Chương 50:
Trải nghiệm đi bê cổ.
Đám cưới này diễn ra ở xã An Bình, ngay khu vực gần chợ biên giới luôn.
khách hàng đã.
thuê từ đầu tháng, mấy ngày qua lại đến nhắc về lịch một lần nữa.
Và thông thường, người đến thuê đều là nhà có điều kiện, những hộ không thuê thì nhờ người trong xóm, trong xã, bà con xóm giềng phụ một tay.
Cách làm này gắn kết quan hệ làng xã rất tốt, nhưng lại làm thêm nhiều hơn một bữa để đãi công, cũng là hao bót thức ăn thừa tránh lãng phí.
Tuy nhiên một số hộ, nhất là nhà cán bộ, không muốn dây dưa dài dòng hoặc có ít mối quan hệ thì chọn cách thuê nhà hàng cho nhanh gọn, có người dựng rạp, loa đài, nấu cỗ.
Đồăn thức uống thì bên nhà hàng lo liệu hết.
Trước ngày tổ chức, người của Nhà Hàng đã lái xe hàng xuống mang theo khung sắt vải bạt, bàn ghế để dựng rạp.
Tất cả đã có khung sẵn hết rồi, chỉ việc lắp ráp và căn dây phủ bạt là xong.
Tuấn lái xe, Hào và Quốc, ba người là dư sức hoàn thành công việc.
Cắm cho gia chủ một dàn loa đài, bật cả ngày lẫn đêm cho có không khí.
Chủ gia đình quả đúng như dự đoán là người làm trong ủy ban, gia cảnh khá giả tổ chức đám cưới cho con trai, nhà gái cũng ở gần nên thiếu người chuẩn bị cỗ cưới.
Buộc phải thuê nhà hàng cho nhanh gọn.
Chỗ này tính ra cũng gần trường cấp 3, nơi mà Quốc và Hào sẽ theo học trong năm học mới.
Vì đường vào An Bình khá xa, nên buổi tối đó, trong nhà kho của nhà hàng có thêm hai người, một người là Tuấn lái xe, và cô Thảo.
cô ngủ ở phòng chị Huệ vì bên kia toàn đực rựa hơi bất tiện.
Buổi tối, cả bọn kéo sang phòng kia xem phim hàn, anh Tuấn thì nhiều chuyện sang bên đó hóng hớt, còn hai bà cô kia thi mê thôi rồi.
ngồi tán phét không hết đêm.
Quốc và Hào ở bên này không ngủ được nên cũng qua đó ngồi cắn hạt dưa.
Qua đây mới biết, anh Tuấn đang g-a giẫm chị Huệ, bà cô này 25-26 tuổi rồi, tuổi này chưa cưới, ở quê gọi là gái ế.
Tại bà xem phim Hàn nhiều quá nên cứ mơ mộng mấy “Oppa“ lấy người ta làm tiêu chuẩn lựa chọn.
Tuấn là lái xe, tính cách bẩn bựa lắm, toàn là cứng mềm, nông sâu, khô cạn.
nói mấy câu bóng gió chỉ người lớn mới hiểu.
Cô Thảo thì có chồng con rồi, ngồi nghe Tuấn cưa cẩm, à ơi thì cười không ngót.
Hào còn trẻ ngơ ngác, ngồi cắn hạt dưa mỏi cả miệng, người ta cười thì cười theo chứ chẳng hiểu đang cười cái gì.
Hôm sau, dậy sớm, lôi nồi niêu xong chảo, Một số loại đồ ăn khô thì được làm sẵn và cho và‹ kho lạnh để bảo quản vì cả chục mâm cỗ, một buổi sáng có mấy người làm căn bản không kịp, món nào làm được trước tới nơi hầm nóng lên là được.
riêng các món ướt, món xào thì tới nơi mới xử lý.
Cả đoàn có 8 người tất cả.
Có người theo xe của Tuấn có người thì đi xe máy, hai người một xe.
Tới nơi là hạ đồ nhóm lửa bày biện la liệt mọi thứ luôn.
Người thì nấu cơm, người thái quả.
Bày bát đũa.
càng đến trưa càng bận rộn, so với ở nhà hàng thì bận bịu hon nhiều.
Chí này thiếu cái này, chỗ nọ thừa cái kia, thực sự nghe qua thì load không nổi.
May mắn là mấy bà cô này đều thạo việc, việc của Quốc và Hào là bê đồ ăn lên bàn thôi.
Gia chủ làm ba chục mâm, hai đám cưới gần nhau nên nhiều gia đình phải chia nhỏ ra dự cả hai đám cưới cùng lúc.
Già trẻ gái trai kéo nhau tập trung, gần đến trưa trong lán đã lúc nhú.
bóng người.
Đồ ăn làm xong đến đâu thì dọn lên đến đó, khách ngồi vào bàn thì công việc bẻ đầu ít dần đi.
Sau một buổi sáng căm mặt làm thì hai đứa Quốc và Hào cũng có thời gian hít thở.
Dù mệt nhưng không thấy đói, chắc do thấy nhiều đồ ăn quá nên bị bội thực thị giác.
“Con bà nó, mệt muốn c-hết luôn, biết vậy ở lại nhà Hàng cho nhẹ người.
Quốc khoác vai Hào gật gù.
“Cái này tao đồng ý.
“Mà ra ngoài hóng cô dâu chú rể đi.
Xem ảnh cưới cô dâu xinh lắm.
Nói xong Hào di chuyển tới bục gỗ nơi tổ chức hôn lễ.
xem mặt mũi người ta ra sao, r Ồi trao quà cưới này nọ.
Trong lòng hẳn cũng đang tưởng tượng viễn cảnh tương lai của chính mình.
Trong.
số người quen của cô dâu và chú rể vậy mà gặp người quen.
“Ê, kia chẳng phải cái bà mua cà chua lần trước sao?
con gái của bà xinh quá trời.
kìa.
Quốc bóc quả cam ra ăn vụng, thò đầu trong đám đông ra nhìn.
Phải công nhận thằng Hào có khả năng tia gái tỉnh thật, mẹ con nhà đó trang điểm phấn son nhìn mãi mới ra.
Người mẹ tức là Cô Thanh mặc đồ sườn xám ôm sát cơ thể, trông vô cùng bắt mắt.
dựa vào mối quan hệ thì là dì của chú rể.
Mà hai người con gái của cô trong những dịp đặc biệt, diện đồ đắt tiề lên khiến đội hình nhà trai trông rực rỡ hơn hắn.
Cô chị tên mai thì mặc đồ gọn gàng theo hơi hướng khoe hình thể giống mẹ, còn em gái tên Phương thì vẫn có nét gì đó bánh bèo kiểt “Cây chuối ngây thơ” dù không son phấn, vẫn tỏa ra nét đẹp khả ái.
Thằng Hào ngắm gái thôi cũng thấy no rồi.
Chưa hết Tuấn lái xe còn biết cô Thanh, lúc chạm mặt có hỏi qua vài câu, trước đây cũng có dịp làm việc với nhau.
một người là chủ buôn nông sản, một bên là người lái xe.
TRái đất tròn, cái huyện này thì lớn bao nhiêu chứ, nhìn qua nhìn lại toàn người quen với nhau.
Rảnh tay chưa bao lâu thì khách khứa lại hô hào, thêm bát đũa, gọi thêm món.
Thằng Hào cứ quanh quẩn khu vực ở gần bục làm lễ, quả nhiên mâm cơm nhà cô Thanh có lên tiếng gọi thêm mấy phần đồ ăn.
Hào nhiệt tình qua hỏi thăm nhưng xem ra hai chị em nhà kia chẳng có ấn tượng gì với cậu ta khiến Hào quê một cục.
Mấy mâm của trẻ con tàn nhanh lắm, đồ ăn chưa bày ra hết, chúng đã ăn xong rồi chạy đi chơi.
Quốc và anh Tuấn bắt đầu dọn dẹp dần.
đồ thừa sẽ được gom lại và chủ nhà sẽ phân phát cho họ hàng những món còn ăn được.
Tất cả được cho vào túi nilon thành từng phần.
Và công việc này do họ hàng của gia chủ thực hiện, việc của nhà hàng là bày cỗ và dọn dẹp.
rồi lựa trong những loại đổ ăn mà gia chủ bỏ đi, xem chỗ nào còn dùng được thì gói gém mang về gia đình.
Tuy là thức ăn thừa nhưng với người nông thôn, thì chúng vẫn còn rất ngon lành và có phần thịnh soạn.
Nói không ngoa những người đi làm việc này thường xuyên được ăn ngon so với các nhà nông thuần túy.
Bát đĩa được rửa qua loa, khi nào về nhà hàng mới rửa kỹ.
Tiệc cưới hôm nay chỉ phục vụ buổi trưa, nên đến chiểu là đã lác đác dọn đồ.
Thoáng cái không khí đám cưới đã bay vèo theo cơn gió.
Mấy người lại lục đục trở về.
Buổi tối Hào và Quốc và cô Thảo lại lục đục rửa bát.
Mấy việc này không phải tình nguyện mà đều tính vào công, cuối tháng tổng kết thành tiền.
Rửa bát này được mấy chục ngàn.
cô và hai cháu chia nhau.
Hào than thở.
“May mà chưa vào mùa cưới, chứ ngày nào cũng như vậy chắc chót quá.
Cô Thảo cảm khái.
“Thế:
này đã là gì, có hôm nhận hai đám một lúc, phải chia người ra lúc đấy mới mệt.
MÀỀai đứa mày nghỉ hè không đi chơi cho sướng đi, đi làm gì cho mệt.
Hào nhìn Quốc rồi đáp.
“Tại thằng này rủ đấy chứ?
nhưng mà hôm nọ kiếm được ít tiền thưởng, cũng đáng cô ạ”
“Chẳng bù cho con nhà cô, ở nhà có mấy cái bếp mà lười chảy thây ra, cứ ăn xong là lên giường xem phim.
Chẳng biết giúp mẹ gì cả.
Chị Huệnằm trong phòng nghe thấy nhột nhột liền thò đầu ra hóng.
“Cô Huệ nói xấu gì cháu đấy.
“Tao nói mày lười đấy, rảnh thì không ra ngoài yêu đương đi, nằm ở nhà xem phim có ma mới rước mày.
Nghe thấy câu này, chị Huệ đóng sập cửa luôn, xem ra chuyện kết hôn khiến chị ta phiển lòng lắm.
Mà với hai đứa con nít, cô Thảo cũng không đem chuyện kia ra “nhai”.
rửa xong, đống bát đĩa rồi về nhà.
Thời gian sau đó có thêm hai đám cưới, nhưng Quốc và Hào không đi nữa, công việc này quá là mệt mỏi luôn.
Từ lúc đi làm tới nay cũng gần được một tháng, hai đứa có nói với chị Huệ chuyện nghỉ làm để đi học.
nhờ chị nói với cô Nhung một tiếng, báo trước hẳn một tuần để chủ kịp thu xếp.
Chị Huệ khá buồn khi biết hai đứa nhỏ nghỉ làm, hết người sai vặt, và quan trọng là buổi tối có mỗi một mình, trống vắng quá.
Nhưng cô không có quyền bắt hai đứa ở lại làm việc.
Cô Nhung sau khi nghe tin thì cảm thấy rất bình thường, coi hai đứa như người làm công khác.
dù nhỏ tuổi nhưng làm được việc, lại nhiệt tình nên thanh toán tiền công cho hai đứa, mỗi đứa 800 ngàn.
Trước được thưởng nóng 500 ngàn, lại được ăn ngủ miễn phí, tính ra không gọi là bóc lột con nít.
Coi như con cháu trong nhà phụ việc làm ăn.
“Hè sang năm muốn làm thuê thì cứ ghé qua nhà cô nha.
Sau này có làm đám cưới thì cứ đặt tiệc bên này, cô giảm giá cho.
Hào nhanh trí đáp.
“Ngon, thế sau này tao phải lấy nhiều vợ mới được, đằng nào cũng được khuyến mãi mà.
“Khôn vậy trời.
mà nhắm lấy nổi vợ không đó mà đòi lấy nhiều.
“gì, chứ.
tao ngon trai vậy cơ mà.
lại có tiền nữa, em nào chẳng mê.
Hào nói ra câu này cười khoái chí lắm.
Cô Nhung phì cười trước cái suy nghĩ đậm chất trẻ con của Hào.
Cô cảm thấy sau này tuyển phục vụ trẻ vào làm sẽ mang lại không khí tươi mớ vui vẻ hơn cho nhà hàng.
Hai đứa chào tạm biệt mấy người làm công, từ bác Trương đầu bếp đến mấy bà cô phụ bếp và không quên “bà” Huệ ế chồng.
Trải nghiệm đi làm việc trong nhà hàng, ngoài tiền ra còn học lỏm được vài kiến thức về nấu ăn.
Đối với Hào đó là một sự thay đổi lớn, một tháng ăn ngon quen rồi, về nhà cảm thấy bữa cơm đơn giản quá, muốn ăn ngon thì phải chăm vào bếp, bữa nào cũng phải có thịt có rau, thêm bát canh nhiều dầu mỡ mới chịu được.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập