.
Đối với Quốc thì chỉ cần gom góp vài tuần là đủ tiền mua hạt giống gieo trong vườn.
Đến cổng trường, Quốc càng tin chắc ý tưởng của mình khả thi.
Nắp lon, vỏ chai, giấy vụn vương vãi khắp nơi, nếu kiên nhẫn nhặt gom lại, cuối tuần đem ra thị trấn đổi, chắc chắn có tiền mua hạt giống.
Đó mới là mục đích chính.
Nghĩ thế, cậu càng hăng hái, đạp xe nhanh hơn, ánh mắt đã tỉnh ý đảo quanh, mỗi khi thấy vỏ lon hay chai nhựa bên lề đường liền ghi nhớ vị trí.
Tan học, nhất định sẽ quay lại lượm sạch.
Một buổi sáng dài trong lớp, Quốc lại thấy vô cùng ngột ngạt.
Những bài giảng văn chương, sử địa, sinh lý.
với đám bạn thì còn mới mẻ, nhưng với cậu chẳng khác nào trò đọc lại những thứ vứt đi.
Ngoại ngữ?
Tiếng Anh Quốc đã thành thạo, tiếng Trung còn dùng thông thạo hơn nhiều người.
Ngồi nghe thầy cô ê a, cậu chỉ thấy mất thời gian.
Đôi khi Quốc còn nghĩ:
Sau này lên cấp ba, nhất định không chọn lớp chọn nữa.
Vào lớp thường, thậm chí lớp cá biệt, sẽ dễ bề xin nghỉ hơn.
Nhưng hiện tại thì chưa được.
Lỡ nghỉ, kéo thành tích cả lớp xuống, quốc không thể ích kỷ vậy được.
Thế nên cậu đành bất đắc dĩ ngồi im suốt buổi, để đầu óc lang thang với những tính toán riêng.
Giữa buổi học, thằng Dũng bỗng ghé tai Quốc hỏi nhỏ:
“Ê Quốc, mày không đi học thêm Toán thật à?
Chiều nay bắt đầu học rồi đó”
Quốc vốn nổi tiếng mê Toán.
Gặp một bài hóc búa, cả lớp vò đầu bứt tai thì nó lại sáng mắt, cặm cụi tính toán, hưng phấn như bắt được vàng.
Vậy nên khi thấy Quốc gần đây thờ ơ, thậm chí đến giờ giải lao chỉ gục xuống bàn ngủ, Dũng càng ngạc nhiên.
Chẳng bao lâu, chuyện ấy lại kéo thêm mấy đứa khác đến.
Lan lớp trưởng cùng hai ba đứa con gái trong nhóm cũng xúm lại.
quan tâm, giọng điệu hồn nhiên vô tư:
“Quốc, sao mày không đi học thêm?
Cô Linh dạy hay lắm mà.
“Mày học giỏi toán như thế, có cô kèm cặp biết đâu lại đậu trường chuyên.
“Giá mà tao học giỏi như mày thì ngon TỔỒIi.
Bọn con gái ríu rít, vừa khuyên vừa than thở, ánh mắt lấp lánh niềm ngưỡng mộ.
Với chúng, trường chuyên ngoài thành phố chẳng khác nào thánh đường, nơi ấp ủ biết bao mơ ước:
được học hành bài bản, được tham gia kỳ thi lớn, thậm chí có cơ hội bước lên sân khấu Olympia, xuất hiện trên TV.
Quốc ngồi lặng nghe, lòng chọt nhói.
Sự quan tâm của bạn bè là thật, hoàn toàn vô tư, không ẩn chứa chút mưu toan.
Nhưng chính sự hồn nhiên ấy lại khiến cậu bùi ngùi.
Cậu khẽ cười, đáp gọn:
“Học trên lớp thế là đủ thi lên lớp rồi.
Mình không tính thi chuyên đâu, học thêm cũng chẳng được gì”
Câu trả lời làm cả nhóm sững lại, rồi lại nhao nhao tiếc rẻ:
“Phí quá, thật sự phí.
Mày có năng lực mà không tận dụng thì uống lắm.
Quốc nghe vậy chỉ im lặng.
Trong đầu cậu hiện về một quãng đời đã qua.
Kiếp trước, cậu từng thi đậu trường chuyên.
Ba năm ở đó, vừa hào hùng vừa cay đắng:
trường có danh tiếng nên học tập có nhiều áp lực, học ngày học đêm, bao áp lực từ kỳ vọng của thầy cô, cha mẹ;
rồi cả một mối tình học trò vụng dại mà dang dỏ.
Tất cả không có màu hồng như người ngoài nhìn vào.
Ba năm trung học phổ thông, ngắn lắm.
Chọt đến rồi chợt đi.
Chỉ để lại một tiếng thở dài khi nhớ lại.
Tan học, thay vì về thẳng nhà, Quốc cố tình nán lại đi dọc dãy lớp.
Trong ngăn bàn còn sót không ít giấy vụn, thậm chí vài chiếc bút bi học sinh bỏ quên.
Cậu lặng lẽ gom lại, coi như của trời cho.
Ra tới khu rác sau trường, Quốc càng ngạc nhiên hon:
chai nhựa, lon nước ngọt vứt vương vãi, chẳng ai thèm ngó.
Thời ấy chưa ai biết đến khái niệm “tái chế” rác nhựa, họ thường gom lại thành một đống rồi đốt, khói đen bay nghi ngút khắp sân.
Quốc tranh thủi nhặt từng cái chai, nhét vào một chiếc túi ni-lon cũng moi ra từ bãi rác.
Kết quả thu được hai túi.
Hai tay cầm hai túi, lúc đạp xe về còn tranh thủ dọc đường lượm thêm vài vỏ chai, lại nhặt được một cái bao tải cũ.
Chẳng biết của ai bỏ quên, Quốc nhặt lấy và dùng luôn làm vật chứa.
Nghĩ đến cảnh mỗi ngày đều đặn gom góp, một tuần sau có thể mang ra thị trấn bán.
Trong ngắn hạn thì đây là một biện pháp kiếm tiền hiệu quả.
Chiểu hôm ấy, Quốc không đi đâu cả.
Ăn com trưa xong, cậu xắn tay áo dọn dẹp tiếp căn nhà.
Mấy chỗ bám bụi lâu ngày được kỳ cọ sạch sẽ, sân trước thì cúi xuống nhổ từng bụi cỏ dại mọc chen, hàng rào nghiêng ngả cũng được dựng lại ngay ngắn.
Đến khi ngẩng đầu nhìr quanh, Quốc bất giác mỉm cười:
căn nhà nhỏ vốn tồi tàn giờ đã gọn gàng hơn nhiều.
Nếu có thêm ít vôi ve để quét, chắc chắn sẽ sáng sủa hơn.
Sau khi rửa sạch ấm chén, Quốc cẩn thận đặt cái phích nước vào góc bếp, đổ nước sôi vào.
Lúc ấy, cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, mẹ cậu từ ngoài bước vào, chiếc làn nhựa sờn quai treo nặng trĩu bên tay.
Trong làn chẳng có gì nhiều ngoài mấy quả trứng và một túi cá khô gói bằng giấy báo.
Mẹ vốn ít khi ở nhà, đi làm suốt, nên cứ tiện đâu thì mua ít đồ về dự trữ.
Cá khô, c‹ thể để cả tuần, ăn dần với cơm trắng cũng xong bữa.
Hôm nay mẹ Quốc giành phần vào bếp, cơm thì Quốc đã nấu rồi, bà chưa quen cái cảm giác ngồi không chờ con cái nấu ăn cho mình.
Ba vội nhóm bếp, mùi khói củi cay mắt tỏa ra, tiếng lửa nổ lách tách nghe thật thân thuộc.
Quốc ngồi bên, nhìn bóng dáng mẹ lom khom, bàn tay gầy guộc thoăn thoắt lật những con cá khô trên chảo nóng.
Dầu ăn trong chảo sôi lách tách, mùi cá khô cháy cạnh lan ra, quện cùng mùi khói bếp.
Com bốc k:
hói nóng hổi được đỡ ra, bữa tối chỉ có đĩa cá khô rán vàng, thêm đĩa rau luộc và chén nước măm.
Thế thôi mà cũng thành một mâm cơm.
Mẹ gắp cho Quốc miếng cá, như một phần thưởng.
Đang ăn, mẹ chợt nhận ra chuyện Quốc đã đổ bỏ lọ nước dưa chua.
Bà hơi nhíu mày, có vẻ tiếc rẻ:
“ Sao con lại đổ đi?
Uống cũng được mà, chua chua dễ ăn cơm.
Quốc vội đặt đũa xuống, kiên nhẫn giải thích:
“ Nước dưa chua để lâu có hại cho dạ dày lắm mẹ ạ.
Ngon thì ngon, nhưng về sau bệnh vào người thì khổ hơn nhiều.
Từ nay mình uống nước sôi để nguội thôi, tốt hơn nhiều.
Mẹ nghe xong, thở dài một tiếng, ánh mắt bót gay gắt.
“Đổ rồi thì thôi, không phải mẹ tiếc rẻ đâu nhưng mấy thứ đó để lại vẫn hữu ích, có thể đem nấu canh chua.
lâu lâu phải đổi vị chứ.
Quốc gật đầu, cũng không dám tin hoàn toàn lời của mẹ, không rõ là bà muốn uống thay nước giải khát hay nấu canh nữa.
Nhưng chuyện thay đổi khẩu vị thì cậu có thể làm được.
Từ hôm bắt đầu nhặt ve chai, ngày nào tan học Quốc cũng mang về hai túi rác nilon, hôm nhiều thì đầy ắp chai nhựa và giấy vụn, hôm ít thì cũng được dăm ba lon nước ngọt, vài tờ giấy nhăn nheo.
Buổi chiểu trong lúc đun nước lại phát hiện nhà sắp hết củi, thế là Quốc đi lòng vòng kiếm một ít củi, đây là nguồn nhiên liệu chính để nấu nướng ở quê, mỗi ngày tích lũy một chút không có dư thừa.
Một buổi chiểu, khi Quốc đang đi kiếm củi thì bắt gặp bà Hợi, hàng xóm của cậu cũng đang đi lấy củi, thấy cậu, bà cười cười hỏi:
“Ơ kìa, thằng Quốc dạo này siêng thể?
Học giỏi mà còn chịu khó giúp mẹ nữa?
Quốc mim cười, thái độ khiêm tốn:
“Dạ, trong làng đứa nào cũng chăm Người ta còn đi chăn trâu, chăn bò, lấy rau lợn, lấy củi suốt ngày mà.
có mỗi cháu là lười thôi.
Bà Hợi gật gù,
“ừ học nhiều cũng không tốt đâu, lâu lâu phải vận động một chút.
Đi rừng lấy củi có khi còn kiếm được đồ ăn nữa.
Thấy bà Họi cầm theo một đoạn dây leo, còn lấy lá mang về.
Quốc hỏi chuyện lá cây nào đur nước uống được, bà liền chỉ cho cậu một gốc vối mọc tự nhiên ở ven rừng, bảo:
“ Nhà bà vẫn hái lá vối về hãm uống thay trà, vừa mát vừa dễ tiêu, con thử mà xem.
Nghe vậy, mắt Quốc sáng lên.
Ở quê vốn chẳng thiếu rừng, thiếu suối, thiếu đồng ruộng.
Chỉ là trước đây cậu chưa từng quan tâm, còn bây giờ, mỗi cành cây ngọn cỏ đều có công dụng riêng.
Chiều hôm ấy, sau khi vác được bó củi khô từ bìa rừng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, Quốc bỗng nổi hứng chạy ù ra con suối đầu làng.
Nước trong veo, mát lạnh, ánh chiểu tà hắt xuống mặt nước lấp lánh như dát bạc.
Cậu nhảy ùm xuống, dòng nước mát lạnh cuốn sạch mổ hôi, cả người khoan khoái vô cùng.
Lâu lắm rồi, Quốc mới lại thấy việc tắm suối có thể khiến lòng nhẹ nhõm như thế.
Khi lên bờ, bà Hợi cũng đang ngồi hái rau thơm ven suối.
Thấy tò mò, quốc đi tới hỏi xem bè đang hái cái gì.
hóa ra là mấy loại rau dại, rau răm, rau húng, mùi tàu.
toàn các loại rau sống thường có trong mấy quán ăn ngoài thành phố.
loại này dễ trồng, chỉ cần giâm cành xuống chỗ ẩm ướt, không cần chăm mà vẫn phát triển rất tốt.
Quốc ngồi xuống, tay thoăn thoắt bứt từng ngọn rau nhỏ, trong lòng bỗng đấy lên cảm giác hào hứng lạ lùng.
Chỉ vài luống rau thơm thôi, nhưng nghĩ đến cảnh chúng bén rễ xanh tốt nơi góc vườn nhà mình, rồi có thể bổ sung vào bữa cơm hàng ngày, như vậy sẽ không còn đơn điệu chỉ có cá khô và rau trong vườn nữa.
Đứng nhìn con suối róc rách chảy qua những tảng đá, Quốc chọt nhận ra:
cái cuộc sống bình dị, tưởng chừng nhàm chán này, chính là thứ mà kiếp trước cậu đã bỏ quên.
Hôm nay đi cùng bà Hợi ngoài củi ra, còn thu hoạch được một chút đồ thú vị, lá vối đun làm nước uống, chút rau dại ngoài bờ suối ăn đổi bữa, và có thể đem giâm cành ở vòi nước, sau này có thể tùy ý hái để ăn không cần ra tận suối.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập