Chương 52:
Khó Khăn.
Sau chuyến đi chơi ngoài thành phố, Quốc có gần một tuần rảnh rỗi.
Cậu không nán lại trong nhà mà tranh thủ ra khu vườn dưới chân núi.
Nơi ấy lâu nay mẹ vẫn chăm nom đôi chút, nhưng phần lớn để mặc cho cây cỏ tự sinh tự diệt.
Thời tiết mùa này nắng gắt, oi nồng.
Thi thoảng có vài cơn mưa rào xối xuống, mưa chừng mươi phút rồi tạnh, chỉ đủ làm dịu mặt đất chứ chẳng thấm bao nhiêu.
Ruộng đồng quanh vùng vẫn khát nước.
Đến thời kỳ bón phân đạm cho lúa, người ta phải tranh nhau từng gàu nước suối, tích được bao nhiêu thì bón bấy nhiêu.
Đêm đến, ánh đèn pin lấp loáng giữa đồng, người này chờ người kia xả nước.
Có hôm Mẹ Quốc cũng phải đi canh đêm chờ đến lượt.
Nghe tiếng nước róc rách nhỏ giọt qua từng rãnh nhỏ mà thấy thương ruộng đồng quê mình.
Nước sông đồi dào đấy, nhưng lòng sông thấp, không có máy bom thì đành chịu.
Một vài nhà hợp sức làm con quay tre, hứng nước tạm cho mấy đám ven bờ sông;
còn những thửa ruộng cao hơn thì mặc cho đất nứt chân chim.
Nắng hạn như thế, ông trời như muốn trêu đùa chờ cho người dân gào lên thì sẽ cho mưa xuống.
Vài trận mưa rào đổ xuống là ruộng lại đầy nước, lúa xanh trở lại.
May mắn thay, bao năm qua, chưa mất mùa năm nào.
Tháng Bảy vẫn là tháng khô nhất;
qua tháng Tám, thời tiết dễ chịu hơn nhiều, bón phân thúc lúa trổ bôn là chỉ còn chờ ngày thu hoạch.
Mảnh vườn dưới chân núi của nhà Quốc vẫn tươi tốt một cách kỳ lạ.
Đứng xa nhìn vào, chỉ thấy một mảng xanh rậm rạp.
Gừng, nghệ mọc lẫn với cỏ đại.
Lá lốt đã bám chắc rễ, mọc thêm vài cây non lan ra xung quanh, nhờ chỗ ấy quanh năm râm mát lại gần một mạch nước rỉ ra từ trong núi, nền đất ẩm, lá lốt to bằng lòng bàn tay.
Tuy vậy, diện tích vẫn còn ít, Quốc tính dâm thêm cành để mở rộng.
Có thể làm chả lá lốt, xào nấu đều rất ngon.
Mấy luống rau lang, dây bí, mướp đắng mọc chẳng chịt, leo quấn lấy nhau.
Khoai lang phát triển mạnh nhưng chưa ra củ, mới chỉ được thân và lá.
Bí và mướp đắng thì bắt đầu vươn lêr dàn, tạo nên một mảng xanh rậm rạp.
Nếu thuận, đầu tháng Chín có thể cho mướp, còn bí chắc phải đợi đến cuối tháng, thậm chí sang tháng Mười mới có quả để nấu ăn.
Rảnh rỗi, Quốc đi lượm mấy bãi phân trâu bò khô ngoài đồng đem về, trộn cùng lá cây và cỏ dại để ủ phân hữu cơ.
Ở vùng núi, lá cây chẳng thiếu, chỉ cần vào rừng hốt vài sọt là đầy.
Cậu đào một cái hố cạnh vườn, sâu chừng nửa thước, bỏ phân chuồng, lá khô và ít rơm vào, rưới thêm vài gàu nước cho ẩm rồi phủ đất lại.
Phần còn lại để vi sinh vật làm việc của nó.
Quốc nghĩ thầm rau củ nhà trồng sẽ chỉ dùng phân hữu cơ tự nhiên chứ không dùng phân hóa học.
Thời gian rảnh cậu sẽ chuẩn bị thêm thật nhiều các chế phẩm hữu cơ, làm vài mẫu đất để trồng thử nghiệm một số nông sản “mới lạ” chưa có ở địa phương.
như các cây họ cà, ngoài cà chua thì còn cà tím cà pháo.
Rồi còn trồng cây ăn quả nữa chứ.
Đáng tiếc nhà Quốc không có nhiều đất vườn, mà mua đã thì không có tiền, tương lai thì có thể mua vài mảnh đất để phục phụ sản xuất nông nghiệp, nhưng tính thử cũng phải chục năm nữa.
Cái khó ở đây là người ở quê trừ khi có chuyện cần tiền gấp làm đám cưới, chữa bệnh.
thì sẽ không bán đất.
Đất nhà mình thì thà để không chứ không cho người khác mượn để canh tác.
Lý do đơn giản lắm, sợ người khác sử dụng thì đất sẽ trở nên cằn cỗi nghèo dinh dưỡng.
Để cỏ dại mọc đầy vẫn tốt hơn.
Thuê đất hay mượn đất khó có hi vọng thành công.
Vậy nên nếu muốn thì phải mua, và vấn đề quay về mảng tài chính.
Làm Nông rất khó để giàu so với các ngành nghề khác.
Giá nông sản phụ thuộc vào thị trường và luôn biến động.
LÀm nông có thể sống dư giả, nhưng để giàu có thì không phải chuyện đơn giản.
Và Quốc không có ý định xây nhà lầu, mua xe hơi ở kiếp này.
Một căn nhà cấp 4 rộng rãi, có sân vườn, lương thực đủ ăn.
Nội thất đầy đủ là được.
Quốc loay hoay với mảnh vườn chân núi ba bốn ngày là xong, đợi một hai tuần là xúc phân hữu cơ đi bón mấy gốc rau trong vườn.
Buổi chiểu thì tranh thủ ngắt ít rau lang về xào cho bữa tối đẻ đổi món.
Ở quê, con người quen làm việc chân tay, tốn sức, nên món ăn phải có vị đậm, nhiều muối, nhiều dầu mỡ.
8o với thành phố, cách ăn ấy nặng hơn nhiều.
Rau luộc ít được ưa chuộng.
Đơn cử như mẹ Quốc chẳng hạn, dù không nói ra, nhưng chỉ cần bưng bát rau muống luộc ra bàn là hai hàng lông mày của bà sẽ kéo gần lại với nhau.
Chẳng khác gì ăn cho qua bữa, đỡ lãng phí đồ ăn con trai làm mà thôi.
Sau thời gian làm ở nhà hàng, Quốc cũng dần hiểu ra vấn đề này.
Cậu bỏ hẳn món rau luộc, chuyển sang xào.
Không thịt cũng được, nhưng nhất định phải có dầu mỡ.
Một chút mỡ lợn thêm vài tép tỏi giã dập, rau cho vào đảo nhanh tay.
Chỉ vài phút là cả gian bếp đã dậy mùi, vớt ra đĩa mà mặt rau bóng mỡ, óng ánh dưới ánh đèn.
Quốc nhận gia đồ dùng trong bếp còn thiếu nhiều, bát đĩa vừa đủ xài nhưng đã cũ rồi, cả mấy đôi đũa chẳng biết đã dùng bao nhiêu năm.
Cậu dự tính lần tới có việc ra thị trấn sẽ mua thêm vài chiếc đĩa, cho tương xứng với đồ ăn, ít ra về mặt thẩm mỹ trông nó đẹp mắt hơn.
Nhưng thứ khiến cậu để tâm nhất là cái chạn gỗ.
Nó đứng lặng lẽ ở góc bếp, gánh trên mình lớp bụi dày và những vết mốc xám ngoét.
Mép gỗ nứt toác, vài chỗ bị mọt khoét thành lỗ nh‹ li ti.
Mỗi lần mở cánh tủ, bản lề lại kêu kẽo kẹt như tiếng than thở.
Quốc nghĩ, nếu cái chạn biết nói, chắc nó cũng muốn được nghỉ ngơi rồi.
Trong bữa cơm chiều, khi mẹ đang xới cơm, Quốc lên tiếng:
“Cái chạn gỗ nhà mình mọt hết rồi mẹ ạ.
Con nghĩ nên thay cái mới đi.
Mẹ Quốc nhìn cái chạn gỗ xiêu vẹo, thường ngày nhìn quen mắt không để ý lắm.
thấy vẫn dùng được nên bỏ qua.
Nay thấy con trai nói thì bà cũng “lười” một chút.
“Kệ đi, đợi bố về bảo ông ấy thay cái mới.
Cái này cũng chục năm rồi đấy.
từ hồi con đẻ ra dọn vào nhà mới là dùng đến bây giờ luôn.
“Cái gì hỏng thì phải thay chứ, Nó mà biết nói chắc cũng như ông già muốn được nghỉ ngơi ấy chứ.
Đằng nào cũng phải thay, thay sớm cũng tốt mà mẹ.
“Thôi chịu khó tý đi con, khi nào gặt lúa, bố về thì bảo ông ấy làm cái mới.
Chứ ra chợọ mua mẹ thấy không vừa ý lắm.
Bố về, con muốn đóng cái chạn thế nào cứ bảo ông ấy.
Dẫu đồ nhà làm thô mộc, chẳng sáng sủa như hàng ngoài chợ, nhưng trong từng nhát cưa, từng mối đinh đều có dấu tay của ba minh.
Nghĩ vậy, Quốc bỗng thấy tủ bếp cũ kỹ kia cũng thân thuộc lạ thường, dù có cũ nát đến mấy, vẫn đáng để chờ đến mùa gặt.
Lo xong chuyện nhà, Quốc hái bó rau muống và vài cọng cải thìa qua nhà thằng Hào choi.
Ở quê hết việc không có gì làm quả thực có rất nhiều thời gian rảnh.
Mà Quốc thì khó ngồi một chỗ xem TV, các chương trình giải trí “ngày xưa”.
Một số chương trình trên kênh VTV không mang lại tin tức mới mà có gì đó xưa cũ, ví dụ trên kênh thời sự có ông doanh nhân thành đạt, phát biểu trước công chúng, nhưng vài năm sau lại vào tù.
Cô ca sĩ này kết hôn với Ông nào, có bao nhiêu con.
Toàn những tin tức không có gì mới, và cũng không ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống thôn quê.
Nên Quốc ít xem chương trình giải trí trên TV.
Rảnh quá thì tới nhà Hào chơi.
Thời gian này nó cũng rảnh rỗi lắm, lấy ít ngô giã thành bột rồi rang lên, làm thức ăn nuôi cá từ khi bắt cá về thả vào ao, nó ít ra ngoài câu và giăng lưới.
Cũng phải để cá sinh sôi nảy nở, gần Tết mới làm một mẻ lớn để bán kiếm tiền sắm đồ.
MÀ giờ có Ao cá rồi, muốn bán lúc nà‹ cũng được nên Hào ung dung thoải mái lắm.
Nhà nó trồng mướp và bí trước nhà của Quốc, giờ này bí đã giăng khắp dàn, trong nhà lúc nào cũng râm mát.
Bí đã ra hoa và đậu trái.
Cậu ta đã được ăn một bữa mướp nhà trồng rồi.
Sau quãng đi học hỏi ngoài thị trấn, bữa ăn thường ngày của nhà Hào không còn đơn điệu nữa.
Mang rau muống và rau cải thìa, cũng biết xào với tỏi và ớt cho thơm.
còn hiếu khách mời Quốc ở lại dùng bữa.
Quốc không khách sáo, bới một tô cơm nhà Hào ăn luôn xem tài nghệ thế nào.
“Chà.
giờ tao mới nhớ đây là lần đầu tao ăn đồ mày nấu nha.
Không tệ.
Hào đắc ý đáp.
“Ui xời, khen thừa.
Chẳng qua là trước giờ tao không ra tay đó thôi, cái này gọi là chân nhân bất lộ tướng.
“Ghê vậy, Học đâu ra câu đó.
Hào cười khoái trá.
“Xem phim nhiều nên biết đó mà.
Tao dành tiền mua TV nhưng mà nghĩ lại chưa cần thiết lắm.
Tiền đem mua gao về ăn sướng hơn.
Có Thực mới vực được đạo mà.
Quốc phì cười.
“Mới mấy ngày không gặp mà mồm của mày thốt ra toàn đạo lý vậy, tao thấy không quen đâu nha.
“Gì chứ, giờ là học sinh lớp 10, thành người lớn rồi.
Đâu là con nít nữa đâu, kiểu gì trước tết tao cũng tát cái ao đi bán lứa cá đang nuôi, thu được một khoản kha khá đấy.
Còn mày, có kê hoạch gì chưa?
chứ cái vườn rau nhà mày chắc chỉ đủ ăn thôi nhỉ.
“Của nhà trồng được, thì mình cứ ăn no và ăn ngon trước đã.
chuyện đem bán thì tính sau, Đọt rồi tao có trồng vài gốc bí với mướp đắng, mướp ăn dần, còn bí để cuối vụ cho mẹ mang ra chợ bán, chắc được vài chục.
Hào bĩu môi.
“Mày trồng mướp đắng á, cái đấy có ngon nghẻ gì đâu.
“Trẻ con không thích ăn nhưng người lớn thích lắm, có thể xào trứng hoặc nhồi thịt, ăn một lần là nghiện luôn.
Hào bấm bụng nhớ lại hồi đi làm ở nhà hàng có được ăn món này một lần, nhưng vì không có vị đắng nên không nghĩ nó là mướp đắng.
“À.
Nhồi thịt.
có được ăn một lần rồi.
nghĩ lại cũng không đắng lắm, mà cái gì xào thịtăn chẳng ngon.
Xào trứng thì lần đầu nghe thấy nha.
Quốc nhoẻn miệng cười.
“Tại quê ít trứng mà, Nói đến trứng, nhà mày gần sông sao không nuôi vịt đi, “
Hào Than thở.
“Trước có nuôi rồi, nhưng người ăn còn chưa no thì vịt ăn cái gì, thả rông mấy tháng mà vẫn nhẹ ký lắm, trứng thì đẻ lung lung, vịt thì gầy, thịt vừa ít vừa dai, không bằng nhà người ta nên khó bán.
Cũng do nhà gần sông nên thi thoảng có vài con đi lạc chẳng thấy về, chắc bị người ta bắt trộm rồi.
Nói chung là không ăn thua.
Một con vịt, nếu tính giá thị trường, cũng chỉ khoảng ba mươi lăm đến bốn mươi nghìn một ký.
Thả rông mà không chăm bẫm gì, đến lúc bán chắc nặng chừng một ký, mỗi con loanh quanh được năm, bảy chục nghìn.
Bán thịt thì chẳng lời lãi bao nhiêu, nhưng nếu chịu khó giữ lại lấy trứng, tiền tuy ít mà đều quanh năm.
Làm chuồng trại cho đàng hoàng, chăm chút một chút, vẫn có thể goi là có thu nhập, hoặc ít ra cũng có thêm thực phẩm sạch cho gia đình Lời hay lỗ, nhiều khi chỉ khác nhau ở cách mình nhìn.
Quốc ngồi bên hiên, ngó ra ao nước trước nhà, nói chậm rãi:
“Thay vì nghĩ nuôi vịt để bán, sao mày không nghĩ nuôi để làm thức ăn cho nhà.
Lâu lâu đổi bữa, đâu phải cứ nuôi trồng phải đem bán đâu.
Hào bật cười, giọng ngạc nhiên:
“Nuôi vịt mà griết thịt ăn?
Ây da, tao chưa từng nghĩ ăn sang kiểu đó luôn á.
Trước giờ mẹ tao toàn bán lấy tiền thôi.
Trước có con vịt già, thịt nó ít mà dai kinh khủng.
Quốc nghiêng đầu, giọng quả quyết:
“Vịt con giá đâu có cao, tầm mười mấy nghìn một con thôi.
Mày cứ nuôi đi, không bán được thì để nhà ăn.
Nuôi trồng phải ưu tiên nhà mình trước, rồi mới tính chuyện buôn bán.
Hào chống cằm, nửa đùa nửa thật:
“Nói thế, sao nhà mày không nuôi một đàn luôn, lại xúi tao?
Quốc bật cười.
“Nhà tao chật, đâu có chỗ đâu.
Còn nhà mày sát sông, nuôi vịt là tiện nhất.
Tao muốn nuôi mà không được đây.
Nghe thế, Hào hơi suy nghĩ một lúc, rồi đề nghị:
“Nếu mày muốn thì.
hay là tao với mày nuôi chung đi.
Có lời thì chia, lỗ thì cùng chịu.
ÝHào nghe qua thì hay, nhưng Quốc im lặng một lát.
Trong đầu cậu hiện lên đủ thứ tình huống:
vịt chết, vịt bệnh, mất trộm, hoặc chẳng may có chuyện gì rắc rối.
Bàn chuyện làm ăn, khi chưa bắt tay vào thì cái gì cũng sáng sủa, nhưng khi có chuyện, ai chịu, ai nhường, lại là chuyện khác.
Người ta từng nói, bạn bè thân thiết nhiều khi chỉ vì một vụ làm ăn mà thàn!
người dưng cả đòi.
“Thôi, vịt ai nhà nấy nuôi cho khỏe.
Làm chung dễ phức tạp lắm.
Hào cười xòa, xua tay:
“May nghĩ tao tính toán hẹp hòi lắm hả.
Có mấy con vịt thôi mà.
Lời thì chia, lỗ thì cùng chịu.
Nuôi thử một lứa lấy kinh nghiệm chứ giờ tao cũng đâu.
biết gì.
Làm một mình thì ngại lắm.
Quốc nhìn bạn, rồi khẽ gật đầu:
“Được thôi.
Làm chung thì thống nhất trước cho rõ.
Hai tháng đầu, con nào bệnh chết thì bỏ qua, coi như học phí.
Qua hai tháng mà bán được thì mới tính toán lại.
Nếu tao có mang về thịt thì quy ra tiền bù vào.
Cố gắng đến Tết là bán hết, chia thành phẩm.
Còn nếu mày muốn giữ lại nuôi lấy trứng thì quy ra tiền mua lại, khỏi lấn cẩn.
“Rồi rồi, thống nhất vậy đi”
Hào nói, giọng hăng hái.
“Giờ tính xem làm chuồng ở đâu cho tiện, dưới ao hay bên hông nhà?
Hai đứa cùng ra ngoài, đứng nhìn quanh.
Dưới ao thì mát, vịt được bơi lội, thức ăn rơi xuống cá cũng hưởng ké.
Nhưng lại sợ vịt làm đục nước, ảnh hưởng đến đàn cá.
Còn bên hông nhà thì chật, hẹp, dễ bẩn, mùi hôi bay vào nhà.
Sau một hồi cân nhắc, hai đứa thống nhất dựng chòi ngay sát vách tường phía sau, chừa lối ra ngược hướng cửa chính.
Muốn ra chuồng vịt phải đi vòng, hơi bất tiện, nhưng đổi lại, vịt không chạy lung tung trước sân mà ia đái bừa bãi.
Lần này khác mấy lần trước, nhà Hào chỉ nuôi lẻ tẻ dăm ba con, hai đứa định làm lớn, nuôi hai chục, ba chục con một lượt.
Vịt bé mua về, kiểu gì cũng c:
hết vài con, sống sót một nửa là coi như ổn rồi.
Làm lều vịt cũng chẳng dễ.
Hai đứa xách dao rựa lên núi sau làng, chặt mấy gốc tre khô, thêm ít thân cây nhỏ đem về.
Về tới nhà, trời đã sụp tối, người mệt rã rời nhưng vẫn cố dựng khung chuồng.
Vài hôm sau mới quây xong vòng tre, cánh cửa gỗ làm từ mấy thanh nẹp lại, méo mó nhưng chắc tay.
Phía ngoài Còn đắp thêm một lớp đất cao để tránh rắn rít chui vào.
Cái chòi thấp, chỉ cao chừng hơn mét, người lớn vào phải khom lưng.
Nền đất nện phẳng, Hào dùng chân dậm kỹ, chờ vụ gặt sắp tới thì lót thêm vài bó rơm cho ấm.
Bà Ly, mẹ của Hào nghe con nuôi vịt nhiều thì thoáng lo sợ thất bại.
Nhưng thấy hai đứa say sưa làm, bà cũng chẳng ngăn, thậm chí còn phụ giúp.
Cánh cửa chuồng chính là bà đóng.
Bà còn chẻ ống tre, làm cái máng đựng thức ăn, kê vài hòn đá chặn lại cho khỏi lật.
Loay hoay ba bốn ngày cũng lo được cái lều vịt tử tế.
Hào đưa tay chống hông, ngắm cái công trình bên cạnh nhà rồi cảm khái.
“Không biết mấy con vịt này có nên cơm cháo gì không, chứ cái lầu này tao nằm còn được ấy chứ.
Quốc cười, ánh mắt xa xăm:
“Mày ngủ được thì lũ vịt yên tâm rồi.
Sắp tới cùng tao đi chợ chọn giống, cái lều này chắc hơn 30 con”
Chòi vịt dựng xong, việc kế tiếp là tìm giống.
Nói thì đơn giản, nhưng nuôi vịt cũng giống trồng trọt, phải coi mùa, coi ngày, coi phiên chợ.
Mỗi lần họp lại là người mua, kẻ bán chen chúc, đủ thứ tiếng ồn lẫn vào nhau:
tiếng người gọi nhau í ói, tiếng dao thót loảng xoảng, tiếng gà vịt kêu inh ỏi khắp khu chợ.
Vịt giống chẳng phải lúc nào cũng có.
Có phiên đi sớm từ tỉnh mơ mà chẳng thấy người nào bày bán, hỏi ra mới biết bữa đó người ta gom hết cho thương lái mang qua bên kia sông.
Còr có khi vừa bước tới đầu chợ, đã nghe tiếng vịt con kêu chíu chít, như phủ kín cả một dãy.
Từng TỔ vịt vàng khè, chen nhau đạp cánh, ánh.
mắt láo liên trong nắng sớm.
Phiên chợ gần nhất, Quốc dậy sớm phụ mẹ làm bánh giò với chuối chiên.
Trong lúc làm có nói với mẹ chuyện mình và thằng Hào nuôi vịt.
Mẹ Quốc lo lắng việc làm chung, ăn chia không đều dễ xảy ra xích mích.
“Được không con, anh em họ hàng làm chung, lời thì tình toán thiệt hơn.
lỗ thì thi nhau đổ thừa cho đối phương.
nhiều vụ chỉ vì làm chung mà cạch mặt nhau đấy.
Quốc trấn an.
“Cái này con bàn trước với thằng Hào rồi.
Rõ ràng rồi mới làm.
Với lại tính của nó xuề xòa không để ý đâu.
Một mình thì nó lười làm, nên con làm chung, Nếu thuận lợi sau này hai mẹ con nhà đó có thể tự duy trì, kiếm thêm thu nhập trang trải sinh hoạt thường ngày.
Mẹ Quốc lại nhìn con trai rồi tủm tim cười.
Hóa ra con trai còn có ý nghĩ sâu xa như vậy.
“Nhà nó ít ruộng, nhưng nuôi cá, nuôi vịt.
Bù trừ cho nhau cũng tốt.
Thế sau này nhà mình muốn mua trứng có phải bỏ tiền không?
Quốc khẳng định.
“Có chứ.
Cứ bỏ tiền ra trước, đến tết thì bọn con chia nhau, ai giữ vịt thì giữ, ai lấy tiền thì lấy tiền.
Nhìn vậy chứ thằng Hào giờ nó có nhiều tiền riêng lắm đó nha.
Bán cá bán măng, còn đi làm nhà hàng nữa.
Mà sắp tới con muốn dùng ngô nhà mình làm thức ăn cho vịt có được không mẹ?
Mẹ Quốc thoáng nghĩ ngợi rồi nói.
“NGô thì mẹ định giành nuôi lợn, nhưng nếu cần thì con cứ lấy mà dùng trước đi, lợn chắc chưa nuôi được ngay đâu.
“Vậy con sẽ mang đi dùng trước, khi nào bán vịt con sẽ trả lại cho mẹ.
“Góm nữa, của mẹ không phải của con à, ngô này cũng có phải một mình mẹ trồng đâu.
Tờ mờ sáng, Hào phi xe ra nhà rủ Quốc đi chợ, thấy giỏ bánh và chuối chiên thì thèm lắm, tạ chưa ăn sáng.
Nhưng vì đem ra chợ bán, cậu ta không dám mở miệng xin, sợ điểm gỏ.
Quốc thì thản nhiên mời bạn cái bánh giò ăn sáng.
Bánh của nhà cậu làm chỉ không đủ để bán chứ không lo bị ế.
Mẹ Quốc cũng rõ điểu đó nên không có để bụng chuyện cho thằng nhỏ ăn bánh giò.
Bạn bè với nhau không sao, nhưng có mặt người lớn.
Hào ngại khi ăn chực nên bỏ tiền ra mua, có 5 ngàn một cái, rất rẻ.
Bánh còn nóng ăn vào là thấy no bụng liền.
Hôm nay Hào và Quốc cũng đi chợ để mua vịt con.
Đáng tiếc là phiên chợ lần này lại không có ai bán cả.
Hào vừa đi vừa lẩm bẩm:
“Cứ tưởng ra sớm là có, hóa ra không có ai bán luôn.
Quốc cười:
“Nuôi vịt cũng phải có duyên.
Không có phiên này thì phiên sau, gấp gáp chỉ cho mệt.
Mà c khi phải đi thị trấn hoặc qua mấy chợ biên giới, nhiều người buôn, mình có nhiều giống để lựa chọn.
Chứ mấy con ốm yếu quá thì mua về nuôi không nổi tiền thuốc men.
Hào gật gù, ánh mắt trầm ngâm:
“Mày nói phải đấy.
Mua giống mà hấp tấp là tự làm khổ mình.
Cứ chậm một chút, mà chắc.
Vấn để là cả hai đều còn đang đi học.
Sắp tới buổi tựu trường, đâu thể cứ canh ngoài chợ để chờ mua vịt.
Chợ phiên họp thất thường, không phải ngày nào cũng có người mang vịt giống về bán.
Nhiều khi chỉ cần lỡ một buổi là mất cả tuần liền.
Hào bực, than:
“Vậy tính hôm nào đi thị trấn mua vịt”
Quốc suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Để tao nói với mẹ, nhờ bà ấy để ý giúp mình.
Nói gì thì nói, vịt ở vùng này hợp với môi trường rồi.
Vitở chỗ khác về đây có khi lại không hợp đất.
Trừ trường hợp bất đắc dĩ chúng ta mới đi xa để mua.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập